Chương 4

Máu đỏ tươi bắn ra từ khóe miệng Lâm Tiêu, nhưng nó không rơi xuống đất.

Những giọt máu nhỏ li ti treo lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi như những vì sao thu nhỏ bị mắc kẹt trong lưới nhện vô hình.

Tim anh đập thình thịch, mỗi nhịp là một cú va chạm dữ dội vào lồng ngực, nhưng cơ thể anh thì hoàn toàn tê liệt.

Ý thức của Lâm Tiêu – con người thiện lương, sợ hãi và khao khát tình yêu thương – đang gào thét trong bóng tối của tâm trí.

Đừng chạm vào nó!

Đừng làm điều đó!”*

Tiếng nói của anh vang lên trong đầu, khàn đặc vì tuyệt vọng.

Nhưng đôi chân của anh, đôi chân vừa mới run rẩy khi đối diện với bóng ma của cha mình, giờ đây lại bước đi với một sự dứt khoát đáng sợ.

Mỗi bước chân đặt xuống nền đá lạnh lẽo đều không hề gây ra tiếng động, nhẹ nhàng như một con mèo đen rình mồi.

Lâm Tiêu cố gắng cử động ngón tay, cố gắng gượng gạo một nụ cười yếu ớt để xua tan nỗi sợ, nhưng khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt phẳng lặng, không một gợn sóng.

Trong khoảnh khắc đó, đồng tử đen láy của anh co lại, sau đó giãn nở ra đến mức bao trùm toàn bộ tròng mắt.

Màu đỏ tía, màu của máu đã khô và sự hủy diệt, tràn ngập trong đôi mắt ấy.

Nó không phải là màu đỏ của giận dữ, mà là màu đỏ của sự trống rỗng, của một vực thẳm nơi không có ánh sáng nào có thể chạm tới.

Lâm Tiêu (Nhân cách A) cảm thấy mình bị đẩy ra xa, bị giam cầm trong một góc nhỏ của chính ý thức, nhìn ra thế giới qua một tấm kính dày và méo mó.

Anh nhìn thấy bàn tay mình nắm chặt lấy chuôi kiếm, nhưng đó không phải là cách nắm kiếm của một đệ tử Luyện Cơ yếu ớt.

Đó là cách nắm của một kẻ đã giết chết hàng ngàn sinh linh mà không hề run rẩy.

*“Câm đi,”* một giọng nói vang lên trong đầu.

Giọng nói đó lạnh lẽo, sắc bén như băng giá cắt da thịt, và đáng sợ hơn cả, nó mang âm điệu của chính Lâm Tiêu.

*“Ngươi quá ồn ào.

Sự sợ hãi của ngươi chỉ làm chậm dòng chảy cần thiết.”*

Lâm Tiêu (A) muốn khóc, muốn van xin, nhưng nước mắt không thể rơi ra từ đôi mắt của kẻ khác.

Anh chỉ có thể nhìn, nhìn theo từng cử chỉ của cơ thể mình khi nó quay người, hướng về phía hành lang tối tăm nhất của Thiên Kiếm Tông – nơi sư phụ đã nghiêm cấm bất kỳ đệ tử nào bước vào.

***

Hầm rượu cũ kỹ nằm sâu dưới chân núi, nơi mùi men rượu lên men đã bị thay thế bằng mùi ẩm mốc của thời gian bị ngưng đọng.

Khi "B" dẫn dắt cơ thể Lâm Tiêu đi qua cánh cửa gỗ mục nát, không khí xung quanh đột ngột trở nên loãng đến mức khó thở.

Phổi của Lâm Tiêu (A) bắt đầu đau nhói, như thể đang cố gắng hít thở trong môi trường chân không.

Nhưng "B" không hề bận tâm đến sự khó chịu đó.

Bước chân vẫn đều đặn, nhịp nhàng, đếm từng mét đường đi như thể đang thực hiện một phép toán phức tạp.

Tại trung tâm căn phòng bí mật, không có thùng rượu hay chai lọ nào.

Thay vào đó, là một cái bục đá đen bóng, trên đó đặt một thanh kiếm.

Thanh kiếm không có vỏ, lưỡi kiếm mờ đục, mang màu xám xịt của tro tàn.

Nhưng thứ khiến người ta lạnh sống lưng không phải là thanh kiếm, mà là những sợi tơ mảnh manh, trong suốt, nối liền từ lưỡi kiếm đến các bức tường xung quanh.

Những sợi tơ này rung lên khẽ khàng, phát ra một âm thanh vi vu, giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn đang cầu cứu.

Đây là một Vật Phẩm Ma Quan.

Lâm Tiêu (A) nhận ra điều đó ngay lập tức.

Trong ký ức hazy của mình, anh từng nghe sư phụ kể về những bảo vật mang nguyền rủa.

Chúng không chỉ là vật thể, mà là những mảnh vỡ linh hồn của những cường giả đã thất bại, những ký ức đau đớn bị đóng băng trong vật chất.

Ai chạm vào chúng sẽ bị ám ảnh, bị nuốt chửng bởi những cảm xúc không thuộc về mình.

Nhưng "B" không hề do dự.

Anh ta tiến tới, bàn tay không găng tay chạm nhẹ vào những sợi tơ trong suốt.

Một cú sốc điện chạy dọc sống lưng.

Ký ức của chủ nhân cũ của thanh kiếm – một vị tiên cổ xưa từng chứng kiến sự sụp đổ của một thiên hà – tràn vào tâm trí Lâm Tiêu.

Hình ảnh những vì sao vỡ vụn, những hành tinh nổ tung trong sự im lặng tuyệt đối, và nỗi cô đơn tột cùng của một thực thể tồn tại mãi mãi mà không có ai chia sẻ.

Nỗi đau đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của sự tồn tại vô nghĩa.

*“Nhìn kìa,”* giọng nói của "B" vang lên, đầy vẻ thích thú tàn nhẫn.

*“Đó là cảm giác khi ngươi nhận ra mình là một lỗi lầm.

Một sai sót trong thiết kế của vũ trụ.

Ngươi không phải là con người, Lâm Tiêu.

Ngươi là lỗ hổng.

Và thanh kiếm này...

nó là chiếc chìa khóa để mở rộng lỗ hổng đó.”*

Lâm Tiêu (A) cảm thấy ý thức mình đang bị xé toạc.

Ký ức của vị tiên cổ xưa và ký ức của chính anh – về ngôi nhà nhỏ, về ngọn lửa bập bùng – va chạm với nhau, tạo ra một cơn đau đầu dữ dội đến mức anh muốn tự đập đầu vào tường.

Nhưng cơ thể anh vẫn đứng thẳng, bàn tay từ từ nắm chặt lấy chuôi kiếm xám xịt.

***

Khi ngón tay của "B" siết chặt lấy chuôi Kiếm Vô Danh, một luồng năng lượng đen ngòm bắn ra, quét sạch những sợi tơ ký ức xung quanh.

Căn phòng rung chuyển, bụi trần bay lên mù mịt.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, "B" quay lại, nhìn thẳng vào khoảng trống trước mặt, như thể đang đối diện với một người đối diện vô hình.

*“Im lặng,”* "B" ra lệnh, giọng nói vang lên không chỉ trong đầu, mà còn cộng hưởng với không gian xung quanh, làm cho không khí trở nên nặng trĩu.

*“Ngươi nghĩ ta là kẻ xâm nhập?

Ngươi nghĩ ta là một linh hồn tà ác đã chiếm lấy cơ thể này?

Ngươi ngây thơ đến mức đáng thương.”*

Lâm Tiêu (A) cố gắng phản kháng, cố gắng đẩy ý thức của mình ra khỏi góc khuất.

Anh nhớ lại những ngày tháng bình yên ở Thiên Kiếm Tông, những buổi sáng tập kiếm dưới ánh nắng vàng, những nụ cười của Bạch Thanh Thư.

Tất cả những điều đó đều là ảo ảnh, phải không?

Hay chúng là thứ duy nhất còn lại để giữ cho anh không tan biến vào hư vô?

*“Ta không phải là kẻ xâm nhập,”* "B" tiếp tục, giọng nói trở nên trầm lắng, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm mà ngay cả sự lạnh lùng cũng không thể che giấu.

*“Ta là phần của ngươi mà ngươi không dám nhìn vào.

Ta là nỗi sợ bị lãng quên.

Ta là ý thức rằng mọi thứ sẽ tan vỡ, và ta chấp nhận điều đó.

Ngươi, với lòng tốt yếu ớt của mình, cố gắng xây dựng những bức tường chắn lại thời gian, cố gắng giữ cho mọi thứ nguyên vẹn.

Nhưng thời gian không thể bị giam cầm, Lâm Tiêu.

Entropy là định luật bất biến.

Ta chỉ là hiện thân của định luật đó.”*

Lâm Tiêu (A) cảm thấy một cơn sóng buồn bã ập đến.

Anh nhận ra sự thật đau lòng: Nhân cách B không phải là kẻ thù.

Anh ta là người bảo vệ.

Người bảo vệ Lâm Tiêu khỏi sự thật rằng mọi nỗ lực của anh đều vô nghĩa.

Mọi mối quan hệ, mọi kỷ niệm, đều sẽ bị xóa sổ bởi dòng chảy thời gian đang bị rối loạn.

Và "B" là thứ duy nhất có thể đối mặt với sự hủy diệt đó mà không hề run rẩy.

*“Ngươi sợ bị lãng quên,”* "B" thì thầm, như một lời trăn trối.

*“Nhưng chính sự sợ hãi đó mới là gốc rễ của mọi thảm họa.

Ngươi cố gắng giữ cha mẹ lại, giữ Thiên Kiếm Tông lại, giữ chính mình lại.

Và vì sự bám víu đó, ngươi đang xé toạc cấu trúc của thế giới.

Hãy nhìn quanh đi.

Bầu trời đang nứt.

Đất đang run.

Đó không phải là tai nạn.

Đó là phản ứng của thế giới trước sự tồn tại của một lỗi hệ thống.”*

Lâm Tiêu (A) nhìn xuống bàn tay mình.

Những vết nứt nhỏ bé, màu đen, đang lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay.

Đó không phải là thương tích.

Đó là sự phân rã.

Cơ thể anh đang bắt đầu tan biến, trở về với trạng thái nguyên thủy của một lỗ hổng thời gian.

Nỗi sợ hãi biến thành một nỗi đau đớn tột cùng, nhưng cũng là một sự giải thoát kỳ lạ.

Anh cuối cùng cũng hiểu tại sao mọi thứ xung quanh mình đều tan vỡ.

Không phải vì anh yếu đuối.

Mà vì anh là nguyên nhân.

***

"B" không chờ đợi sự chấp nhận của "A".

Anh ta vung thanh Kiếm Vô Danh lên.

Lưỡi kiếm xám xịt phát ra một âm thanh rít lên, giống như tiếng than thở của gió lốc.

Không phải để chém vào kẻ thù, mà để chém vào chính không khí xung quanh.

Tại điểm tiếp xúc giữa lưỡi kiếm và không khí, một vết nứt màu trắng sáng lóe lên, sau đó nhanh chóng lan rộng, giống như một chiếc gương vỡ.

Hiệu ứng domino bắt đầu.

Những viên đá xung quanh bắt đầu bay lên, xoay tròn, rồi tan rã thành bụi.

Tường phòng hầm rượu bị xé toạc, để lộ ra bầu trời bên ngoài – nhưng bầu trời đó không còn màu tím sẫm nữa.

Nó là màu trắng xóa, trống rỗng, không có mặt trời, không có mây, chỉ có một khoảng trắng vô tận.

Thời gian ở đó không chảy.

Nó đứng yên.

Lâm Tiêu (A) cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.

Anh không còn cảm thấy đau nữa.

Anh chỉ cảm thấy...

trống rỗng.

Những ký ức về cha mẹ, về Bạch Thanh Thư, về Thiên Kiếm Tông, bắt đầu phai nhạt, như những bức tranh bị rửa trôi bởi nước mưa.

Anh cố gắng gọi tên cô ấy, cố gắng giữ lại hình ảnh nụ cười của cô, nhưng giọng nói của anh không thể vang lên.

Thanh âm bị nuốt chửng bởi sự im lặng của vũ trụ.

*Bạch Thanh Thư...*

Anh gọi tên cô ấy trong tâm trí, nhưng không có phản hồi.

Chỉ có tiếng rít của thanh kiếm và tiếng vỡ vụn của thực tại.

"B" tiếp tục vung kiếm, mỗi nhát chém là một vết nứt mới trên bức màn thực tại.

Những mảnh vỡ thời gian bay ra, mỗi mảnh chứa đựng một khoảnh khắc khác nhau của quá khứ và tương lai.

Lâm Tiêu nhìn thấy một phiên bản của mình đang già đi, đang chết đi, đang sinh ra lại.

Nhìn thấy Thiên Kiếm Tông sụp đổ, nhìn thấy Bạch Thanh Thư cầm kiếm chống lại một bóng đen vô hình.

*“Đừng sợ,”* "B" nói, giọng nói giờ đây hòa quyện với tiếng rít của kiếm.

*“Đây là sự giải phóng.

Ngươi không còn phải mang gánh nặng của sự tồn tại nữa.

Hãy để ta dẫn lối.

Hãy để ta hoàn thành công việc mà ngươi không thể làm.”*

Lâm Tiêu (A) nhắm mắt lại.

Anh buông bỏ sự kháng cự.

Anh để cho nỗi sợ hãi tan biến, để cho ký ức trôi đi.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn bị xóa sổ, anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Như thể anh đang chìm vào một giấc ngủ sâu, nơi không có đau khổ, không có mất mát, và không có ký ức.

***

Cột ánh sáng xám đen đột ngột tắt ngúm.

Phòng hầm rượu rơi vào sự im lặng chết chóc.

Xác sư phụ đã biến mất hoàn toàn, không còn lại dấu vết nào.

Chỉ còn lại thanh Kiếm Vô Danh nằm trên nền đá, lưỡi kiếm đã vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều phản chiếu một phiên bản khác nhau của Lâm Tiêu.

Bạch Thanh Thư đứng ở cửa hầm rượu, kiếm trong tay run rẩy.

Cô nhìn thấy hình ảnh của Lâm Tiêu, nhưng không phải là người bạn đồng môn mà cô biết.

Đó là một bóng dáng mờ ảo, nửa người nửa ma, đang dần tan biến vào khoảng trắng vô tận.

Đôi mắt của anh ấy, khi còn mở, đã chuyển sang màu trắng đục, không còn chút cảm xúc nào.

“Lâm Tiêu?” Cô gọi tên anh, giọng khàn đặc.

Không có phản hồi.

Chỉ có tiếng gió vi vu, mang theo mùi vị của thời gian thối rữa.

Cô bước tới, cúi xuống nhặt một mảnh vỡ của thanh kiếm.

Khi chạm vào nó, một ký ức不属于 cô ập vào tâm trí: hình ảnh một đứa trẻ khóc trong bóng tối, và một giọng nói lạnh lùng thì thầm: *“Hãy quên đi.

Hãy để mọi thứ kết thúc.”*

Bạch Thanh Thư rùng mình, quăng mảnh kiếm xuống đất.

Cô nhìn lên bầu trời trắng xóa, nơi những vết nứt đang lan rộng, ăn mòn hiện thực.

Cô nhận ra rằng kẻ thù của cô không phải là Ma Quan Hội, cũng không phải là bất kỳ thế lực nào khác.

Kẻ thù là chính sự tồn tại của Lâm Tiêu.

Và nếu cô muốn cứu thế giới này, cô phải tiêu diệt anh ta.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim mình, cô biết rằng điều đó là không thể.

Vì nếu tiêu diệt Lâm Tiêu, cô cũng sẽ bị xóa sổ cùng anh.

Họ đã bị ràng buộc với nhau bởi chính lỗ hổng thời gian mà anh ta đại diện.

Một tiếng bước chân vang lên phía sau cô.

Bạch Thanh Thư quay lại, kiếm đã được rút ra hoàn toàn.

Standing ở đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.

Nhưng cô nhận ra mùi hương đó.

Mùi hương của gỗ cháy và sự hủy diệt.

“Ngươi đã đến,” người đàn ông nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.

“Bây giờ, chúng ta sẽ viết lại kết thúc.”

Bạch Thanh Thư nuốt nước bọt, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Cô không biết mình đang chiến đấu với ai, nhưng cô biết một điều chắc chắn: cuộc chiến này sẽ không kết thúc cho đến khi thực tại cuối cùng cũng tan biến vào hư vô.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy đôi mắt của Lâm Tiêu, từ khoảng trắng vô tận, đang nhìn cô với một sự thương hại vô tận.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập