Chương 40
Nó là một vết sẹo trên mặt đất, nơi mà dòng chảy thời gian đã bị xé toạc và khâu lại bằng những chỉ kim của sự hỗn loạn.
Lâm Phong bước vào ranh giới này, mỗi bước chân đều như dấn sâu vào bùn lầy của quá khứ.
Không khí ở đây nặng trĩu, không phải vì độ ẩm hay sương mù, mà bởi mùi vị của sự thối rữa từ những kỷ nguyên đã chết.
Đó là hương thơm của linh lực mục nát, của những kiếp tu luyện thất bại vẫn còn vang vọng trong từng phân tử đất đá.
Luật lệ Thời Gian Tương Đối vốn dĩ chi phối tuyệt đối Vạn Cổ Ma Giới giờ đây trở nên méo mó.
Một hơi thở của Lâm Phong kéo dài ra thành một khoảnh khắc vĩnh cửu, trong khi tiếng lá rơi lại nhanh như chớp giật.
Anh cảm thấy cơ thể mình đang bị xé lẻn giữa hai trạng thái: sự tĩnh lặng chết chóc của hiện tại và cuồng phong dữ dội của quá khứ.
Thân phận bí ẩn mà anh mang theo từ nhỏ dường như cộng hưởng với nơi này, tạo ra một áp lực khủng khiếp lên cảnh giới Hóa Thần của anh.
Linh hải trong đan điền rung động bất an, không phải vì sợ hãi, mà bởi sự nhận thức về một mối nguy hiểm lớn hơn nhiều so với những gì Sở Kha Thiện đã gây ra.
Áo Ảnh Thời Gian xuất hiện không dấu hiệu báo trước.
Chúng không tấn công bằng vật lý hay nguyên lực trực diện, mà thao túng ngay chính nhận thức của kẻ đối đầu.
Trong mắt Lâm Phong, thế giới xung quanh bắt đầu biến dạng theo cách đáng sợ nhất.
Những thân cây cổ thụ khổng lồ, vốn dĩ sừng sững như những cột trụ nâng trời, giờ đây uốn cong mềm mại và grotesque giống như những ngón tay xương rồng đang vươn ra để ngoắc anh lại.
Vỏ cây nứt nẻ lộ ra không phải là gỗ hay nhựa cây, mà là những lỗ hổng đen ngòm sâu thẳm, nơi ánh sáng bị nuốt chửng hoàn toàn.
Tiếng gió rít lên không còn mang âm sắc của tự nhiên nữa.
Nó trở thành tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn đang cầu xin sự giải thoát, hoặc có thể là lời mời gọi điên cuồng vào hư vô.
"Lâm Phong..." Tiếng nói ấy vang lên từ mọi hướng, trùng lặp với giọng điệu của chính anh trong quá khứ, và cả những giọng nói xa lạ mà anh chưa từng nghe nhưng lại cảm thấy quen thuộc đến đau lòng.
Linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy ngược, gây ra một cơn đau nhói buốt dọc sống lưng.
Anh nghiến răng, cố gắng duy trì ý chí tỉnh táo.
Đây là bẫy của Rừng Cổ Thời – nó không giết chết thân xác ngay lập tức, mà bào mòn tâm trí cho đến khi nạn nhân tự nguyện tan rã vào dòng chảy hỗn loạn này.
Anh đóng chặt mắt lại, cắt đứt giác quan thị giác để tập trung vào cảm nhận nguyên lực.
Khi mở mắt ra lần nữa, thế giới vẫn méo mó, nhưng anh đã tìm thấy điểm neo giữ – nhịp đập của chính trái tim mình.
Đó là thứ duy nhất không bị ảnh hưởng bởi ảo ảnh thời gian.
Với một cái phách tay quyết liệt, Lâm Phong phóng thích một luồng khí Hỏa thuộc tính mạnh mẽ, thiêu rụi lớp sương mù ảo giác bao quanh.
Lửa cháy xanh lét trong bóng tối, chiếu rõ con đường phía trước – một hang động sâu thẳm nằm dưới gốc của cây cổ thụ lớn nhất khu rừng, nơi mà không gian xung quanh nó dường như bị bẻ cong thành những góc cạnh sắc nhọn.
Hang động sập lở khi anh vừa chạm đến miệng hầm.
Đá đá rơi xuống tạo nên một màn bụi dày đặc, nhưng ngay sau đó, mọi thứ lắng đọng vào một sự im lặng chết chóc.
Lâm Phong bước vào khoảng trống trung tâm, nơi không khí lạnh lẽo cắt da thịt như dao bén.
Ở chính giữa hang động, một cột trụ đá đen tuyền đứng sừng sững, cao vút chạm tới trần nhà thạch nhũ tối om.
Cột trụ này trông cổ xưa hơn cả những tòa tháp của Thiên Cơ Thành, mang vẻ ngoài của sự vĩnh hằng và bất diệc bất dịch.
Trên bề mặt cột trụ khắc đầy những ký tự đã mờ nhòa theo thời gian, nhưng chúng vẫn phát ra một ánh sáng xanh lạnh lẽo, nhấp nháy như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.
Đây không phải là linh văn phòng thủ thông thường mà Lâm Phong từng thấy trong các di tích tu tiên.
Những ký tự này mang lại cảm giác về sự hủy diệt thuần khiết – loại năng lượng có khả năng xóa bỏ tồn tại khỏi lịch sử, thay vì chỉ tiêu diệt thân xác.
Ánh sáng xanh phản chiếu vào mắt anh, và một luồng dữ liệu thông tin cổ xưa强行 xâm nhập vào ý thức của Lâm Phong.
Anh nhận ra rằng đây là nguồn gốc của sự xáo trộn thời gian mà Sở Kha Thiện vô tình kích hoạt – hoặc có lẽ, cố ý khai thác.
Cột trụ này được gọi là "Trụ Trụ Thời Gian", vật thể duy nhất trong Vạn Cổ Ma Giới có khả năng ghi lại và điều khiển dòng chảy lịch sử.
Nhưng nó không còn nguyên vẹn nữa.
Những vết nứt chạy dọc theo thân cột trụ như những con rắn độc đang bò, tiết ra một loại sương mù đen kịt ăn mòn không gian xung quanh.
Lâm Phong bước chậm rãi đến gần, mỗi bước chân đều khiến anh cảm thấy nặng nề hơn dưới sức ép của khí tức cổ xưa này.
Anh nhận ra rằng sự xáo trộn thời gian không phải là tai nạn ngẫu nhiên, mà là hệ quả của việc ai đó đã cố gắng sử dụng Trụ Trụ để thay đổi một sự kiện trong quá khứ – và thất bại thảm hại.
Khi ánh sáng xanh trên cột trụ đột ngột tắt đi, hang động trở lại bóng tối hoàn toàn, chỉ còn lại tiếng thở gấp gáp của Lâm Phong vang vọng trong không gian hẹp.
Anh đứng giữa đống đổ nát vừa mới lộ ra từ dưới nền đá, cơ thể anh yếu ớt hơn bao giờ hết do kiệt sức vì chiến đấu với ảo ảnh và áp lực tinh thần khủng khiếp.
Tuy nhiên, đôi mắt anh lại sáng lên một ánh sáng lạ lùng – màu xám của tro tàn.那不是 linh lực thông thường, mà là sự kết tụ của những mảnh vỡ thời gian đã bị hấp thụ vào đan điền trong quá trình khám phá.
Anh cúi xuống, nhặt lấy một mảnh đá nhỏ từ đống đổ nát bên cạnh cột trụ.
Trên bề mặt mảnh đá ấy khắc rõ ràng tên tuổi và biểu tượng gia tộc của một thế lực mà anh tưởng rằng đã tuyệt chủng hàng ngàn năm trước – Gia Tộc Sở Kha.
Không phải là tiền bối xa xôi nào đó, mà chính là dòng máu chảy trong người Sở Kha Thiện hiện tại.
Nhưng điều khiến Lâm Phong lạnh toát sống lưng không phải là sự trùng hợp này, mà là nội dung khắc trên mảnh đá: *"Thời gian không thể thay đổi, nó chỉ có thể bị hủy diệt để tạo ra một thực tại mới."* Câu nói ấy vang lên trong đầu anh như một bản án tử cho toàn bộ thế giới hiện tại.
Lâm Phong bước ra khỏi hang động, trở lại thế giới thực của Rừng Cổ Thời.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống da thịt anh qua tán lá thưa thớt, nhưng anh không cảm thấy ấm áp chút nào.
Mọi thứ xung quanh anh dường như chậm chạp một cách kỳ lạ – những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung giống như đang trôi nổi trong vũ trụ vô tận, và tiếng chim hót ở xa vang lên kéo dài thành những nốt nhạc trầm buồn bã.
Không phải do tu vi của anh tăng lên hay khả năng kiểm soát thời gian tốt hơn, mà là vì thế giới này đang bắt đầu sụp đổ từ bên trong.
Anh nhìn về phía chân trời nơi Thiên Cơ Thành hiện ra mờ ảo giữa biển mây.
Những tòa tháp cao vút ấy giờ đây trông như những chiếc răng nanh của một con quái vật khổng lồ đang nghiến nát bầu trời.
Lâm Phong nắm chặt tay, cảm thấy sức nóng của tro tàn trong lòng bàn tay lan tỏa khắp cơ thể.
Anh vừa tìm ra bí mật về nguồn gốc của sự xáo trộn thời gian và mối liên hệ huyết thống với kẻ thù, nhưng đồng thời cũng nhận ra rằng mình đã vô tình kích hoạt một quy trình hủy diệt không thể đảo ngược.
Và điều đáng sợ nhất là anh cảm thấy...
thỏa mãn với quyết định này?
Hay đó chỉ là ảo tưởng do tâm ma gây ra?
Một bóng đen bất ngờ xuất hiện ngay sau lưng anh, mang theo mùi hương của máu tươi và ozone – dấu hiệu rõ ràng của một trận chiến vừa kết thúc ở nơi nào đó gần đây.
Người đó không cần phải nói gì cả, vì ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào lưng Lâm Phong đã đủ để truyền tải thông điệp: *"Cậu đã chạm vào thứ mà mình không nên biết."* Và rồi, bầu trời trên đầu đột ngột nứt ra một đường sứt lớn, từ đó rơi xuống những mảnh vỡ của...
chính tương lai?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận