Chương 3

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó là một thực thể sống, nặng trĩu và ẩm ướt, ôm lấy da thịt Lâm Tiêu như một chiếc chăn bằng nhung đen.

Khi ý thức của Nhân cách A lụi tàn, chìm xuống vực sâu của tiềm thức, một cái gì đó khác trỗi dậy.

Nó không bước ra từ bóng tối, mà nó *là* bóng tối.

Lâm Tiêu mở mắt.

Không có sự hoảng loạn.

Không có nỗi sợ hãi bị lãng quên mà Nhân cách A luôn day dứt.

Chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc, lạnh lùng như đáy biển sâu.

Cậu nhìn đôi tay mình.

Những đường vân phát sáng trước đó giờ đã tắt lịm, thay vào đó là một màu xám xịt, như tro tàn của một ngọn lửa vừa tắt.

Nhưng bên trong, dưới lớp da thịt mỏng manh ấy, một dòng chảy khác đang vận hành.

Không phải khí công.

Không phải linh lực.

Đó là sự phân rã.

"Yên lặng đi," một giọng nói vang lên trong đầu, không phải từ miệng cậu, mà từ chính tủy xương.

Giọng nói đó khàn đặc, thô ráp, mang theo mùi vị của sắt gỉ và máu tanh.

"Họ gọi ngươi là con người.

Hư vô."

Lâm Tiêu – hay chính xác hơn là thực thể đang điều khiển cơ thể này – đứng dậy.

Khớp gối kêu lên tiếng lách cách, như những chiếc bản lề cũ kỹ bị gỉ sét.

Cậu hít một hơi thật sâu.

Không khí trong rừng trúc không còn mùi hương thảo dược thơm ngát nữa.

Nó có mùi thối rữa.

Mùi của hoa cỏ đang héo úa ngay trước mắt, của lá trúc đang chuyển từ xanh biếc sang đen ngòm rồi tan rã thành bụi.

Cậu bước đi.

Mỗi bước chân đặt xuống đất, mặt đất xung quanh đều xuất hiện những vết nứt nhỏ, như kính vỡ.

Không phải do sức mạnh vật lý, mà do sự hiện diện của cậu đang làm suy yếu cấu trúc thực tại.

Thời gian xung quanh Lâm Tiêu bắt đầu chảy ngược.

Một chiếc lá trúc khô rơi xuống, nhưng thay vì chạm đất, nó bay ngược lên cành, chuyển từ màu nâu xám sang xanh tươi, rồi lại khô héo và rụng xuống trong tích tắc.

Chu kỳ sinh tử bị ép nén vào một khoảnh khắc, tạo ra một hiệu ứng rung lắc kinh hoàng trong không gian.

"Cậu đang phá hủy mọi thứ," một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau, nơi Nhân cách A đang cố gắng bám víu vào ý thức.

"Lâm Tiêu, dừng lại.

Chúng ta cần tìm lời giải, không phải phá hủy."

"Phá hủy là cách duy nhất để hiểu được bản chất của sự tồn tại," Nhân cách B đáp lại, giọng điệu bình thản đến rợn người.

"Khi một tòa nhà sụp đổ, ta mới thấy được nền móng.

Khi một cơ thể tan rã, ta mới thấy được linh hồn.

Cậu sợ bị lãng quên, A.

Nhưng ta không sợ.

Ta *là* sự lãng quên."

Lâm Tiêu – nhân cách B – mỉm cười.

Nụ cười đó không chạm đến đôi mắt.

Đôi mắt của cậu giờ đây đen láy, không có tròng trắng, chỉ là hai hố sâu hút ánh sáng.

Cậu nhìn về phía trước, nơi rừng trúc dần nhường chỗ cho một vùng đất hoang vu, đầy đá nhọn và gió lạnh.

Bầu trời trên đầu không còn là màu đen đêm, mà là một màu tím sẫm, bệnh hoạn, với những đám mây cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ.

"Cánh cửa thứ hai," Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói vang vọng trong sự im lặng chết chóc.

"Hãy dẫn đường."

***

Bạch Thanh Thư đứng trên đỉnh một tảng đá cao, tay nắm chặt chuôi kiếm.

Lưỡi kiếm của cô, Thanh Phong, đang run rẩy nhẹ, phát ra một âm thanh kim loại chói tai, như thể nó đang sợ hãi.

Không phải sợ kẻ thù.

Mà sợ chính chủ nhân của nó.

Cô nhìn xuống thung lũng bên dưới.

Nơi đó, bóng dáng của Lâm Tiêu đang di chuyển.

Nhưng cách cậu di chuyển...

nó sai lệch.

Mỗi bước chân của Lâm Tiêu đều để lại một vệt mờ, như thể hình ảnh của cậu bị trễ so với thực tại.

Và xung quanh cậu, thế giới đang biến dạng.

Những cây trúc khổng lồ cong lại, uốn éo như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời, cố gắng chạm vào bóng dáng kia.

"Cậu đang làm gì thế, Lâm Tiêu?" Bạch Thanh Thư hỏi, nhưng cô biết không có câu trả lời.

Cô đã tìm kiếm cậu suốt ba ngày đêm.

Từ khi Hàn Phong chết, từ khi Từ Phong biến mất trong ánh sáng tím, cô chỉ còn lại một mục tiêu: tìm ra sự thật.

Và sự thật, cô sợ rằng, sẽ tàn phá tất cả những gì cô tin tưởng.

Cô nhảy xuống từ tảng đá, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi.

Kiếm ý của cô lan tỏa ra xung quanh, cố gắng quét sạch mọi bất ổn trong không gian.

Nhưng kiếm ý của cô chạm vào vùng không gian xung quanh Lâm Tiêu thì như nước đổ xuống vực sâu.

Không có hồi âm.

Không có phản lực.

Chỉ có sự trống rỗng.

"Lâm Tiêu!" cô gọi lớn, giọng vang vọng trong thung lũng hoang vu.

"Đừng đi nữa!

Thiên Kiếm Tông cần câu trả lời.

Chúng ta cần biết cậu đã làm gì với Hàn Phong!"

Lâm Tiêu dừng bước.

Cậu quay người lại, chậm rãi, như thể đang chống lại một dòng nước chảy xiết.

Khi nhìn thấy Bạch Thanh Thư, đôi mắt đen láy của cậu không hề chớp.

"Thiên Kiếm Tông," Lâm Tiêu nói, giọng nói vang lên từ nhiều hướng khác nhau, tạo ra một hiệu ứng vang vọng kỳ dị.

"Một pháo đài xây dựng trên nền móng của sự dối trá.

Các ngươi tu luyện để phá vỡ tầng trời, nhưng các ngươi không biết rằng chính các ngươi đang giữ cho nó không sụp đổ.

Các ngươi là những người gác cổng của một nhà tù."

Bạch Thanh Thư nhíu mày, tay siết chặt chuôi kiếm hơn.

"Cậu nói những lời vô nghĩa.

Hàn Phong chết vì cậu.

Từ Phong bỏ chạy vì cậu.

Cậu là nguyên nhân của mọi thảm họa này."

"Thảm họa?" Lâm Tiêu cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy khinh miệt.

"Hay đó là sự giải phóng?

Bạch Thanh Thư, cậu sợ sự bất định.

Cậu muốn một thế giới có trật tự, có quy luật, có lẽ phải.

Nhưng thực tại này...

nó là một giấc mơ đang tan vỡ.

Và ta chỉ là người đánh thức nó."

Cậu giơ tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ chạm vào nhau, tạo thành một vòng tròn nhỏ.

Không khí xung quanh vòng tròn đó bắt đầu xoắn ốc.

Những hạt bụi trong không trung ngừng bay, lơ lửng, rồi bắt đầu chuyển động ngược lại quỹ đạo của chúng.

"Cậu định làm gì?" Bạch Thanh Thư lùi lại một bước, cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực.

Cô cảm thấy kiếm trong tay mình đang trở nên nặng trĩu, như thể nó đang hấp thụ một loại năng lượng độc hại.

"Định cho cậu xem sự thật," Lâm Tiêu nói.

"Và sự thật, thường thì, rất đau đớn."

Cậu轻轻松 ngón tay.

Một sóng xung kích vô hình lan tỏa ra.

Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có sự im lặng.

Một sự im lặng tuyệt đối, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi chuyển động.

Bạch Thanh Thư cố gắng hô hấp, nhưng không khí trong phổi cô như bị đóng băng.

Cô nhìn xuống chân mình.

Đôi giày vải của cô đang bắt đầu mục rữa, sợi chỉ tách rời, da giày nứt nẻ.

Cô nhìn lên tay mình.

Da thịt cô đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu bên dưới, nhưng những mạch máu đó không chứa máu đỏ, mà là một chất lỏng màu đen, đặc quánh.

cậu đang làm gì với cơ thể mình?" cô hét lên, nhưng giọng nói của cô vang lên méo mó, như thể đang phát ra từ dưới nước.

"Ta đang cho cậu thấy những gì xảy ra khi thời gian ngừng chảy," Lâm Tiêu đáp lại, bước tới gần cô.

Mỗi bước chân của cậu đều làm cho không gian xung quanh Bạch Thanh Thư bị bóp méo.

"Cậu nghĩ mình đang sống?

Hay cậu chỉ là một ký ức đang cố gắng bám víu vào hiện tại?"

Bạch Thanh Thư rút kiếm ra.

Thanh Thanh Phong phát ra một luồng sáng xanh lam, cố gắng xua tan bóng tối đang bao trùm cô.

"Ta là Bạch Thanh Thư.

Ta là đệ tử Thiên Kiếm Tông.

Ta không phải là ký ức!"

Cô vung kiếm, một chiêu thức đơn giản nhưng mạnh mẽ, nhắm thẳng vào tim Lâm Tiêu.

Kiếm ý của cô sắc bén, mang theo sự quyết tâm bảo vệ lẽ phải.

Nhưng khi lưỡi kiếm chạm vào khoảng không trước mặt Lâm Tiêu, nó không xuyên qua không khí.

Nó chạm vào một bức tường vô hình.

Một tiếng *clink* vang lên, như kim loại va vào đá.

Lưỡi kiếm Thanh Phong bị đẩy ngược lại, làm run rẩy cả cánh tay Bạch Thanh Thư.

Cô ngã ngồi xuống, mắt mở to, kinh hoàng nhìn vào thanh kiếm của mình.

Trên lưỡi kiếm, những vết nứt nhỏ đang xuất hiện.

Không phải do va chạm.

Mà do sự lão hóa.

Thanh kiếm, vốn được rèn từ linh thạch ngàn năm, đang già đi với tốc độ chóng mặt.

Rỉ sét bao phủ lưỡi kiếm trong vài giây, rồi nó vỡ vụn thành những mảnh sắt gỉ.

"Kiếm ý của các ngươi dựa vào sự kiên định của thời gian," Lâm Tiêu nói, đứng trước mặt cô, cao lớn và uy nghi như một vị thần chết.

"Nhưng khi thời gian là một vòng lặp, thì sự kiên định chỉ là ảo tưởng.

Cậu không thể bảo vệ lẽ phải nếu chính lẽ phải đó đang phân rã."

Bạch Thanh Thư nhìn những mảnh sắt gỉ dưới chân mình, nước mắt lưng tròng.

Cô không khóc vì mất kiếm.

Cô khóc vì cảm giác bất lực.

Cảm giác như thể tất cả nỗ lực tu luyện, tất cả kỷ luật, tất cả niềm tin của cô đều là vô nghĩa trước một thực tại mà cô không thể hiểu.

dừng lại," cô thì thầm, giọng run rẩy.

"Cậu đang giết chết thế giới này."

"Thế giới này đã chết từ lâu," Lâm Tiêu đáp, giọng nói đột ngột thay đổi.

Nó trở nên dịu dàng, ấm áp, giống như giọng nói của Nhân cách A.

"Ta chỉ đang giúp nó yên nghỉ."

Bạch Thanh Thư ngẩng đầu lên, kinh hoàng.

Đôi mắt đen láy của Lâm Tiêu giờ đây đã biến mất, thay vào đó là đôi mắt bình thường, tràn đầy nỗi buồn và sự day dứt.

Nhưng nụ cười trên môi cậu vẫn lạnh lẽo, vẫn tàn độc.

"Hai tâm hồn," cô thì thầm, hiểu ra sự thật kinh hoàng.

"Cậu không phải một người.

Cậu là hai."

Lâm Tiêu không đáp.

Cậu chỉ nhìn cô, với ánh mắt của một người đang nhìn một giấc mơ đang tan biến.

Rồi cậu quay đi, bước tiếp vào bóng tối.

Bạch Thanh Thư ngồi đó, nhìn theo bóng lưng của cậu.

Cô cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lồng ngực.

Không phải vì mất kiếm.

Mà vì cô nhận ra rằng, kẻ thù của cô không phải là Lâm Tiêu.

Kẻ thù của cô là chính bản chất của thế giới này.

Và cô không biết liệu mình có đủ dũng khí để đối mặt với nó hay không.

Trong khi đó, sâu trong tâm trí Lâm Tiêu, Nhân cách A đang gào thét.

"Cậu đang giết cô ấy!

Cậu đang giết chính mình!"

"Ta đang cứu chúng ta," Nhân cách B đáp lại, giọng nói lạnh lùng vang vọng trong mê cung ý thức.

"Bạch Thanh Thư đại diện cho trật tự.

Và trật tự là kẻ thù của sự tự do.

Khi cô ấy mất đi niềm tin, cô ấy sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.

Hoặc cô ấy sẽ tan vỡ.

Cả hai đều là bài học."

Lâm Tiêu bước qua một cánh cổng đá cổ xưa, nửa chìm trong đất, nửa nhô lên khỏi mặt đất.

Trên cổng đá, những ký tự Ma Quan đang phát sáng yếu ớt, giống như những con mắt đang mở ra.

"Cánh cửa thứ hai," Lâm Tiêu thì thầm.

"Hãy cho ta thấy những gì còn sót lại."

Khi cậu bước qua, không gian xung quanh cậu sụp đổ.

Những tảng đá xung quanh tan rã thành bụi.

Bầu trời tím sẫm bị xé toạc, lộ ra một khoảng không trắng xóa, vô tận.

Và trong khoảng không đó, một bóng dáng xuất hiện.

Không phải là kẻ thù.

Không phải là đồng môn.

Đó là một người đàn ông, mặc áo choàng đen, mặt nạ bằng xương che kín khuôn mặt.

Người đàn ông đó đang ngồi trên một ngai vàng bằng xương rồng, tay cầm một cây gậy gộc, đầu gậy là một quả cầu thủy tinh chứa đựng một dòng chảy thời gian đang xoay tròn.

Người đàn ông đó ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Lâm Tiêu.

"Chào mừng, Người Mở Đường," giọng nói của người đàn ông vang lên, không qua không khí, mà trực tiếp vào tâm trí Lâm Tiêu.

"Ngươi đã đến sớm hơn ta nghĩ."

Lâm Tiêu dừng bước, tim đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự nhận ra.

Người đàn ông đó...

có cùng mùi hương với cha cậu.

Và trong khoảnh khắc đó, một ký ức bị phong ấn từ lâu trong tâm trí Lâm Tiêu bắt đầu vỡ vụn.

Một ký ức về một ngôi nhà nhỏ, một ngọn lửa bập bùng, và một giọng nói ấm áp hát ru.

Nhưng trong ký ức đó, người cha đang hát ru không phải là một con người.

Mà là một thực thể bằng ánh sáng, đang dần tan biến vào bóng tối.

Và người mẹ...

người mẹ đang cầm một con dao, nhắm vào tim người cha.

Lâm Tiêu rên lên, ôm lấy đầu.

Nỗi đau xé toạc ý thức của cậu.

Nhân cách A và Nhân cách B cùng gào thét trong đau đớn.

"Không..." cậu thì thầm.

"Không phải như vậy..."

Người đàn ông trên ngai vàng cười, một âm thanh khô khốc, như lá cây khô bị giẫm đạp.

"Thế giới này không có cha mẹ, Lâm Tiêu.

Nó chỉ có những mảnh vỡ.

Và ngươi...

ngươi là mảnh vỡ lớn nhất."

Bạch Thanh Thư, ở xa kia, cảm nhận được một chấn động mạnh trong kiếm ý của mình.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía cánh cổng đá, nơi không gian đang bị xé toạc.

Một luồng năng lượng đen ngòm, mang theo mùi vị của sự hủy diệt và ký ức, bắn thẳng lên trời, xé toạc bầu trời tím sẫm.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy điều gì đó.

Một bóng dáng, giống hệt Lâm Tiêu, nhưng mặc áo choàng đen, đứng trên đỉnh một ngọn tháp xa xôi, nhìn xuống thế giới với ánh mắt của một vị thần.

Bạch Thanh Thư nuốt nước bọt, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

"Đó là ai?" cô thì thầm.

Và câu trả lời, cô biết, sẽ thay đổi mọi thứ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập