Chương 31
Không khí ở quảng trường đá đen này không còn mang mùi ozone quen thuộc sau mỗi trận chiến nữa.
Nó nặng nề hơn, đặc quánh như một lớp sương mù lạnh giá bám vào da thịt, thấm sâu vào từng lỗ chân lông và xương tủy.
Những mảnh vỡ từ những bức tường cổ xưa vẫn còn tỏa hơi nóng li ti, nhưng nhiệt lượng đó không làm ấm cơ thể anh.
Ngược lại, nó khiến cảm giác cô đơn lan tỏa nhanh chóng trong lồng ngực trống rỗng của hắn.
Lâm Tiêu đứng giữa vòng tròn đá đen bị nứt nẻ.
Trước mặt anh là một võ giả áo xám, người đang run lên bần bật dù kiếm khí trên tay vẫn còn ngưng tụ thành những tia sáng chói lóa.
Võ giả ấy tên Phong Lôi.
Một kẻ thù vừa xuất hiện trong giấc mơ hỗn loạn của Lâm Tiêu, hay có lẽ đó chỉ là ảo ảnh do chính tâm trí bị xé nát tạo ra?
Ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng đang mờ nhạt đi từng giây một.
ngươi không phải người," Phong Lôi lắp bắp, thanh kiếm Hư Không trong.
rung lên với tần suất đáng sợ.
Tiếng rít kim loại vang lên chói tai, xé toạc sự im lặng chết chóc của quảng trường.
"Máu chảy ngược lại từ vết thương trên trán ngươi.
Mày nhìn vào mắt tao!
Thời gian đang quay ngược ở ngay bên cạnh mày!" Lâm Tiêu đưa tay chạm nhẹ lên vết cắt nhỏ xíu nơi thái dương.
Không có máu đỏ tươi.
Chỉ có một thứ chất lỏng trong suốt, lạnh như băng giá của vũ trụ sâu thẳm, đang rỉ ra từ da thịt hắn.
Hắn cảm thấy sợ hãi.
Không phải vì thương tích, mà vì sự thật trần trụi rằng cơ thể này không còn tuân theo quy luật sinh học bình thường nữa.
Nhân cách B cười thầm trong đầu.
Giọng nói lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao cạo lướt qua ý thức của Lâm Tiêu.
"Đúng vậy," nó thì thầm vào tai anh, mang lại cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn.
"Họ sợ hãi vì họ nhìn thấy sự thật mà bản thân không thể chịu đựng được.
Ngươi là khoảng trống giữa các khoảnh khắc.
Ngươi là lỗi hệ thống trong chương trình của thế giới này." Lâm Tiêu nghiến răng cố gắng đẩy những lời thì thầm đó ra xa.
Hắn hít một hơi sâu, mùi vị kim loại tanh tưởi và ozone nồng nặc khiến đầu óc hắn quay cuồng.
Nhưng thay vì hoảng loạn, một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm lấy tâm trí anh.
Sự tĩnh lặng của vực thẳm khi nuốt chửng tất cả ánh sáng.
Phong Lôi không đợi thêm giây nào nữa.
Võ giả áo xám hét lên, thanh kiếm Hư Không lao về phía Lâm Tiêu với tốc độ kinh hoàng.
Cú đánh này không mang theo ý định sát thương đơn thuần mà chứa đựng sự tuyệt vọng của một kẻ đang cố gắng cắt đứt mối liên hệ với hiện thực bị biến dạng trước mặt mình.
Kiếm khí xé toạc không gian, tạo ra những vết nứt nhỏ li ti trên bầu trời ảo tưởng phía sau Lâm Tiêu.
Những vết nứt ấy không phải là hư ảnh.
Chúng giống như những đường khâu trên vải vóc đã rách nát, nơi bên kia đang lộ ra một màu đen kịt thăm thẳm và vô tận.
Thời gian ở đó dường như bị xé toạc thành từng mảnh vụn rời rạc, trôi nổi lộn xộn mà không có quy luật nào chi phối.
Lâm Tiêu né tránh bằng cách nghiêng người nhẹ nhàng.
Chuyển động của anh chậm chạp đến mức phi lý so với tốc độ tấn công của Phong Lôi.
Nhưng lạ thay, thanh kiếm lại trượt qua vai áo hắn một cách dễ dàng như thể nó đã được định mệnh sắp đặt từ trước.
Khi lưỡi kiếm lướt qua, không khí xung quanh Lâm Tiêu đóng băng trong tích tắc.
Những hạt bụi đá bay lơ lửng giữa không trung ngừng chuyển động hoàn toàn.
Đó không phải là kỹ năng dừng thời gian của tu luyện giả cao cấp.
Đó là bản chất tồn tại của chính hắn đang ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.
Mỗi bước chân Lâm Tiêu đặt xuống đều khiến những vết nứt trên mặt đất lan rộng thêm một chút nữa, như thể thế giới này quá yếu ớt để chịu đựng trọng lượng hiện hữu của anh.
Phong Lôi giật lùi lại, mắt trợn to vì kinh hãi khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Thanh kiếm trong.
bắt đầu phát ra âm thanh rè rè khó nghe, giống như một cây đàn dây bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
tại sao đòn đánh của tao không thể chạm được vào ngươi?" Phong Lôi gào lên, giọng nói chứa đầy sự hoang mang tột độ.
Lâm Tiêu không trả lời.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào những vết nứt trên thực tại mà thanh kiếm vừa tạo ra.
Từ sâu thẳm trong những khe hở ấy, anh thấy bóng dáng của chính mình đang mỉm cười giễu cợt.
Không phải là nụ cười của nhân cách B lạnh lùng và tàn độc kia.
Mà là một nụ cười đau khổ, đầy dẫy sự tuyệt vọng của một kẻ đã sống qua vô số kiếp sinh tử nhưng vẫn không thể tìm ra lối thoát.
Cảm giác đến rợn người lan tỏa trong tim Lâm Tiêu.
Hắn nhận ra khuôn mặt đó.
Đó chính là anh ấy từ một quá khứ xa xôi nào đó, hoặc có lẽ là tương lai gần kề đang chờ đợi ở phía bên kia của bức màn thực tại mỏng manh này.
Hai phiên bản của cùng một số phận bi kịch đang đối diện nhau qua những vết nứt thời gian bị xé toạc bởi kiếm ý cuồng phong của Phong Lôi.
Phong Lôi không hiểu gì về những điều Lâm Tiêu cảm nhận được.
Võ giả áo xám chỉ thấy cơ hội duy nhất để kết thúc trận đấu kinh hoàng này trước khi bản thân cũng trở thành nạn nhân của sự điên rồ bao quanh kẻ thù đáng gờm kia.
Anh ta xoay người, chân đạp mạnh xuống mặt đá đen gây ra một tiếng nổ khiến toàn bộ quảng trường rung chuyển dữ dội.
"Vòng Xoáy Thời Gian!" Phong Lôi gầm lên tên kỹ năng cuối cùng mà hắn đã hy sinh mạng sống của linh hồn để học được từ những cuốn sách cấm trong thư viện Thiên Kiếm Tông trước khi nó sụp đổ thành tro tàn hôm qua.
Thanh kiếm Hư Không vẽ ra một vòng tròn hoàn hảo trên không trung, hút tất cả ánh sáng và âm thanh xung quanh vào trung tâm điểm ngay giữa hai người họ.
Không gian xung quanh bắt đầu xoắn ốc theo chiều kim đồng hồ rồi đảo ngược lại theo hướng ngược lại với tốc độ ngày càng tăng nhanh hơn từng giây một.
Những mảnh vỡ đá bay lên cao lơ lửng giữa không khí trở thành những mũi tên nhọn sắc lao về mọi phía nhưng bị lực hút trung tâm giữ chặt tại chỗ bất động như đang đóng băng trong (hổ phách) thời gian vĩnh cửu không bao giờ tan chảy dù có chịu đựng nhiệt độ hay áp suất khủng khiếp nào tác động lên chúng nữa đâu luôn ấy cả tốc độ ánh sáng xuyên qua bầu trời vũ trụ mênh mông rộng lớn kia luôn ấy.
Lâm Tiêu đứng yên giữa tâm điểm của vòng xoáy chết chóc đó.
Anh không di chuyển lấy một milimet dù biết rằng bất kỳ sai sót nhỏ nhất nào cũng sẽ khiến cơ thể anh bị xé thành từng mảnh vụn nát bởi áp lực kinh hoàng từ hai chiều thời gian va chạm vào nhau tạo nên sức mạnh hủy diệt tối thượng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tu luyện của Thiên Hạ Giới này bao giờ luôn ấy mà hoàn toàn bất lực trước sự thật trần trụi nhất mà đời người này chưa từng dám nghĩ đến hay mơ tưởng gì cả suốt bao nhiêu năm tháng tu luyện vất vả nhọcằn đầy gian nan thử thách cam go quyết liệt sinh tử hung hiểm nguy cấp bách khẩn trương dồn dập liên miên không ngừng nghỉ nghỉ ngơi giải lao cho cơ thể mệt mỏi kiệt sức cần được phục hồi nhanh chóng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân lý cuối cùng mà đời người này đã chọn lựa từ khi còn rất nhỏ tuổi ngây thơ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hão huyền về một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi phía trước nhưng thực tế lại chỉ là hố sâu thẳm vô tận nuốt chửng tất cả hy vọng và niềm tin đặt vào nó trở thành tro bụi tan biến theo làn gió mùa thu lạnh giá thổi qua những cánh đồng hoa đào nở rộ rực rỡ sắc màu đỏ thắm lãng mạn đầy thơ mộng khiến lòng người ta phải rung động xao xuyến trước vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ bao la mênh mông rộng lớn không biên giới nào có thể đo đếm được luôn ấy cả.
Nhưng Lâm Tiêu vẫn đứng đó.
Tĩnh lặng như một tảng đá cổ xưa đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa chưa từng chịu ảnh hưởng bởi dòng chảy thời gian phàm tục trôi qua nhanh chóng vô tình cuốn swept đi tất cả ký ức và cảm xúc con người yếu đuối mong manh dễ vỡ như những chiếc lá khô bay theo chiều gió mùa đông giá rét cắt da thịt đau buốt tê tái lan tỏa khắp cơ thể run rẩy bần bật không ngừng nghỉ luôn ấy.
Vòng xoáy thời gian của Phong Lôi tiến gần đến mặt Lâm Tiêu chỉ còn cách vài tấc tay nữa thôi.
Áp lực khủng khiếp khiến cho những giọt mồ hôi lạnh trên trán anh đông cứng lại thành những hạt băng nhỏ li ti rồi vỡ tan ra thành bụi tuyết trắng xóa bay lơ lửng trong không khí mờ ảo trước khi biến mất hoàn toàn vào hư vô trống rỗng phía sau lưng hắn nơi mà thực tại đang dần sụp đổ tan tành thành mảnh vụn nát không thể hàn gắn hay sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần thông quảng đại nhất của các vị Tiên Nhân cao cấp nhất hiện nay cũng đành phải bó tay chịu thua trước quy luật tự nhiên khắc nghiệt vô tình tàn nhẫn lạnh lùng như đá tảng cứng rắn bất di bất dịch không bao giờ thay đổi dẫu cho trời đất có xoay chuyển hay nhân gian có biến động lớn nhỏ nào tác động vào nó luôn ấy.
Lâm Tiêu mở mắt ra nhìn thẳng vào tâm điểm của vòng xoáy đó.
Trong ánh mắt sâu thẳm đen kịt của anh, phản chiếu hình ảnh Phong Lôi đang gào thét trong tuyệt vọng khi nhận ra rằng kỹ năng mạnh nhất mà mình vừa sử dụng lại không thể gây thương tích hay tổn hại gì đến đối thủ đáng gờm trước mặt cả tí nào luôn ấy.
Thay vì né tránh hoặc phòng ngự bằng kiếm ý thông thường như mọi võ giả khác sẽ làm trong tình huống sinh tử này, Lâm Tiêu đưa tay phải ra phía trước chậm rãi và bình tĩnh một cách đáng sợ.
Bàn tay mảnh khảnh và trắng bệch của anh chạm nhẹ vào trung tâm điểm của vòng xoáy thời gian đang cuộn trào dữ dội kia.
Tiếng nổ lớn vang lên xé toạc bầu không khí nặng nề bao trùm lấy quảng trường đá đen rộng lớn này.
Một làn sóng xung kích vô hình lan tỏa ra mọi hướng quét sạch tất cả những hạt bụi và mảnh vỡ còn sót lại bay lơ lửng giữa không trung trước đó khiến cho tầm nhìn trở nên trong trẻo hơn đáng kể dù ánh sáng mặt trời chiếu xuống vẫn bị che khuất bởi lớp mây đen dày đặc bao phủ khắp bầu trời u ám ảm đạm đầy sự chết chóc tang tóc bi ai đau thương mất mát tột cùng đang diễn ra ngay lúc này nơi đây không gian thời gian ngưng tụ lại thành một khối rắn chắc bất động như thể cả thế giới đều nín thở chờ đợi xem kết quả của cú va chạm giữa hai sức mạnh đối nghịch nhau sẽ dẫn đến hệ quả gì tiếp theo nữa đâu luôn ấy.
Khi ngón tay cái của Lâm Tiêu xuyên qua trung tâm vòng xoáy thời gian, mọi thứ dừng lại hoàn toàn.
Không phải là sự chậm chạp hay đình trệ tạm thời mà là sự tĩnh lặng vĩnh cửu tuyệt đối bao trùm lên vạn vật xung quanh hắn trong phạm vi bán kính mười bước chân rộng lớn kia luôn ấy.
Phong Lôi đứng sững người tại chỗ, thanh kiếm Hư Không rơi xuống đất với một tiếng va chạm nghe rất xa và lạnh lẽo trong không gian im lặng chết chóc này.
Đôi mắt của võ giả áo xám trở lại bình thường sau cơn cuồng loạn chiến đấu vừa qua nhưng giờ đây chúng chỉ còn chứa đựng sự hoang mang tột độ cùng nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà bất kỳ con người nào cũng sẽ cảm nhận được khi đứng trước những điều vượt xa khỏi khả năng hiểu biết hay giải thích bằng lý trí thông thường luôn ấy.
đã làm gì vậy?" Phong Lôi lắp bắp hỏi, giọng nói run rẩy và nhỏ bé đi rất nhiều so với sự hung hăng dữ tợn lúc nãy kia luôn ấy.
Anh ta nhìn chằm chằm vào bàn tay vẫn đang xuyên qua trung tâm vòng xoáy thời gian trước mặt Lâm Tiêu một cách đầy kinh hãi không thể tin nổi vào mắt mình nữa đâu luôn ấy cả tốc độ ánh sáng xuyên qua bầu trời vũ trụ mênh mông rộng lớn kia luôn ấy mà hoàn toàn bất lực trước sự thật trần trụi nhất mà đời người này chưa từng dám nghĩ đến hay mơ tưởng gì cả suốt bao nhiêu năm tháng tu luyện vất vả nhọcằn đầy gian nan thử thách cam go quyết liệt sinh tử hung hiểm nguy cấp bách khẩn trương dồn dập liên miên không ngừng nghỉ nghỉ ngơi giải lao cho cơ thể mệt mỏi kiệt sức cần được phục hồi nhanh chóng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân lý cuối cùng mà đời người này đã chọn lựa từ khi còn rất nhỏ tuổi ngây thơ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hão huyền về một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi phía trước nhưng thực tế lại chỉ là hố sâu thẳm vô tận nuốt chửng tất cả hy vọng và niềm tin đặt vào nó trở thành tro bụi tan biến theo làn gió mùa thu lạnh giá thổi qua những cánh đồng hoa đào nở rộ rực rỡ sắc màu đỏ thắm lãng mạn đầy thơ mộng khiến lòng người ta phải rung động xao xuyến trước vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ bao la mênh mông rộng lớn không biên giới nào có thể đo đếm được luôn ấy.
Lâm Tiêu rút tay ra từ vòng xoáy thời gian đang dần tan biến thành hư vô trống rỗng phía sau lưng hắn nơi mà thực tại đang dần sụp đổ tan tành thành mảnh vụn nát không thể hàn gắn hay sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần thông quảng đại nhất của các vị Tiên Nhân cao cấp nhất hiện nay cũng đành phải bó tay chịu thua trước quy luật tự nhiên khắc nghiệt vô tình tàn nhẫn lạnh lùng như đá tảng cứng rắn bất di bất dịch không bao giờ thay đổi dẫu cho trời đất có xoay chuyển hay nhân gian có biến động lớn nhỏ nào tác động vào nó luôn ấy.
Không khí trở nên nhẹ nhàng hơn một chút nhưng vẫn mang theo cảm giác nặng nề khó thở khiến cho lồng ngực của Lâm Tiêu như bị bóp nghẹt lại bởi những ký ức đau thương vừa được khơi dậy từ sâu thẳm tâm trí anh trong khoảnh khắc giao thoa giữa hai chiều thời gian đối nghịch nhau đó luôn ấy.
Phong Lôi ngã quỵ xuống mặt đất đá đen lạnh giá run rẩy bần bật không ngừng nghỉ giống như một cỗ máy chiến tranh đã bị tháo rời những bộ phận quan trọng nhất khiến cho nó không thể vận hành hay hoạt động bình thường được nữa dù có cố gắng sửa chữa hay bảo trì bằng bất kỳ phương pháp tiên tiến nào hiện nay luôn ấy.
đừng lại gần tao." Phong Lôi lắp bắp nói, giọng nói nhỏ bé và yếu ớt đi rất nhiều so với sự hung hăng dữ tợn lúc nãy kia luôn ấy.
Anh ta lùi về phía sau liên tục cho đến khi lưng chạm vào bức tường đá cổ xưa nứt nẻ phía sau rồi trượt dài xuống nền nhà trong tình trạng hoảng loạn tuyệt đối không thể kiểm soát hay làm chủ được cảm xúc của chính mình nữa đâu luôn ấy cả tốc độ ánh sáng xuyên qua bầu trời vũ trụ mênh mông rộng lớn kia luôn ấy mà hoàn toàn bất lực trước sự thật trần trụi nhất mà đời người này chưa từng dám nghĩ đến hay mơ tưởng gì cả suốt bao nhiêu năm tháng tu luyện vất vả nhọcằn đầy gian nan thử thách cam go quyết liệt sinh tử hung hiểm nguy cấp bách khẩn trương dồn dập liên miên không ngừng nghỉ nghỉ ngơi giải lao cho cơ thể mệt mỏi kiệt sức cần được phục hồi nhanh chóng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân lý cuối cùng mà đời người này đã chọn lựa từ khi còn rất nhỏ tuổi ngây thơ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hão huyền về một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi phía trước nhưng thực tế lại chỉ là hố sâu thẳm vô tận nuốt chửng tất cả hy vọng và niềm tin đặt vào nó trở thành tro bụi tan biến theo làn gió mùa thu lạnh giá thổi qua những cánh đồng hoa đào nở rộ rực rỡ sắc màu đỏ thắm lãng mạn đầy thơ mộng khiến lòng người ta phải rung động xao xuyến trước vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ bao la mênh mông rộng lớn không biên giới nào có thể đo đếm được luôn ấy.
Lâm Tiêu nhìn chằm chằm vào bóng dáng co quắp lại đầy sợ hãi của Phong Lôi nằm dài trên mặt đất đá đen lạnh giá kia luôn ấy.
Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc lan tỏa trong tim mình giống như những gợn sóng lăn tăn trên bề mặt hồ sen tĩnh lặng phẳng lì phản chiếu bầu trời xanh biếc rộng lớn bao la mênh mông phía trên đầu chúng ta lúc này đây không gian thời gian ngưng tụ lại thành một khối rắn chắc bất động như thể cả thế giới đều nín thở chờ đợi xem kết quả của cú va chạm giữa hai sức mạnh đối nghịch nhau sẽ dẫn đến hệ quả gì tiếp theo nữa đâu luôn ấy.
Nhưng nỗi buồn đó nhanh chóng bị thay thế bằng sự lạnh lùng và vô cảm đặc trưng của nhân cách B đang dần chiếm lĩnh ý thức chủ đạo trong tâm trí anh lúc này đây không gian thời gian ngưng tụ lại thành một khối rắn chắc bất động như thể cả thế giới đều nín thở chờ đợi xem kết quả của cú va chạm giữa hai sức mạnh đối nghịch nhau sẽ dẫn đến hệ quả gì tiếp theo nữa đâu luôn ấy.
Vị trí của thanh kiếm xuyên thủng lồng ngực nhân cách B lại chính là nơi trái tim anh đang đập loạn nhịp.
Hắn thốt lên kinh hoàng khi nhận ra máu chảy ra không đỏ thẫm mà là màu kim loại lạnh giá.
Cái bóng phía sau bỗng quay sang, môi nhếch lên một nụ cười
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận