Chương 38
Không khí trong hang động không còn mùi ẩm ướt của đất đá hay mùi tanh của máu tanh.
Nó đã biến thành một thứ gì đó vô hình, nặng nề, và chết chóc — mùi của sự cũ kỹ.
Mùi của những gì đã tồn tại quá lâu và đang chờ đợi cái chết.
Sở Kha Thiện ngồi sụp xuống bên cạnh xác kẻ thù, một tu sĩ Luyện Khí cấp cao mà hắn vừa giết trong cơn cuồng nộ của sự thức tỉnh.
Cơ thể hắn rên rỉ, từng thớ cơ bắp co rút lại dưới áp lực của nguyên lực hỗn loạn, nhưng ý thức thì chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.
Đôi mắt hắn, giờ đây mang màu sắc của đáy vực sâu, quét qua những đốm sáng li ti đang lơ lửng trong không trung.
Đó không phải là bụi.
Đó là những mảnh vỡ của thời gian.
Hắn nhớ lại cảm giác trống rỗng trong tâm trí mình.
Những khoảng trống lớn trong ký ức thơ ấu.
Những giấc mơ lặp đi lặp lại về một cánh đồng hoa màu trắng xóa mà hắn không thể nhớ ra tên.
"Đủ rồi," Sở Kha Thiện hét lên, linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ.
Hắn không cần phải tin vào lời nói của kẻ này.
Hắn có thể cảm nhận được sự thật qua sự rung động của nguyên lực.
Khối đá đen trong tay hắn đang nóng lên dữ dội, như thể nó đang đồng điệu với lời nói của kẻ lạ mặt.
Kẻ lạ mặt không né tránh.
Hắn chỉ đưa chiếc đồng hồ cát ra trước mặt.
"Hãy nhìn xem.
Hãy nhìn xem cái giá của sự tồn tại của ngươi."
Vòng tròn pháp thuật cuối cùng sắp khép lại.
Sở Kha Thiện hét lên, dồn toàn bộ ý chí còn lại vào việc hấp thụ thời gian từ chính khối đá đen.
Hắn ta không còn kiểm soát được nó nữa, chỉ đơn thuần là để mặc cho sự hủy diệt tràn ra.
Hắn cần biết sự thật, bất kể cái giá là gì.
Một vụ nổ thời gian nhỏ nhưng cực kỳ mãnh liệt xảy ra.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian không chỉ dừng lại mà còn bị *co lại*.
Sở Kha Thiện thấy mình bị kéo vào một cuộc xoay chiều.
Hắn không còn là một người quan sát.
Hắn trở thành một phần của dòng chảy.
Hắn thấy chính mình đang lớn lên trong một căn phòng tối, nơi những bóng đen — những thực thể mà hắn từng thấy trong ký ức — đang cố gắng nuốt chửng ánh sáng.
Hắn thấy bàn tay đeo nhẫn kim loại đen xuất hiện, đẩy chúng ra.
Nhưng lần này, hắn thấy rõ hơn.
Người đeo nhẫn không phải là cha hắn.
Người đeo nhẫn là chính *Sở Kha Thiện* từ một dòng thời gian khác.
Một phiên bản Sở Kha Thiện với đôi mắt đỏ ngầu, miệng cười đầy tàn nhẫn.
"Con không cần sợ," giọng nói vang lên, nhưng lần này, Sở Kha Thiện nhận ra giọng nói đó không phải của cha.
Nó là giọng nói của chính hắn, nhưng từ một tương lai xa xôi.
"Cha sẽ bảo vệ con.
Cha sẽ lấy thời gian của thế giới này để đổi lấy sự sống cho con."
Sự thật đập vào mặt hắn như một cái tát đau điếng.
Không có sự hy sinh của người cha.
Không có giao dịch với số phận.
Chỉ có một vòng lặp.
Một vòng lặp nơi Sở Kha Thiện giết chết chính mình trong quá khứ để tồn tại trong hiện tại.
"Không!" Sở Kha Thiện gào lên.
Khối đá đen trong tay hắn vỡ vụn.
Những mảnh vỡ bay ra, mỗi mảnh đều chứa đựng một ký ức bị bóp méo.
Hắn cảm thấy linh hồn mình bị xé toạc.
Hắn nhớ lại tất cả.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên hắn giết chết một người.
Hắn nhớ lại lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Và hàng trăm lần sau đó.
Mỗi lần hắn chết, hắn lại được tái sinh.
Và mỗi lần tái sinh, hắn lại mất đi một phần nhân tính.
Những vân đen trên cơ thể hắn không phải là dấu hiệu của sự chuyển hóa.
Chúng là những vết sẹo của sự tái sinh.
Sở Kha Thiện đứng dậy, cơ thể run rẩy.
Những vân đen trên da thịt hắn giờ đây phát ra ánh sáng trắng xóa, như thể chúng đang cố gắng thoát khỏi sự ràng buộc của thể xác.
Hắn cảm nhận được sức mạnh mới trong người.
Không phải là linh lực truyền thống.
Đó là *Sức Mạnh Của Sự Mâu Thuẫn*.
Cảm giác kiểm soát ban đầu mong manh như sợi chỉ, nhưng Sở Kha Thiện không nản lòng.
Anh ta bắt đầu thực hiện các chuyển động cơ thể chậm rãi, từng cử chỉ một.
Nâng tay lên, chạm vào không khí.
Trong mắt thường, hành động này mất một giây.
Nhưng trong nhận thức của anh ta, nó kéo dài thành một phút.
Anh ta thấy những hạt bụi lơ lửng trong không khí, mỗi hạt đều mang theo một đoạn ký ức nhỏ bé, một thoáng nhìn từ quá khứ xa xôi.
Hắn cúi xuống, nhặt chiếc đồng hồ cát lên.
Hắn cảm nhận được sự trống rỗng sâu thẳm từ nó.
Không phải là sự vắng mặt của sự sống, mà là sự vắng mặt của ý nghĩa.
Thế giới này đã mất đi trung tâm của nó.
Và giờ, nó sẽ xoay quanh một điểm mới.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ.
Trong lòng nó, có một bóng người nhỏ bé đang khóc.
Đó là chính hắn.
"Ta sẽ không để cho ngươi quyết định tương lai của ta," Sở Kha Thiện thì thầm.
Hắn ném chiếc đồng hồ cát xuống đất và dẫm lên nó.
Chiếc đồng hồ vỡ tan thành những mảnh vụn.
Lập tức, một tiếng động lớn vang lên, như thể một cánh cửa lớn đang đóng sầm lại.
Những bóng ma xung quanh hắn ngừng di chuyển và tan biến vào hư không.
Hang động trở lại trạng thái tĩnh lặng, nhưng lần này, sự tĩnh lặng đó mang theo một cảm giác nặng nề, như thể bầu trời đang chuẩn bị sụp đổ.
Đối thủ tiến lại gần, bước chân nặng nề.
Trong mắt Nhân Vật Chính, kẻ địch giống như một khối đá khổng lồ đang di chuyển chậm chạp trong mật ong.
Anh ta có thể thấy từng sợi cơ trên mặt kẻ địch co duỗi, từng giọt mồ hôi hình thành và rơi xuống.
Đây là sự khác biệt giữa sự sống và cái chết.
Thay vì né tránh, Nhân Vật Chính đứng dậy.
Cơ thể hắn không còn là cơ thể của một phàm nhân.
Hắn đã chạm đến biên giới của cảnh giới Hóa Thần.
Hắn không cần phải né tránh những đòn tấn công chậm chạp này.
Hắn chỉ cần đứng đó, và để thời gian làm công việc của nó.
Kẻ địch — một bóng ma thời gian, một phiên bản của chính hắn trong một dòng thời gian song song — vung kiếm.
Lưỡi kiếm cắt qua không khí, tạo ra một vết nứt màu tím sẫm.
Trong mắt Sở Kha Thiện, vết nứt đó mở ra rất chậm, như một bông hoa nở rộ.
Hắn bước sang một bên, không phải bằng sự nhanh nhẹn, mà bằng sự dịch chuyển của không gian.
Hắn đặt tay lên vai của kẻ địch.
"Ngươi đã sống đủ lâu rồi," hắn nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo sự lạnh lùng của một vị thần phán xét.
Hắn hút lấy thời gian từ kẻ địch.
Không phải bằng linh lực, mà bằng ý chí.
Hắn kéo lấy dòng chảy thời gian từ cơ thể kẻ địch và ép nó vào trong cơ thể mình.
Kẻ địch không kịp phản ứng.
Da thịt hắn bắt đầu khô xác, tóc trắng xóa, và xương cốt vỡ vụn thành bụi.
Sở Kha Thiện đứng giữa đống tro tàn, thở hổn hển.
Sức mạnh này khủng khiếp, nhưng cái giá phải trả là tàn khốc.
Anh ta nhìn xuống bàn tay mình, da thịt đang trở nên khô xác, nứt nẻ như đất hạn hán.
Anh ta đã lấy đi thời gian từ kẻ địch, nhưng đồng thời cũng đang lão hóa nhanh chóng.
Những sợi tóc trắng xuất hiện rõ rệt trên đầu, và những nếp nhăn sâu hằn lên khuôn mặt trẻ trung của hắn.
Nhưng trong sâu thẳm ý thức, một ngọn lửa đang bùng lên.
Không phải là sự tuyệt vọng.
Mà là sự phẫn nộ.
"Ta không chấp nhận," Sở Kha Thiện nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định.
"Ta sẽ phá vỡ vòng lặp này.
Bằng bất cứ giá nào."
Sở Kha Thiện bước ra khỏi hang động, ánh mắt lạnh băng quét qua thế giới bên ngoài.
Bầu trời trên đầu giờ đây không còn là màu xanh lam quen thuộc mà là một màu xám xịt, đầy những vết nứt thời gian nhỏ liti.
Những vết nứt đó giống như những vết thương trên da thịt của một sinh vật khổng lồ, đang rỉ ra những tia sáng kỳ dị.
Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của những thực thể mạnh hơn, những kẻ đã cảm nhận được vụ nổ thời gian vừa rồi.
Chúng đang đến.
Từ mọi hướng.
Từ quá khứ, từ tương lai, và từ những chiều không gian mà phàm nhân không thể tưởng tượng.
Sở Kha Thiện mỉm cười.
Một nụ cười đầy tàn nhẫn và giải thoát.
Hắn rút thanh kiếm từ lưng ra.
Lưỡi kiếm không còn là kim loại thông thường.
Nó đang phát ra ánh sáng trắng xóa, giống như những vân đen trên cơ thể hắn.
"Đến đi," Sở Kha Thiện nói với không khí.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."
Hắn bước ra khỏi bóng tối của hang động, tiến vào ánh sáng xám xịt của một thế giới đang chết dần.
Và trong bước chân của hắn, hắn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình từ quá khứ và tương lai, đang đi cùng nhịp.
Nhưng rồi, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng hắn.
Không phải từ bất kỳ ai.
Mà là từ chính khối đá đen đã vỡ vụn.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi đã tự do?" giọng nói đó hỏi, đầy sự giễu cợt.
"Hay ngươi chỉ vừa bước vào một nhà tù lớn hơn?"
Sở Kha Thiện dừng bước.
Hắn không quay lại.
Hắn chỉ nhìn vào bầu trời xám xịt, nơi những đám mây đang xoay tròn tạo thành hình dạng của một con mắt khổng lồ.
Con mắt đó đang nhìn hắn.
Và nó đang cười.
Hắn nhặt viên ngọc Nhân Thời lên, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Anh ta biết rằng mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.
Dấu vết thời gian sẽ thu hút những kẻ săn mồi nguy hiểm hơn, những kẻ không chỉ muốn giết anh ta mà còn muốn lột da, rút xương để lấy bí pháp.
Anh ta cần tìm một nơi ẩn náu, một nơi mà ngay cả những kẻ giám thị thời gian cũng không thể chạm đến.
Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ cát đã vỡ.
Trong những mảnh vỡ, một bóng người nhỏ bé đang khóc.
Đó là chính hắn.
"Ta sẽ không để cho ngươi quyết định tương lai của ta," Sở Kha Thiện thì thầm.
Hắn ném chiếc đồng hồ cát xuống đất và dẫm lên nó.
Chiếc đồng hồ vỡ tan thành những mảnh vụn.
Lập tức, một tiếng động lớn vang lên, như thể một cánh cửa lớn đang đóng sầm lại.
Những bóng ma xung quanh hắn ngừng di chuyển và tan biến vào hư không.
Hang động trở lại trạng thái tĩnh lặng, nhưng lần này, sự tĩnh lặng đó mang theo một cảm giác nặng nề, như thể bầu trời đang chuẩn bị sụp đổ.
Sở Kha Thiện bước về phía lối ra.
Hắn biết rằng mình không thể ở lại đây nữa.
Hắn đã chạm vào bí mật tối thượng của Vạn Cổ Ma Giới.
Và giờ, hắn là mục tiêu số một của tất cả những kẻ muốn duy trì trật tự cũ.
Hắn bước ra khỏi hang động, ánh mắt lạnh băng quét qua thế giới bên ngoài.
Bầu trời trên đầu giờ đây không còn là màu xanh lam quen thuộc mà là một màu xám xịt, đầy những vết nứt thời gian nhỏ li ti.
Những vết nứt đó giống như những vết thương trên da thịt của một sinh vật khổng lồ, đang rỉ ra những tia sáng kỳ dị.
Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của những thực thể mạnh hơn, những kẻ đã cảm nhận được vụ nổ thời gian vừa rồi.
Chúng đang đến.
Từ mọi hướng.
Từ quá khứ, từ tương lai, và từ những chiều không gian mà phàm nhân không thể tưởng tượng.
Sở Kha Thiện mỉm cười.
Một nụ cười đầy tàn nhẫn và giải thoát.
Hắn rút thanh kiếm từ lưng ra.
Lưỡi kiếm không còn là kim loại thông thường.
Nó đang phát ra ánh sáng trắng xóa, giống như những vân đen trên cơ thể hắn.
"Đến đi," Sở Kha Thiện nói với không khí.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."
Hắn bước ra khỏi bóng tối của hang động, tiến vào ánh sáng xám xịt của một thế giới đang chết dần.
Và trong bước chân của hắn, hắn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình từ quá khứ và tương lai, đang đi cùng nhịp.
Nhưng rồi, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng hắn.
Không phải từ bất kỳ ai.
Mà là từ chính khối đá đen đã vỡ vụn.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi đã tự do?" giọng nói đó hỏi, đầy sự giễu cợt.
"Hay ngươi chỉ vừa bước vào một nhà tù lớn hơn?"
Sở Kha Thiện dừng bước.
Hắn không quay lại.
Hắn chỉ nhìn vào bầu trời xám xịt, nơi những đám mây đang xoay tròn tạo thành hình dạng của một con mắt khổng lồ.
Con mắt đó đang nhìn hắn.
Và nó đang cười.
Và trong khoảnh khắc đó, Sở Kha Thiện hiểu ra.
Sự thật không nằm ở quá khứ, cũng không nằm ở tương lai.
Nó nằm ở chính khoảnh khắc hiện tại, nơi mọi thứ đều có thể bị bóp méo.
Hắn không phải là nạn nhân của số phận.
Hắn là kiến trúc sư của nó.
Và giờ, hắn sẽ xây dựng lại thế giới này từ tro tàn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận