Chương 7

Không gian không tan biến vào hư vô như Lâm Tiêu mong đợi.

Thay vào đó, nó vỡ ra thành từng mảnh kính sắc lẹm, rơi xuống với âm thanh chói tai của thủy tinh vỡ.

Lâm Tiêu mở mắt.

Ánh sáng đầu tiên đập vào con ngươi anh không phải là ánh mặt trời ấm áp của Thiên Kiếm Tông, mà là một thứ ánh sáng xanh lét, lạnh lẽo, phát ra từ những thạch nhũ treo lơ lửng trên trần hang động.

Không khí ở đây nặng trĩu, dày đặc mùi sắt gỉ của máu khô và hương ozone chát chát sau một trận sấm sét.

Anh nằm vật xuống sàn đá ẩm ướt, hơi thở dồn dập, tim đập thình thịch như muốn nổ tung lồng ngực.

Đôi tay anh run rẩy.

Đôi găng tay da dê vốn dĩ bền bỉ giờ đây bị xé toạc ở phần mu bàn tay, lộ ra da thịt trắng bệch.

Nhưng điều khiến máu trong người anh gần như đóng băng không phải là thương tích, mà là thứ chất lỏng đang chảy ròng ròng từ lòng bàn tay xuống sàn đá.

Nhưng không phải màu đỏ thẫm của anh.

Nó sẫm hơn, đen ngòm, và mang theo một mùi tanh tưởi khó ngửi – mùi của sinh lực bị hủy diệt.

"Đây là đâu?" Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói khàn đặc, vang lên trong không gian kín mít như tiếng vọng từ một chiếc quan tài.

Anh ngồi dậy, đau đớn xé toạc cơ bắp.

Đầu óc anh quay cuồng, hai nhân cách trong đầu đang tranh đấu dữ dội.

Nhân cách A – phần thiện lương, yếu đuối – đang khóc thầm, hoảng loạn trước mùi máu.

Trong khi đó, Nhân cách B – kẻ tàn độc, lạnh lùng – lại mỉm cười một cách thỏa mãn, như thể vừa thưởng thức một bữa tiệc thịnh soạn.

*“Ngươi thấy rồi đó,”* giọng nói của Nhân cách B vang lên trong đầu, ngọt ngào như mật ong pha độc.

*“Chúng ta không hề mơ.

Chúng ta đang thực hiện.

Và đây là kết quả của ý chí ngươi.”*

Lâm Tiêu nhìn xuống.

Trước mặt anh, nằm ngửa trên sàn đá, là một thiếu niên.

Gương mặt thiếu niên trẻ trung, vô tội, nhưng giờ đây đã tái mét.

Một vết đâm xuyên qua tim, thẳng tắp, chính xác đến đáng sợ.

Thanh kiếm đen – vật phẩm Ma Quan mà anh vừa cầm trong tay ở thế giới kia – giờ đây đang cắm chặt vào lồng ngực kẻ này.

Lưỡi kiếm không còn đen ngòm, mà chuyển sang màu đỏ thẫm, uống no máu.

Lâm Tiêu lùi lại, gót chân va vào một tảng đá.

"Tiểu Phong?" Anh gọi tên, nhưng giọng nói vỡ vụn.

Thiếu niên không đáp.

Đôi mắt mở to, trợn ngược, như thể vẫn còn nhìn thấy bóng dáng của kẻ sát nhân.

Lâm Tiêu nhận ra bộ y phục của thiếu niên.

Đó không phải là trang phục của đệ tử Thiên Kiếm Tông, cũng không phải của Ma Quan Hội.

Đó là y phục của một tu luyện giả vô danh, có lẽ chỉ ở cấp độ Luyện Cơ sơ kỳ.

Một ký ức xa xăm, mờ nhạt, bắt đầu chực chờ nhô lên từ đáy sâu tâm trí.

Một thiếu niên bán kiếm ở chợ tập, luôn cười hiền lành, gọi anh là "Lâm sư huynh".

Anh ấy không bao giờ gây hấn.

Anh ấy chỉ muốn kiếm sống.

Và giờ đây, anh ta chết dưới tay Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu ôm đầu, quỳ sụp xuống.

Nỗi đau không phải vì sự mất mát, mà vì sự nhận thức.

Anh không biết mình đã làm gì.

Khoảng trống thời gian giữa khoảnh khắc anh chém vào chiếc hộp gỗ và khoảnh khắc này là một vực thẳm đen kịt.

Nhưng máu dưới chân anh thì thật.

Sự chết chóc thì thật.

ta không cố ý," Lâm Tiêu lắp bắp, nước mắt rơi xuống, hòa lẫn với bụi đất.

"Ta chỉ muốn kết thúc giấc mơ."

*“Giấc mơ?”* Nhân cách B cười khẩy.

*“Ngươi nghĩ đây là giấc mơ?

Ngươi nghĩ khi ngươi giết người, ngươi có thể tỉnh dậy và lau sạch tay?

Đây là thực tại, Lâm Tiêu.

Và thực tại này được viết bằng máu.”*


Cảm giác ghê tởm dâng trào, khiến Lâm Tiêu nôn mửa.

Chất lỏng từ dạ dày anh trào ra, nhưng không phải là thức ăn.

Đó là những mảnh vỡ ký ức, những hình ảnh vỡ vụn của quá khứ, hiện tại và tương lai.

Hắn luôn tin rằng mình là nạn nhân của số phận, là một đứa trẻ mồ côi phải chịu đựng những bi kịch vô cớ.

Hắn tin rằng Ma Quan Hội là kẻ thù, rằng Thiên Kiếm Tông là nơi trú ẩn, rằng sư phụ là người bảo vệ.

Nhưng giờ thì rõ ràng, tất cả đều là ảo tưởng.

Chính hắn — hay chính xác hơn là nửa con người bên trong hắn, cái Lỗ Hổng Thời Gian — là nguyên nhân khiến dòng thời gian tại Thiên Hạ Giới trở nên bất ổn.

Những thảm họa, những chiến tranh, những cái chết vô nghĩa...

tất cả đều là hệ quả của sự tồn tại của anh.

Anh là virus trong hệ thống của vũ trụ.

Anh là lỗi chương trình mà thế giới không thể sửa chữa, chỉ có thể che đậy.

Nhân cách Ác trong đầu bắt đầu khóc.

Những giọt nước mắt vô hình chảy xuống, làm ướt đẫm tâm can anh.

Tại sao lại là tôi?

Tôi chỉ muốn tìm cha mẹ.

Tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình thường."

Nhân cách B lên tiếng, giọng nói trở nên ngọt ngào, thuyết phục, như một lời ru của người mẹ đối với đứa con hư.

*"Bình thường là một khái niệm dành cho những kẻ yếu đuối.

Ngươi không sinh ra để bình thường.

Ngươi sinh ra để kết thúc.

Cha mẹ ngươi không chết.

Họ đã hòa tan vào ngươi.

Họ là một phần của ký ức thế giới.

Và giờ đây, Tiểu Phong cũng vậy.

Anh ta là một phần của ngươi.

Đừng cảm thấy tội lỗi.

Cảm thấy vinh dự.

Ngươi đang gánh vác số phận của cả thế giới."*

"Đó là sự hủy diệt!" Lâm Tiêu hét lên, nắm chặt thanh kiếm đen.

Lưỡi kiếm rung lên, đồng vọng với nhịp đập tim anh.

"Đó không phải là vinh dự.

Đó là tội ác!"

*"Tội ác?"* Nhân cách B cười, một tiếng cười lạnh lẽo, cắt ngang không khí.

*"Ai định nghĩa tội ác?

Kẻ sống hay kẻ chết?

Nếu việc tồn tại của ngươi giúp thế giới này duy trì trạng thái 'Ngưng Trệ', ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn của thời gian, thì đó là ân huệ.

Ma Quan Hội không muốn giết ngươi.

Họ muốn kiểm soát ngươi.

Thiên Kiếm Tông không muốn bảo vệ ngươi.

Họ muốn giam giữ ngươi.

Tất cả đều sợ hãi.

Sợ hãi sự thật rằng họ đang sống trong một thế giới giả
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập