Chương 37
Đó là mùi hương đặc trưng của Vạn Cổ Ma Giới khi luật lệ tự nhiên bị vi phạm.
Sở Kha Thiện quỳ giữa đống xác thịt nát bươm của những đệ tử môn phái, những kẻ vừa phút chốc trước còn khoác lác về đạo nghĩa, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ linh hồn không thể khâu lại.
Hắn không nhìn vào những cái xác.
Ánh mắt hắn khóa chặt vào khối đá đen tối nằm trên tay.
Vật phẩm kỳ dị này vừa được lấy từ thi thể của tên lão giả phản bội, nhưng giờ đây, nó đang nóng rực như một cục than hồng.
Đây không phải là linh thạch.
Đây là một mảnh vụn của "Thời Gian Tương Đối", một thứ bị cấm kỵ trong mọi kinh điển tu luyện.
Sở Kha Thiện, dù danh nghĩa là tu sĩ Hóa Thần, nhưng cơ thể hắn đang gánh chịu áp lực khủng khiếp từ sự xung đột nội tại.
Hắn cần hiểu rõ thứ này.
Hắn cần biết tại sao cha mình lại hy sinh toàn bộ thế giới chỉ để cứu một đứa trẻ.
Hắn đưa ngón tay trỏ chạm nhẹ vào bề mặt nhám sần của khối đá.
Lập tức, một luồng nguyên lực lạnh giá xé toạc da thịt, chui thẳng vào kinh mạch.
Không phải là sự xâm lấn bạo lực, mà là một lời mời gọi.
Một lời mời gọi chết chóc.
Trước mắt Sở Kha Thiện, thế giới thực tại tan biến.
Thay vào đó, một dòng chảy dữ dội của những hình ảnh xen kẽ nhau xuất hiện.
Hắn thấy những tòa thành cao chọc trời xây dựng bằng xương cốt của phàm nhân.
Hắn thấy những tu tiên giả cảnh giới cao đang cười lạnh, hút lấy linh lực từ những cánh đồng màu mỡ, khiến cả vùng đất hóa thành sa mạc trong tích tắc.
Và ở trung tâm của tất cả, là một bàn tay đeo nhẫn kim loại đen — chính là chiếc nhẫn hắn đã thấy trong ký ức của người cha.
"Đây không phải là bảo vật," Sở Kha Thiện thì thầm, giọng nói run rẩy vì sự kinh hãi tột độ.
"Đây là một bản ghi nhật ký.
Một bản ghi về tội ác."
Khối đá đen không chứa đựng linh lực thuần túy.
Nó chứa đựng *ký ức bị bóp méo*.
Mỗi lần hắn tiếp xúc, hắn cảm thấy ý thức của mình bị kéo dãn, bị phân mảnh.
Hắn nhìn thấy chính mình trong tương lai — một phiên bản Sở Kha Thiện với đôi mắt đỏ ngầu, đứng trên đống tro tàn của Vạn Cổ Ma Giới, cười điên dại.
Hắn rít lên, rút tay lại.
Máu tươi chảy dọc theo ngón tay, nhưng vết thương không hề lành lại.
Ngược lại, nó đang lan rộng, những vân đen trên da thịt hắn bắt đầu chuyển động như những con rắn nhỏ, cố gắng ăn mòn linh hồn.
Sở Kha Thiện hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn hô hấp.
Hắn không thể hoảng loạn.
Trong thế giới nơi thời gian là tài nguyên, sự hoảng loạn là cách nhanh nhất để bị lão hóa và tiêu diệt.
Hắn cần giải mã bí mật này trước khi nó nuốt chửng hắn.
Hắn lấy một lá bùa lửa từ túi áo, đốt nó lên để soi rõ những ký tự khắc trên bề mặt đá.
Những ký tự đó không thuộc về văn tự phàm gian, cũng không phải là tiên văn.
Chúng là những công thức toán học của sự hủy diệt.
"Thời gian...
không phải là dòng chảy," Sở Kha Thiện đọc to những ký tự đầu tiên, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo sự chấn động của một phát hiện kinh hoàng.
"Nó là một vòng lặp.
Và chúng ta đang ở trong vòng lặp thứ chín."
Vòng tròn pháp thuật cuối cùng sắp khép lại.
Sở Kha Thiện hét lên, dồn toàn bộ ý chí còn lại vào việc hấp thụ thời gian từ chính khối đá đen.
Hắn ta không còn kiểm soát được nó nữa, chỉ đơn thuần là để mặc cho sự hủy diệt tràn ra.
Hắn cần biết sự thật, bất kể cái giá là gì.
Một vụ nổ thời gian nhỏ nhưng cực kỳ mãnh liệt xảy ra.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian không chỉ dừng lại mà còn bị *co lại*.
Sở Kha Thiện thấy mình bị kéo vào một cuộc xoay chiều.
Hắn không còn là một người quan sát.
Hắn trở thành một phần của dòng chảy.
Hắn thấy chính mình đang lớn lên trong một căn phòng tối, nơi những bóng đen — những thực thể mà hắn từng thấy trong ký ức — đang cố gắng nuốt chửng ánh sáng.
Hắn thấy bàn tay đeo nhẫn kim loại đen xuất hiện, đẩy chúng ra.
Nhưng lần này, hắn thấy rõ hơn.
Người đeo nhẫn không phải là cha hắn.
Người đeo nhẫn là chính *Sở Kha Thiện* từ một dòng thời gian khác.
Một phiên bản Sở Kha Thiện với đôi mắt đỏ ngầu, miệng cười đầy tàn nhẫn.
"Con không cần sợ," giọng nói vang lên, nhưng lần này, Sở Kha Thiện nhận ra giọng nói đó không phải của cha.
Nó là giọng nói của chính hắn, nhưng từ một tương lai xa xôi.
"Cha sẽ bảo vệ con.
Cha sẽ lấy thời gian của thế giới này để đổi lấy sự sống cho con."
Sự thật đập vào mặt hắn như một cái tát đau điếng.
Không có sự hy sinh của người cha.
Không có giao dịch với số phận.
Chỉ có một vòng lặp.
Một vòng lặp nơi Sở Kha Thiện giết chết chính mình trong quá khứ để tồn tại trong hiện tại.
"Không!" Sở Kha Thiện gào lên.
Khối đá đen trong tay hắn vỡ vụn.
Những mảnh vỡ bay ra, mỗi mảnh đều chứa đựng một ký ức bị bóp méo.
Hắn cảm thấy linh hồn mình bị xé toạc.
Hắn nhớ lại tất cả.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên hắn giết chết một người.
Hắn nhớ lại lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Và hàng trăm lần sau đó.
Mỗi lần hắn chết, hắn lại được tái sinh.
Và mỗi lần tái sinh, hắn lại mất đi một phần nhân tính.
Những vân đen trên cơ thể hắn không phải là dấu hiệu của sự chuyển hóa.
Chúng là những vết sẹo của sự tái sinh.
Kẻ lạ mặt — người dọn dẹp — đứng đó, nhìn Sở Kha Thiện với ánh mắt thương cảm.
"Ngươi đã hiểu rồi," hắn nói.
"Ngươi không thể thoát khỏi số phận.
Vì số phận của ngươi chính là chính ngươi."
Sở Kha Thiện rơi xuống đất, thở hồng hộc.
Linh lực trong cơ thể hắn gần như cạn kiệt.
Nhưng trong sâu thẳm ý thức, một ngọn lửa đang bùng lên.
Không phải là sự tuyệt vọng.
Mà là sự phẫn nộ.
"Ta không chấp nhận," Sở Kha Thiện nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định.
"Ta sẽ phá vỡ vòng lặp này.
Bằng bất cứ giá nào."
Sở Kha Thiện bước ra khỏi hang động, ánh mắt lạnh băng quét qua thế giới bên ngoài.
Bầu trời trên đầu giờ đây không còn là màu xanh lam quen thuộc mà là một màu xám xịt, đầy những vết nứt thời gian nhỏ li ti.
Những vết nứt đó giống như những vết thương trên da thịt của một sinh vật khổng lồ, đang rỉ ra những tia sáng kỳ dị.
Anh có thể cảm nhận được sự hiện diện của những thực thể mạnh hơn, những kẻ đã cảm nhận được vụ nổ thời gian vừa rồi.
Chúng đang đến.
Từ mọi hướng.
Từ quá khứ, từ tương lai, và từ những chiều không gian mà phàm nhân không thể tưởng tượng.
Sở Kha Thiện mỉm cười.
Một nụ cười đầy tàn nhẫn và giải thoát.
Hắn rút thanh kiếm từ lưng ra.
Lưỡi kiếm không còn là kim loại thông thường.
Nó đang phát ra ánh sáng trắng xóa, giống như những vân đen trên cơ thể hắn.
"Đến đi," Sở Kha Thiện nói với không khí.
"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu."
Hắn bước ra khỏi bóng tối của hang động, tiến vào ánh sáng xám xịt của một thế giới đang chết dần.
Và trong bước chân của hắn, hắn nghe thấy tiếng bước chân của chính mình từ quá khứ và tương lai, đang đi cùng nhịp.
Nhưng rồi, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng hắn.
Không phải từ bất kỳ ai.
Mà là từ chính khối đá đen đã vỡ vụn.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi đã tự do?" giọng nói đó hỏi, đầy sự giễu cợt.
"Hay ngươi chỉ vừa bước vào một nhà tù lớn hơn?"
Sở Kha Thiện dừng bước.
Hắn không quay lại.
Hắn chỉ nhìn vào bầu trời xám xịt, nơi những đám mây đang xoay tròn tạo thành hình dạng của một con mắt khổng lồ.
Con mắt đó đang nhìn hắn.
Và nó đang cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận