Chương 32

Không khí tại Trận địa Phong Ấn không còn là gió nữa.

Nó đã trở thành một chất lỏng vô hình, đặc quánh và lạnh lẽo, thấm vào từng lỗ chân lông của Lâm Tiêu.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra những gợn sóng nhẹ trên mặt đất đá đen, nhưng chúng lan tỏa với tốc độ chậm chạp đến đáng sợ, như thể chính khái niệm về chuyển động đang bị thế giới này từ chối chấp nhận.

Hắn đứng giữa tàn tích của một thời đại đã chết.

Những phiến đá khắc tên các vị tiên cổ xưa giờ đây chỉ còn là những mảng màu xám xịt, mờ nhạt dưới ánh sáng (xám ngắt) của bầu trời không sao.

Mùi ozone tanh tưởi sau trận chiến trước đó đã biến mất, thay vào đó là mùi hương cũ kỹ của giấy mực và bụi thời gian — một mùi vị gợi nhớ đến những thư viện bị bỏ hoang nơi tri thức đã chết cùng với chủ nhân của nó.

Lâm Tiêu hít thở sâu.

Khí lạnh tràn vào phổi, nhưng không mang lại cảm giác tỉnh táo mà chỉ làm cho ý thức hắn trở nên mơ hồ hơn.

Nhân cách A bên trong hắn đang run rẩy, khao khát được quay về một thực tại đơn giản nơi kiếm pháp chỉ là kiếm pháp và tu luyện chỉ là việc tích tụ linh lực.

Nhưng nhân cách B thì khác.

Nó lạnh lùng quan sát mọi thứ, phân tích sự bất thường của dòng chảy thời gian như một nhà khoa học đang mổ xẻ xác chết.

"Thời Gian Ngưng Trệ không phải là phép thuật," Lâm Tiêu tự nhủ trong đầu, giọng nói của hắn vang lên (rỗng tuếch) giữa khoảng trống bao la.

"Nó là một vết thương."

Hắn giơ bàn tay xương xẩu lên nhìn ngắm.

Da thịt ở cổ tay mỏng manh đến mức có thể thấy những đường gân màu xanh thẫm bên dưới, nhưng chúng không đập theo nhịp tim bình thường.

Chúng co thắt và giãn nở với một tần suất hỗn loạn, như thể đang cố gắng thoát ra khỏi vỏ bọc hình hài con người này.

Máu kim loại lạnh giá từ vết thương lồng ngực trước đó vẫn chưa khô hẳn, nó đóng lại thành những vảy đen nhánh, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời hư vô.

Hắn không sợ hãi.

Ít nhất thì nhân cách B không biết đến cảm xúc ấy.

Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự tò mò bệnh hoạn.

Tại sao mọi thứ xung quanh mình đều tan vỡ?

Câu hỏi này đã ăn mòn tâm trí hắn từ nhỏ, và giờ đây, đứng giữa trung tâm của thảm họa mà chính hắn là nguyên nhân gốc rễ, câu trả lời đang hiện ra trước mắt dưới dạng những mảnh ghép kỳ dị.

Lâm Tiêu bước tiếp.

Bước chân thứ hai gặp phải một lực cản vô hình.

Không có gió thổi, không có ma sát vật lý, nhưng cơ thể hắn lại cảm thấy như đang wade qua hồ nước đặc quánh nặng nề đến mức áp đặt lên từng tế bào.

Hắn dừng lại, mắt sắc lạnh quét ngang tầm nhìn trước mặt.

Trong sương mù thời gian, một bóng đen xuất hiện.

Nó không đi bộ mà là 'lặp' từ điểm A sang điểm B, bỏ qua khoảng cách giữa hai nơi bằng cách làm cong chính cấu trúc của không gian xung quanh nó.

Lão Giả Mặc Y.

Kẻ thù cũ hay đồng minh mới?

Trong thế giới này, ranh giới đó đã bị xóa nhòa bởi sự điên rồ của thực tại.

Lão giả mặc bộ y phục đen tuyền, vải vóc rách nát nhưng lại phát ra những tia sáng huyền ảo như bầu trời đêm đầy sao.

Khuôn mặt lão ẩn sau lớp mũ rộng vành, chỉ để lộ đôi môi mỏng dính và nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt.

Lão không nói gì, cũng không tấn công ngay lập tức.

Lão đứng đó, như một cột mốc đánh dấu ranh giới giữa lý trí và điên loạn.

"Ngươi đến đây vì tìm câu trả lời," giọng của lão giả vang lên, nhưng âm thanh ấy dường như đi vào tai Lâm Tiêu từ phía sau lưng thay vì từ phía trước.

Đây là đặc tính của vùng Thời Gian Ngưng Trệ: nguyên nhân và hệ quả bị đảo lộn.

"Hay là để xác nhận nỗi sợ hãi?"

Lâm Tiêu không đáp lời.

Hắn đưa tay lên nắm chặt thanh kiếm hư vô đang lơ lửng bên hông — một vũ khí được tạo nên từ ý chí chứ không phải kim loại.

Kiếm ý của hắn lúc này sắc bén hơn bao giờ hết, nhưng nó cũng đầy rẫy những vết nứt.

Mỗi lần hắn triệu hồi kiếm khí, hắn cảm thấy như thể mình đang xé rách thêm một phần nhỏ của thực tại.

"Ta đến đây vì ta cần biết," Lâm Tiêu nói, giọng trầm thấp và không chút dao động.

"Cần biết liệu sự tồn tại của ta là ngẫu nhiên hay tất yếu."

Lão Giả Mặc Y bật cười.

Tiếng cười đó nghe như tiếng đá va vào nhau trong một hang động sâu thẳm.

Lão giơ một ngón tay gầy guộc lên, chỉ thẳng vào trán Lâm Tiêu.

"Ngẫu nhiên không tồn tại nơi đây, con thú thời gian.

Mọi thứ đều là vòng lặp.

ngươi chính là điểm gãy."

Cụm từ 'con thú thời gian' như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang dòng suy nghĩ của nhân cách A.

Nỗi sợ bị lãng quên bùng lên dữ dội trong tâm trí hắn.

Nếu hắn chỉ là một lỗi hệ thống, một lỗ hổng được hóa thân thành hình hài con người, thì những ký ức về cha mẹ, về tình yêu thương đơn sơ với Bạch Thanh Thư, liệu có còn ý nghĩa gì không?

Hay chúng cũng chỉ là những dòng mã giả tạo được viết ra để che đậy sự thật tàn khốc này?

Lâm Tiêu nghiến răng.

Kiếm ý trong lòng hắn bùng nổ, quét sạch sương mù xung quanh một vòng tròn bán kính ba bước chân.

Những phiến đá dưới đất vỡ vụn thành bụi mịn, nhưng thay vì rơi xuống, chúng lơ lửng ở đó, quay ngược chiều kim đồng hồ, trở lại trạng thái nguyên vẹn ban đầu trước khi bị phá hủy.

"Đánh ta," Lâm Tiêu thách thức, mắt lạnh băng như tuyết đóng băng trên đỉnh núi cao ngàn trượng.

"Nếu ngươi muốn chứng minh điều đó."

Lão Giả Mặc Y không di chuyển.

Nhưng đột ngột, một lực va chạm mạnh mẽ đánh vào sườn trái của Lâm Tiêu từ phía sau — nơi mà lão giả vẫn đang đứng nguyên tại chỗ cách hắn mười bước chân về phía trước.

Đây là đòn tấn công trong vùng Thời Gian Ngưng Trệ: hiệu ứng dư âm của đòn đánh xảy ra trước khi cú đấm thực sự được tung ra.

Lâm Tiêu bay ngược lại, va mạnh vào một bức tường đá cổ xưa.

Máu kim loại phun trào từ khóe miệng hắn, nhưng khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như băng giá.

Hắn không cảm thấy đau đớn thể xác nhiều bằng nỗi kinh hoàng tinh thần khi nhận ra cơ thể mình có khả năng tự chữa lành những vết thương do 'thời gian' gây ra nhanh hơn là vết thương do kiếm khí.

"Ngươi hiểu rồi chứ?" Giọng lão giả vang lên khắp nơi, như từ chính trong đầu Lâm Tiêu phát ra.

"Thiên Hạ Giới không phải là một thế giới đang tu luyện để siêu thoát.

Nó là một cục u trong cơ thể một thực thể vĩ đại hơn nhiều mà chúng ta thậm chí chưa từng dám đặt tên."

Lâm Tiêu đứng dậy, lau máu trên môi bằng mu bàn tay.

Đôi mắt hắn mở to, đối diện với luồng dữ liệu ký ức ập vào não bộ như một cơn lũ quét.

Hắn không nhắm mắt lần này.

Hắn cần nhìn thấy sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.

Cảnh tượng hiện ra trước mắt hắn không phải là những vì sao hay thiên đường tiên cảnh mà các bậc tiền bối thường mô tả.

Nó là một cơ thể khổng lồ, màu trắng ngà, đang nằm ngủ trong bóng tối vĩnh cửu của vũ trụ vô tận.

Thiên Hạ Giới — nơi Lâm Tiêu sinh sống, tu luyện và mất mát — chỉ là một khối u nhỏ xíu mọc ra từ da thịt của thực thể đó.

Các tông môn, các đại lục, những trận chiến huyền thoại.

tất cả đều là phản ứng miễn dịch của cơ thể khổng lồ này đang cố gắng tiêu diệt 'cục u' để bảo vệ sự toàn vẹn cho chính nó.

Và Lâm Tiêu?

Hắn không phải là con người.

Hắn cũng không hoàn toàn là ma quỷ.

Hắn là biểu hiện vật lý của Entropy — ý chí muốn hủy diệt và trở về với trạng thái hỗn độn ban đầu, đang chiến đấu chống lại Ý Chí Sinh Tồn (nhân cách A) để ngăn chặn sự tiêu tan vĩnh viễn của cục u này.

"Cha mẹ ngươi," lão giả nói tiếp, giọng đầy trắc ẩn nhưng lạnh lùng như thép.

"Họ không chết trong trận chiến do ngươi chủ mưu.

Họ hy sinh chính linh hồn mình để 'khâu' chặt cục u này vào cơ thể thực thể vĩ đại, ngăn nó bị đào thải ra ngoài cùng với những tế bào ung thư khác — tức là các Ma Quan Hội."

Lâm Tiêu đứng đơ người.

Thế giới xung quanh hắn bắt đầu quay cuồng.

Những tảng đá lơ lửng rơi xuống đất với tốc độ chậm chạp, tạo thành một điệu múa câm lặng đầy bi thương.

Bạch Thanh Thư luôn tìm cách tiêu diệt Ma Quan Hội để bảo vệ Thiên Kiếm Tông.

Liệu cô ấy đang vô tình giúp cơ thể vĩ đại này 'mổ' đi phần thịt sống của chính mình?

Nỗi đau xé toạc tâm trí hắn không phải là nỗi đau mất mát, mà là sự vô nghĩa của toàn bộ hành trình tu luyện.

Hắn đã dành cả đời để tìm kiếm chân lý về cha mẹ, nhưng hóa ra, họ chỉ là những bác sĩ phẫu thuật điên cuồng đang cố gắng giữ một khối u sống sót trong cơ thể chết chóc này.

Khi đám bụi thời gian cuối cùng lắng xuống, cảnh tượng kỳ ảo tan biến vào hư không.

Lão Giả Mặc Y đã biến mất hoàn toàn.

Không có thi thể, không có linh hồn bay lên trời xanh hay rơi xuống địa ngục.

Chỉ còn lại một vật duy nhất nằm giữa đất đá lạnh giá: một viên đan dược màu đỏ thẫm, đang đập nhịp như một trái tim sống động.

Đây không phải là đan dược thông thường.

Nó tỏa ra nhiệt độ ấm áp tương phản với sự lạnh lẽo xung quanh, và mỗi lần nó co thắt, không gian xung quanh đều rung lên những âm thanh trầm bổng giống như tiếng chuông chùa xa xôi trong sương mù buổi sáng sớm mùa thu tại núi Linh Quang nơi hắn từng tu luyện.

Lâm Tiêu cúi xuống, nhặt lấy viên đan dược ấy.

Cảm giác nóng hổi lan tỏa từ lòng bàn tay truyền thẳng vào mạch máu lạnh cóng của hắn.

Hắn nhìn thấy những ký tự khắc trên bề mặt viên đan — không phải chữ Hán cổ hay tiên văn phức tạp, mà là tên tuổi.

Tên cha mẹ hắn.

Và bên cạnh đó, một dòng chữ nhỏ hơn: *Lỗ Hổng Thời Gian - Giai Đoạn Cuối*.

Viên đan dược bắt đầu nóng lên dữ dội trong lòng bàn tay Lâm Tiêu, như thể nó đang cố gắng hòa tan vào da thịt hắn.

Hắn không rút lui.

Thay vào đó, hắn đưa viên đan lên gần mắt để quan sát kỹ hơn.

Bên trong lớp vỏ đỏ thẫm ấy, hắn thấy một bóng người nhỏ bé đang quẫy đạp — hình hài của chính mình ở độ tuổi bảy tám năm trước, khi mọi thảm kịch chưa xảy.

mẹ vẫn còn sống và nụ cười trên môi họ chưa từng bị biến dạng bởi nỗi sợ hãi.

"Đây là gì?" Hắn tự hỏi, giọng run run lần đầu tiên sau nhiều tháng lạnh lùng vô cảm.

Không có câu trả lời ngay lập tức.

Thay vào đó, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua Trận địa Phong Ấn, cuốn theo những tàn lá khô héo từ đâu xa bay đến.

Nhưng chúng không chạm đất mà vỡ tan thành tro bụi trước mặt hắn, để lộ ra phía sau là một cánh cổng đá cổ xưa đã bị phong ấn bởi hàng ngàn năm linh lực ngưng tụ.

Cánh cổng đó đang mở.

Chậm rãi và nặng nề, phát ra những tiếng groan (rên rỉ) của kim loại gỉ sét dưới sự bào mòn của thời gian.

Từ bên trong khe hở tối đen ấy, một mùi hương quen thuộc lan tỏa — mùi hoa sen trắng nở rộ giữa mùa đông giá lạnh, cùng với âm thanh xa xăm của tiếng đàn tỳ bà vang vọng từ một kỷ nguyên đã chết.

Lâm Tiêu lùi lại ba bước, cảm giác bị theo dõi ập đến từ mọi phía.

Không phải từ những bóng người ẩn nấp trong sương mù, mà từ chính cảnh vật xung quanh.

Những tảng đá vỡ vụn dường như đang quay đầu nhìn hắn với vẻ tò mò hung dữ.

Những giọt nước mưa treo lơ lửng giữa không trung phản chiếu hình ảnh méo mó của hắn, biến dạng khuôn mặt thanh tú thành một thứ gì đó quái dị và đầy ma mị.

Ánh sáng mặt trời yếu ớt chiếu xuống cũng có vẻ như đang 'nhìn' hắn với sự phán xét vô tình.

Hắn cảm thấy da thịt mình nổi gai ốc khi nhận ra rằng mọi vật trong thế giới này đều là mắt xích của cùng một bộ máy quan sát khổng lồ, và chúng đã phát hiện ra kẻ xâm nhập — hay chính xác hơn là kẻ dị dạng giữa những tế bào bình thường.

Viên đan dược trong tay hắn bỗng nhiên nóng rực lên đến mức gây bỏng da thịt, nhưng Lâm Tiêu không buông nó xuống.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là món quà cứu rỗi mà lão giả mặc y để lại.

Đây là mồi nhử.

Một cái bẫy được thiết kế hoàn hảo cho một kẻ mang trong mình hai linh hồn mâu thuẫn và nỗi sợ bị lãng quên tột cùng.

Hắn hít vào thật sâu, cố gắng bình tĩnh tâm trí hỗn loạn đang quay cuồng giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Kiếm ý của hắn dao động dữ dội, không còn sắc bén mà trở nên rối rắm như một mớ dây thừng bị thắt nút chặt chẽ đến mức không thể tháo gỡ được nữa.

Bên trong cánh cổng đá mở ra, bóng tối dày đặc bắt đầu tuôn trào ra ngoài, mang theo tiếng bước chân của những người đi bộ chậm rãi trên nền sỏi sạn — nhưng ở nơi này vốn dĩ chỉ có tro bụi và sự im lặng chết chóc.

Lâm Tiêu biết rằng nếu hắn bước qua ngưỡng cửa đó, mọi lựa chọn trước kia sẽ bị xóa bỏ vĩnh viễn.

Không còn cơ hội sửa sai.

Không còn chỗ cho lòng trắc ẩn hay sự tha thứ đối với chính mình.

Tuy nhiên, bóng tối ấy lại mời gọi hắn một cách kỳ lạ, như thể nó chứa đựng câu trả lời cuối cùng mà nhân cách A khao khát tìm kiếm suốt nhiều năm tháng lang thang trong nỗi cô đơn tột độ của kiếp tu tiên giả yếu đuối giữa thế giới khắc nghiệt đầy chông gai hiểm nguy này đây luôn ấy..

Bóng tối chợt xé toạc, lộ ra gương mặt của hắn đang cười khẩy với vết thương xuyên qua lồng ngực.

Nhân cách A sững sờ, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu đến chân khi nhận ra kẻ thù chính là tương lai của mình.

Kiếm trong tay hắn bỗng vỡ tan thành bụi, và giọng nói từ phía sau thì thầm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập