Chương 5
Lâm Tiêu đứng đó, hô hấp dồn dập, tay vẫn nắm chặt cán kiếm cũ kỹ.
Trước mắt anh, vị trí sư phụ từng đứng chỉ còn lại một vệt cháy đen trên mặt đất đá, hình dáng giống hệt một con người đang quỳ gối, như thể linh hồn anh ta đã bị xé toạc khỏi xác và hút vào cột sáng xám đen kia.
Lâm Tiêu rón rén bước lại, chân anh run rẩy.
Anh cúi xuống, dùng ngón tay chạm vào vệt cháy đen.
Cảm giác lạnh lẽo xuyên qua da thịt, không phải là lạnh của băng tuyết, mà là sự trống rỗng của vực thẳm.
Nó ăn mòn vào xương tủy, khiến anh nhớ lại những đêm dài không ngủ, khi tiếng thì thầm của ký ức cố gắng xâm chiếm tâm trí.
còn ở đó sao?" giọng nói của anh khàn đặc, vang lên trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Không có ai trả lời.
Chỉ có tiếng gió vi vu, mang theo mùi vị của thời gian thối rữa, như thể chính không khí xung quanh cũng đang phân rã.
Lâm Tiêu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Khi anh mở mắt, ánh nhìn đã thay đổi hoàn toàn.
Sự bối rối, sợ hãi và lòng trắc ẩn đã biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, tính toán, như một con rắn đang rình mồi.
Nhân cách B đã lên ngôi.
Anh không cần biết sư phụ đã đi đâu.
Anh chỉ cần biết rằng, sự tồn tại của "cái chết" này là một biến số cần được loại bỏ để bảo toàn phương trình.
Anh rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm cũ kỹ, không còn chút khí tức gì, nhưng trong tay anh, nó trở nên sắc bén hơn cả băng giá.
Anh quét kiếm nhẹ nhàng trên mặt đất, xóa bỏ vệt cháy đen.
Hành động đó không phải để che giấu bằng chứng, mà để xóa bỏ "ký ức" của nơi này.
Nếu không gian này ghi nhớ cái chết của sư phụ, nó sẽ trở thành một Vật Phẩm Ma Quan, một cái bẫy cho những kẻ sau này.
Và anh không muốn bất kỳ ai, đặc biệt là Bạch Thanh Thư, chạm vào thứ độc hại đó.
"Bụi bặm cũng cần được dọn dẹp," anh thì thầm, giọng nói lạnh băng.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi hầm rượu.
Ánh nắng bên ngoài chói lòa, nhưng với anh, nó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh cho sự hư vô đang chờ đợi phía sau.
**
Lâm Tiêu đi bộ trên con đường mòn dẫn ra khỏi Thiên Kiếm Tông.
Mỗi bước chân của anh đều để lại một dấu vết kỳ lạ.
Những viên sỏi dưới chân anh không bị dẫm nát, mà chúng tan biến, biến thành những hạt bụi ánh sáng, rồi bay lên trời.
Anh không nhìn chúng.
Anh chỉ nhìn về phía trước, về phía chân trời nơi những đám mây xám đang tụ lại.
Trong đầu anh, hai giọng nói đang tranh cãi.
Giọng nói thứ nhất, dịu dàng và đau khổ, là của Nhân cách A.
Nó nhắc nhở anh về cha mẹ, về những ký ức ấm áp, về mong muốn được yêu thương và được thuộc về.
Giọng nói thứ hai, lạnh lùng và tàn nhẫn, là của Nhân cách B.
Nó nhắc nhở anh về sự vô nghĩa của tình cảm, về entropy, về sự hủy diệt tất yếu.
"Chúng ta không thể cứu họ," giọng nói thứ hai thì thầm.
"Họ đã chết từ lâu.
Thế giới này đã chết từ lâu.
Chúng ta chỉ là những bóng ma đang lang thang trong xác chết của thời gian."
"Không," giọng nói thứ nhất phản bác, yếu ớt nhưng kiên trì.
"Chưa phải lúc.
Chúng ta vẫn còn cơ hội.
Chúng ta vẫn có thể thay đổi kết thúc."
Lâm Tiêu dừng lại.
Anh nhìn vào lòng bàn tay mình.
Da thịt anh trông bình thường, nhưng khi anh tập trung, anh có thể thấy những mạch máu dưới da đang phát ra ánh sáng mờ nhạt, như những dòng sông ánh sáng đang chảy ngược.
Anh là một sự mâu thuẫn sống.
Anh là sự tồn tại và sự hủy diệt.
Anh là nguyên nhân và hậu quả.
Anh nhớ lại câu hỏi mà anh đã đặt ra từ khi còn nhỏ: "Tại sao mọi thứ xung quanh tôi đều tan vỡ?" Bây giờ, anh có câu trả lời.
Không phải vì anh kém may mắn.
Không phải vì vận mệnh đen tối.
Mà vì chính sự hiện diện của anh là nguyên nhân của sự tan vỡ.
Anh là một vết nứt trong tấm gương của thực tại.
Bất cứ thứ gì chạm vào anh đều sẽ vỡ vụn.
Một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi hương của gỗ cháy.
Mùi hương đó làm anh nhớ lại người đàn ông áo đen.
Anh không biết anh ta là ai, nhưng anh cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.
Như thể anh ta là một phần của anh, một phần mà anh đã cố gắng quên đi.
Anh tiếp tục bước đi.
Mục tiêu của anh không còn là tìm cha mẹ nữa.
Họ đã không còn tồn tại trong dòng thời gian này.
Mục tiêu của anh bây giờ là tìm ra cách để "đóng" lại lỗ hổng bên trong mình.
Hoặc, nếu không thể, thì phá hủy hoàn toàn thế giới này để giải phóng nó khỏi sự thống trị của thời gian ngưng trệ.
**
Lâm Tiêu dừng chân tại một ngã ba đường.
Bên trái là con đường dẫn về phía núi cao, nơi có hang động của các cao thủ ẩn dật.
Bên phải là con đường dẫn về phía thành phố lớn, nơi có Ma Quan Hội đang hoạt động.
Anh đứng đó, nhìn hai con đường, như thể đang nhìn hai lựa chọn của số phận.
Trong đầu anh, giọng nói thứ hai lại vang lên.
"Đi bên phải.
Hủy diệt họ.
Đó là cách duy nhất để kết thúc mọi thứ."
Giọng nói thứ nhất thì thầm.
"Đi bên trái.
Tìm sự thật.
Tìm cha mẹ.
Tìm lý do tại sao chúng ta tồn tại."
Lâm Tiêu mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ mỉa mai.
"Tại sao phải chọn?" anh nói với chính mình.
"Chúng ta có thể làm cả hai."
Anh bước về phía bên phải, nhưng trong bước chân của anh, anh đã để lại một dấu vết năng lượng dẫn về phía bên trái.
Đó là một cái bẫy.
Một cái bẫy cho chính mình.
Nếu anh thất bại bên phải, anh sẽ có một lối thoát.
Nếu anh thành công bên phải, anh sẽ không cần lối thoát.
Anh bước vào bóng tối của con đường.
Bóng dáng của anh tan biến vào bóng đêm, như thể anh chưa bao giờ tồn tại.
Nhưng trên mặt đất, những viên sỏi vẫn tiếp tục tan biến, biến thành ánh sáng, bay lên trời, như những giọt nước mắt của thời gian.
Và trong khoảng khắc đó, từ sâu thẳm trong tâm trí anh, một ký ức mới xuất hiện.
Hình ảnh một đứa trẻ, không phải là anh, mà là một đứa trẻ khác, đang khóc trong bóng tối.
Và một giọng nói, không phải của anh, mà là của một người phụ nữ, đang hát một bài hát ru.
Bài hát đó nghe quen thuộc đến rợn người.
Lâm Tiêu dừng lại.
Anh nhìn vào bóng tối, đôi mắt anh sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.
"Ai đó đang gọi tôi," anh thì thầm.
"Và lần này, tôi sẽ không bỏ lỡ."
Anh tiếp tục bước đi, nhanh hơn, quyết liệt hơn.
Vì anh biết rằng, thời gian đang chạy ngược.
Và khi đồng hồ quay về điểm không, mọi thứ sẽ bắt đầu lại.
Nhưng lần này, anh sẽ không còn là một kẻ mơ hồ.
Anh sẽ là người viết lại kịch bản.
Dù điều đó có nghĩa là anh phải giết chết chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận