Chương 2

Từ Phong quay lưng, bước đi trong im lặng.

Đôi chân của hắn lướt trên mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo, không发出一 tiếng động, nhưng mỗi bước chân lại như đóng đinh vào không khí xung quanh.

Lâm Tiêu vẫn đứng nguyên tại chỗ, nụ cười kia treo trên môi, cứng nhắc như một lớp vỏ bọc bằng sứ mỏng manh.

Khi bóng dáng Từ Phong khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề, áp lực trong phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.

Không phải vì thiếu oxy, mà vì "Thời Gian Ngưng Trệ" đang đè nặng lên lồng ngực cậu.

Cảm giác như có hàng ngàn bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng, kéo giật nội tạng.

Lâm Tiêu gục xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay cào xé vào da đầu đến chảy máu.

Nụ cười giả tạo tan biến, thay vào đó là vẻ đau đớn cực độ, méo mó.

Cậu không còn là con người bình thường nữa.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh bắt đầu méo mó.

Những chiếc bình gốm trên kệ tự nhiên nứt ra, những vết nứt lan tỏa theo hình dạng của những ký ức破碎 vụn.

"Lâm Tiêu..." giọng nói của Nhân cách B vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tủy xương.

"Ngươi thấy chưa?

Họ sợ ngươi.

Họ không sợ sức mạnh, họ sợ sự tồn tại của ngươi."

Cậu cố gắng hít thở, nhưng không khí dường như đã đông đặc.

Mỗi hơi thở là một cuộc chiến sinh tử.

Ký ức của cha cậu, ánh mắt tuyệt vọng kia, vẫn ám ảnh không rời.

Tại sao cha cậu lại gọi cậu là nguyên nhân của thảm họa?

Tại sao khi cậu nhìn vào gương, đôi mắt lại phản chiếu lại hai thế giới khác nhau?

Một nửa ấm áp, nửa kia là vực thẳm đen kịt, nơi mọi thứ đều tan rã thành bụi.

Cậu lê bước ra khỏi thất tu luyện, bàn chân run rẩy chạm vào nền đá lạnh.

Khu vực cấm địa nằm sâu trong rừng trúc, nơi ánh trăng khó có thể xuyên qua tán lá dày đặc.

Từ Phong đang chờ đợi ở đó, đứng trước một phiến đá khắc đầy những ký tự cổ xưa, mờ ảo dưới ánh sáng xanh nhạt.

Không khí xung quanh khu vực này dường như bị đông lại hoàn toàn.

Một hạt bụi rơi từ cành trúc, lơ lửng trong không trung, không rơi xuống ngay lập tức mà như đang treo giữa hai thế giới.

Từ Phong quay đầu, ánh mắt hắn sắc lẹm như lưỡi kiếm.

Hắn không nói lời chào hỏi, chỉ gật đầu nhẹ, mời Lâm Tiêu lại gần.

Phiến đá kia không phải là đá thông thường.

Nó tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, mang theo mùi hôi thối của thời gian đã mục rữa.

Đó là "Vật Phẩm Ma Quan" – một mảnh vỡ của lịch sử, nơi linh hồn của một vị Tiên Cổ xưa kia đã bị mắc kẹt vĩnh viễn.

"Ngươi cảm thấy nó, đúng không?" Từ Phong hỏi, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Nó không chỉ là đá.

Nó là lời nguyền.

Và ngươi, Lâm Tiêu, đang dần trở thành một phần của lời nguyền đó."

Lâm Tiêu nhìn vào phiến đá, cảm thấy tim mình đập loạn nhịp.

Những ký tự trên đá dường như đang chuyển động, như những con sâu nhỏ bò dưới da.

"Tại sao ngươi lại đưa ta đến đây?" cậu hỏi, giọng khàn đặc.

ông ấy nói rằng tôi là Lỗ Hổng Thời Gian.

Điều đó có nghĩa là gì?"

Từ Phong im lặng một lúc, ánh mắt nhìn vào khoảng không xa xăm.

"Nghĩa là ngươi không thuộc về thời điểm hiện tại.

Ngươi là một lỗi lầm trong cấu trúc của thế giới này.

Khi ngươi sinh ra, dòng chảy thời gian xung quanh ngươi bị bẻ cong.

Mọi thứ gần ngươi đều có xu hướng tan vỡ, hủy diệt, hoặc...

vĩnh cửu hóa.

Đó là lý do tại sao Thiên Kiếm Tông phải giam cầm ngươi, phải kiểm soát ngươi.

Không phải để bảo vệ ngươi, mà để bảo vệ thế giới khỏi chính sự tồn tại của ngươi."

Lâm Tiêu cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Những mảnh ghép ký ức bắt đầu lắp ráp lại trong đầu.

Những vụ tai nạn kỳ lạ, những người bạn đột ngột xa lánh, cảm giác bị cô lập sâu thẳm.

Tất cả đều có lý do.

Cậu không phải là nạn nhân, cậu là hung thủ.

"Bình tĩnh," Từ Phong nói, đặt tay lên vai Lâm Tiêu.

Cánh tay của hắn run rẩy nhẹ, lộ ra sự sợ hãi ẩn giấu.

"Chúng ta có thể kiểm soát nó.

Nếu ngươi học cách chấp nhận bản chất thật của mình, thay vì chiến đấu với nó."

Nhưng trước khi Lâm Tiêu có thể đáp lại, một âm thanh lạnh lẽo vang lên từ phía sau.

"Lâm Tiêu, ngươi đã hấp thụ 'Vật Phẩm Ma Quan' trái phép.

Theo luật môn phái, linh hồn ngươi đã bị ô nhiễm bởi thời gian nghịch lưu.

Ngươi không còn là đệ tử của Thiên Kiếm Tông nữa."

Đại Sư Huynh Hàn Phong xuất hiện, cùng với một nhóm đệ tử cấp cao.

Kiếm khí của họ bao trùm khu vực, tạo thành một vòng vây chặt chẽ.

Hàn Phong bước tới, ánh mắt sắc bén như dao cứa vào da thịt.

Hắn không nhìn Lâm Tiêu như một đồng môn, mà như một thứ dịch bệnh cần được tiêu diệt.

"Hàn Phong sư huynh," Từ Phong bước ra trước, chắn giữa Lâm Tiêu và nhóm người.

"Hãy nghe lời giải thích.

Lâm Tiêu đang trong quá trình..."

"Đủ rồi!" Hàn Phong quát lên, tiếng nói vang vọng như sấm sét.

"Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

Ngươi nghĩ rằng giấu giếm sự thật sẽ cứu được hắn?

Hắn là mối đe dọa lớn nhất cho sự ổn định của Thiên Hạ Giới.

Mỗi lần hắn sử dụng sức mạnh, thời gian xung quanh đều bị xé toạc.

Nếu để hắn tiếp tục, cả Thiên Kiếm Tông sẽ bị cuốn vào vực thẳm của entropy."

Lâm Tiêu nhìn Hàn Phong, trong lòng dấy lên một cảm giác xa lạ.

Không phải sợ hãi, mà là sự bình thản đến đáng sợ.

Nhân cách B trong cậu đang thức tỉnh, như một con thú dữ đói khát sau nhiều năm bị nhốt.

Cậu cảm thấy sức mạnh chảy trong huyết mạch, không phải là khí tu luyện, mà là năng lượng hủy diệt nguyên thủy.

"Hàn Phong," Lâm Tiêu nói, giọng nói của cậu thay đổi.

Nó trở nên lạnh lùng, không chút cảm xúc, như thể cậu đang nói về thời tiết.

"Ngươi sợ hãi.

Ngươi sợ rằng nếu ta tồn tại, trật tự giả tạo của các ngươi sẽ sụp đổ."

Hàn Phong nhíu mày, cảm thấy bất an trước sự thay đổi thái độ đột ngột của Lâm Tiêu.

"Ngươi dám phản kháng?

Ta sẽ phong ấn ngươi ngay lập tức."

Hắn rút kiếm.

Lưỡi kiếm bạc sáng lóa, tỏa ra luồng khí tức uy nghiêm của cảnh giới Nguyên Anh.

Kiếm khí bay ra, nhắm thẳng vào huyệt đạo của Lâm Tiêu, nhằm phong ấn khí tức và ngăn chặn sự bùng nổ của "Lỗ Hổng Thời Gian".

Trong khoảnh khắc sinh tử, lý trí của Lâm Tiêu sụp đổ.

Cậu không còn cố gắng kiểm soát Nhân cách A, không còn cố gắng giữ lấy hình ảnh của một thiếu niên lương thiện.

Cậu buông thả hoàn toàn.

Thế giới xung quanh Lâm Tiêu đột nhiên bị "đóng băng".

Những lưỡi kiếm bay trong không trung dừng lại, lơ lửng như những mũi tên bị mắc kẹt trong nhựa cây.

Hàn Phong và các đệ tử khác đứng im như tượng đá, ánh mắt họ mở to, kinh hoàng, nhưng không thể chớp mắt, không thể di chuyển.

Chỉ có Lâm Tiêu là có thể cử động.

Cậu bước tới trước Hàn Phong, nhìn vào đôi mắt của hắn.

Trong khoảnh khắc đó, cậu thấy được sự sợ hãi tột độ trong tâm hồn của vị Đại Sư Huynh này.

Không phải sợ chết, mà sợ sự vô nghĩa.

Sợ rằng tất cả những nỗ lực tu luyện, những hy sinh, những luật lệ nghiêm ngặt, tất cả đều chỉ là một vở kịch hão huyền để che đậy một sự thật đau đớn: Thế giới này đang chết dần, và cậu là nhân tố đẩy nó về phía vực thẳm nhanh hơn.

"Làm sao ngươi có thể làm được điều này?" Hàn Phong thì thầm, giọng run rẩy, dù cơ thể hắn vẫn bất động.

"Ta không làm gì cả," Lâm Tiêu đáp, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta chỉ là đang nhìn.

Và khi ta nhìn, thời gian phải tuân theo ý chí của ta."

Cậu đưa tay ra, chạm vào lưỡi kiếm đang lơ lửng trước ngực mình.

Lưỡi kiếm vỡ vụn, tan rã thành những hạt bụi ánh sáng, rồi biến mất vào không trung.

Không có âm thanh, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ.

Lâm Tiêu quay sang nhìn các đệ tử khác.

Họ đang nhìn cậu với ánh mắt của những con thú bị săn đuổi.

Sự kính trọng, tình bạn, đồng môn...

tất cả đều tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Cậu không còn là Lâm Tiêu, người bạn thân, người em nhỏ.

Cậu là quái vật.

Là hiện thân của sự hủy diệt.

Từ Phong vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhưng ánh mắt của hắn đã thay đổi.

Không còn là sự bảo vệ, mà là sự tính toán.

Hắn đang quan sát, ghi nhận, và đưa ra kết luận.

Có lẽ, trong sâu thẳm, hắn cũng đã biết.

Và có lẽ, hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này để xem liệu Lâm Tiêu sẽ chọn con đường nào.

Lâm Tiêu nhìn quanh, cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng.

Cậu đã phá vỡ quy tắc, đã đối mặt với sự thật, nhưng sự thật này không mang lại giải đáp, mà chỉ mở ra những câu hỏi mới.

Tại sao cha cậu lại sợ hãi?

Tại sao thế giới này lại cố gắng giữ cậu lại?

Và quan trọng nhất, liệu cậu có còn là con người nữa không?

Hàn Phong thở hắt ra, mắt trợn ngược, nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt kinh hoàng tột độ.

ngươi là con quỷ của thời gian..."

Từ Phong bước tới, đặt một tay lên vai Lâm Tiêu.

Cánh tay của hắn lạnh lẽo, run rẩy.

"Chạy đi, Lâm Tiêu.

Họ sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi.

Và nếu ngươi ở lại, ngươi sẽ mất đi chính mình."

Lâm Tiêu nhìn Từ Phong, rồi nhìn về phía xa, nơi bầu trời đêm đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt màu tím sẫm.

Đó là dấu hiệu của sự sụp đổ không gian.

Cậu biết rằng mình không thể ở lại đây nữa.

Dù muốn hay không, cậu đã trở thành kẻ thù của chính thế giới mình sinh ra.

Cậu quay người, bước đi vào bóng tối của rừng trúc.

Mỗi bước chân là một sự từ bỏ.

Từ bỏ danh tính, từ bỏ quá khứ, từ bỏ hy vọng.

Cậu là Lỗ Hổng Thời Gian.

Và giờ, cậu sẽ đi tìm câu trả lời, dù phải phá hủy tất cả những gì còn sót lại.

Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn trong bóng tối, Lâm Tiêu quay lại một cái nhìn cuối cùng.

Trong ánh mắt của Từ Phong, cậu thấy một tia sáng lạ lẫm.

Không phải là sự thù hận, cũng không phải là sự thương cảm.

Đó là sự tò mò.

Tò mò về một tương lai mà cả hai đều không thể dự đoán.

Và trong khoảnh khắc đó, một giọng nói khác vang lên trong đầu Lâm Tiêu, không phải của Nhân cách B, mà của một thực thể cổ xưa hơn, sâu thẳm hơn.

*"Chào mừng ngươi trở về, Người Mở Đường.

Cánh cửa thứ hai đã sẵn sàng."*

Lâm Tiêu dừng bước, tim đập thình thịch.

Cánh cửa thứ hai?

Và ai là Người Mở Đường?

Cậu nhìn xuống tay mình, thấy những đường vân trên da bắt đầu phát sáng, tạo thành những hình thù kỳ dị, giống như những ký tự trên phiến đá Ma Quan.

Thế giới này không chỉ là một giấc mơ.

Nó là một mê cung.

Và cậu vừa mới bước vào tầng sâu nhất.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập