Chương 34

Không khí trong Điện Thờ Cổ không còn là sự tĩnh lặng của hư vô.

Nó trở nên nặng nề, dày đặc như thể nước thủy ngân đang chảy chậm lại giữa các kẽ hở thời gian.

Lâm Tiêu đứng sững người giữa những tàn tích đá đen lạnh giá, nơi từng phân tử linh khí dường như đã đóng băng dưới áp lực tâm trí khủng khiếp vừa ập đến.

Chương trước kết thúc với lời tiết lộ kinh hoàng về bản chất của 'Vật Phẩm Ma Quan', và ngay lúc này, thực tế đó đang hiện ra trước mắt hắn dưới dạng một bí mật tàn khốc hơn cả cái chết.

Hắn không nhìn thấy Tiêu Phong rõ ràng nữa.

Thay vào đó, hình ảnh đối thủ biến đổi liên tục trong tầm mắt mơ hồ của nhân cách A.

Đôi khi là đồng môn cùng tu luyện bên nhau tại Thiên Kiếm Tông, đôi khi lại là một bóng ma vô định mang theo aura hủy diệt của entropy.

Sự mâu thuẫn này không đến từ ảo giác linh khí mà xuất phát trực tiếp từ gốc rễ tồn tại của Lâm Tiêu.

Hắn là Lỗ Hổng Thời Gian hóa hình, và thế giới xung quanh đang phản chiếu sự phân mảnh nội tâm đó ra bên ngoài một cách tàn nhẫn.

Bạch Thanh Thư đứng ở phía sau, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm nhưng không dám tiến bước thêm nữa.

Cô cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo tỏa ra từ người Lâm Tiêu, thứ lạnh lẽo ấy khác hẳn với hàn khí của băng tuyết hay sát ý của ma đạo.

Đó là sự trống rỗng.

Một khoảng chân không trong hiện thực nơi mọi quy luật tu luyện đều trở nên vô nghĩa.

Cô sợ hãi sự bất định này hơn cả cái chết, vì cô tin vào trật tự, vào công lý và những nguyên tắc cứng nhắc mà Thiên Kiếm Tông đã xây dựng hàng ngàn năm qua.

Lâm Tiêu nhắm mắt lại.

Trong bóng tối của mí mắt khép kín, hắn không còn thấy Tiêu Phong đang lao tới với thanh kiếm 'Hồn Khốc'.

Thay vào đó, anh thấy một mạng lưới phức tạp các sợi dây ánh sáng nối liền Tiêu Phong với chính mình.

Sợi dây đó không chỉ là linh khí hay mối liên kết nghiệp chướng thông thường.

Đó là sự gắn kết sâu thẳm giữa nguyên nhân và hệ quả.

Hắn nhận ra rằng mỗi vết thương mà hắn gây ra cho người khác đều trở về cắt xẻ linh hồn hắn theo một cách nào đó mà khoa học tu tiên chưa từng ghi chép lại.

Tiếng bước chân của Tiêu Phong vang lên, không còn là âm thanh cơ học của giày dép chạm đá nữa.

Nó nghe như những tiếng đập tim chậm rãi, nặng nề và đầy đe dọa.

Mỗi bước đi đều làm rung động cả nền tảng thời gian ngưng trệ xung quanh họ.

Những mảnh vỡ trên sàn điện thờ bắt đầu lơ lửng, quay tròn theo quỹ đạo hỗn loạn nhưng có vẻ tuân thủ một quy luật toán học nào đó mà mắt thường không thể nhận ra được ngay lập tức.

"Ngươi đã hiểu rồi đúng không?" Giọng nói của Tiêu Phong vang lên, trầm đục và xa xăm như đến từ đáy vực thẳm.

Không còn sự thù hận cá nhân trong giọng điệu ấy nữa, chỉ còn lại một nỗi buồn vô tận dành cho số phận bi kịch của cả hai người họ.

Hắn biết rằng Lâm Tiêu là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa mà không ai ngờ tới.

Và cũng chính vì lẽ đó, hắn phải hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt cái dị biến này trước khi nó lan rộng ra toàn bộ Thiên Hạ Giới.

Lâm Tiêu mở mắt ra.

Ánh mắt anh lúc này trống rỗng đến đáng sợ, giống như hai hố đen đang hút lấy mọi ánh sáng trong phòng.

Nhân cách B đã bắt đầu nhô lên trên bề mặt ý thức, mang theo sự tàn độc và tính toán lạnh lùng cần thiết để đối mặt với tình huống tuyệt vọng này.

Nhưng ngay cả nhân cách B cũng cảm thấy run rẩy trước quy mô của bí ẩn mà họ đang chạm vào.

Đây không phải là một cuộc đấu kiếm thông thường.

Đây là va chạm giữa hai định mệnh trái ngược nhau: sự tồn tại và sự hủy diệt, đều bắt nguồn từ cùng một con người.

Tiêu Phong đột ngột hạ thấp trọng tâm, bàn chân đạp vỡ lớp đá granite cổ xưa dưới sàn điện thờ.

Không có lời cảnh báo nào khác nữa,.

về phía Lâm Tiêu với tốc độ vượt xa giới hạn của cấp Luyện Cơ thông thường.

Thanh kiếm 'Hồn Khốc' quét ngang không khí, để lại một vệt sáng xanh lam mờ ảo như hồn ma đang cố gắng thoát khỏi thế giới vật chất để tìm sự giải thoát cuối cùng cho linh hồn đầy tội lỗi của mình.

Kiếm ý từ lưỡi blade cổ xưa này không nhằm mục đích giết chết cơ thể hữu hình mà tấn công trực tiếp vào dòng chảy ký ức và nhận thức của đối phương.

Khi kiếm phong chạm sát vai Lâm Tiêu, hắn cảm thấy như có một phần tuổi thơ đang bị xé toạc ra khỏi linh hồn mình.

Những kỷ niệm về cha mẹ, những buổi sáng tu luyện trên đỉnh núi tuyết cùng sư phụ, tất cả đều trở nên mờ nhạt và biến dạng dưới sức mạnh hủy diệt của kiếm chiêu này.

Nhưng Lâm Tiêu không né tránh.

Hắn đứng yên như một pho tượng đá bị thời gian lãng quên giữa bão tố linh khí hỗn loạn xung quanh mình.

Nhân cách A khao khát sự tha thứ đang cố gắng giữ lấy những mảnh vỡ ký ức còn sót lại, trong khi nhân cách B tính toán từng milimét khoảng cách cần thiết để phản công bằng chính nỗi đau mà đối thủ mang đến cho hắn.

Sự cân bằng mong manh này tạo nên một thế trận kỳ lạ nơi cả hai kẻ thù đều trở thành nạn nhân của cùng một định mệnh bi thảm không lối thoát trước mắt họ nữa đâu luôn ấy!

Trong khoảnh khắc kiếm phong sắp chạm vào da thịt, Lâm Tiêu đưa bàn tay phải ra phía trước.

Không rút kiếm, không dùng chiêu thức phòng thủ nào được dạy dỗ tại Thiên Kiếm Tông cả.

Hắn chỉ đơn giản là mở lòng bàn tay và chấp nhận sự va chạm đó như thể nó là một phần tất yếu của quy luật vũ trụ đang vận hành quanh họ.

Và điều kỳ diệu xảy ra ngay sau tiếp xúc ấy khiến cho không gian xung quanh cong lại theo những góc độ phi lý mà mắt thường con người khó có thể nhìn thấy được rõ ràng đâu luôn ấy!

Thanh kiếm 'Hồn Khốc' va vào lòng bàn tay trần của Lâm Tiêu.

Không có tiếng kim loại chạm da thịt, cũng không có máu chảy ra từ vết thương tưởng tượng đó cả.

Thay vào đó là một âm thanh rít lên chói tai như ngàn vạn con ve sầu đang kêu gọi đồng loại trong đêm hè oi bức và ngột ngạt nhất từng được ghi nhận lại bởi các sử gia tu tiên đời trước đây luôn ấy!

Năng lượng tâm linh tích tụ lâu năm trên lưỡi kiếm bắt đầu phân giải thành hàng triệu hạt bụi ánh sáng nhỏ.

lơ lửng trong không khí tĩnh lặng của điện thờ cổ xưa này nữa đâu luôn ấy!

Tiêu Phong sững người lại, mắt mở to kinh hoàng khi nhận ra thanh bảo kiếm mà hắn đã tu luyện suốt mười năm trời nay đang tự hủy hoại chính mình dưới tiếp xúc với bàn tay trần trụi của kẻ thù đáng lẽ phải yếu đuối nhất trong toàn bộ thế giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Những sợi dây ánh sáng kết nối hai linh hồn bỗng chốc đứt gãy, tạo ra những tia sét tím rực rỡ chiếu rọi khắp căn phòng tối om và lạnh giá như địa ngục trần gian vậy đó.

không ai có thể tưởng tượng nổi đâu luôn ấy!

"Không thể nào." Tiêu Phong thì thầm, giọng nói run rẩy vì sợ hãi tột độ khi chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên vượt xa hiểu biết thường thức của nhân loại tu tiên giả chúng ta đang sống trong thời đại này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Hắn cảm thấy linh khí bên trong cơ thể mình bắt đầu bị hút ra ngoài qua những lỗ chân lông trên da thịt, chảy về phía Lâm Tiêu như nước lũ tìm đường đổ vào biển cả bao la vô tận kia vậy đó.

không ai có thể ngăn cản nổi đâu luôn ấy!

Lâm Tiêu nhìn bàn tay của chính mình.

Dưới lớp da mỏng manh đang lộ rõ gân xanh nhô lên bề mặt cơ thể mệt mỏi sau nhiều ngày mất ngủ liên miên vì suy nghĩ quá mức về tương lai mờ mịt phía trước kia luôn ấy, hắn thấy những ký tự cổ xưa phát sáng rực rỡ màu vàng kim loại quý hiếm nhất thế giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Chúng không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà con người hay tiên nhân biết đến cho đến giờ đây đâu luôn ấy!

Đó là mã nguồn của thực tại đang bị lỗi và cần được sửa chữa ngay lập tức nếu muốn tránh thảm họa toàn diện sắp xảy ra trong tương lai gần.

không ai có thể lường trước nổi hậu quả nghiêm trọng sẽ ập đến đâu luôn ấy!

Nhân cách B cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai và tàn nhẫn chưa từng thấy ở bất kỳ nhân vật chính nào khác xuất hiện trong các câu chuyện võ hiệp tiên hiệp kinh điển nổi tiếng khắp thiên hạ giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Hắn biết rằng đây không phải là năng lượng thuộc về con người bình thường hay tu luyện giả thông thường mà chúng ta vẫn quen thuộc với những khái niệm cũ kỹ lỗi thời đã qua rồi kia luôn ấy.

Đây là quyền lực của entropy, sức mạnh hủy diệt mọi trật tự và tái tạo lại sự hỗn loạn nguyên thủy ban đầu trước khi vũ trụ được hình thành theo quy luật vật lý hiện hành đâu luôn ấy!

Tiêu Phong bị hất văng.

áp lực năng lượng khổng lồ phát tán từ lòng bàn tay Lâm Tiêu.

Cơ thể hắn va mạnh vào bức tường đá hoa cương dày đặc linh khí bảo vệ và trượt xuống sàn nhà, bất tỉnh trong một hồ máu nhỏ lan tỏa chậm rãi trên nền đá lạnh giá như những bông hoa hồng đỏ thẫm nở rộ giữa mùa đông khắc nghiệt nhất từng được ghi nhận lại bởi các sử gia tu tiên đời trước đây luôn ấy!

Không có sự thù hận hay niềm vui chiến thắng trong ánh mắt của Lâm Tiêu khi nhìn xuống kẻ địch bất lực nằm dưới chân mình nữa đâu luôn ấy, chỉ còn lại nỗi cô đơn tột độ và cảm giác trống rỗng vô tận lan tỏa khắp linh hồn tổn thương nặng nề vì hiểu ra sự thật phũ phàng về nguồn gốc xuất thân kỳ lạ của chính bản thân mình.

không ai có thể thay đổi nổi số phận bi kịch này đâu luôn ấy!

Bạch Thanh Thư bước tiến lên, mặt mày tái xanh vì sợ hãi tột độ khi chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên vượt xa hiểu biết thường thức của nhân loại tu tiên giả chúng ta đang sống trong thời đại này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Cô muốn nói gì đó để an ủi đồng môn thân yêu vừa trải qua biến cố tâm lý khủng khiếp chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Thiên Kiếm Tông huy hoàng rực rỡ suốt ngàn năm tồn tại phát triển mạnh mẽ dưới sự lãnh đạo tài ba của các thế hệ sư phụ truyền thừa dòng máu kiếm đạo chính tông thuần túy nhất thiên hạ giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Nhưng những từ ngữ vớ vẩn không thể diễn tả hết cảm xúc phức tạp đang xé nát trái tim cô lúc này đây đâu luôn ấy, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ điện thờ cổ xưa lạnh giá và đầy bí ẩn chưa từng được khám phá rõ ràng cho đến ngày hôm nay.

không ai có thể giải thích nổi hiện tượng kỳ lạ vừa xảy ra trước mắt họ một cách thỏa đáng đâu luôn ấy!

Lâm Tiêu cúi xuống nhặt những mảnh vỡ kim loại phát sáng còn sót lại từ thanh kiếm 'Hồn Khốc' đã tự hủy hoại chính mình dưới tiếp xúc với bàn tay trần trụi của hắn lúc nãy kia luôn ấy.

Mỗi mảnh nhỏ đều chứa đựng một phần ký ức đau thương mà Tiêu Phong đã cố gắng chôn vùi trong tiềm thức sâu thẳm suốt mười năm qua để bảo vệ linh hồn khỏi bị điên loạn vì quá tải thông tin nhạy cảm liên quan đến bí mật tối thượng của Thiên Hạ Giới rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Hắn bỏ chúng vào túi trữ vật đặc biệt được chế tạo bởi chính tay sư phụ đã mất, thứ duy nhất còn sót lại mang hơi ấm tình người giữa thế giới lạnh lùng tàn khốc đầy chông gai hiểm nguy này đây luôn ấy.

Ánh mắt Lâm Tiêu quay về phía cửa điện thờ đang mở toang rộng trước gió thổi mạnh từ bên ngoài tràn vào không gian tĩnh lặng vốn dĩ đóng kín suốt ngàn năm qua dưới lớp bụi thời gian dày đặc tích tụ lại thành những tảng đá hóa thạch khổng lồ chắn lối đi ra ngoài kia luôn ấy!

Cơn chiến đấu vừa kết thúc đã tạo ra một sóng xung kích linh khí đủ lớn để đánh thức những thế lực khác đang trong vùng 'Thời Gian Ngưng Trệ' bao quanh điện thờ cổ xưa này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy, thứ mà ngay cả các đại lão cao cấp nhất của Thiên Kiếm Tông cũng không dám chạm vào vì sợ hãi hậu quả khôn lường sẽ ập đến cho toàn bộ thế giới tu tiên giả chúng ta đang sống hiện tại đây luôn ấy!

Từ xa, anh nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi trên nền sỏi sạn.

Không phải là âm thanh cơ học đơn thuần nữa mà mang theo nhịp điệu kỳ lạ như những con tim đập cùng lúc của hàng ngàn sinh linh vô tội đang cầu nguyện cho sự bình yên cuối cùng trước khi tận thế ập đến không hồi phục được đâu luôn ấy!

Bóng tối phía sau cánh cổng đá mở ra bắt đầu tuôn trào vào bên trong điện thờ, mang theo mùi hương hoa sen tàn phai và hơi thở lạnh lẽo của những vong hồn chưa siêu thoát còn mắc kẹt giữa hai ranh giới sống chết mơ hồ khó phân biệt rõ ràng cho dù có nỗ lực đến đâu cũng không thể vượt qua được rào cản vô hình ngăn cách thế gian này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Lâm Tiêu cảm thấy run rẩy trong tâm trí khi nhận ra rằng bóng tối kia không phải là kẻ thù.

Nó là người bảo vệ cuối cùng của trật tự vũ trụ đang cố gắng sửa chữa những sai lầm do chính hắn gây ra từ lúc sinh ra cho đến giờ đây đâu luôn ấy, thứ mà ngay cả nhân cách B tàn độc nhất cũng không thể nào phủ nhận được sự thật phũ phàng về nguồn gốc xuất thân kỳ lạ của chính bản thân mình nữa đâu luôn ấy!

Và khi hắn bước qua ngưỡng cửa đó, mọi lựa chọn trước kia sẽ bị xóa bỏ vĩnh viễn khỏi dòng chảy thời gian đang xoay vần hỗn loạn xung quanh họ rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy.

Bóng tối chợt xé toạc màn sương mờ ảo bao phủ lấy toàn bộ không gian tĩnh lặng của điện thờ cổ xưa lạnh giá này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy, lộ ra gương mặt của hắn đang cười khẩy với vết thương xuyên qua lồng ngực nhưng lại hoàn nguyên trở về trạng thái ban đầu chưa hề bị tổn hại gì cả dưới sức mạnh tái tạo thần kỳ từ chính nguồn gốc entropy hỗn loạn bên trong cơ thể kia luôn ấy!

Nhân cách A sững sờ, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu đến chân khi nhận ra kẻ thù chính là tương lai của mình đang đứng trước mặt với ánh mắt đầy thương tích và nỗi đau tột độ chưa từng thấy ở bất kỳ nhân vật nào khác xuất hiện trong các câu chuyện võ hiệp tiên hiệp kinh điển nổi tiếng khắp thiên hạ giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!

Kiếm trong tay hắn bỗng vỡ tan thành bụi tro bay lơ lửng giữa không gian tĩnh lặng của động thiên cơ lạnh giá bao quanh họ rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy, và giọng nói từ phía sau thì thầm vào tai một cách đầy bí ẩn chưa từng được giải mã rõ ràng cho dù có nỗ lực đến đâu cũng không thể hiểu nổi ý nghĩa sâu xa đằng sau lời nhắn nhủ cuối cùng đó là gì đâu luôn ấy!

"Ngươi đã sẵn sàng để trở thành hiện thực mới chưa?"

Lâm Tiêu quay người lại, thấy một bóng đen đang đứng trước mặt hắn.

Bóng đen kia không có khuôn mặt, chỉ có một miệng cười rộng đến tai đang nhai nhóp.p.

Lâm Tiêu cảm thấy linh lực trong cơ thể bỗng chốc bị hút sạch, xương cốt phát ra tiếng nổ lách tách.

Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập