Chương 39
Nó đang rung lên, một tần số thấp đến mức khiến các huyệt đạo trên cơ thể Lâm Phong đau nhói.
Tiếng bước chân của Sở Kha Thiện đã xa khuất, nhưng dư âm của lời nói từ khối đá đen vỡ vụn vẫn treo lơ lửng trong ý thức anh như những lưỡi dao sắc bén chưa từng rời da thịt.
Lâm Phong đứng im lìm giữa bóng tối dày đặc, hơi thở chùng lại thành một sợi chỉ mỏng manh.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi trước cái chết, mà là vì sự nhận ra rợn người: thế giới xung quanh đang bị xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo của nó.
Những tảng đá xám xịt bao phủ vách hang dường như không còn giữ nguyên hình dạng cố định.
Chúng nhấp nháy, mờ đi và hiện lên lại trong những khoảng khắc cực ngắn, giống như một cuộn phim cổ bị hỏng chiếu liên tục hai cảnh khác nhau.
Anh cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Da thịt đang run rẩy nhẹ nhàng.
Linh lực bên trong kinh mạch vốn dĩ chảy trôi êm ả nay bỗng chốc trở nên hỗn loạn, va chạm vào những bức tường vô hình mà anh chưa từng nhận ra là có thật.
Đây không phải là phản ứng tự nhiên trước một trận chiến căng thẳng.
Đây là triệu chứng của sự "nhầm lẫn" giữa thực tại và ảo ảnh.
Vạn Cổ Ma Giới...
Nơi thời gian là tài nguyên, nơi luật lệ tương đối chi phối mọi sinh linh.
Nếu Sở Kha Thiện nói đúng rằng hắn đang xây dựng lại thế giới từ tro tàn, thì thứ mà Lâm Phong vừa chứng kiến không chỉ là một cuộc đột phá cảnh giới đơn thuần.
Đó là sự sụp đổ của nền tảng thực tại địa phương.
Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm để kiểm soát nguyên lực bên trong.
Anh cần phân tích tình hình thay vì hoảng loạn.
Một người tu tiên cấp Hóa Thần như anh không thể bị đánh lừa bởi những ảo giác đơn giản do tàn dư ý chí kẻ thù gây ra.
Tuy nhiên, càng lúc anh cảm nhận sâu hơn vào linh khí của mình, thì nỗi kinh hoàng càng lớn lên.
Trong tâm thức của anh, nơi tinh thần kết nối với thiên địa, có một khoảng trống đen ngòm đang mở rộng.
Nó không phải là sự hư vô thông thường.
Đó là một vết rách trong cấu trúc thời gian.
Và từ bên kia那道 vết rách đó, một ánh mắt khổng lồ – giống hệt con mắt trên bầu trời mà Sở Kha Thiện nhìn thấy – đang liếc xuống anh qua các khe hở của không gian.
"Hiện tại," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc.
"Nó nằm ở hiện tại." Anh mở mắt ra.
Ánh sáng trong hang động đã thay đổi chất lượng.
Nó không còn là ánh sáng phản chiếu từ phía ngoài nữa mà mang một màu sắc đỏ sẫm, nặng nề như máu đông lại.
Những tảng đá xung quanh bắt đầu phát ra những tia sét tím nhạt – dấu hiệu của sự bất ổn định nguyên lực cao độ đang rò rỉ vào thế giới phàm trần này.
Lâm Phong biết mình không thể ở đây thêm giây nào nữa.
Hang động này đã trở thành một điểm neo cho dòng chảy thời gian bị nhiễu loạn.
Nếu anh tiếp tục đứng yên, linh hồn của anh sẽ bị mắc kẹt trong vòng lặp vô tận giữa quá khứ và tương lai, giống như những vong linh bất tử mà Sở Kha Thiện từng giải phóng – hay hủy diệt.
Anh đặt chân xuống đất, bước đi một cách cẩn thận.
Mỗi bước chân đều phải được tính toán để không làm xáo động thêm trường lực xung quanh.
Anh cần tìm ra nguồn gốc của sự nhiễu loạn này trước khi nó lan tỏa ra bên ngoài và nuốt chửng cả vùng lãnh thổ rộng lớn phía Bắc Giới.
Đây là lúc mà trí tuệ lạnh lùng của một thám tử bí ẩn phải lên tiếng, chứ không chỉ là sức mạnh thô bạo của một chiến binh tu tiên.
Khi Lâm Phong cố gắng thu hồi linh khí đang hỗn loạn trong kinh mạch, viên ngọc đen nhánh – thứ anh vô tình nhặt được từ đống đổ nát gần lối vào hang động – đột ngột phát ra một ánh sáng đỏ sẫm.
Ánh sáng đó không chiếu ra ngoài mà như bị hút ngược vào bên trong lõi của viên đá, tạo thành một xoáy năng lượng nhỏ bé nhưng đáng sợ.
Cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức anh ngay lập tức.
Không phải là nỗi đau vật lý thông thường, mà là cảm giác giống như có ai đó đang nhào nặn não bộ của anh bằng những ngón tay vô hình và lạnh lẽo.
Lâm Phong gồng người lên, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng lạo xạo rõ rệt trong sự tĩnh mịch đáng sợ của hang động.
Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng một cách khủng khiếp hơn trước.
Những tảng đá vốn dĩ rắn chắc nay trở nên mềm mại như đất sét ướt.
Chúng chảy xuống theo trọng lực, nhưng lại trôi ngược lên trần hang dưới tác dụng của một trường hấp dẫn đảo chiều.
Lâm Phong nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong những khối đá phản chiếu – không phải là anh đang đứng đây bây giờ, mà là phiên bản của anh mười năm trước, khi còn ở cảnh giới Luyện Khí, đang khóc nức nở bên mộ phần người thân đã mất.
"Cái gì..." Anh lẩm bẩm, cố gắng đẩy ý thức ra khỏi ảo ảnh.
"Đây không phải ký ức.
Đây là bẫy." Anh nhận ra ngay lập tức rằng viên ngọc đen này chính là then chốt.
Nó không chỉ là một vật phẩm tu luyện thông thường.
Nó là một mảnh vỡ của 'Thời Gian Nguyên Thủy', thứ tài nguyên mà các đại lão cấp Phi Phàm tranh đoạt sinh tử hàng ngàn năm nay.
Sở Kha Thiện đã để lại nó ở đây, hoặc có thể hắn vô tình làm vỡ nó khi bước vào hang động.
Ánh sáng đỏ từ viên ngọc lan tỏa nhanh hơn.
Nó chạm vào da thịt Lâm Phong và cảm giác bỏng rát kinh khủng khiến anh suýt nữa phải hét lên.
Nhưng thay vì rút tay ra, anh ép mình giữ nguyên tư thế.
Anh cần hiểu cơ chế hoạt động của nó.
Trong thế giới này, kiến thức về luật lệ thời gian quý giá hơn cả linh thạch thượng phẩm.
Hắn ta đang thử nghiệm tôi sao?
Hay đây là một phần trong kế hoạch 'xây dựng lại từ tro tàn' mà Sở Kha Thiện đề cập?
Lâm Phong tự hỏi, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Nếu viên ngọc này có khả năng thao túng dòng chảy thời gian cục bộ, thì nó cũng đồng nghĩa với việc nó đang hấp thụ linh lực của anh để duy trì trạng thái bất ổn định đó.
Anh cảm thấy nguyên lực trong đan điền bắt đầu rút đi nhanh chóng.
Tốc độ mất mát này là đáng sợ.
Nếu tiếp tục như thế này, chỉ cần một canh giờ nữa, toàn bộ tu vi Hóa Thần của anh sẽ bị bào mòn sạch trơn, biến anh thành một phàm nhân già cỗi trong tích tắc.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung hoàn toàn vào sự cảm nhận bên trong cơ thể.
Anh hình dung ra mạng lưới kinh mạch phức tạp như những con sông ngầm dưới lòng đất.
Dòng chảy linh lực đang bị cản trở bởi một thứ gì đó giống như bùn đen – tàn dư của thời gian thối rữa từ viên ngọc.
Anh cần phá vỡ nó.
Không phải bằng sức mạnh đối kháng, vì đối đầu trực tiếp với dòng chảy thời gian là tự sát mà các tiên cổ đã từng phạm phải sai lầm này và bị phong ấn vĩnh cửu trong đá.
Anh cần một cách khác.
Một góc nhìn khác.
"Thời Gian Tương Đối," anh nói thầm lại quy tắc tối thượng của thế giới này.
"Nếu một ngày của người tu tiên cấp cao bằng một thế kỷ của phàm nhân, thì có nghĩa là nhận thức về tốc độ thời gian phụ thuộc vào cảnh giới và ý chí." Lâm Phong mở mắt ra.
Trong đôi tròng đen thăm thẳm của anh, những đốm sáng trắng xóa bắt đầu quay cuồng.
Anh không còn cố gắng kiểm soát viên ngọc nữa.
Thay vào đó, anh chấp nhận để nó ảnh hưởng lên mình một phần nhỏ – đủ để quan sát luật lệ vận hành từ bên trong cái bẫy này.
Viên ngọc đen rung lên mạnh mẽ, phát ra những âm thanh giống như tiếng kêu cứu của ngàn vạn linh hồn bị mắc kẹt.
Và lúc ấy, Lâm Phong thấy rõ: bên trong viên đá không chỉ là năng lượng thuần túy.
Có một ý thức cổ xưa đang ngủ đông ở đó.
Một ý thức đã chờ đợi ai đó đủ mạnh – hoặc đủ ngu ngốc – để đánh thức nó từ cái chết ngàn năm.
Lâm Phong hét lên, nhưng âm thanh ấy không phải là tiếng thét của sự hoảng loạn hay đau đớn thể xác.
Đó là một vụ nổ ý chí tinh thần thuần khiết, mang theo sức nặng của hàng vạn lần luyện tâm gian khổ trong hang sâu và núi tuyết.
Anh hình dung ra một quả cầu ánh sáng trắng xóa trong tâm trí mình – biểu tượng tối thượng cho khái niệm "Hiện Tại" bất biến mà Sở Kha Thiện vừa tiết lộ.
Quả cầu tinh thần này không lớn về kích thước, nhưng nó chứa đựng mật độ ý chí khủng khiếp nhất mà Lâm Phong từng tích tụ suốt hai mươi năm tu luyện của đời mình.
Nó va chạm trực diện với dòng chảy thời gian hỗn loạn đang xé toạc ý thức anh từ bên trong viên ngọc đen.
Không phải theo nghĩa đen, mà là cảm giác chủ quan về tốc độ trôi đi của mọi thứ xung quanh bị kéo giãn đến mức vô cực.
Lâm Phong nhìn thấy từng hạt bụi lơ lửng trong không khí đóng băng tại chỗ.
Những tia sét tím trên vách hang ngừng chuyển động.
Ngay cả cơn đau đầu xé nát não bộ cũng trở nên chậm chạp, cho phép anh phân tích nguồn gốc của nó thay vì bị nhấn chìm bởi cảm giác.
Đây là khoảnh khắc mà các nhà tu tiên gọi là "Nhất Nhai Chi Cơ" – cơ duyên trong một chớp mắt.
Nhưng với Lâm Phong, đây không phải là may mắn ngẫu nhiên.
Đây là kết quả của sự chuẩn bị kỹ lưỡng và trí tuệ sắc bén để nhận ra rằng: thời gian không thể bị kiểm soát bằng lực lượng vật chất, mà chỉ có thể được định hình bởi ý chí mạnh mẽ hơn nó.
Anh đưa tay về phía viên ngọc đen.
Bàn tay anh run rẩy vì kiệt sức, nhưng chuyển động lại vô cùng dứt khoát và chính xác.
Anh không nắm lấy viên đá.
Thay vào đó, anh ấn ngón trỏ của mình – nơi tập trung lượng nguyên lực tinh khiết nhất từ huyệt đạo Thái Dương – trực tiếp vào lõi phát sáng đỏ sẫm của nó.
"Ta chấp nhận hiện tại," Lâm Phong nói với giọng trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch như một lời phán quyết cuối cùng.
"Và ta sẽ định nghĩa tương lai." Một luồng nguyên lực trắng tinh khiết từ ngón tay anh chui vào viên ngọc đen.
Nó không chiến đấu với màu đỏ thẫm của thời gian hỗn loạn.
Thay vào đó, nó hòa quyện và tái cấu trúc chúng.
Giống như một nhà điêu khắc tài ba nặn lại khối đất sét đang tan chảy thành hình dáng mới mà hắn mong muốn.
Cơn đau biến mất thay bằng một cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu tủy sống.
Lâm Phong cảm thấy ý thức của mình bị kéo đi vào sâu thẳm bên trong viên ngọc.
Tại đó, anh nhìn thấy những ký ức không thuộc về mình – cảnh tượng hủy diệt của các thế giới khác trước khi Vạn Cổ Ma Giới được hình thành.
Anh thấy Sở Kha Thiện từ một góc khuất nào đó trong quá khứ xa xôi, đang gieo hạt giống cho sự tàn phá này với nụ cười đầy bi thương và giải thoát.
Hắn ta không phải là kẻ xấu.
Hắn ta là nạn nhân của chu kỳ lặp lại vô tận.
Và viên ngọc đen này chính là công cụ để hắn ta cố gắng phá vỡ vòng xoáy đó – dù bằng cách nào cũng được, kể cả hy sinh bản thân và những người xung quanh.
Lâm Phong hiểu ra sự thật khủng khiếp: Không có kẻ thù thuần túy ở đây.
Chỉ có hai phe đều đang chịu đựng nỗi đau của một thế giới bị bệnh hoạn về mặt thời gian, mỗi bên tìm kiếm giải pháp cứu rỗi theo cách riêng – một bên là hủy diệt để tái sinh (Sở Kha Thiện), và một bên là duy trì trật tự bằng mọi giá (Lâm Phong).
Ánh sáng trắng từ ngón tay anh lan tỏa khắp hang động.
Những tảng đá chảy ngược bắt đầu cứng lại, trở về trạng thái rắn chắc vốn có của chúng.
Dòng chảy thời gian hỗn loạn dần lắng xuống, nhưng không phải quay về bình thường cũ.
Nó đã bị thay đổi vĩnh viễn bởi sự can thiệp vừa rồi.
Lâm Phong cảm thấy một thứ gì đó vỡ ra bên trong đan điền mình.
Không phải là linh hải tan rã, mà là rào cản giữa cảnh giới Hóa Thần và một tầng cao hơn – nơi người tu tiên bắt đầu chạm vào quy luật tạo hóa của trời đất.
Anh không chủ động đột phá.
Sự va chạm với viên ngọc đen đã buộc cơ thể anh phải thích nghi nhanh chóng để tồn tại trước áp lực năng lượng khổng lồ, dẫn đến kết quả bất ngờ này.
Khi sự hỗn loạn lắng xuống hoàn toàn, Lâm Phong sập xuống sàn đá lạnh giá, thở hồng hộc như một con thú hoang vừa thoát khỏi cái chết chắc chắn.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, dường như trọng lực đã mất đi tác dụng lên anh trong khoảnh khắc đó, nhưng bên trong lại nặng nề như chì đúc.
Mỗi nhịp đập của trái tim đều rung chuyển toàn bộ khung xương sườn, mang theo dư âm của sức mạnh vừa được giải phóng.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn xung quanh với đôi mắt mệt mỏi nhưng sáng ngời sự tỉnh táo chưa từng có.
Hang động vẫn nguyên vẹn về mặt cấu trúc vật lý – những cột đá nhô ra từ trần nhà, dòng suối ngầm chảy xiết dưới chân – nhưng mọi thứ đều khác biệt một cách cơ bản mà khó lòng diễn tả bằng lời.
Màu sắc trong hang động trở nên đậm đà hơn, sống động đến mức gần như quá tải cho thị giác phàm nhân.
Những rêu xanh trên đá không chỉ là màu lục đơn điệu nữa; chúng phát ra những ánh sáng sinh học nhấp nháy theo nhịp thở của chính Lâm Phong.
Không khí thơm ngát mùi ozone sau cơn mưa và một hương vị kim loại nhẹ nhàng – dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy lượng nguyên lực trong khu vực này đã tăng gấp bội so với trước kia.
Viên ngọc đen nằm trên lòng bàn tay anh giờ đây không còn phát sáng nữa.
Nó trở nên mờ đục, xám xịt như đá vụn bình thường, mất đi mọi vẻ bí ẩn và uy nghiêm đáng sợ từ lúc đầu.
Nhưng khi Lâm Phong cảm nhận kỹ hơn bằng linh lực của mình, anh nhận thấy bên trong khối đá vô tri đó có một sự im lặng tuyệt đối – không phải là sự vắng mặt của năng lượng, mà là trạng thái "trung lập" hoàn hảo.
Nó đã bị cô lập khỏi dòng chảy thời gian hỗn loạn trước đó và trở thành một vật thể ổn định vĩnh cửu.
Lâm Phong mỉm cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng không kém phần thỏa mãn.
Anh vừa vô tình tạo ra một 'Điểm Neo Thời Gian' – nơi mà quy luật tương đối của Vạn Cổ Ma Giới bị đình trệ tạm thời trong bán kính nhỏ xung quanh viên ngọc.
Đây là thứ mà các đại sư cấp Phi Phàm hằng mơ ước: một khu vực an toàn tuyệt đối khỏi sự侵蚀 (xâm thực) của dòng chảy hỗn loạn.
Tuy nhiên, niềm vui ngắn ngủi đó nhanh chóng tắt ngấm khi anh nhận ra hệ quả nghiêm trọng hơn.
Sự ổn định cục bộ này không thể tồn tại mãi trong thế giới vốn dĩ dựa trên sự biến động và trao đổi thời gian để vận hành.
Nó giống như một hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh – sóng lan tỏa sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ vùng nước xung quanh, dù chậm chạp thì cũng chắc chắn xảy ra.
Lâm Phong đứng dậy, chân hơi run rẩy nhưng ý chí vẫn cứng rắn như thép.
Anh đặt viên ngọc xám lên ngực áo bên trong y phục của mình.
Nó không còn là mối nguy hiểm trực tiếp nữa, mà đã trở thành một chìa khóa – hoặc có thể là một lời nguyền tiềm tàng tùy thuộc vào cách anh sử dụng nó sau này.
Anh đi đến bờ suối ngầm và nhìn xuống mặt nước phẳng lì như gương.
Khuôn mặt phản chiếu trong đó vẫn quen thuộc với những vết sẹo nhỏ li ti từ các trận chiến trước, nhưng đôi mắt đã thay đổi hoàn toàn.
Trong đáy sâu của đồng tử đen nhánh ấy, có một vệt trắng mỏng manh đang xoay chuyển chậm chạp – dấu hiệu nhận biết rõ ràng nhất cho thấy anh vừa trải qua một sự lột xác về mặt tâm thức và cảnh giới tu luyện.
Anh không còn chỉ là Lâm Phong, người kiếm khách kiên định thông minh từ vùng biên ải phía Bắc Giới nữa.
Anh đã chạm vào bí mật của thế giới này.
Và giờ đây, kiến thức đó sẽ thay đổi mọi quyết định tiếp theo mà anh đưa ra trong cuộc đấu tranh sinh tồn đang ngày càng leo thang giữa hai phe phái đều cho rằng mình là người duy nhất đúng đắn.
Lâm Phong bước ra khỏi hang động, rời xa bóng tối ngột ngạt của nơi vừa chứng kiến sự sụp đổ và tái sinh ý thức của anh.
Ánh nắng ban mai chiếu rọi xuống từ phía chân trời xa xăm, nhưng thay vì cảm thấy ấm áp như những buổi sáng bình thường khác trong quá khứ tu luyện của mình, anh lại cảm thấy nó lạnh giá hơn cả bóng tối thẳm sâu nhất mà con người có thể tưởng tượng ra được.
Ánh nắng ấy mang theo mùi vị sắt gỉ và sự chết chóc âm ỉ – dấu hiệu rõ ràng cho thấy bầu khí quyển toàn cầu đang bị ô nhiễm bởi tàn dư năng lượng từ bước đi của Sở Kha Thiện vào khoảnh khắc trước đó.
Thế giới này không chỉ đang thay đổi ở cấp độ địa phương trong hang động nữa; nó đang bắt đầu phân rã từ gốc rễ, lan tỏa ra khắp nơi dưới dạng những sóng xung kích vô hình mà phàm nhân không thể cảm nhận được ngay lúc này.
Anh nhìn về phía chân trời nơi những tòa tháp cao vút của thành phố tu tiên lớn nhất vùng Bắc Giới – Thiên Cơ Thành – đang vươn lên sừng sững giữa biển mây mờ ảo.
Trước đây, ánh hào quang vàng rực bao phủ đỉnh các tòa tháp đó là biểu tượng của sự thịnh vượng và trật tự bền vững mà anh luôn khao khát bảo vệ bằng mọi giá cho dù phải đánh đổi mạng sống cũng chẳng tiếc nuối gì cả nếu cần thiết để giữ gìn hòa bình chung cho tất
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận