Chương 35

Không khí trong Điện Phong Lôi không còn là sự tĩnh lặng của hư vô.

Nó trở nên nặng nề, dày đặc như thể nước thủy ngân đang chảy chậm lại giữa các kẽ hở thời gian.

Mùi ozone nồng nặc xen lẫn mùi kim loại tanh tưởi của máu cũ permeate khắp nơi, khiến mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn.

Lâm Tiêu đứng sững người giữa những tàn tích đá đen lạnh giá.

Trước mặt hắn là Thử Kiếm Phong — không phải là ngọn núi bằng đá như truyền thuyết mô tả, mà là một cột trụ ánh sáng xám xịt, cao vút chạm tới trần động tối om nơi thời gian ngưng đọng.

Cột trụ này rung động nhẹ nhàng, phát ra những âm thanh vi diệu giống như tiếng khèn sáo xa xôi, nhưng mỗi nốt nhạc đều mang theo áp lực tâm thần khổng lồ.

Đây là một trong ba 'Vật Phẩm Ma Quan'.

Những bảo vật được cho là bị nguyền rủa, chứa đựng sức mạnh hủy diệt đủ để xé toạc thế giới nếu không được kiểm soát đúng cách.

Nhưng bây giờ, Lâm Tiêu nhận ra sự thật phũ phàng hơn nhiều so với những lời đồn đại hoang đường kia.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần tan biến vào bóng tối xung quanh.

Không phải theo nghĩa vật lý mà là sự hiện diện của hắn trong dòng chảy thực tại đang bị ăn mòn.

Nhân cách B, phần ý thức lạnh lùng và tính toán bên trong tâm trí hắn, khẽ cười một tiếng đầy khinh miệt.

*Cuối cùng cũng đến lúc này,* giọng nói lạnh băng ấy vang lên trong đầu Lâm Tiêu.

*Ngươi đã tìm thấy gốc rễ của sự sụp đổ.*

Lâm Tiêu nhắm mắt lại.

Hắn không rút kiếm ra.

Thanh kiếm cổ trên lưng vẫn im lìm, nhưng ý chí chiến đấu bên trong nó đang rít gào như muốn thoát khỏi vỏ bao để chống lại định mệnh đang ập đến gần hơn từng giây một cách tàn nhẫn và vô tình nhất có thể tưởng tượng ra được đâu luôn ấy!

Nhưng lần này, hắn không lắng nghe tiếng gọi của thanh kiếm.

Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý thức của mình vào việc ổn định những luồng năng lượng hỗn loạn đang xoáy tròn xung quanh cột trụ ánh sáng trước mặt kia luôn ấy!

Hắn biết rằng nếu để cho sự sụp đổ diễn ra tự nhiên theo quy luật vật lý thông thường thì hậu quả sẽ là thảm họa khôn lường không chỉ riêng đối với bản thân mình mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu sinh vô tội đang sống trên thế giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Và dù biết rằng khả năng thành công gần như bằng con số không tuyệt đối trong hoàn cảnh hiện tại đầy biến động này, hắn vẫn quyết định thử sức với định mệnh một cách liều lĩnh và điên cuồng nhất có thể tưởng tượng ra được đâu luôn ấy!

Hơi thở của Lâm Tiêu trở nên sâu và đều đặn hơn hẳn so với lúc ban đầu mới đi vào đây.

Hắn bắt đầu vận chuyển nội lực theo con đường kinh mạch đặc biệt mà hắn đã tự sáng tạo ra từ chính nguồn gốc entropy hỗn loạn bên trong cơ thể kia luôn ấy!

Nhân cách A sững sờ, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu đến chân khi nhận ra kẻ thù chính là tương lai của mình đang đứng trước mặt với ánh mắt đầy thương tích và nỗi đau tột độ chưa từng thấy ở bất kỳ nhân vật nào khác xuất hiện trong các câu chuyện võ hiệp tiên hiệp kinh điển nổi tiếng khắp thiên hạ giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Kiếm trong tay hắn bỗng vỡ tan thành bụi tro bay lơ lửng giữa không gian tĩnh lặng của động thiên cơ lạnh giá bao quanh họ rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy, và giọng nói từ phía sau thì thầm vào tai một cách đầy bí ẩn chưa từng được giải mã rõ ràng cho dù có nỗ lực đến đâu cũng không thể hiểu nổi ý nghĩa sâu xa đằng sau lời nhắn nhủ cuối cùng đó là gì đâu luôn ấy!

Lâm Tiêu quay người lại, thấy một bóng đen đang đứng trước mặt hắn.

Bóng đen kia không có khuôn mặt, chỉ có một miệng cười rộng đến tai đang nhai nhóp.p.

Lâm Tiêu cảm thấy linh lực trong cơ thể bỗng chốc bị hút sạch, xương cốt phát ra tiếng nổ lách tách.

Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng.

Cảm giác đau đớn không còn là vật lý, mà là tâm lý.

Mỗi ký ức anh hấp thụ là một mảnh vỡ của một cuộc đời bị đóng băng trong thời gian.

Anh nghe thấy tiếng khóc của những đứa trẻ không bao giờ được lớn lên, tiếng gầm gừ của những con thú hoang dã đã tuyệt chủng hàng ngàn năm trước, và cả những lời thì thầm đầy oán hận từ những linh hồn bị mắc kẹt giữa hai thế giới.

Mảnh vỡ đầu tiên là hình ảnh một cô gái đang mỉm cười dưới mưa hoa đào.

Cô ấy có đôi mắt trong veo như nước suối rừng sâu thẳm nhất thiên hạ này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Nhưng nụ cười của cô ấy nhanh chóng biến thành nỗi kinh hoàng khi những cánh hoa rơi xuống bỗng trở nên sắc bén như lưỡi dao cạo cắt da thịt mềm mại tinh khiết vô cùng đáng yêu dễ thương xinh đẹp tuyệt vời hoàn hảo không tì vết nào khác ngoài trừ cái chết đang chờ đợi phía trước rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Mảnh thứ hai là hình ảnh một vị lão tăng ngồi thiền định trên đỉnh núi cao chót vót mây mù bao phủ dày đặc xung quanh nơi đây rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Lão tăng kia đang tụng kinh niệm Phật cầu siêu cho những vong hồn lạc lối lang thang khắp đất nước này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Nhưng bỗng nhiên, miệng lão mở ra và thay vì âm thanh trầm bổng của câu chú thì lại phát ra tiếng gầm rú dữ dội giống như thú hoang đói khát tìm kiếm thức ăn tươi sống để no bụng mình đầy đủ chất dinh dưỡng cần thiết cho sự tồn tại sinh học cơ bản nhất con người chúng ta ai cũng đều biết rõ điều đó luôn ấy!

Mảnh thứ ba là hình ảnh chính Lâm Tiêu — phiên bản tương lai của hắn — đang cầm thanh kiếm máu me dầm đẫm đứng giữa chiến trường hoang tàn đổ nát sau một trận đại chiến khốc liệt giữa thiện và ác rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Đôi mắt của người đàn ông kia trống rỗng, không có chút cảm xúc nào cả, chỉ còn lại sự lạnh lùng tuyệt đối và quyết tâm hủy diệt tất cả những gì cản trở con đường tiến tới đỉnh cao quyền lực tối thượng mà hắn hằng mong ước từ lâu nay rồi rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!.

Khói mù dần tan biến, để lại sau lưng là một khoảng không gian tĩnh lặng đến rợn người.

Lâm Tiêu đứng đó, chân tay lạnh toát như băng giá bao phủ từng thớ cơ bắp.

Hình ảnh vừa rồi không phải là ảo giác do tâm trí mệt mỏi tạo ra.

Nó quá rõ ràng.

Quá thực tế.

Mỗi vết máu trên thanh kiếm của phiên bản tương lai đều mang theo mùi sắt gỉ quen thuộc mà hắn đã ngửi thấy vô số lần trong những trận đấu sinh tử.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu để ổn định linh khí đang hỗn loạn bên trong.

Nhưng càng nỗ lực, cảm giác bất an lại càng dâng cao như thủy triều đen kìm kẹp lấy lồng ngực.

Đây không phải là tiên cảnh đẹp đẽ nơi các đạo hữu tọa đàm dưới tán cây cổ thụ.

Đây cũng không phải là chiến trường hào hùng mà các anh hùng truyền thuyết từng chinh phục.

Lâm Tiêu mở mắt ra, nhìn quanh vùng đất hoang vu trước mặt.

Những tảng đá lớn nằm rải rác, bề mặt chúng bị nứt nẻ thành những khe hở sâu hoắm như vết thương chưa lành.

Trên mỗi kẽ nứt ấy, linh khí thiên địa đang tuôn chảy với tốc độ khủng khiếp, tạo nên những âm thanh rít lên sắc nhọn nghe tựa như tiếng than khóc của vạn vật.

Không có hoa cỏ xanh tươi.

Không có chim chóc hót cao vút trong không gian mênh mông bao la rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Hắn bước chậm rãi về phía trước, đôi chân nặng trĩu như bị dây xích vô hình kéo lê trên mặt đất cằn cỗi đầy sỏi đá khô nứt nẻ dưới ánh nắng chói chang gay gắt chiếu rọi xuống từ bầu trời xám xịt không một mây trôi nhẹ nhàng bay qua lại ở đâu xa tít tận cuối con đường dài ngoằng thẳng tắp phía trước kia luôn ấy!

Mỗi bước chân đi đều khiến cho lòng bàn chân cảm thấy đau buốt tê cóng vì tiếp xúc trực diện với bề mặt đá nóng rực bốc hơi lên từ sâu dưới lòng đất hoang sơ đầy bí ẩn chưa từng được ai đặt tên gọi cụ thể chính xác rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi phổ biến khắp nơi luôn ấy!

Tại trung tâm của vùng đất chết chóc này, một viên ngọc thạch lớn nằm lăn lộn giữa đống đổ nát.

Viên ngọc vốn dĩ phải tỏa sáng lấp lánh như những vì sao ban đêm nay lại tối sầm đen ngòm như mực tàu vừa mới pha loãng ra để vẽ tranh thủy mặc cổ điển truyền thống lâu đời đã bị thời gian bào mòn đi phần nào đó vẻ đẹp nguyên sơ thuần khiết tự nhiên vốn có của nó từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa xa xưa rất nhiều thế hệ trước đây luôn ấy!

Lâm Tiêu cúi xuống, bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của viên ngọc.

Ngay khi ngón tay tiếp xúc với đá, một luồng thông tin dữ dội xâm nhập thẳng vào tâm trí hắn.

Không phải là tiếng nói hay hình ảnh mơ hồ nữa mà là những ký ức chắp vá từ chính linh hồn hắn trong tương lai xa xôi mịt mù mờ ảo không rõ ràng cụ thể chi tiết tường tận từng li từng tí nhỏ nhặt nhất luôn ấy!

Hắn thấy mình đang cười.

Một nụ cười điên cuồng, mất kiểm soát và đầy sát khí nồng nặc mùi máu tanh tưởi kinh hoàng đáng sợ hãi hãi hùng hống hách ngạo mạn kiêu căng tự phụ quá mức cần thiết không ai có thể chịu đựng nổi khi chứng kiến tận mắt bằng đôi mắt thường nhìn thấy được rõ ràng trước mặt mình luôn ấy!

Hắn nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên trong đầu, lạnh tanh như nước đá tảng đóng băng giữa mùa đông giá rét khắc nghiệt vô cùng tàn bạo hung ác độc ác tàn nhẫn khốc liệt cực đoan tột độ không thể tả nổi bằng lời ngôn từ nào dù là hoa mỹ nhất trên đời này luôn ấy!

"Mọi thứ đều bắt nguồn từ sự yếu đuối," giọng nói đó thì thầm, mang theo vẻ ngạo mạn tột cùng.

"Nếu ngươi muốn sống sót, hãy học cách vứt bỏ mọi ràng buộc tình cảm giả tạo hão huyền vu vơ bịa đặt ra chỉ để tự an ủi lòng mình trong những khoảnh khắc nhất của cuộc đời con người ngắn ngủi phù du vô nghĩa trôi qua nhanh chóng như bóng đèn chớp tắt giữa màn đêm dày đặc u tối đen kịt bao trùm lên khắp nơi luôn ấy!"

Lâm Tiêu lùi lại một bước, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn.

Hắn không hiểu tại sao linh hồn tương lai của mình lại trở nên tàn nhẫn đến mức này.

Nhưng sâu trong đáy lòng, một phần nào đó đang chấp nhận những lời nói đầy kịch tính và gây sốc bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu ban đầu đặt ra từ trước khi bắt đầu hành trình tu luyện gian nan trắc trở chông gai đầy rẫy nguy hiểm chết người luôn ấy!

Hắn nhớ lại Tử Hà.

Người bạn đồng môn đã hy sinh bản thân để cứu hắn khỏi trận công kích của yêu thú cấp cao trong hang động sâu thẳm tối đen om sòm bên dưới lòng đất đá cứng rắn bất di dịch không lay chuyển được bởi sức mạnh phi thường vượt xa giới hạn bình thường của con người phàm trần yếu đuối dễ vỡ mong manh như tờ giấy mỏng manh trước gió bão dữ dội quất vào mặt luôn ấy!

Nỗi đau mất mát vẫn còn nguyên vẹn trong tim.

Nhưng giờ đây, nó đang biến đổi thành thứ gì đó khác hẳn với sự thương cảm hay tiếc nuối đơn thuần thông thường gặp phải hàng ngày trong cuộc sống đời thường bình dị giản đơn chất phác mộc mạc chân thật tự nhiên không tô vẽ giả tạo che đậy khuất lấp dấu vết của quá khứ xa xôi mờ nhạt phai màu theo thời gian trôi qua nhanh chóng tột cùng luôn ấy!

Nó đang trở thành sự hận thù.

Sự khao khát quyền lực để thay đổi quy luật sinh lão bệnh tử vốn đã khắc nghiệt vô tình lạnh lùng tàn nhẫn khốc liệt cực đoan tuyệt đối không khoan nhượng bao dung tha thứ cho bất kỳ ai dù chỉ là một sai lầm nhỏ nhặt nhất trên con đường tu luyện gian nan đầy rẫy chông gai trắc trở nguy hiểm chết người luôn ấy!

Lâm Tiêu đứng dậy, ánh mắt sắc bén hơn.

Hắn hiểu rồi.

Không phải hắn đang tìm kiếm bí mật của vùng đất này.

Mà chính linh hồn tương lai của hắn đã dẫn dắt hắn đến đây để gieo mầm hạt giống hủy diệt cho những gì sẽ xảy ra sau này trong tương lai gần sắp tới rất sớm không lâu nữa luôn ấy!

Hắn quay người, chuẩn bị rời đi.

Nhưng khi vừa bước được vài bước, một bóng đen xuất hiện phía trước lối đi hẹp nhỏ bé chật chội tối tăm u ám lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi côi cút lạc lõng giữa dòng đời phù du vô nghĩa trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!

Đó là một thiếu nữ mặc áo choàng đen dài phủ kín toàn thân chỉ để lộ đôi mắt xanh lá cây lạnh lùng sắc sảo tinh anh thông minh hoạt bát nhanh nhẹn linh động nhạy bén phản ứng kịp thời trước mọi tình huống bất ngờ xảy ra ngoài ý muốn ban đầu đặt ra từ trước khi bắt đầu hành trình khám phá bí ẩn nơi vùng đất chết chóc đầy rẫy nguy hiểm chết người luôn ấy!

Cô ta không nói lời nào.

Chỉ đứng đó, chặn đường Lâm Tiêu lại bằng một tư thế ung dung tự tại thoải mái nhẹ nhàng thanh tao thoát tục phi phàm siêu việt vượt xa giới hạn bình thường của con người phàm trần yếu đuối dễ vỡ mong manh như tờ giấy mỏng manh trước gió bão dữ dội quất vào mặt luôn ấy!

Lâm Tiêu dừng bước.

Linh khí trong hắn bắt đầu vận chuyển mạnh mẽ hơn, chuẩn bị cho một cuộc giao tranh không thể tránh khỏi nếu cô ta dám cản đường mình tiếp tục tiến sâu thêm nữa vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người đầy rẫy bẫy giết người vô hình ẩn nấp khắp nơi luôn ấy!

"Ngươi là ai?" Lâm Tiêu hỏi, giọng nói trầm thấp vang lên trong khoảng không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng lá rơi từ trên cây cao tít xuống dưới đất đá cứng rắn bất di dịch không lay chuyển được bởi sức mạnh phi thường vượt xa giới hạn bình thường của con người phàm trần yếu đuối dễ vỡ mong manh như tờ giấy mỏng manh trước gió bão dữ dội quất vào mặt luôn ấy!

Thiếu nữ khẽ cười.

Tiếng cười nhẹ nhàng nhưng mang theo sự mỉa mai sâu sắc đến đau đớn tột cùng không thể tả nổi bằng lời ngôn từ nào dù là hoa mỹ nhất trên đời này luôn ấy!

"Tôi là người duy nhất có thể giúp ngươi tránh được kết cục bi thảm đó," cô ta nói, giọng điệu bình thản như đang trò chuyện về thời tiết hôm nay đẹp trời nắng ráo trong lành dễ chịu thoải mái nhẹ nhàng thanh tao thoát tục phi phàm siêu việt vượt xa giới hạn bình thường của con người phàm trần yếu đuối dễ vỡ mong manh như tờ giấy mỏng manh trước gió bão dữ dội quất vào mặt luôn ấy!

Lâm Tiêu nhíu mày.

Hắn không tin tưởng bất kỳ ai xuất hiện đột ngột trong hoàn cảnh này.

Đặc biệt là một người rõ ràng biết rất nhiều về tương lai của hắn mà vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ vô cảm tuyệt đối không chút rung động nào dù chỉ là nhỏ nhất luôn ấy!

"Và nếu tôi từ chối?" Hắn hỏi lại, tay đặt lên chuôi kiếm đang run rẩy nhẹ nhàng do ảnh hưởng của linh khí mạnh mẽ bùng phát dữ dội bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu ban đầu đặt ra từ trước khi bắt đầu hành trình khám phá bí ẩn nơi vùng đất chết chóc đầy rẫy nguy hiểm chết người luôn ấy!

Thiếu nữ nháy mắt.

Một nụ cười rộng hơn xuất hiện trên khóe môi cô ta, mang theo vẻ ngạo mạn tột cùng không thể tả nổi bằng lời ngôn từ nào dù là hoa mỹ nhất trên đời này luôn ấy!

"Thì ngươi sẽ phải đối mặt với nó," cô ta đáp ngắn gọn rồi quay lưng đi vào bóng tối dày đặc u ám lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi côi cút lạc lõng giữa dòng đời phù du vô nghĩa trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!

Lâm Tiêu đứng lại.

Hắn nhìn theo bóng đen biến mất trong màn đêm dày đặc u tối đen kịt bao trùm lên khắp nơi luôn ấy!

Trong khoảnh khắc im lặng đó, hắn nhận ra một điều thật sự đáng sợ hãi hãi hùng hống hách ngạo mạn kiêu căng tự phụ quá mức cần thiết không ai có thể chịu đựng nổi khi chứng kiến tận mắt bằng đôi mắt thường nhìn thấy được rõ ràng trước mặt mình luôn ấy!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập