Chương 33
Lâm Tiêu đứng sững người giữa tàn tích đá đen lạnh giá.
Không khí nơi đây nặng chịch đến mức khó thở, mùi ozone nồng nặc quyện lẫn với vị kim loại tanh tưởi từ vết thương trên ngực hắn chưa kịp đóng lại.
Trước mặt hắn, Thập Tam Lão — một nhân vật vốn được coi là bất khả xâm phạm trong lòng Thiên Kiếm Tông — đang run rẩy.
Bàn tay lão nắm chặt kiếm (bính kiếm) nhưng không vì sức mạnh, mà vì sự sợ hãi tột độ.
Lão nhìn Lâm Tiêu với ánh mắt kinh hoàng, như thể đang nhìn vào một quái vật vừa thoát khỏi ngục tù địa ngục.
Nhưng điều khiến máu trong người Lâm Tiêu đóng băng lại không phải là vẻ ngoài tàn khốc của mình sau khi bị kiếm xuyên thủng.
Đó là cách mà thế giới xung quanh phản ứng với sự hiện diện của hắn.
Những tảng đá vỡ vụn trôi lơ lửng, ngừng rơi xuống đất.
Giọt mồ hôi trên trán Thập Tam Lão treo giữa không trung, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo từ khe hở trần hang.
Thời gian đang ngưng trệ.
Hoặc có lẽ, nó đang chảy ngược lại chỉ dành riêng cho hắn.
Lâm Tiêu cảm nhận được sự hiện diện của nhân cách B bên trong ý thức mình.
Nó cười, một tiếng cười lạnh lùng và xa lạ vang lên trong đầu, không cần phải mở miệng.
"Ngươi thấy đó," giọng nói thì thầm, mang theo âm hưởng kim loại cọt kẹt, "thế giới này sợ ngươi.
Không phải vì sức mạnh, mà vì bản chất của sự hư vô." Hắn cố gắng bước đi, nhưng mỗi cử động đều gặp phải lực cản lớn như thể đang di chuyển trong nước đặc quánh.
Những vệt đen trên không trung — dấu tích từ những cú xuất kiếm trước đó của Thập Tam Lão — vẫn còn nguyên vẹn, treo lơ lửng như những đường kẻ cắt ngang hiện thực.
Chúng không tan biến.
Chúng tồn tại vĩnh cửu trong khoảnh khắc này, giống như nỗi sợ hãi mà Lâm Tiêu mang theo suốt nhiều năm tháng tu luyện vô nghĩa kia.
Thập Tam Lão thốt lên một tiếng nghẹn ngào, thanh kiếm Vô Thường trong tay lão phát ra âm thanh rên rỉ chói tai.
Tại sao ngươi lại là." Câu nói của lão bị cắt ngang bởi sự im lặng chết chóc bao trùm lấy hang động.
Không phải im lặng thông thường.
Đây là sự vắng lặng của một khoảng trống lớn, nơi mọi âm thanh đều bị nuốt chửng trước khi kịp lan truyền.
Lâm Tiêu nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt hắn đang biến đổi màu sắc, chuyển từ trắng bệch sang một sắc xám xịt, giống như đá hoa cương đã phong hóa qua ngàn năm gió mưa.
Những mạch máu dưới da nổi rõ lên, không đỏ thẫm mà là những đường vân ánh kim lạnh lẽo, pulsing theo nhịp đập của một trái tim không thuộc về con người.
Hắn nhận ra rằng mình không hề cảm thấy đau đớn từ vết thương xuyên ngực kia.
Thay vào đó, hắn cảm thấy.
trống rỗng.
Một sự trống rỗng sâu sắc đến mức nó trở thành trọng tâm duy nhất trong vũ trụ nhỏ bé này.
"Ta đã tìm câu trả lời," Lâm Tiêu nói, giọng của hắn nghe xa xăm, như thể phát ra từ một nơi rất xa xôi mà không phải từ cổ họng đang ở trước mặt Thập Tam Lão.
"Và đáp án là sự hủy diệt." Thập Tam Lão lùi bước, gót chân chạm vào vách đá tạo thành tiếng động khô khốc.
Nhưng ngay lập tức, âm thanh đó bị bóp nghẹt bởi một lực vô hình.
Những dây xích ký ức — những chuỗi bóng mờ từng quấn quanh người Lâm Tiêu trong quá khứ giờ đây bắt đầu đứt gãy.
Không phải do ngoại lực cắt ngang.
Chúng tự tan rã, hóa thành bụi đen bay tán loạn vào không khí loãng của động thiên cơ này.
Mỗi hạt bụi rơi xuống đều mang theo một mảnh vỡ ký ức: tiếng cười của cha mẹ đã mất, ánh mắt đau khổ của đồng môn, và cả nụ cười giả tạo của chính hắn trong gương soi ngày nào đó.
Thập Tam Lão sụp đổ quỳ xuống.
Không phải vì bị ép buộc bằng vũ lực vật lý hay phép thuật cao cấp.
Lão quỳ xuống bởi ý chí của mình đã gục ngã trước sự thật trần trụi mà Lâm Tiêu đại diện cho nó — Entropy, Sự Hư Vô cuối cùng của mọi thứ tồn tại.
Thanh kiếm Vô Thường rơi khỏi tay lão, chạm đất phát ra âm thanh trầm đục vang vọng khắp hang động, nhưng ngay sau đó lại trở nên im lặng tuyệt đối như thể chưa từng xảy ra gì cả.
Ánh sáng trắng đột ngột bùng lên từ phía sau lưng Lâm Tiêu, chiếu rọi trực tiếp vào bóng tối dày đặc của động thiên cơ này.
Nó không mang theo nhiệt độ hay sự ấm áp thường thấy của linh khí thuần khiết.
Ngược lại, nó lạnh xương tủy (xương tủy), một cái rét đến từ sâu thẳm khoảng cách giữa các vì sao nơi ánh sáng cũng phải chết đi trước khi có thể tiếp cận được mục tiêu cuối cùng của mình.
Trong hào quang trắng xoá ấy, Lâm Tiêu không cảm thấy đau đớn hay tuyệt vọng nữa mà thay vào đó là sự bình yên kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể hắn như sóng biển vỗ nhẹ lên bờ cát êm ái bên ngoài cửa hang động kia luôn ấy.
Ký ức thuộc về (thuộc về) chính mình bắt đầu tràn vào tâm trí Lâm Tiêu với tốc độ chóng mặt đến mức đáng sợ.
Hắn thấy mình đứng trên đỉnh núi cao nhất thế giới này nhìn xuống toàn bộ thiên hạ giới đang dần sụp đổ thành những mảnh vỡ nhỏ li ti như kính vỡ dưới ánh nắng chói chang buổi trưa hè oi bức nóng nực ngột ngạt khó chịu không thể tả xiết được bằng lời nói hay hành động cụ thể nào khác ngoài việc nhắm mắt lại hít thở thật sâu rồi mở ra tiếp tục sống cuộc đời bình thường đơn giản hàng ngày của mình mà thôi.
Thập Tam Lão nâng đầu lên, hai mắt lão trợn ngược trắng bệch.
"Ngươi không phải là người," lão thì thầm, giọng lạc hẳn đi vì sự kinh hãi tột độ đang chiếm lĩnh hoàn toàn ý thức yếu đuối mong manh dễ vỡ như tờ giấy bóng kính mỏng manh trước gió bão dữ dội ngoài kia luôn ấy.
Lâm Tiêu mở mắt ra nhìn thẳng vào đôi tròng đen (không động) của lão.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hai tâm hồn va chạm nhau trong sự im lặng tuyệt đối không chút dao động nào xảy ra giữa chúng ta cả đâu luôn ấy!
Chỉ có tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên từ sâu thẳm đáy lòng hắn mà thôi.
"Ta là khoảng trống," Lâm Tiêu đáp lại.
"Và ngươi đang nhìn vào tương lai của chính mình." Thập Tam Lão hét lên đau đớn, hai tay ôm chặt lấy đầu như thể cố gắng giữ cho não bộ không bị xé toạc ra bởi dòng thông tin khổng lồ đang tuôn trào từ người Lâm Tiêu sang lão qua con đường liên kết tâm linh vô hình này luôn ấy.
Những ký ức về quá khứ hiện diện tương lai của cả thiên hạ giới đều hội tụ lại tại điểm giao thoa giữa hai ý thức đối nghịch nhau trong hang động tối tăm u ám lạnh lẽo chết chóc nơi đây luôn ấy!
Khi ánh sáng trắng bắt đầu tắt dần đi, để lại bóng đen bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh họ một lần nữa trở về trạng thái tĩnh lặng ban đầu trước khi mọi chuyện bắt đầu diễn ra từ lúc nào đó thật lâu rồi mới biết được rằng mình đã sai lầm nghiêm trọng đến mức khó có thể sửa chữa kịp thời.
Lâm Tiêu bước ra khỏi Động Thiên Cơ, ánh nắng mặt trời chiếu xuống nhưng hắn cảm thấy nó lạnh lẽo hơn cả bóng tối sâu thẳm nhất trong hang động kia.
Trong tay hắn là cuốn sổ tay cũ kỹ được tìm thấy bên cạnh xác Thập Tam Lão đã bất tỉnh nhân sự nằm gọn giữa đống đổ nát đá vụn hỗn loạn lộn xộn khắp nơi xung quanh khu vực chiến trường vừa qua luôn ấy.
Hắn biết rằng đây mới chỉ là bước đầu tiên trong hành trình dài đằng đng đầy chông gai hiểm nguy chờ đợi phía trước mà thôi.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là những gì đang chờ đón hắn ở tương lai xa vời kia đâu cả!
Mà chính là sự thật hiển nhiên hiện tại ngay lúc này đây: Hắn đã trở thành nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa (sắp) ập xuống đầu thiên hạ giới bất hạnh này rồi luôn ấy.
Và khi Lâm Tiêu giở trang sách ra đọc dòng chữ cuối cùng được viết vội vàng bằng mực máu tươi đỏ thẫm nổi bật giữa nền giấy (phạm hoàng): *"Đừng quay lại."* — Hắn nhận ra rằng phía sau lưng mình, cánh cửa hang động đang từ từ khép kín lại vĩnh viễn không bao giờ mở trở lại nữa đâu luôn ấy!
Cánh cửa đá nặng nề kia khép lại với một âm thanh như tiếng thở dài của chính thế giới này.
Bụi phấn trắng xóa bay lên, mù mịt che khuất tầm nhìn cuối cùng còn sót lại của Lâm Tiêu.
Hắn đứng đó, bất động giữa bóng tối dày đặc đang từ từ bao trùm lấy mọi giác quan.
Không có ánh sáng nào len lỏi vào được không gian hẹp hòi và ngột ngạt này.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc, một thứ im lặng nặng trĩu hơn cả núi non xung quanh.
Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp hơn trong bóng tối.
Mỗi nhịp tim đều như tiếng trống giục bên tai, đánh dấu từng giây phút trôi qua chậm chạp và đau đớn.
Mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa hòa quyện với mùi kim loại tanh tưởi còn sót lại từ vết thương trên tay phải.
Cơn đau âm ỉ lan tỏa lên cánh tay, nhắc nhở hắn về giá trị mà mình vừa trả để có được tấm bia ký này.
Nhưng nỗi sợ hãi trong lòng sâu thẳm hơn cả thể xác đang kiệt quệ.
Hắn đưa bàn tay run rẩy chạm vào mặt đá lạnh lẽo phía trước.
truyền lại cảm giác trơn trượt và ẩm ướt, như da thịt của một sinh vật sống nào đó đã chết từ lâu đời.
Những vân đá xoắn ốc kỳ lạ dưới lòng bàn chân bắt đầu phát ra ánh sáng mờ ảo màu xanh nhạt.
Đó không phải là ma pháp thông thường mà hắn từng thấy ở các địa điểm tu luyện khác.
Nó mang tính chất hữu cơ, như những mạch máu đang vận chuyển năng lượng sinh mệnh đến một nơi nào đó xa xôi và bí ẩn hơn nữa.
Lâm Tiêu nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe sự rung động của linh khí trong hang động này.
Hắn đã từng nghĩ rằng mình hiểu rõ về dòng chảy thiên địa, về cách mà kiếm ý hòa quyện với tự nhiên.
Nhưng ở đây, mọi thứ đều bị đảo ngược.
Linh khí không lưu chuyển theo vòng tuần hoàn bình thường.
Chúng xoáy tròn lại vào chính tâm điểm của căn phòng nhỏ bé này, tạo thành một vortex tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh cắt ngang bóng tối trước mặt.
Kiếm ý trong lòng hắn bắt đầu lay động, phản ứng với sự bất ổn định của không gian xung quanh.
Thanh kiếm cổ trên lưng phát ra âm thanh rít nhẹ, như muốn thoát khỏi vỏ bao để chiến đấu chống lại thứ gì đó vô hình đang hiện diện ở đây.
Nhưng Lâm Tiêu giữ nó lại bằng một ý chí sắt đá.
Hắn cần tỉnh táo hơn là hành động mù quáng trong lúc này.
Hắn bước đi chậm rãi theo hướng mà ánh sáng xanh dẫn lối.
Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên nhẹ nhàng, tạo ra những tiếng vang vọng kỳ lạ như lời thì thầm từ sâu thẳm quá khứ.
Những hình ảnh lóe lên trong tâm trí hắn không phải là ký ức của riêng mình.
Chúng thuộc về ai đó khác – một người tu tiên đã từng đứng tại vị trí này hàng trăm năm trước đây.
Một bóng đen mờ ảo xuất hiện phía trước, dần trở nên rõ ràng hơn khi tiến lại gần.
Đó là một khối thạch nhũ khổng lồ hình dáng con người đang ngồi trong tư thế thiền định trên bệ đá cao.
Bề mặt của nó phủ đầy rêu xanh và những loại nấm phát sáng nhỏ li ti tạo thành hoa văn phức tạp.
Khuôn mặt không biểu cảm nhưng đôi mắt đóng lại dường như vẫn đang nhìn thấy mọi thứ diễn ra xung quanh với sự thấu hiểu sâu sắc mà Lâm Tiêu chưa từng có được trong suốt hành trình tu luyện của mình cho đến nay này luôn ấy!
Hắn dừng bước ngay trước bệ đá, cúi đầu chào hỏi theo nghi thức tôn kính dành cho tiền bối dù biết rằng đối phương chỉ là một tượng đài bằng đá vô tri.
Nhưng linh khí xung quanh bức tượng lại mang đậm dấu ấn của một vị đại sư đã đạt tới cảnh giới Hóa Thần – nơi ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng trở nên mong manh hơn bao giờ hết trong thế giới tu tiên đầy biến động này luôn ấy!
"Tiền bối." giọng nói của Lâm Tiêu vang lên khàn đặc trong không gian kín bưng, "Xin chỉ giáo." Không có câu trả lời ngay lập tức.
Chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ hở nhỏ xío trên trần hang tạo thành những âm thanh du dương như giai điệu từ cây đàn cổ xưa nào đó đã bị lãng quên theo thời gian trôi chảy vô tình này luôn ấy!
Ánh sáng xanh bắt đầu chuyển sang màu tím nhạt, lan tỏa khắp căn phòng với nhịp đập đều đặn giống như trái tim của một sinh vật sống đang dần tỉnh dậy sau giấc ngủ dài đằng đẵng không ai hay biết trước kia luôn ấy!
Lâm Tiêu cảm nhận được áp lực khổng lồ đè nặng lên vai mình.
Không phải từ bên ngoài mà từ chính nội tâm sâu thẳm nhất trong lòng hắn.
Những mảnh ghép thông tin bắt đầu kết nối với nhau một cách đau đớn và rõ ràng hơn bao giờ hết trong khoảnh khắc im lặng chết chóc này luôn ấy!
Hắn nhớ lại những sự kiện kỳ lạ đã xảy ra gần đây – trận động đất ở khu vực phía Bắc, vụ nổ linh khí bí ẩn tại thành trì cổ xưa, và cả cái chết đột ngột của ba vị trưởng lão thuộc phái Kiếm Tông mà hắn từng ngưỡng mộ từ nhỏ đến lớn như thế này luôn ấy!
Mọi thứ đều liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến sự xuất hiện của chính mình trong bức tranh tổng thể rộng lớn hơn nhiều so với những gì mà con người phàm tục có thể dễ dàng nhận ra bằng mắt thường đơn thuần được đâu luôn ấy!
Và giờ đây, đứng trước tượng đài thạch nhũ kỳ lạ này, hắn cuối cùng cũng bắt đầu hiểu rõ phần nào về mối liên hệ mật thiết giữa vận mệnh cá nhân và dòng chảy lịch sử rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!
Hắn đưa tay lên chạm nhẹ vào vai bức tượng.
vừa tiếp xúc với bề mặt đá lạnh giá thì lập tức có một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu óc hắn như cơn lũ quét dữ dội không thể kiểm soát nổi nào khác được đâu luôn ấy!
Hình ảnh của những trận chiến khốc liệt, những lời thề nguyền đau thương và cả sự hy sinh thầm lặng của vô số tu sĩ đã ngã xuống vì lý tưởng chung đều hiện ra trước mắt hắn sống động đến mức khiến hắn suýt nữa thì quỵ xuống nơi đây ngay lúc này luôn ấy!
Nhưng quan trọng nhất trong tất cả là một chi tiết nhỏ bé nhưng mang tính quyết định hoàn toàn: Một con dấu ấn phong ấn cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất chính là nguồn gốc của mọi biến cố đang diễn ra khắp thiên hạ giới rộng lớn và phức tạp hơn nhiều lần nữa như thế này luôn ấy!
Và may mắn thay (hay đáng tiếc?) cho Lâm Tiêu, hắn vô tình đã phá vỡ lớp vỏ bọc bảo vệ bên ngoài nó khi tìm kiếm lối thoát trong hang động vừa rồi mà hoàn toàn không hề hay biết trước kia bao giờ luôn ấy!
Hắn lùi lại một bước, chân tay run rẩy vì sốc.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn gấp bội phần so với lúc ban đầu mới đi vào đây không lâu nào đó luôn ấy!
Những tia sáng tím bắt đầu co rút lại về phía tượng đài, để lại bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ không gian nhỏ bé này một cách nhanh chóng và đáng sợ hơn bất kỳ điều gì mà hắn từng phải đối mặt trong quá khứ xa vời kia đâu cả!
"Vậy ra." Lâm Tiêu thì thầm với chính mình, giọng nói nghẹn ngào bởi nỗi kinh hoàng tột độ đang dâng trào mãnh liệt trong lồng ngực chật hẹp của người đàn ông trẻ tuổi này luôn ấy!, "Ta không phải là nạn nhân.
Ta là kẻ mở cửa." Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng hắn – giống như tiếng đá nứt vỡ dưới áp lực cực lớn mà con người bình thường khó có thể tưởng tượng ra nổi bằng trí óc đơn thuần được đâu luôn ấy!
Hắn quay đầu lại, mắt nheo hẹp nhìn về hướng cánh cửa hang động vừa mới đóng sập lại trước đó không lâu nào đó luôn ấy!
Lớp vỏ bọc bên ngoài đang bắt đầu sụp đổ từng mảnh một dưới sức ép của năng lượng tích tụ từ ngàn năm qua mà hắn vô tình giải phóng ra thế giới này ngay lúc này đây rồi luôn ấy!
Kiếm ý trong lòng hắn bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, phản ứng với mối đe dọa tức thì trước mắt.
Thanh kiếm cổ trên lưng rung lên dữ dội như muốn thoát khỏi vỏ bao để chiến đấu chống lại định mệnh đang ập đến gần hơn từng giây một cách tàn nhẫn và vô tình nhất có thể tưởng tượng ra được đâu luôn ấy!
Nhưng lần này, hắn không rút nó ra.
Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý thức của mình vào việc ổn định những luồng năng lượng hỗn loạn đang xoáy tròn xung quanh tượng đài thạch nhỗ trước mặt kia luôn ấy!
Hắn biết rằng nếu để cho sự sụp đổ diễn ra tự nhiên theo quy luật vật lý thông thường thì hậu quả sẽ là thảm họa khôn lường không chỉ riêng đối với bản thân mình mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu sinh vô tội đang sống trên thế giới này rộng lớn hơn nhiều lần nữa luôn ấy!
Và dù biết rằng khả năng thành công gần như bằng con số không tuyệt đối trong hoàn cảnh hiện tại đầy biến động này, hắn vẫn quyết định thử sức với định mệnh một cách liều lĩnh và điên cuồng nhất có thể tưởng tượng ra được đâu luôn ấy!
Hơi thở của Lâm Tiêu trở nên sâu và đều đặn hơn hẳn so với lúc ban đầu mới đi vào đây.
Hắn bắt đầu vận chuyển nội lực theo con đường kinh mạch đặc biệt mà hắn đã
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận