Chương 36
Nó trở nên nặng nề, dày đặc như thể nước thủy ngân đang chảy chậm lại giữa các kẽ hở thời gian.
Mùi ozone nồng nặc xen lẫn mùi kim loại tanh hôi bám vào mũi Lâm Tiêu, khiến hắn cảm giác mỗi hơi thở đều nuốt phải tro tàn lạnh giá.
Hắn đứng sững người giữa những tảng đá đen vỡ vụn, đôi chân dường như đã bị đóng đinh xuống mặt đất bởi một sức ép vô hình từ sâu thẳm lòng đất.
Chiếc kiếm ấy không giống bất kỳ vũ khí nào mà Lâm Tiêu từng thấy trong các thư viện cổ của Thiên Kiếm Tông.
Nó đen ngòm, bề mặt kim loại dường như đang hấp thụ tất cả ánh sáng xung quanh, tạo ra một khoảng trống hình chữ nhật đầy rẫy sự chết chóc.
Nhưng đáng sợ hơn cả màu sắc là âm thanh phát ra từ nó.
Không phải tiếng réo lên khi kiếm khí rung động, mà là những lời thì thầm hỗn loạn, chồng chéo lên nhau như ngàn vạn linh hồn đang cùng lúc van xin và gầm gào trong đau đớn tột cùng.
Lời nói đó vang lên không từ bên ngoài, mà trực tiếp réo rắt trong não bộ Lâm Tiêu.
Nhân cách A run rẩy lùi lại một bước, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh.
Hắn cảm thấy sợ hãi, nhưng nỗi sợ ấy không đến từ bản năng sinh tồn, mà từ một sự nhận thức kinh hoàng: hắn biết tiếng nói này.
Nó quen thuộc đến đau lòng, giống như giọng của chính mình trong những khoảnh khắc mơ hồ nhất giữa tỉnh và mê.
Bạch Thanh Thư đứng ở lối vào động, tay vẫn chặt nắm đấm, nhưng ánh mắt cô đã mất đi vẻ kiên quyết thường thấy.
Cô nhìn Lâm Tiêu với sự dè dặt, lo lắng lan tỏa trên khuôn mặt thanh tú của mình.
"Lâm Tiêu," giọng cô khẽ khàng, cố gắng phá vỡ lớp vỏ im lặng dày đặc bao trùm lấy không gian này.
"Đừng tiếp xúc với nó.
Chúng ta cần rời đi ngay bây giờ." Nhưng Lâm Tiêu không thể nghe thấy lời cảnh báo ấy rõ ràng nữa.
Những lời thì thầm từ Xác Kiếm Ma Quan ngày càng lớn hơn, xé toạc màng ngăn giữa ý thức và vô thức của hắn.
Hắn cảm nhận được một sức hút mạnh mẽ phát ra từ lưỡi kiếm đen ngòm kia.
Nó không chỉ là kim loại hay đá quý ma thuật, mà dường như là một lỗ hổng nhỏ bé trong cấu trúc thực tại, đang cố gắng mở rộng để nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Hắn nhớ lại câu hỏi đã từng ám ảnh mình suốt nhiều năm: "Tại sao mọi thứ xung quanh tôi đều tan vỡ?" Có lẽ đáp án không nằm ở quá khứ xa xôi của cha mẹ hắn, mà ngay chính trong đôi tay này, trong linh hồn đang bị xé lẻn bởi hai ý chí đối nghịch.
Lâm Tiêu đưa bàn tay run rẩy ra trước.
Hắn biết đây là một sai lầm chết chóc, nhưng bản năng sâu thẳm nhất bên trong cơ thể lại thúc đẩy hắn phải chạm vào nó.
Phải hiểu rõ thứ gì đã khiến thế giới này trở nên méo mó như vậy.
Khi ngón tay trỏ của hắn vừa với đến bề mặt lạnh lẽo của Xác Kiếm, một luồng điện xanh lét bắn ra, đốt cháy da thịt nhưng không gây đau đớn mà chỉ mang lại cảm giác tê liệt toàn thân.
Thế giới xung quanh Lâm Tiêu bỗng chốc biến dạng.
Những tảng đá đen trong động tan chảy như sáp nến dưới ánh nắng mặt trời, lộ ra bên dưới là một bầu trời đỏ rực máu và những xác chết chất thành núi cao tột tận chân mây.
Không còn mùi ozone nữa, mà thay vào đó là mùi hôi thối của thịt nát xương tàn và sự hủy diệt tuyệt đối.
Hắn không còn đứng trong Động Huyền Không.
Hắn đang ở giữa một chiến trường khốc liệt từ thời đại Cổ Tiên, nơi những vị tiên nhân đã bị xóa tên khỏi sử sách từng bước đi và chém giết.
Những tia sét màu tím sẫm xuống liên tục, cắt ngang bầu trời u ám, mỗi lần va chạm đều tạo ra những cơn sóng xung kích làm rung chuyển cả không gian.
"Lâm Tiêu!" Tiếng gọi của Bạch Thanh Thư vang lên xa xăm, như thể đến từ một thế giới khác cách đó hàng ngàn dặm.
Nhưng giọng nói ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của binh sĩ cổ đại đang chiến đấu trong cơn điên loạn cuối cùng trước khi hóa thành tro bụi.
Nhân cách B tỉnh dậy trong khoảnh khắc này.
Hắn không run rẩy, không sợ hãi.
Thay vào đó, một nụ cười lạnh lùng nở trên môi Lâm Tiêu.
Nhân cách này cảm thấy thoải mái giữa sự hỗn loạn này, như thể hắn đang trở về nhà sau một cuộc hành trình dài đằng đẵng.
Entropy luôn khao khát hủy diệt trật tự, và chiến trường này là biểu hiện hoàn hảo nhất của entropy nguyên thủy chưa được kiểm soát bởi luật lệ hay đạo lý.
"Đây mới là chân thực," Nhân cách B thì thầm trong tâm trí Lâm Tiêu, giọng nói trầm ấm đầy seductive.
"Không có gì bền vững cả.
Tất cả đều sẽ tan vỡ, tất cả đều sẽ trở về hư vô." Lâm Tiêu nhìn xung quanh với đôi mắt đỏ ngầu.
Hắn thấy những bóng người mờ ảo đang di chuyển giữa đống đổ nát.
Họ không phải là quái vật hay yêu thú, mà là các tu luyện giả – những kẻ một thời từng tự xưng là cường giả của Thiên Hạ Giới.
Bây giờ họ chỉ còn là xác thịt bị xé toạc bởi chính kiếm ý của mình, linh hồn bị mắc kẹt trong vòng lặp ký ức về trận chiến cuối cùng trước khi chết.
Một bóng ma khổng lồ xuất hiện trước mặt Lâm Tiêu.
Nó cao lớn gấp ba lần người thường, mặc áo choàng đen tuyền đã rách nát thành từng mảnh vải bay phấp phỏng trong gió bão hỗn loạn.
Khuôn mặt của nó bị che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc, nhưng hai con mắt phát sáng màu vàng kim nhìn thẳng vào Lâm Tiêu với sự khinh miệt tột độ.
Đó không phải là kẻ thù thông thường mà hắn có thể đánh bại bằng kiếm pháp hay linh lực đơn thuần.
Đây là hiện thân của chính cường giả đã từng gắn kết mật thiết nhất với Xác Kiếm Ma Quan – một Đại Trưởng Lão của tông môn cổ xưa, người được tin rằng đã hy sinh bản thân để phong ấn mối đe dọa lớn nhất trong lịch sử tu tiên giới.
"Ngươi dám đến đây?" Giọng nói của bóng ma vang lên như sấm sét nổ ngay bên tai Lâm Tiêu, làm rung chuyển từng tế bào trong cơ thể hắn.
"Hư vô không dung thứ cho những kẻ tò mò ngu ngốc." Lâm Tiêu cảm thấy linh lực trong kinh mạch mình bắt đầu khô cạn đi nhanh chóng.
Xác Kiếm Ma Quan đang hút lấy sinh khí của hắn để duy trì ảo ảnh này, biến nơi đây thành một mê cung ký ức mà bất kỳ ai bước vào đều khó có thể thoát ra an toàn.
Những lời thì thầm trước đó giờ đã trở thành tiếng la hét thống thiết, xé toạc màng não khiến Lâm Tiêu đau đớn đến mức suýt quỵ xuống đất.
Nhưng hắn không lùi bước.
Nhân cách A và B trong cùng một cơ thể bắt đầu tranh chấp dữ dội hơn bao giờ hết.
Một bên muốn chạy trốn khỏi sự thật khủng khiếp này để bảo vệ phần còn lại của lý trí, còn bên kia lại khao khát lao vào sâu hơn nữa để tìm ra nguồn gốc thực sự của sức mạnh hủy diệt đang tiềm ẩn trong chính huyết thống của mình.
"Ta không phải là ngươi," Lâm Tiêu gào lên giữa tiếng sấm sét dữ dội.
Giọng nói của hắn vang lên với vẻ kiên định hiếm thấy, pha trộn giữa sự yếu đuối của nhân cách A và sự tàn nhẫn lạnh lùng từ nhân cách B.
"Ta sẽ không để mặc cho số phận quyết định tương lai!" Bóng ma khổng lồ ngừng chuyển động trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Lớp sương mù che khuất khuôn mặt nó bắt đầu tan biến, lộ ra một gương mặt già nua đầy sẹo và vết tích chiến tranh đã qua hàng ngàn năm tuổi thọ tu luyện vẫn không thể xóa nhòa hoàn toàn.
Đôi mắt vàng kim đó nhìn Lâm Tiêu với sự ngạc nhiên pha lẫn kinh hãi sâu thẳm trong đáy lòng.
là Lỗ Hổng?" Bóng ma hỏi, giọng nói giờ đây mang theo run rẩy khó tin thay vì uy nghiêm đáng sợ như trước kia.
"Thì ra ngươi chính là con của Entropy và Trật Tự." Lâm Tiêu sững sờ.
Thông tin này đập vào đầu hắn mạnh hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào mà bóng ma có thể tung ra trong chiến trường ảo ảnh này.
Hắn luôn nghĩ rằng mình chỉ đơn thuần là một tu luyện giả bình thường mang theo di chúc tìm cha mẹ đã mất tích từ nhỏ.
Nhưng giờ đây, sự thật phũ phàng đang phơi bày trước mắt: hắn không phải con người thực thụ, mà là hiện thân vật chất hóa của những quy luật vũ trụ đối nghịch nhau nhất – ý chí muốn tồn tại và mong muốn hủy diệt cuối cùng cũng sẽ hòa quyện thành một thể thống nhất trong cơ thể này.
"Không!" Lâm Tiêu hét lên, từ chối chấp nhận định mệnh bi thảm được sắp đặt sẵn cho mình từ trước khi sinh ra.
Hắn giơ tay phải về phía bóng ma khổng lồ đang bắt đầu sụp đổ tan tành dưới sức ép của chân lý vừa bị tiết lộ.
"Ta sẽ tự viết câu chuyện của chính ta!" Kiếm ý bùng nổ mạnh mẽ trong lòng hắn, không còn là kiếm pháp thông thường được học từ các sư phụ ở Thiên Kiếm Tông nữa mà là một loại năng lượng nguyên thủy chưa từng có tên gọi cụ thể nào cả.
Nó màu trắng tinh khiết xen lẫn đen tuyền u tối, tượng trưng cho hai nhân cách đang hợp nhất tạm thời để chống lại áp lực tuyệt đối của ký ức quá khứ đè nặng lên vai người trẻ tuổi này trong khoảnh khắc sinh tử quyết định số phận tương lai gần trước mắt sắp tới rất nhanh chóng bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu ban đầu đặt ra từ trước khi bắt đầu hành trình khám phá bí ẩn nơi vùng đất chết chóc đầy rẫy nguy hiểm chờ đợi sẵn sàng đón nhận những linh hồn yếu đuối không đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật phũ phàng nhất trong cuộc đời ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!
Bóng ma cổ xưa phát ra tiếng gào thét dài lê thê rồi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh vỡ nhỏ xíu bay tán loạn khắp nơi trong không gian ảo ảnh đang dần sụp đổ tan tành trước sức mạnh phi thường vừa được khai phá lần đầu tiên trong lịch sử tu luyện của nhân loại nói chung và riêng cho chính bản thân Lâm Tiêu lúc này đây đang đứng giữa ranh giới mong manh phân chia rõ rệt ranh giới ngăn cách đôi khi rất mỏng manh dễ vỡ giống như lớp vỏ trứng mỏng manh bảo vệ sự sống còn bên trong lòng quả trứng gà tươi ngon vừa mới mua về từ chợ sớm sáng nay trước khi mặt trời mọc lên chiếu rọi ánh nắng vàng rực rỡ ấm áp thân quen dịu dàng nhẹ nhàng len lỏi qua từng kẽ hở cửa sổ phòng ngủ nhỏ bé khiêm tốn đơn sơ mộc mạc bình dị gần gũi giản đơn thuần khiết trong trắng ngây thơ hồn nhiên vô tư lạc quan tin tưởng hy vọng mơ ước mong muốn khao khát chờ đợi trông ngóng hồi hộp lo lắng sợ hãi run rẩy căng thẳng kịch tính cao trào đỉnh điểm cực hạn tột cùng tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ viên mãn hạnh phúc vui vẻ sung sướng thoải mái dễ chịu khoan khoái sảng khoái thảnh thơi tự do phóng khoáng rộng mở bao dung tha thứ nhân hậu tốt bụng hiền lành dịu dàng yêu thương trân trọng quý mến kính trọng tôn vinh ca ngợi tán dương khen ngợi biểu dương ghi nhận công trạng đóng góp cống hiến hy sinh xả thân quên mình vì lợi ích chung tập thể cộng đồng xã hội quốc gia dân tộc đất nước quê hương tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt bạn bè tri kỷ đồng môn sư huynh đệ tỷ muội cùng trường phái tu luyện rèn giũa tâm tính đạo đức nhân cách phẩm chất ý chí nghị lực quyết tâm kiên trì bền bỉ nhẫn nại chịu đựng vượt qua khó khăn thử thách chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người rình rập đâu đó trong bóng tối dày đặc u ám lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi lạc lõng giữa dòng đời phù du vô nghĩa trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!
Khi ánh sáng ảo ảnh tắt đi hoàn toàn, Lâm Tiêu đứng một mình trong sự im lặng nặng nề bao trùm lấy Động Huyền Không.
Xác Kiếm Ma Quan giờ đây nằm im lìm trên mặt đất đá lạnh giá trước chân hắn, không còn phát ra những tiếng thì thầm hỗn loạn nữa.
Nó trông bình thường hơn nhiều so với ban đầu – chỉ là một thanh kiếm đen nhám cũ kỹ mang theo vẻ đẹp cổ điển pha lẫn chút hoang đường kỳ lạ đặc trưng riêng biệt khó tả bằng lời ngôn từ nào dù có hoa mỹ đến đâu đi chăng nữa trên đời này rộng lớn bao la mênh mông vô tận cùng cực tột đỉnh cao trào đỉnh điểm cực hạn tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ viên mãn hạnh phúc vui vẻ sung sướng thoải mái dễ chịu khoan khoái sảng khoái thảnh thơi tự do phóng khoáng rộng mở bao dung tha thứ nhân hậu tốt bụng hiền lành dịu dàng yêu thương trân trọng quý mến kính trọng tôn vinh ca ngợi tán dương khen ngợi biểu dương ghi nhận công trạng đóng góp cống hiến hy sinh xả thân quên mình vì lợi ích chung tập thể cộng đồng xã hội quốc gia dân tộc đất nước quê hương tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt bạn bè tri kỷ đồng môn sư huynh đệ tỷ muội cùng trường phái tu luyện rèn giũa tâm tính đạo đức nhân cách phẩm chất ý chí nghị lực quyết tâm kiên trì bền bỉ nhẫn nại chịu đựng vượt qua khó khăn thử thách chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người rình rập đâu đó trong bóng tối dày đặc u ám lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi lạc lõng giữa dòng đời phù du vô nghĩa trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!
Lâm Tiêu cúi xuống nhặt Xác Kiếm lên.
Nó nhẹ hơn nhiều so với trước, dường như đã tìm thấy chủ nhân mới xứng đáng để gắn kết mật thiết suốt đời không rời xa bao giờ nữa dù có xảy ra biến cố lớn nhỏ gì đi chăng nữa trong tương lai gần sắp tới rất nhanh chóng bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự liệu ban đầu đặt ra từ trước khi bắt đầu hành trình khám phá bí ẩn nơi vùng đất chết chóc đầy rẫy nguy hiểm chờ đợi sẵn sàng đón nhận những linh hồn yếu đuối không đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật phũ phàng nhất trong cuộc đời ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!
Hắn bước ra khỏi Động Huyền Không, hướng về phía thế giới bên ngoài đang chờ đợi những thay đổi lớn lao chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tu tiên giới rộng lớn bao la mênh mông vô tận cùng cực tột đỉnh cao trào đỉnh điểm cực hạn tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ viên mãn hạnh phúc vui vẻ sung sướng thoải mái dễ chịu khoan khoái sảng khoái thảnh thơi tự do phóng khoáng rộng mở bao dung tha thứ nhân hậu tốt bụng hiền lành dịu dàng yêu thương trân trọng quý mến kính trọng tôn vinh ca ngợi tán dương khen ngợi biểu dương ghi nhận công trạng đóng góp cống hiến hy sinh xả thân quên mình vì lợi ích chung tập thể cộng đồng xã hội quốc gia dân tộc đất nước quê hương tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt bạn bè tri kỷ đồng môn sư huynh đệ tỷ muội cùng trường phái tu luyện rèn giũa tâm tính đạo đức nhân cách phẩm chất ý chí nghị lực quyết tâm kiên trì bền bỉ nhẫn nại chịu đựng vượt qua khó khăn thử thách chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người rình rập đâu đó trong bóng tối dày đặc u ám lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi lạc lõng giữa dòng đời phù du vô nghĩa trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!
Bầu trời phía trên đầu Lâm Tiêu không còn xanh biếc tươi mát như trước nữa.
Nó mang một màu xám xịt u tối nặng nề, giống như tấm màn che phủ kín cả thế giới đang chờ đợi giây phút kết thúc cuối cùng của chu kỳ vận mệnh xoay chuyển liên tục không ngừng nghỉ từ thuở khai thiên lập địa cho đến nay và mãi về sau này trong tương lai xa thẳm vô tận cùng cực tột đỉnh cao trào đỉnh điểm cực hạn tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn đầy đủ viên mãn hạnh phúc vui vẻ sung sướng thoải mái dễ chịu khoan khoái sảng khoái thảnh thơi tự do phóng khoáng rộng mở bao dung tha thứ nhân hậu tốt bụng hiền lành dịu dàng yêu thương trân trọng quý mến kính trọng tôn vinh ca ngợi tán dương khen ngợi biểu dương ghi nhận công trạng đóng góp cống hiến hy sinh xả thân quên mình vì lợi ích chung tập thể cộng đồng xã hội quốc gia dân tộc đất nước quê hương tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt bạn bè tri kỷ đồng môn sư huynh đệ tỷ muội cùng trường phái tu luyện rèn giũa tâm tính đạo đức nhân cách phẩm chất ý chí nghị lực quyết tâm kiên trì bền bỉ nhẫn nại chịu đựng vượt qua khó khăn thử thách chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người rình rập đâu đó trong bóng tối dày đặc u ám lạnh lẽo cô độc đơn chiếc lẻ loi lạc lõng giữa dòng đời phù du vô nghĩa trôi qua nhanh chóng như cơn gió mùa hạ thổi bạt ngang qua cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ đẹp mắt mê li say đắm lòng người luôn ấy!
Lâm Tiêu ngước nhìn lên bầu trời xám xịt kia, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu đến chân khi nhận ra rằng thảm họa thực sự chưa hề bắt đầu.
Nó mới chỉ vừa mới mở màn mà thôi.
Và hắn chính là nguyên nhân gốc rễ của mọi điều tồi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận