Chương 8

Lâm Tiêu không kịp suy nghĩ, bản năng sinh tồn của nhân cách "Ác" — hay đúng hơn là — bùng nổ như một đốm lửa trong đêm đen.

Hắn vung kiếm về phía trước, không phải để tấn công kẻ địch vô hình đang rình rập trong bóng tối, mà để phá vỡ tảng đá chắn lối duy nhất còn sót lại.

Lưỡi kiếm "Huyết Lang" rít lên, âm thanh chói tai xé toạc sự im lặng chết chóc của hang động.

Lưỡi kiếm cắt qua không khí, nhưng thay vì va vào đá, nó chạm vào một thứ gì đó mềm mại, đàn hồi, giống như da thịt của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say.

Tảng đá không vỡ.

Nó *nhăn lại*.

Những vết nứt trên mặt đá lan rộng, không phải do lực tác động vật lý, mà như thể chính cấu trúc thực tại tại đó đang bị lão hóa nhanh chóng trong tích tắc.

Bụi đá rơi xuống, nhưng chúng không rơi thẳng đứng.

Chúng lơ lửng, xoay tròn trong những quỹ đạo kỳ lạ, như thể trọng lực ở đây đã mất hiệu lực.

Lâm Tiêu cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức rợn người: không gian xung quanh anh đang phản ứng với ý chí của anh.

"Ngươi lại làm điều này," giọng nói của Nhân cách B vang lên trong đầu, lạnh lùng và mỉa mai.

"Ngươi nghĩ mình đang chạy trốn?

Ngươi chỉ đang kéo dài sự hủy diệt.

Mỗi bước chân ngươi đặt xuống, thời gian xung quanh sẽ bị xé toạc thêm một chút."

Lâm Tiêu không đáp.

Anh cắn chặt răng, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mắt, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén như lưỡi dao.

Anh bước qua những mảnh đá lơ lửng, cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân lan tỏa lên toàn thân.

Không khí trong hang động trở nên đặc quánh, nặng nề như thủy ngân.

Mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến.

Anh không biết mình đang ở đâu, chỉ biết rằng nơi đây không thuộc về thế giới người sống, cũng không phải địa ngục.

Đây là khoảng trống giữa các giấc mơ.


Ký ức tiếp tục tràn vào, không còn là những hình ảnh rời rạc, mà là một dòng chảy liên tục, dữ dội.

Lâm Tiêu nhận ra sự thật rợn người: Thiên Hạ Giới không hề "ngưng đọng thời gian" một cách tự nhiên.

Đó là hậu quả của một vết thương lớn trên dòng chảy thời gian do chính — thanh kiếm huyền thoại từng thuộc về tổ sư Thiên Kiếm Tông — gây ra khi nó bị đánh gãy trong trận chiến cuối cùng chống lại Ma Quan Hội.

Nhưng Đoạn Tình không chỉ là một thanh kiếm.

Nó là một công cụ đo lường thời gian.

Khi nó gãy, dòng chảy thời gian bị đứt đoạn.

Và để ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn của vũ trụ, các cường giả đã hy sinh bản thân, dùng linh hồn của mình để vá lại vết nứt.

Họ trở thành những "Vật Phẩm Ma Quan", những mảnh vỡ ký ức trôi nổi trong không gian, chờ đợi được thu thập, được hiểu, và cuối cùng, được *giải phóng*.

Và Lâm Tiêu?

Lâm Tiêu là kết quả của sự giao thoa giữa những mảnh vỡ đó.

Anh không được sinh ra từ bụng mẹ.

Anh được *tạo ra* từ sự ngưng tụ của hàng ngàn linh hồn đã hy sinh.

Anh là một hiện tượng.

Một lỗi hệ thống mà thế giới không thể xóa bỏ, chỉ có thể che đậy.

"Vậy thì...

tôi là gì?" Lâm Tiêu gào thét, quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.

"Tôi là con người hay là ma quỷ?

Tôi là nạn nhân hay là hung thủ?"

*"Ngươi là cả hai,"* Nhân cách B đáp, giọng nói của hắn giờ đây vang vọng như tiếng chuông chùa, trầm ấm và vô tình.

*"Và đó là lý do tại sao mọi thứ xung quanh ngươi đều tan vỡ.

Vì ngươi không thuộc về thế giới này.

Ngươi là một ngoại lai.

Một kẻ xâm lược từ chính bản chất của thực tại.

Khi ngươi tồn tại, thế giới này phải chịu đựng sự căng thẳng.

Khi ngươi cảm thấy đau khổ, thời gian xung quanh ngươi bị chậm lại.

Khi ngươi cảm thấy giận dữ, không gian xung quanh ngươi bị xé toạc."*

Lâm Tiêu nhìn vào đôi tay mình.

Da thịt anh đang bắt đầu trong suốt.

Những mạch máu dưới da không còn đỏ, mà chuyển sang màu đen, giống như những vết nứt trên mặt kính.

Anh đang trở thành một phần của hiện tượng mà anh vừa khám phá.

Anh không còn là một con người.

Anh là một vật chứa.

Một chiếc bình rỗng đang chờ đợi được lấp đầy bằng những linh hồn bị lãng quên.

Cảm giác ghê tởm dâng trào, khiến Lâm Tiêu nôn mửa.

Chất lỏng từ dạ dày anh trào ra, nhưng không phải là thức ăn.

Đó là những mảnh vỡ ký ức, những hình ảnh vỡ vụn của quá khứ, hiện tại và tương lai.

Hắn luôn tin rằng mình là nạn nhân của số phận, là một đứa trẻ mồ côi phải chịu đựng những bi kịch vô cớ.

Hắn tin rằng Ma Quan Hội là kẻ thù, rằng Thiên Kiếm Tông là nơi trú ẩn, rằng sư phụ là người bảo vệ.

Nhưng giờ thì rõ ràng, tất cả đều là ảo tưởng.

Chính hắn — hay chính xác hơn là nửa con người bên trong hắn, cái Lỗ Hổng Thời Gian — là nguyên nhân khiến dòng thời gian tại Thiên Hạ Giới trở nên bất ổn.


Hang động sụp đổ.

Đá rơi từ trên cao, che khuất ánh sáng.

Lâm Tiêu bị văng ra ngoài, nằm trên tuyết lạnh.

Trần Hàn đã biến mất, chỉ còn lại một chiếc giày tiên nguyên vẹn.

Thanh kiếm Đoạn Tình rơi xuống đất, giờ đây chỉ là một thanh sắt gỉ sét vô dụng.

Lâm Tiêu cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn tê liệt.

Trong đầu, tiếng cười của Nhân cách B vang lên, nhưng lần này, nó không còn mỉa mai.

Nó mang một vẻ buồn bã.

*"Ngươi đã chọn sai, Lâm Tiêu.

Ngươi nghĩ mình đang giải phóng họ?

Ngươi chỉ đang giam cầm họ sâu hơn trong tâm trí của ngươi.

Giờ đây, ngươi không chỉ là Lỗ Hổng.

Ngươi là Ngục Tù."*

Lâm Tiêu nhìn vào đôi tay mình.

Da thịt anh đã hoàn toàn trong suốt.

Những mạch máu đen đã lan khắp cơ thể.

Và trong lòng anh, anh cảm thấy sự hiện diện của hàng ngàn linh hồn.

Họ không còn là những ký ức rời rạc.

Họ là một phần của anh.

Họ đang thở cùng anh.

Họ đang khóc cùng anh.

Và rồi, từ xa, anh nghe thấy một tiếng bước chân.

Như thể người đó đang bước trên mặt nước.

Lâm Tiêu quay đầu lại.

Và anh thấy một bóng dáng đứng dưới ánh trăng.

Đó là một thiếu nữ, với mái tóc trắng bạc, đôi mắt màu tím thẫm.

Cô ấy nhìn anh, và mỉm cười.

"Lâm Tiêu," cô ấy nói, giọng nói vang lên như tiếng chuông ngân.

"Cuối cùng, chúng ta cũng gặp nhau."

Lâm Tiêu không thể nói nên lời.

Anh chỉ có thể nhìn cô ấy, và trong sâu thẳm tâm trí, một ký ức xa xăm, mờ nhạt, bắt đầu chực chờ nhô lên.

Ký ức về một người phụ nữ, cũng với đôi mắt màu tím thẫm, cũng với mái tóc trắng bạc, ôm anh trong vòng tay, và thì thầm: "Con của mẹ...

con là sự kết thúc."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập