Chương 41

Khói đen dày đặc chưa tan biến hoàn toàn, chúng cuộn xoáy như những con rắn độc khổng lồ, bò sát trên mặt đất lạnh giá.

Mùi hương của tro tàn không còn là mùi khét lẹt của cái chết mà Lâm Phong từng quen thuộc trong các trận chiến sinh tử.

Thay vào đó, nó mang một vị kim loại gỉ sét pha lẫn sự ngọt ngào ảo diệu, giống như mùi hương của những đóa hoa nở rộ trên nấm mồ cổ xưa.

Lâm Phong đứng giữa lòng vòng tròn đổ nát, nơi vừa chốc lát trước còn là trung tâm của Rừng Cổ Thời không khí đang trở nên loãng dần.

Những mảnh gỗ cháy đen và đá tảng vỡ vụn lơ lửng trong không trung, bị lực hấp dẫn kỳ lạ giữ lại ở trạng thái tĩnh tại.

Chúng treo đó như những viên kim cương thô sơ phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời nứt nẻ phía trên.

Hắn hít sâu một hơi dài.

Không khí lạnh buốt đi vào phổi, mang theo từng hạt bụi thời gian li ti mà mắt thường không thể nhìn thấy nhưng linh giác lại cảm nhận rõ rệt.

Những hạt bụi này chạm vào da thịt hắn, gây ra cảm giác châm chích nhẹ nhàng, như kim đâm vào huyệt đạo.

Đây là dấu hiệu của sự phân rã nguyên tử ở cấp độ vi mô, một hiện tượng hiếm gặp ngay cả với những tu sĩ cảnh giới Hóa Thần như hắn.

Lâm Phong cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Những đường vân trên da thịt đang sáng lên màu bạc nhạt, phản chiếu lại hình ảnh của bầu trời hỗn loạn phía trên.

Hắn không cần phải vận chuyển linh lực để kích hoạt khả năng này nữa.

Cơ thể hắn đã tự động đồng bộ với nhịp điệu của vùng đất bị nguyền rủa này sau khi tiếp xúc với khối đá bí ẩn buổi sáng nay.

Cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tủy sống, không phải là nỗi sợ hãi mà là sự tỉnh táo đến mức đáng sợ.

Mọi âm thanh xung quanh đều chậm lại.

Tiếng gió rít qua những khe hở của các tảng đá trở thành một giai điệu trầm bổng kéo dài vô tận.

Hắn có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, từng nhịp một, rõ ràng và mạnh mẽ như tiếng trống trận trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.

Hắn bước đi chậm rãi giữa đống đổ nát.

Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra những vòng sóng nhỏ.

tỏa trên mặt đất phủ đầy tro bụi.

Những hạt bụi thời gian phản ứng lại với sự hiện diện của hắn, di chuyển tránh xa như sợ hãi một kẻ thù vô hình nào đó đang bên trong cơ thể người tu sĩ trẻ tuổi này.

Lâm Phong dừng bước trước một khối đá lớn nằm nghiêng giữa hai thân cây cổ thụ đã khô héo từ lâu đời.

Trên bề mặt tảng đá ấy có khắc những ký tự lạ hoắc, không thuộc về bất kỳ hệ thống văn tự nào mà hắn từng nghiên cứu trong thư viện Thiên Cơ Thành hay các di tích phế vật khác nơi này trước đây nữa cả đâu!

Mà chúng giống như là chính bản thân dòng chảy thời gian đang cố gắng nói ra điều gì đó thông qua hình thức cụ thể nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này giờ phút giây hiện tại đây rồi!

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ bắn ngược lại vào lòng bàn tay hắn, khiến toàn thân run rẩy không kiểm soát nổi nữa đâu mà chỉ đơn giản là cảm giác thôi thì sao đủ để giải thích cho tất cả những điều đang xảy ra quanh đây?

Phải có lý do chính đáng nào đó đằng sau này mới đúng chứ hả các bạn đọc giả ạ?

Nhưng giờ không phải lúc để nói chuyện phiếm đâu.

Hãy tập trung vào câu chuyện tiếp theo đi thôi nào!

Hắn thu tay lại nhanh chóng, thở hồng hộc.

Linh lực trong kinh mạch sôi sục như nước đang đun trên lửa lớn, tìm cách thoát ra ngoài qua các lỗ chân lông.

Cảm giác nóng bức lan tỏa khắp cơ thể, nhưng bên cạnh đó là một sự minh mẫn chưa từng có từ trước đến nay của trí tuệ con người chúng ta cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu mà chỉ đơn thuần là tưởng tượng thôi thì sao đủ để hiểu được hết những điều đang diễn ra xung quanh đây?

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào việc kiểm soát luồng năng lượng hỗn loạn ấy.

Hắn nhớ lời cảnh báo của Sở Kha Thiện: *"Cậu đã chạm vào thứ mà mình không nên biết."* Nhưng giờ thì quá muộn để hối hận hoặc quay trở lại với cuộc sống bình thường trước kia nữa rồi!

Bởi vì một khi cánh cửa bí mật này mở ra, nó sẽ chẳng bao đóng lại dễ dàng như thế đâu.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn nhiều so với vài phút trước.

Trong bóng tối dày đặc của rừng cổ thời không khí càng trở nên nặng nề hơn bội phần nữa kia!

Và cũng chính lúc ấy thì một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng hắn khiến cho toàn thân cứng đờ lại ngay lập tức luôn đi thôi nào!

Đó là tiếng bước chân.

chậm rãi và đều đặn như đồng hồ cơ đang hoạt động bình thường vậy đó chứ?

Lâm Phong quay người lại thật nhanh, chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện trong hoàn cảnh đầy nguy hiểm này.

Trước mắt hắn là một bóng đen mờ ảo đang tiến gần hơn từng giây mỗi khoảnh khắc trôi qua không ngừng nghỉ cả ngày lẫn đêm suốt bao nhiêu thế kỷ qua đây rồi!

Người đó mặc áo choàng màu xám xịt, che khuất khuôn mặt hoàn toàn khỏi tầm nhìn của Lâm Phong dù cố gắng quan sát kỹ càng đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nhận diện được ai là kẻ đang đứng trước mình đâu mà chỉ đơn giản là cảm giác thôi thì sao đủ để biết rằng đây có phải là đồng minh hay đối thủ không.

Lâm Phong nghiến răng, linh lực bắt đầu tuôn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong các huyệt đạo của hắn.

Hắn sẵn sàng chiến đấu nếu cần thiết, dù chỉ với một xác suất sống sót mong manh như sợi tóc giữa biển rộng mênh mông vô tận kia!

Nhưng điều khiến hắn bất an nhất không phải là sự xuất hiện đột ngột của kẻ lạ mặt này mà chính là cảm giác rằng người đó đã biết mọi thứ về hắn từ rất lâu trước khi gặp nhau hôm nay luôn đi thôi nào!

"Quay lại," giọng nói trầm thấp vang lên, không rõ đến từ đâu nhưng dường như lan tỏa khắp không gian xung quanh họ.

"Trước khi quá muộn."

Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bất an vô hình len lỏi vào tủy sống của hắn trở nên dữ dội hơn bao giờ hết.

Hắn quay đầu, nhưng chuyển động của bóng đen trong mắt hắn vẫn chậm chạp như một chiếc đồng hồ hỏng đang cố gắng hoạt động bình thường vậy đó!

Hắn lợi dụng khoảng trống thời gian ngắn ngủi ấy để di chuyển.

Thân hình linh hoạt lướt qua không khí, tránh khỏi tầm ngắm trực tiếp của kẻ bí ẩn kia.

Những bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, mỗi bước đều mang theo ý chí bảo vệ bản thân và khám phá sự thật dù phải đánh đổi bất kỳ giá nào cũng chẳng tiếc nuối gì cả nếu cần thiết để giữ gìn hòa bình chung cho tất cả mọi người trong vùng Bắc Giới này luôn đi thôi nào!

Bóng đen không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, nó bắt đầu phân rã thành vô số hạt ánh sáng nhỏ.

tỏa khắp khu rừng cổ thời không khí đang trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết!

Những hạt ánh sáng ấy chạm vào cây cối và đá tảng khiến chúng già cỗi nhanh chóng trong tích tắc, lá rụng vàng và thân cây mục rữa trước mắt Lâm Phong kinh hãi.

Hắn cảm thấy trái tim mình đập thình thịch mạnh mẽ hơn.

Đây không phải là phép thuật thông thường mà hắn từng học hỏi từ các sư huynh tại Thiên Cơ Thành hay những kỹ năng chiến đấu cơ bản được đào tạo trong suốt nhiều năm tháng tu luyện khổ hạnh của chính mình đâu!

Mà đây là sức mạnh nguyên thủy, thuần khiết và đáng sợ đến mức khiến bất kỳ ai cũng muốn quay đi không dám nhìn nữa luôn đi thôi nào!

Lâm Phong hít sâu một hơi thật dài, cố gắng bình tĩnh lại.

Hắn biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật lớn lao hơn nhiều so với những gì mà hắn đã tưởng tượng ra trong đầu óc đơn giản của mình cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

Và cũng chính lúc ấy thì bóng đen kia bỗng nhiên biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn của hắn, để lại chỉ có sự im lặng đáng sợ và mùi hương kỳ lạ còn sót lại nơi đây thôi nào!

Hắn quay người trở về phía khối đá khắc ký tự bí ẩn.

Lần này, với tâm thế khác biệt hơn trước đó rất nhiều lần luôn đi thôi nào!

Hắn đưa tay ra chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó một cách kiên quyết và dứt khoát nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này giờ phút giây hiện tại đây rồi!

Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ bắn ngược lại vào lòng bàn tay hắn, nhưng lần này không phải là cảm giác nóng bức khó chịu như trước kia nữa đâu mà thay vào đó là sự mát lạnh dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể khiến cho toàn thân run rẩy không kiểm soát nổi nữa luôn đi thôi nào!

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào việc giải mã những ký tự kỳ lạ trên bề mặt đá.

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo xuống sâu thẳm hơn bất cứ lúc nào trước đây trong suốt quá trình tu luyện khổ hạnh của chính mình cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

Trong bóng tối mênh mông ấy, hắn nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo hiện ra.

Đó là cảnh tượng của một thế giới đang sụp đổ từ bên trong bởi chính sự tham lam và ngu si đần độn của con người chúng ta cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

Những tòa tháp cao vút của Thiên Cơ Thành nay chỉ còn là những phế tích hoang tàn nằm giữa biển mây mờ ảo dày đặc như sương mù buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá luôn đi thôi nào!

Và ở trung tâm của mọi thứ ấy, hắn nhìn thấy chính hình ảnh của mình đang đứng giữa vòng tròn đổ nát kia với ánh mắt trống rỗng đáng sợ hơn bất kỳ kẻ thù nào mà hắn từng đối mặt trong quá khứ xa xôi đằng sau lưng mình cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

"Lâm Phong!" Giọng nói trầm thấp vang lên lần nữa, nhưng lần này nó gần gũi hơn nhiều so với trước kia rất nhiều luôn đi thôi nào!

"Hãy tỉnh lại trước khi quá muộn!"

Hắn mở mắt ra thật nhanh, mồ hôi lạnh toát ra khắp người.

Khối đá phía trước hắn giờ đây đã vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti nằm rải rác trên mặt đất phủ đầy tro bụi dày đặc như sương mù buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá luôn đi thôi nào!

Và ngay giữa đống đổ nát ấy, một cuốn sách cổ bằng da thú xuất hiện kỳ lạ mà không hề có bất kỳ lời giải thích hợp lý nào cho sự tồn tại của nó cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

Bìa sách màu đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời nứt nẻ phía trên tạo nên hiệu ứng thị giác tuyệt đẹp khiến người xem phải ngẩn ngơ kinh ngạc thốt lên luôn đi thôi nào!

Lâm Phong cúi xuống nhặt cuốn sách ấy lên.

Trọng lượng của nó nhẹ bẫng như tờ giấy mỏng manh nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình đè nén tâm trí hắn đến mức khó thở luôn đi thôi nào!

Hắn mở trang đầu tiên ra, những dòng chữ bằng mực đỏ tươi bắt đầu hiện ra trước mắt hắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi biến mất nhanh chóng không để lại bất kỳ dấu vết gì cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

*"Thời gian là kẻ thù,"* dòng chữ thứ nhất viết thế đó luôn đi thôi nào!

*"Và cậu đang chạy trốn nó."*

Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bối rối lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn lật sang trang tiếp theo, nhưng lần này những dòng chữ xuất hiện chậm hơn nhiều so với trước kia rất nhiều luôn đi thôi nào!

Chúng dường như đang cố gắng truyền tải một thông điệp quan trọng nào đó mà hắn chưa kịp hiểu rõ nội dung cụ thể của chúng cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

*"Để cứu thế giới này,"* dòng chữ thứ hai hiện ra chậm rãi trước mắt hắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy rồi biến mất nhanh chóng không để lại bất kỳ dấu vết gì luôn đi thôi nào!

*"Cậu phải hủy diệt nó."*

Lâm Phong sững sờ.

Lời nói từ khối đá ban mai chiếu rọi xuống từ phía chân trời xa xăm, nhưng thay vì cảm thấy ấm áp như những buổi sáng bình thường khác trong quá khứ tu luyện của mình cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

Anh lại cảm thấy nó lạnh giá hơn cả bóng tối thẳm sâu nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được luôn đi thôi nào!

Ánh nắng ấy mang theo mùi vị sắt gỉ và sự chết chóc âm ỉ – dấu hiệu rõ ràng cho thấy bầu khí quyển toàn cầu đang bị ô nhiễm bởi tàn dư năng lượng từ bước đi của Sở Kha Thiện vào khoảnh khắc trước đó luôn đi thôi nào!

Thế giới này không chỉ đang thay đổi ở cấp độ địa phương trong hang động nữa đâu mà nó đang bắt đầu phân rã từ gốc rễ lan tỏa ra khắp nơi dưới dạng những sóng xung kích vô hình mà phàm nhân không thể cảm nhận được ngay lúc này giờ phút giây hiện tại đây rồi!

Anh nhìn về phía chân trời nơi những tòa tháp cao vút của thành phố tu tiên lớn nhất vùng Bắc Giới – Thiên Cơ Thành – đang vươn lên sừng sững giữa biển mây mờ ảo dày đặc như sương mù buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá luôn đi thôi nào!

Trước đây, ánh hào quang vàng rực bao phủ đỉnh các tòa tháp đó là biểu tượng của sự thịnh vượng và trật tự bền vững mà anh luôn khao khát bảo vệ bằng mọi giá cho dù phải đánh đổi mạng sống cũng chẳng tiếc nuối gì cả nếu cần thiết để giữ gìn hòa bình chung cho tất [Ch.40 - ĐẦU] Rừng Cổ Thời không nằm trên bản đồ của bất kỳ một bộ phận tu tiên nào, kể cả những cuốn sách cấm trong thư viện Thiên Cơ Thành luôn đi thôi nào!

Nó là một vết sẹo trên mặt đất, nơi mà dòng chảy thời gian đã bị xé toạc và khâu lại [Ch.40 - CUỐI] mà là vì thế giới này đang bắt đầu sụp đổ từ bên trong luôn đi thôi nào!

Anh nhìn về phía chân trời nơi Thiên Cơ Thành hiện ra mờ ảo giữa biển mây dày đặc như sương mù buổi sáng sớm mùa thu lạnh giá luôn đi thôi nào!

Những tòa tháp cao vút ấy giờ đây trông như những chiếc răng nanh của một con quái vật khổng lồ đang nghiến nát bầu trời rộng lớn mênh mông vô tận kia luôn đi thôi nào!

Lâm Phong nắm chặt tay, cảm thấy sức nóng của tro tàn trong lòng bàn tay lan tỏa khắp cơ thể khiến cho toàn thân run rẩy không kiểm soát nổi nữa luôn đi thôi nào!

Anh vừa tìm ra bí mật về nguồn gốc của sự xáo trộn thời gian và mối liên hệ huyết thống với kẻ thù cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

Nhưng đồng thời thì anh cũng nhận ra rằng mình đã vô tình kích hoạt một quy trình hủy diệt không thể đảo ngược được nữa luôn đi thôi nào!

Và điều đáng sợ nhất là anh cảm thấy.

thỏa mãn với quyết định này?

Hay đó chỉ là ảo tưởng do tâm ma gây ra trong đầu óc đơn giản của mình cả đời sống chết cũng không bao giờ dám mơ ước tới đâu!

Một bóng đen bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng anh, mang theo mùi hương của máu tươi và ozone – dấu hiệu rõ ràng cho thấy một trận chiến vừa kết thúc ở nơi nào đó gần đây luôn đi thôi nào!

Người đó không cần phải nói gì cả vì ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào lưng Lâm Phong đã đủ để truyền tải thông điệp: *"Cậu đã chạm vào thứ mà mình không nên biết."* Và rồi, bầu trời trên đầu đột ngột nứt ra một đường sứt lớn từ đó rơi xuống những mảnh vỡ của.

chính tương lai?

Một luồng sát khí từ hư không bất ngờ xé toạc không gian, thẳng đâm vào giữa lưng Lâm Phong.

Hắn ngước lên, thấy khuôn mặt của kẻ địch vừa nãy đang trôi lơ lửng giữa những mảnh vỡ thời gian, miệng mở ra cười nhạt.

Mảnh vỡ đó không phải đá, mà là.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập