Chương 10

Cảm giác trống rỗng không giống như cái chết.

Nó giống như việc bị tước đoạt đi trọng lượng.

Lâm Tiêu đứng đó, đôi chân chạm vào mặt đất lạnh lẽo của hang động ngầm, nhưng anh không cảm nhận được sự vững chãi.

Mỗi hơi thở anh hít vào đều nhẹ bẫng, như thể không khí xung quanh đang từ chối mang oxy đến phổi anh.

Anh nhìn xuống tay mình.

Trên nắm tay phải, thanh kiếm gỉ sét — tàn dư của 'Vật Phẩm Ma Quan' mà anh vô tình kích hoạt trong Bể Ký Ức — vẫn còn nguyên.

Lớp gỉ màu đỏ thẫm bám chặt vào da thịt, nhưng kỳ lạ thay, nó không chảy máu.

Thay vào đó, những vệt gỉ ấy đang từ từ lan tỏa lên cổ tay anh, như những mạch máu đen kịt đang tìm kiếm một lối thoát.

"Ta là ai?"

Câu hỏi này vang lên trong đầu anh, không phải bằng giọng nói, mà bằng một sự rung động của linh hồn.

Nhân cách A, phần thiện lương dễ tổn thương, đang im lặng.

Nhân cách B, phần tàn độc tính toán, cũng đã biến mất vào bóng tối.

Chỉ còn lại một khoảng trống trắng xóa, nơi mọi ký ức đều trở nên mờ nhạt, như những bức tranh bị nước mưa xóa nhòa.

Lâm Tiêu cố gắng nhớ lại khuôn mặt của Bạch Thanh Thư.

Anh nhớ đến ánh mắt kiên định của cô, nhớ đến giọng nói gào thét của cô khi anh phá vỡ thời gian.

Nhưng khi anh cố nắm bắt hình ảnh đó, nó lại tan biến vào hư vô.

Anh không nhớ cô là bạn hay thù.

Anh chỉ nhớ rằng cô là một phần của "thực tại" mà anh đang dần bị tước đoạt.

Anh bước đi.

Không biết mình đang đi về đâu.

Chỉ biết rằng sự trống rỗng này đang kéo anh xuống sâu hơn, vào lòng đất, vào nơi mà thời gian ngưng trệ nhất.


Lâm Tiêu mở cuốn sổ tay.

Trang đầu tiên trống rỗng.

Trang thứ hai cũng vậy.

Nhưng khi anh lật đến trang thứ ba, những dòng chữ bắt đầu hiện ra, không phải do mực, mà do máu.

*"Ngày thứ nhất.

Ta đã tìm thấy nó.

Một lỗ hổng trong thời gian.

Nó nằm ở trung tâm của Thiên Hạ Giới, nơi mà mọi dòng chảy đều hội tụ.

Ta không thể sửa chữa nó.

Ta chỉ có thể lấp đầy nó."*

Lâm Tiêu đọc những dòng chữ đó, và cảm giác trống rỗng trong người anh bắt đầu chuyển hóa thành một cơn đau nhói dữ dội.

Hình ảnh trong cuốn sổ tay bắt đầu chồng chéo lên ký ức riêng của anh.

Anh nhớ ra.

Vào mười năm trước, khi còn là một đứa trẻ mồ côi sống trong khu ổ chuột bên ngoài Thiên Kiếm Tông, anh đã tìm thấy một vật thể kỳ lạ trong đống rác.

Đó là một mảnh vỡ thời gian, một mảnh vụn từ thực tại khác.

Anh đã vô tình chạm vào nó, và từ đó, anh trở thành "Lỗ Hổng".

Anh không phải là nạn nhân của số phận.

Anh là nguyên nhân.

Mỗi lần anh cười, một phần thực tại xung quanh anh bị xé toạc.

Mỗi lần anh khóc, thời gian xung quanh anh tua lại hoặc tua nhanh.

Những thảm họa mà anh từng chứng kiến — ngôi làng bị thiêu rụi, trận chiến giữa các cường giả — tất cả đều là hệ quả của sự tồn tại của anh.

Thiên Kiếm Tông không nhận anh vào làm đệ tử vì thương hại.

Họ nhận anh vào để giam giữ anh.

Bạch Thanh Thư không bảo vệ anh vì tình bạn.

Cô bảo vệ anh vì cô sợ rằng nếu anh chết, sự cân bằng mong manh của thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Lâm Tiêu ngã quỵ xuống sàn đá.

Cơn đau tại tâm can của anh trở nên dữ dội hơn.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang rạn nứt, như một bức tượng gốm bị búa tạ đập vào.

"Ta là quái vật," anh thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

"Ta là nguyên nhân của mọi đau khổ."

Nhân cách B, phần tàn độc, cuối cùng cũng thức tỉnh.

Nhưng lần này, nó không mỉa mai.

Nó chấp nhận.

*"Đúng vậy,"* giọng nói của Nhân cách B vang lên trong đầu anh, lạnh lùng nhưng rõ ràng.

*"Chúng ta là entropy.

Chúng ta là sự hủy diệt.

Và đó là bản chất của chúng ta.

Đừng cố gắng chạy trốn khỏi nó.

Hãy chấp nhận nó."*

Lâm Tiêu nhìn vào cuốn sổ tay.

Những dòng chữ trên đó đang biến đổi, ghi lại những suy nghĩ hiện tại của anh.

Anh là một cuốn sách đang tự viết mình.

Và trang cuối cùng của cuốn sách đó, anh đã biết nó sẽ viết gì.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập