Chương 6
Tiếng thét đó không vỡ ra từ thanh quản, mà xé toạc từ tận cùng tủy sống, nơi hai linh hồn đang chiến đấu quyết liệt để giành quyền kiểm soát xác thịt mỏng manh này.
Không phải là đau đớn thể xác, dù cơ bắp anh đang co giật dữ dội như những con rắn độc bị thiêu đốt.
Đó là sự xé toạc của hiện thực.
Nhân cách A, với ý chí thiện lương và mong muốn tồn tại, như một dòng nước mát lạnh, trong trẻo, cố gắng thấm vào từng thớ thịt đang rực lửa bởi tham vọng hủy diệt của Nhân cách B.
Nhưng lửa không thể dập tắt bằng nước khi ngọn lửa đó là entropy thuần khiết.
Ánh sáng xám đen từ thanh kiếm trong tay anh chập chờn, tạo thành những vòng xoáy nhỏ bé, hút lấy không khí xung quanh.
Mỗi lần ánh sáng lóe lên, Lâm Tiêu cảm thấy ký ức của mình bị rút đi một mảnh.
Anh nhìn thấy bàn tay mình — bàn tay của một thiếu niên tu luyện Luyện Cơ sơ kỳ — đang chuyển màu xám xịt, da thịt trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu đen kịt như mực tàu.
"Đừng kháng cự," giọng nói thứ hai vang lên trong đầu, lạnh lùng và tinh tế như lưỡi dao găm.
"Hãy để tôi ra ngoài.
Chỉ cần một chút nữa thôi, chúng ta sẽ giải phóng khỏi cái vòng lặp nhảm nhí này."
"Không!" Lâm Tiêu nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn rơi, hòa lẫn với máu từ khóe miệng.
"Nếu anh ta ra ngoài, tất cả sẽ tan biến.
Cha mẹ tôi...
mọi thứ sẽ biến thành hư vô."
"Mọi thứ đã là hư vô rồi, Lâm Tiêu.
Chúng ta chỉ đang sống trong một giấc mơ dài của một thực thể sắp chết."
Anh quỳ sụp xuống, đầu cúi gằm.
Cảm giác chóng mặt ập đến, không gian xung quanh bắt đầu biến dạng.
Những tảng đá quanh đó không còn là đá nữa, mà trở thành những khối ký ức đông đặc.
Anh nhìn thấy hình ảnh một thành phố phồn hoa, nhưng những tòa nhà đang tan rã thành bụi tro ngay trước mắt.
Người dân trong đó không hề chạy trốn, họ đứng im lìm, khuôn mặt trống rỗng, như những con rối bị đứt dây.
Lâm Tiêu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lấy ý thức.
Anh biết mình đang ở đâu.
Không phải là con đường dẫn đến Ma Quan Hội, cũng không phải là nơi xuất phát.
Anh đang ở trong "Khe Rãnh Thời Gian".
Nơi mà quá khứ, hiện tại và tương lai chồng chéo lên nhau, tạo nên một mê cung không lối thoát.
Và anh, kẻ mang trong mình hai linh hồn đối nghịch, chính là chìa khóa mở ra mê cung này.
***
Lâm Tiêu nhặt thanh kiếm lên.
Lưỡi kiếm lạnh buốt, nhưng lần này, nó không truyền tải sát khí, mà là *ký ức*.
Không phải ký ức của chủ nhân trước, mà là ký ức của chính *thế giới* này khi nó còn nguyên vẹn.
Hình ảnh hiện ra trước mắt anh, rõ ràng đến rợn người.
Một thế giới mà thời gian chảy xuôi như dòng sông.
Cây cối xanh tươi, gió thổi mang theo hương hoa, và con người sống, chết, tái sinh theo một quy luật tự nhiên, không bị can thiệp bởi ý chí của bất kỳ ai.
Nhưng rồi, một vết nứt xuất hiện trên bầu trời.
Vết nứt đó không phải là do thiên tai, mà là do một ý chí quá mạnh mẽ, một ý chí muốn tồn tại vĩnh cửu, muốn nắm giữ mọi thứ.
Đó là ý chí của Nhân cách A.
Lâm Tiêu sững sờ.
Anh nhìn vào đôi tay mình, giờ đây đã trở lại màu da bình thường, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đó.
Thanh kiếm đen trong tay anh đang rung lên, như thể nó đang cố gắng nói điều gì đó.
Anh đặt lòng bàn tay lên chuôi kiếm, và một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu.
Anh hiểu ra bản chất của "Vật Phẩm Ma Quan".
Chúng không phải là những bảo vật bị nguyền rủa bởi oán khí.
Chúng là những mảnh vỡ của linh hồn những cường giả đã cố gắng chống lại dòng chảy thời gian.
Khi một cường giả cố gắng đạt đến sự bất tử, linh hồn họ sẽ gắn kết với một vật phẩm cụ thể, biến nó thành "Ma Quan".
Người sau này sử dụng vật phẩm đó sẽ không chỉ nhận được sức mạnh, mà còn phải chịu đựng những ký ức, cảm xúc, và cả *số phận* của chủ nhân cũ.
Nhưng có một sự thật kinh hoàng hơn.
Những Ma Quan này không chỉ thuộc về cá nhân.
Chúng thuộc về chính thế giới.
Thế giới này đang cố gắng tự chữa lành vết thương do chính nó gây ra.
Và Lâm Tiêu...
anh không phải là một tu luyện giả bình thường.
Anh là "Lỗ Hổng Thời Gian" được hóa thành hình hài.
Anh là nơi mà tất cả những Ma Quan hội tụ, nơi mà mọi ký ức bị lãng quên tìm về.
"Chúng ta không phải là nạn nhân," giọng nói thứ hai thì thầm, giọng điệu đầy mỉa mai.
"Chúng ta là nguyên nhân."
Lâm Tiêu nhìn quanh.
Những khối ký ức xung quanh bắt đầu vỡ ra, biến thành những con chim bằng ánh sáng, bay vút lên trời cao.
Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, không phải của riêng mình, mà của cả thế giới.
Một nỗi buồn về sự mất mát, về việc không thể giữ lại những gì đã qua.
***
Cảm giác chóng mặt ập đến.
Ký ức từ thanh kiếm đen hòa lẫn với ký ức bị đè nén của chính Lâm Tiêu.
Anh nhớ lại ngày nhỏ, trước khi gặp sư phụ.
Anh không phải là một đứa trẻ mồ côi vô danh, lang thang trên đường phố, chờ đợi một cơ hội được nhận vào môn phái.
Anh là "Chìa Khóa".
Sư phụ không dạy anh kiếm đạo để bảo vệ anh khỏi thế giới tàn khốc.
Sư phụ dạy anh kiếm đạo để *giam giữ* anh.
Mỗi chiêu thức, mỗi động tác luyện khí, mỗi bài thiền định, tất cả đều là những vòng khóa vô hình, buộc chặt ý chí hủy diệt của Nhân cách B lại.
Sư phụ biết.
Sư phụ đã biết từ ngày đầu tiên.
Lâm Tiêu nhớ lại những đêm dài, khi anh tỉnh dậy trong trạng thái hoảng loạn, không nhớ mình đã làm gì.
Sư phụ luôn ở đó, ngồi thiền bên cạnh, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm là một nỗi sợ hãi tột cùng.
Sư phụ không sợ Lâm Tiêu chết.
Sư phụ sợ Lâm Tiêu *thức dậy*.
"Mọi thảm họa xung quanh anh không phải là ngẫu nhiên," giọng nói thứ hai nói, giọng điệu giờ đây trở nên trang trọng, như một vị thần phán xét.
"Khi anh buồn, mưa rơi.
Khi anh giận, lửa bùng cháy.
Khi anh mơ, thời gian dừng lại.
Anh là tâm điểm của mọi biến động.
Anh là lý do tại sao Thiên Kiếm Tông phải tồn tại.
Anh là lý do tại sao Ma Quan Hội phải xuất hiện.
Họ không tìm cách tiêu diệt anh.
Họ tìm cách *kiểm soát* anh."
Lâm Tiêu nhìn vào thanh kiếm đen.
Lưỡi kiếm phản chiếu lại khuôn mặt anh.
Hai con mắt, một con sáng rực lên với hy vọng, một con tối đen với tuyệt vọng.
Anh nhận ra rằng, mọi nỗ lực của anh để tìm lại cha mẹ, để trả lời câu hỏi "tại sao mọi thứ xung quanh tôi đều tan vỡ", thực chất là một trò chơi của chính anh.
Anh tự đặt ra câu hỏi, rồi tự tìm kiếm câu trả lời, chỉ để duy trì sự tồn tại của mình.
Nếu anh tìm ra sự thật, anh sẽ phải đối mặt với hậu quả: sự hủy diệt của chính mình.
"Cha mẹ anh không chết," giọng nói thứ hai nói, giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng, như một lời ru.
"Họ đã tan biến vào trong anh.
Họ là một phần của ký ức thế giới.
anh là nơi họ nghỉ ngơi cuối cùng."
Lâm Tiêu nhắm mắt lại.
Nỗi đau xé nát trái tim anh.
Không phải vì sự mất mát, mà vì sự thật.
Anh không phải là con người.
Anh là một hiện tượng tự nhiên, một lỗi trong hệ thống của vũ trụ.
Và sự tồn tại của anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
**
Lâm Tiêu nhìn thanh kiếm đen trong tay.
Lưỡi kiếm đang rung lên, không phải vì sát khí, mà vì sự đồng vọng với trái tim anh.
Ký ức từ Ma Quan mách bảo: Có một cách để phá vỡ vòng lặp này.
Không phải bằng cách chấp nhận (A), cũng không phải bằng cách chiếm hữu (B).
Mà bằng cách *phá hủy* chính bản thân.
Không phải là tự tử.
Mà là tự hủy diệt ý chí của cả hai nhân cách.
Là để cho "Lỗ Hổng Thời Gian" đóng lại, là để cho thời gian chảy xuôi một lần nữa, dù điều đó có nghĩa là thế giới này sẽ phải đối mặt với sự hỗn loạn, với cái chết, và với sự thật tàn khốc.
"Sư phụ," Lâm Tiêu nói, giọng nói bỗng nhiên trở nên bình thản, lạnh lùng.
"Con đã hiểu."
Anh đưa tay ra, chạm vào chiếc hộp gỗ đen.
Nhưng thay vì mở nó, anh dùng thanh kiếm đen chém vào chiếc hộp.
Lưỡi kiếm xuyên qua gỗ, cắt đứt những dây buộc vô hình đang giữ ký ức lại.
Chiếc hộp vỡ tan.
Những mảnh gỗ bay tứ tung, biến thành những con chim bằng ánh sáng, bay vút lên trời cao.
Nhưng thay vì mang lại ký ức, chúng mang theo một làn sóng năng lượng khổng lồ, quét sạch mọi thứ xung quanh.
Sư phụ kinh ngạc lùi lại.
"Con đang làm gì?"
"Con đang viết lại kịch bản," Lâm Tiêu đáp, ánh mắt sáng lên một ánh sáng kỳ lạ, hỗn hợp giữa hy vọng và tuyệt vọng.
"Và lần này, con sẽ không còn là một kẻ mơ hồ.
Con sẽ là người kết thúc giấc mơ."
Anh giơ thanh kiếm đen lên cao.
Lưỡi kiếm phát ra một âm thanh vang vọng, như tiếng chuông báo tử của một kỷ nguyên.
Không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.
Những khối ký ức tan rã, biến thành bụi tro.
Thời gian, vốn đã ngưng trệ, bắt đầu chảy ngược.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi mọi thứ tan biến vào hư vô, Lâm Tiêu nhìn thấy một bóng người đứng ở xa.
Đó không phải là sư phụ.
Đó là một người phụ nữ, với khuôn mặt quen thuộc đến rợn người.
Cô ấy đang cười.
Và cô ấy đang hát.
Bài hát ru.
Lâm Tiêu nhắm mắt lại, và để bản thân tan biến vào trong dòng chảy thời gian.
Nhưng anh biết, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là sự bắt đầu của một thảm họa mới.
Và anh, kẻ mang trong mình hai linh hồn, sẽ phải đối mặt với hậu quả của chính mình, dù điều đó có nghĩa là anh phải giết chết chính mình, một lần nữa, và một lần nữa, mãi mãi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận