Chương 9
Không có tuyết.
Không có gió rét cắt da như dao.
Chỉ có màu trắng.
Một màu trắng thuần khiết, vô tận, và đáng sợ đến mức nó dường như nuốt chửng cả khái niệm về khoảng cách.
Anh không đứng trên mặt đất, mà lơ lửng trong một chân không tĩnh lặng, nơi thời gian không chảy, mà chỉ đơn giản là *tồn tại*.
Đây là Bể Ký Ức.
Nơi mà linh hồn của những Vật Phẩm Ma Quan cư trú khi không được ai sở hữu.
Cơ thể vật lý của anh, ở bên ngoài thế giới thực, đang gào thét.
Lâm Tiêu có thể cảm nhận được từng cú va chạm của những tia sét tím – biểu hiện của sự rối loạn thời gian – đập vào da thịt anh như những ngọn roi lửa.
Nhưng ở đây, trong không gian trắng xóa này, nỗi đau ấy bị giảm xuống thành một âm thanh nền, như tiếng sóng vỗ xa xôi.
Trước mặt anh, một bóng dáng đen kịt hiện ra.
Nó không có hình dạng rõ ràng, giống như một vệt mực bị đánh tan trong nước, liên tục biến đổi, co duỗi.
Đó là Ác Linh.
Không phải là một con quỷ cụ thể, mà là sự kết tụ của tất cả những ký ức bị bóp méo, những nỗi sợ hãi bị chôn vùi mà anh đã vô tình hấp thụ từ mảnh vỡ Đoạn Tình.
*"Ngươi đến đây để tìm câu trả lời,"* giọng nói vang lên, không từ miệng, mà trực tiếp trong não bộ anh, lạnh lẽo và khô khan như tiếng sỏi rơi vào đáy giếng.
*"Nhưng liệu ngươi có dám nhìn vào thứ mình đang tìm?"*
Lâm Tiêu cố gắng nói, nhưng giọng anh bị nghẹn lại.
Không phải sợ cái chết, mà sợ sự lãng quên.
Nếu anh là một lỗi hệ thống, nếu anh là một lỗ hổng, thì khi anh "chữa lành" nó, liệu anh có còn tồn tại?
Hay anh sẽ tan biến vào hư vô, giống như một giọt nước rơi vào đại dương?
*"Tôi không muốn bị lãng quên,"* anh thì thầm, giọng nói vang vọng trong khoảng không trắng, yếu ớt nhưng kiên định.
Bóng đen cười.
Một âm thanh刺耳, như kim loại cọ xát vào nhau.
*"Vậy hãy nhìn kỹ.
Nhìn vào thứ đang bám vào linh hồn ngươi.
Đừng chạy trốn.
Đừng chống cự.
Hãy để nó vào."*
Lâm Tiêu nhắm mắt lại.
Anh không còn cố gắng đẩy lùi cảm giác tê tái nữa.
Thay vào đó, anh mở rộng tâm trí, như một cánh cửa rộng mở trước cơn bão.
Anh cho phép ký ức của chủ nhân trước đây của món vật phẩm này – Tuyết Phong Tiên Tử – xâm nhập.
Không gian trắng xóa đột ngột sụp đổ.
Một thứ lạnh lẽo thấu xương, khác biệt hoàn toàn với cái lạnh vô cảm của Bể Ký Ức.
Lâm Tiêu mở mắt ra.
Anh đang đứng trên đỉnh một ngọn núi băng tuyết, nơi gió howl gào thét như tiếng khóc của quỷ dữ.
Trước mặt anh là một người phụ nữ.
Cô ấy mặc áo bào trắng tinh, mái tóc bạc dài buông xõa, đôi mắt màu tím thẫm nhìn xa xăm, hướng về chân trời nơi bầu trời đang nứt ra những vết rạn màu đen.
Đó là Tuyết Phong Tiên Tử.
Không phải là một vị tiên xinh đẹp, mà là một chiến binh mệt mỏi.
Trên tay cô cầm thanh kiếm Đoạn Tình, nhưng thanh kiếm ấy không tỏa sáng.
Nó đang rỉ ra một chất lỏng đen kịt, ăn mòn vào da tay cô.
*"Tại sao?"* Lâm Tiêu hỏi, dù anh biết cô không thể nghe thấy.
Anh đang sống trong ký ức của cô, một khán giả vô hình.
Tuyết Phong Tiên Tử không quay lại.
Cô chỉ thì thầm, giọng nói run rẩy: *"Thiên Hạ Giới đang chết.
Không phải vì chiến tranh, mà vì thời gian.
Chúng ta đã cố gắng dừng lại nó, nhưng mỗi lần chúng ta dừng lại, một phần thực tại lại bị xé toạc ra.
Tôi đã hy sinh linh hồn mình để vá lại vết nứt lớn nhất, nhưng nó không đủ.
Nó cần một cái giá lớn hơn."*
Cô quay đầu lại, nhìn thẳng vào khoảng không nơi Lâm Tiêu đang đứng.
Đôi mắt tím thẫm của cô chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một sự chấp nhận bi quan.
*"Con của ta...
không, không phải con của ta.
Ngươi là thứ được sinh ra từ sự tan vỡ đó.
Ngươi là cái giá."*
Lâm Tiêu kinh hãi lùi lại.
Ký ức này không phải là một câu chuyện lịch sử.
Nó là một lời nguyền.
Tuyết Phong Tiên Tử không phải là nạn nhân.
Cô là kẻ đã tạo ra anh.
Cô đã dùng linh hồn mình làm chất kết dính, và linh hồn của Lâm Tiêu – hay chính xác hơn là Lỗ Hổng Thời Gian – là kết quả của sự giao thoa đó.
Anh không phải là con người.
Anh là một bức tượng bằng nước, được đúc từ máu và nước mắt của hàng ngàn linh hồn.
*"Ngươi không thể cứu họ,"* giọng nói của Nhân cách B vang lên trong đầu anh, lần này không còn mỉa mai, mà đầy vẻ thương hại.
*"Vì ngươi chính là nguyên nhân của sự tan vỡ.
Sự tồn tại của ngươi là một sự mâu thuẫn.
Thế giới muốn tồn tại, nhưng bản chất của ngươi là hủy diệt.
Mỗi hơi thở của ngươi đều là một đòn đánh vào nền tảng của thực tại."*
Lâm Tiêu ôm lấy đầu.
Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn của linh hồn.
Anh cảm thấy từng mảnh vỡ ký ức trong người mình bắt đầu di chuyển, như những con giun dưới da.
Anh nhìn vào đôi tay mình trong ký ức.
Da thịt anh đang trở nên trong suốt, và qua lớp da đó, anh có thể thấy những dòng chảy thời gian đen kịt đang tuôn trào.
Bên ngoài Bể Ký Ức, thế giới thực đang chứng kiến một thảm họa.
Cơ thể Lâm Tiêu, nằm trên nền tuyết lạnh, bắt đầu phát ra một ánh sáng trắng ngà.
Những vết nứt thời gian mở rộng từ người anh, lan tỏa ra xung quanh như những sợi dây thần kinh vỡ vụn.
Các đệ tử Thiên Kiếm Tông, vốn đang đứng xa xa quan sát với vẻ kinh hãi, giờ đây hoảng loạn tột độ.
"Không thể nào!" Một đệ tử trẻ gào lên, giọng nói vỡ vụn.
Anh ta vừa rút kiếm, định tiến tới, nhưng bỗng nhiên, thanh kiếm trong tay anh ta bắt đầu gỉ sét.
Chỉ trong một tích tắc, kim loại bền chắc biến thành bụi oxit đỏ, rơi tan tành dưới chân anh.
"Thời gian...
thời gian đang tua lại!" Đệ tử khác hét lên, lùi lại vài bước.
Anh ta nhìn vào bàn tay mình, thấy những nếp nhăn xuất hiện, sau đó lại biến mất, rồi lại xuất hiện.
Da thịt anh đang già đi và trẻ lại liên tục, tạo ra một cảm giác chóng mặt, buồn nôn.
Không gian xung quanh Lâm Tiêu bắt đầu "tua lại".
Những bông tuyết rơi từ trên cao bỗng nhiên bay ngược lên trời.
Những tiếng hét của các đệ tử bị nuốt chửng, sau đó vang lên ngược lại, như tiếng khóc than của những linh hồn bị giam cầm.
Bạch Thanh Thư đứng ở rìa nhóm đệ tử, tay nắm chặt chuôi kiếm.
Gương mặt cô tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn kiên định, dù đôi tay cô đang run rẩy.
Cô nhìn vào Lâm Tiêu, không còn nhìn anh như một đồng môn, mà như một mối đe dọa sinh tồn.
"Lâm Tiêu!" cô gào lên, cố gắng xuyên qua màn tĩnh lặng chết chóc.
Ngươi đang phá hủy mọi thứ!"
Nhưng Lâm Tiêu không nghe thấy.
Anh đang chìm sâu vào trong ký ức của Tuyết Phong Tiên Tử, và giờ đây, anh đang đối mặt với sự thật cuối cùng.
Trong Bể Ký Ức, bóng đen của Ác Linh đã tan biến.
Thay vào đó, Tuyết Phong Tiên Tử đứng trước anh, tay đưa ra, nắm lấy tay anh.
Bàn tay cô lạnh như băng, nhưng lại mang theo một sức mạnh áp đảo.
*"Ngươi không thể chọn giữa thiện và ác,"* cô nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông chùa.
*"Vì cả hai đều là những mặt của cùng một đồng xu.
Thiện muốn bảo tồn, giữ cho dòng chảy thời gian ổn định.
Ác muốn giải phóng, để entropy hoàn thành sứ mệnh của nó.
Nhưng ngươi...
ngươi là cầu nối.
Ngươi là nơi hai thế giới gặp nhau."*
Lâm Tiêu nhìn vào mắt cô.
Anh thấy sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng, và cả một hy vọng mong manh.
*"Vậy thì...
tôi phải làm gì?"* anh hỏi, giọng nói của anh giờ đây hòa quyện với giọng nói của Nhân cách B, tạo nên một âm thanh kép, vừa dịu dàng vừa lạnh lẽo.
*"Dung hợp,"* Tuyết Phong Tiên Tử đáp.
*"Đừng cố gắng phân biệt.
Đừng cố gắng kiểm soát.
Hãy để sự chảy trôi diễn ra.
Hãy trở thành dòng sông, chứ không phải tảng đá cản nước."*
Lâm Tiêu nhắm mắt lại.
Anh ngừng kháng cự.
Anh ngừng cố gắng giữ lấy nhân cách A, nhân cách con người, nhân cách thiện lương.
Anh cũng ngừng cố gắng đè nén nhân cách B, nhân cách tàn độc, nhân cách hủy diệt.
Anh để chúng chảy vào nhau, như hai dòng sông gặp nhau, tạo thành một dòng chảy mới, mạnh mẽ và vô hình.
Cảm giác đau đớn biến mất.
Thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ.
Một sự trống rỗng.
Anh cảm thấy mình không còn là một cá thể, mà là một phần của vũ trụ.
Anh là gió, là tuyết, là thời gian.
Bên ngoài, ánh sáng trắng ngà từ cơ thể Lâm Tiêu đột ngột tắt ngấm.
Những vết nứt thời gian đóng lại.
Các đệ tử Thiên Kiếm Tông ngả người ra, thở hồng hộc, như vừa trải qua một cơn ác mộng dài.
Nhưng sự yên lặng này không kéo dài lâu.
Trong Bể Ký Ức, Lâm Tiêu mở mắt ra.
Màu trắng đã biến mất.
Anh đang đứng trong một không gian tối đen, không có giới hạn.
Và phía sau anh, một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Thap.*
Tiếng bước chân đó không phát ra từ bất kỳ bề mặt nào.
Nó vang lên trực tiếp trong tâm trí anh.
Lâm Tiêu quay đầu lại.
Không có ai ở đó.
Không có bóng dáng, không có hình ảnh.
Nhưng anh có thể "cảm nhận" được sự hiện diện đó.
Một thực thể thứ ba.
Không phải là Nhân cách A, không phải là Nhân cách B.
Mà là thứ gì đó...
cổ xưa hơn.
Thứ gì đó đã tồn tại từ trước khi thế giới này được sinh ra.
Một bóng người trong suốt, mặc áo choàng cũ kỹ, đứng ngay sau lưng hắn.
Người đó không có gương mặt, chỉ có một khoảng trống đen kịt nơi lẽ ra phải có khuôn mặt.
Nhưng từ khoảng trống đó, một giọng nói vang lên, vang vọng như tiếng vọng từ đáy vực thẳm.
*"Cuối cùng, ngươi cũng thức tỉnh."*
Lâm Tiêu cố gắng nói, nhưng không thể.
Anh chỉ có thể nhìn vào khoảng trống đen kịt đó, và trong sâu thẳm tâm trí, một ký ức xa xăm, mờ nhạt, bắt đầu chực chờ nhô lên.
Ký ức về một người phụ nữ, cũng với đôi mắt màu tím thẫm, cũng với mái tóc trắng bạc, ôm anh trong vòng tay, và thì thầm: "Con của mẹ...
con là sự kết thúc."
Và rồi, bóng người trong suốt đưa tay ra, chạm vào trán Lâm Tiêu.
Và thế giới xung quanh anh bắt đầu sụp đổ, lần này, không còn là ảo ảnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận