Chương 1

Bùn đen của Thung Lũng Hắc Sương không chỉ bám vào da thịt, nó thấm vào từng lỗ chân lông, mang theo mùi thối rữa của xác thối và mùi kim loại tanh tưởi của máu.

Lâm Tiêu quỳ gối, hai tay chống xuống nền đất lạnh lẽo, ngực phập phồng như chiếc风箱 (phong tương) sắp vỡ vụn.

Hơi thở của cậu đứt đoạn, mỗi nhịp hít vào đều kéo theo đau đớn xé lòng từ những vết thương sâu hoắm trên người.

Trước mặt cậu, năm xác chết nằm rải rác, áo bào xanh lam của Thanh Vân Phái giờ đã nhuộm đỏ thẫm, hòa quyện với bùn đất thành một màu nâu sẫm đáng sợ.

Họ là những đệ tử nội môn, kẻ truy sát cậu vì tội "đạo kiếm" — một tội trạng mà cậu thậm chí còn không nhớ rõ mình đã phạm phải.

Nhưng nỗi đau thể xác chỉ là lớp vỏ bọc mong manh.

Cơn đau thực sự đang bùng nổ trong sọ não cậu, như một lưỡi dao vô hình đang quay cuồng, xé toạc ý thức.

Một giọng nói, vừa xa xôi vừa cận kề, vang lên trong bóng tối của tâm trí: *"Tại sao ngươi lại sợ?"*

Lâm Tiêu nghiến răng, máu từ khóe miệng trào ra.

Cậu sợ điều gì?

Sợ cái chết?

Hay sợ thứ gì đó lớn hơn, thứ gì đó mà ngay cả bản thân cậu cũng không dám gọi tên?

Ký ức về cha mẹ — những người đã biến mất vào khoảng không ba năm trước — hiện về mơ hồ như khói.

Cậu chỉ nhớ một điều duy nhất: họ nhìn cậu bằng ánh mắt đầy sợ hãi trước khi tan biến.

Và giờ, trong cơn đau đầu dữ dội này, một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy.

Không phải là nỗi buồn, mà là sự trống rỗng.

Một khoảng trống khổng lồ, nơi thời gian dường như ngừng chảy, nơi mọi thứ xung quanh đều bắt đầu phân rã thành những hạt bụi vô nghĩa.

Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn vào khoảng không mịt mù.

Bầu trời trên cao không có mây, mà là một màu xám xịt, tĩnh lặng đến rợn người.

Có phải đây là thực tại?

Hay đây chỉ là một giấc mơ dài vô tận, nơi cậu là kẻ mơ màng giữa hai thế giới?

Câu hỏi ấy treo lơ lửng, không có lời đáp, chỉ còn lại tiếng gió hú qua thung lũng, tựa như tiếng khóc của ngàn linh hồn không siêu thoát.

***

Từ Phong không nói năng vô ích.

Hắn đứng đó, bất động như một bức tượng đá giữa biển bùn, nhưng áp lực mà hắn tỏa ra lại nặng trĩu như ngàn cân.

Trong tay hắn, thanh Huyết Kiếm — một vật phẩm Ma Quan bị cấm đoán — đang rung lên bần bật, phát ra những tia sáng đỏ thẫm, giống như nhịp đập của một trái tim đang hấp hối.

Kiếm ý từ thanh kiếm tỏa ra, mang theo hơi thở của ngàn xác chết, đè nặng lên cơ thể Lâm Tiêu, khiến từng thớ cơ bắp cậu co rút lại trong nỗi kinh hoàng nguyên thủy.

*"Nhượng!"*

Tiếng hét từ trong đầu vang lên, không phải của Lâm Tiêu, mà của một thực thể khác đang ngủ say trong bóng tối tâm trí cậu.

Trước khi ý thức kịp phản ứng, cơ thể cậu tự động di chuyển.

Không phải bằng ý chí, mà bằng một bản năng tàn độc, lạnh lùng và chính xác đến kinh người.

Lâm Tiêu nghiêng người, thanh Huyết Kiếm của Từ Phong lướt qua gáy cậu, cắt đứt một缕 tóc, nhưng cũng cắt ngang không khí, tạo ra một luồng áp lực mạnh mẽ thổi bay bùn đất xung quanh.

Lâm Tiêu mở mắt, nhưng đôi mắt ấy giờ đã thay đổi.

Màu nâu ấm áp biến mất, thay vào đó là một sắc thái đen sâu thẳm, không đáy, như vực thẳm của entropy.

Hắn — hay là "Nó" — mỉm cười, một nụ cười đầy khinh miệt và tính toán.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể giết được ta bằng thứ đồ bỏ đi đó sao, Từ Phong?" Giọng nói của Lâm Tiêu trầm xuống, lạnh lẽo như băng giá, không còn chút dấu vết của sự sợ hãi hay yếu đuối.

Từ Phong kinh hãi lùi lại một bước.

Hắn nhận ra sự thay đổi.

Đó không phải là Lâm Tiêu hiền lành, dễ bị tổn thương mà hắn từng biết.

Đó là một kẻ thù khác, một kẻ thù mà hắn không thể hiểu nổi.

Huyết Kiếm trong tay Từ Phong run rẩy, những ký ức ám ảnh từ người chủ cũ của thanh kiếm — một cường giả điên loạn từng sát hại toàn bộ gia tộc để bảo toàn thanh kiếm — đang xâm nhập vào tâm trí Từ Phong.

Hắn thấy máu, thấy lửa, thấy những khuôn mặt扭曲 trong cơn đau đớn tột cùng.

ngươi là ai?" Từ Phong lắp bắp, mồ hôi lạnh tuôn xuống trán.

Hắn cố gắng giữ vững lập trường, nhưng kiếm ý của hắn đang lung lay.

Sự bất định này là thứ hắn sợ hãi nhất.

Hắn cần trật tự, cần lẽ phải rõ ràng, chứ không phải một quái vật không tên đang đứng trước mặt mình.

Lâm Tiêu — hay là nhân cách B — bước tới, từng bước một, chậm rãi và uy nghi.

"Ta là cái giá mà ngươi phải trả cho sự ngu ngốc của mình.

Và ta là nguyên nhân khiến thế giới này tan vỡ."

**

Đếm ngược kết thúc.

Lâm Tiêu mở mắt.

Cậu không còn ở Thung Lũng Hắc Sương nữa.

Cậu đang đứng trong phòng tập kiếm của Thanh Vân Phái.

Ánh nắng chiều chiếu qua cửa sổ, vàng rực, ấm áp.

Mùi hương của gỗ đàn hương và trà đạo lan tỏa trong không khí, thay thế cho mùi bùn đất và máu me.

Trước mặt cậu là Từ Phong.

Nhưng Từ Phong hôm nay vẫn còn đôi mắt đen láy, đầy thiện chí.

Hắn đang mỉm cười, đưa cho cậu một chai đan dược.

"Lâm Tiêu, ngươi tập luyện chăm chỉ quá.

Uống chút đan dược này để phục hồi khí huyết đi."

Lâm Tiêu sững sờ.

Cậu nhìn tay Từ Phong, nhìn chai đan dược, rồi nhìn quanh phòng.

Mọi thứ đều bình thường.

Những thanh kiếm treo trên tường, những tấm biển gỗ với các thế kiếm, tất cả đều nguyên vẹn.

Không có xác chết, không có bùn đen, không có Huyết Kiếm.

ổn chứ?" Từ Phong hỏi, vẻ mặt lo lắng.

"Ngươi nhìn cứ như thể vừa thấy ma vậy."

Lâm Tiêu nuốt nước bọt, cảm giác trong miệng đắng chát.

Đây là thực tại?

Hay đây là một ảo ảnh?

Nếu đây là ảo ảnh, tại sao nó lại chi tiết đến vậy?

Tại sao ánh nắng lại ấm áp đến thế?

Tại sao mùi hương lại dễ chịu đến vậy?

Cậu nhận lấy chai đan dược từ tay Từ Phong.指尖 (ngón tay) chạm vào nhau, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng.

Không phải là cảm giác của sự sống, mà là cảm giác của sự giả tạo.

Một thứ gì đó đang sai lệch.

Một thứ gì đó đang bị che giấu.

"Ta ổn," Lâm Tiêu nói, giọng nói run rẩy.

"Cảm ơn ngươi, Từ Phong."

Từ Phong cười, quay lưng đi về phía cửa.

"Vậy thì tốt.

Đừng quên buổi tập vào sáng mai nhé."

Khi cánh cửa đóng lại, tiếng bước chân của Từ Phong vang lên, đều đặn và chắc chắn.

Nhưng Lâm Tiêu biết, đó không phải là tiếng bước chân của một con người.

Đó là tiếng bước chân của một con rối, đang bị điều khiển bởi một dây thừng vô hình.

***

Lâm Tiêu hoảng loạn.

Cậu nhìn quanh.

Những người bạn cùng môn phái đang nhìn cậu với vẻ mặt lạ lùng.

Không phải thù hận, mà là...

*thương hại*.

"Lâm Tiêu, ngươi ổn chứ?" Một cô gái tên Tiểu Linh tiến lại gần, đưa ra tay đỡ cậu.

Nhưng khi bàn tay cô chạm vào vai cậu, Lâm Tiêu cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Cậu nhìn vào đôi mắt của Tiểu Linh.

Trong sâu thẳm con ngươi cô ấy, cậu thấy một bóng đen.

Một bóng đen giống như "Nó" — nhân cách B.

Tiểu Linh mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không đến nơi.

Nó cứng nhắc, giống như một mặt nạ.

"Ngươi đã làm rất tốt, Lâm Tiêu.

Ngươi đã sống sót."

"Sống sót?" Lâm Tiêu lắp bắp.

"Sống sót khỏi điều gì?"

Tiểu Linh không trả lời.

Cô ấy chỉ nhìn cậu, với ánh mắt đầy thương hại và...

Sợ hãi điều gì?

Sợ hãi chính cậu?

Hay sợ hãi thứ gì đó mà cậu đang mang trong người?

Lâm Tiêu lùi lại, tay run rẩy.

Cậu nhìn xuống tay mình.

Da thịt cậu đang trong suốt, như thể cậu có thể nhìn thấy xương cốt bên trong.

Và trong xương cốt ấy, không có máu, mà là những dòng chảy thời gian, những ký ức, những cảm xúc, những nỗi đau của ngàn người.

Cậu là Lỗ Hổng Thời Gian.

Cậu là nguyên nhân của mọi thảm họa.

Và giờ, thế giới này đang cố gắng sửa chữa lỗi lầm của mình, bằng cách biến cậu thành một con rối, một công cụ để duy trì trật tự giả tạo.

"Lâm Tiêu," giọng nói của nhân cách B vang lên, nhẹ nhàng và dụ dỗ.

"Hãy tỉnh dậy.

Hãy nhìn sự thật.

Họ đang lừa dối ngươi.

Họ đang cố gắng xóa bỏ ngươi khỏi ký ức của thế giới.

Nhưng ngươi không thể bị xóa bỏ.

Ngươi là vĩnh cửu.

Ngươi là entropy.

Ngươi là sự hủy diệt."

Lâm Tiêu nhắm mắt lại.

Cậu cảm thấy hai nhân cách trong mình đang đấu tranh.

Nhân cách A muốn tin vào sự bình yên, vào tình bạn, vào hy vọng.

Nhân cách B muốn phá hủy tất cả, để tìm ra sự thật, dù sự thật ấy có đau đớn đến nhường nào.

Và rồi, cậu mở mắt ra.

Đôi mắt cậu giờ đã thay đổi.

Một nửa là màu nâu ấm áp, một nửa là màu đen sâu thẳm.

Cậu nhìn Tiểu Linh, nhìn những người bạn, nhìn thế giới giả tạo này.

"Ta biết rồi," Lâm Tiêu nói, giọng nói lạnh lẽo và quyết đoán.

"Ta sẽ tìm ra sự thật.

Dù phải phá hủy tất cả."

Và trong khoảnh khắc đó, cậu thấy một bóng người đứng ở cửa sổ.

Một bóng người quen thuộc.

Nhưng cha cậu không còn là một con người.

Cha cậu là một bóng ma, một ký ức, một lời nguyền.

Và cha cậu đang nhìn cậu, với ánh mắt đầy yêu thương và...

tuyệt vọng.

"Lâm Tiêu," cha cậu nói, giọng nói vang lên trong đầu.

"Con phải chạy.

Họ sắp đến rồi."

Ai?

Và tại sao cha cậu lại sợ hãi đến vậy?

Lâm Tiêu không kịp suy nghĩ.

Cậu cảm thấy một lực lượng vô hình đang kéo cậu ra khỏi cơ thể.

Thế giới xung quanh bắt đầu tan vỡ, như những mảnh kính vỡ vụn.

Và trong sự hỗn loạn đó, cậu thấy một thứ gì đó đang chờ đợi cậu ở bên kia.

Một thứ gì đó cổ xưa, đáng sợ, và...

quen thuộc.

Cậu đang ở đâu?

Và điều gì sẽ xảy ra khi cậu bước qua cánh cửa đó?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập