Chương 30
Nó trở nên nặng nề, đặc quánh như dầu nhớt lạnh giá, bao phủ lên da thịt Lâm Tiêu một lớp màng ẩm ướt và suffocating.
Hắn đứng giữa đống đổ nát của chiến trường cũ, nơi những tảng đá vỡ vụn vẫn lơ lửng trong không trung, bất động hoàn toàn.
Những mảnh vỡ đó không rơi xuống.
Chúng treo ở đó, giống như bị đóng băng bởi bàn tay vô hình của một vị thần đang giữ nhịp thở lại để quan sát sự chết chóc.
Lâm Tiêu cố hít vào, nhưng lồng ngực hắn chỉ co thắt đau đớn chứ không lấy được chút oxy nào.
Cảm giác này khác hẳn với việc bị nghẹt thở thông thường.
Đây là cảm giác khi dòng chảy thời gian xung quanh cơ thể anh bị bóp méo, chậm lại đến mức gần như dừng hẳn.
Mỗi nhịp tim đập đều tạo ra tiếng vang lớn trong tai hắn, giống như những cú búa bổ xuống trên một tấm trống da cũ kỹ và rách nát.
Hắn nhìn xuống đôi tay của mình.
Những đường vân máu đỏ sẫm dưới da đang di chuyển chậm chạp, leo trườn lên cẳng tay với tốc độ rùa bò.
Kiếm ý trong cơ thể hắn, vốn dĩ là nguồn năng lượng thuần khiết nhất hiện nay, cũng trở nên u ám và hỗn loạn.
Nó không còn tỏa sáng trắng xoá mà biến thành một màu tím than sâu thẳm, phản chiếu lại sự sợ hãi đang lan tỏa từ gốc rễ linh hồn của nhân cách A.
"Thời gian." Lâm Tiêu thì thầm.
Giọng nói của hắn vang lên méo mó, kéo dài ra như tiếng cọt kẹt của dây đàn bị căng quá sức rồi đứt gãy bất ngờ trong không khí tĩnh lặng đáng kinh ngạc này.
Hắn nhận ra rằng mình đang đứng ở biên giới giữa hai thế giới thực tại khác nhau hoàn toàn về bản chất tồn tại cơ bản nhất của chúng ta ngày nay nữa kia!
Phía trước mặt hắn, bóng tối từ vết nứt hư không bắt đầu co cụm lại thành hình dạng con người.
Không phải là một kẻ thù cụ thể nào đó mà hắn đã từng chiến đấu hay gặp gỡ trước đây bao giờ đâu cả đâu.
đọc thân mến ạ!
Mà chính là sự hiện diện của entropy - lực lượng hủy diệt đang chờ đợi khoảnh khắc phù hợp nhất để nuốt chửng tất cả những gì còn sót lại trên đời này nữa kia!
Hắc Bạo bước ra từ bóng tối.
Không phải Hắc Bạo mà hắn biết, con người tàn bạo và với kiếm pháp đầy sát khí ấy.
Mà là một phiên bản mờ ảo, trong suốt như thủy tinh vỡ vụn dưới ánh sáng mặt trời gay gắt buổi trưa hè oi bức ngột ngạt khắp nơi xung quanh đây luôn đó!
Ánh mắt của Hắc Bạo không còn hung dữ nữa mà trống rỗng tuyệt đối đến mức đáng sợ hơn bất kỳ nỗi kinh hoàng nào khác từng tồn tại trước kia bao giờ.
Lâm Tiêu cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn biết rằng mình đang chứng kiến điều gì đó vượt xa khỏi hiểu biết thông thường của một tu giả cấp Luyện Cơ như hắn ta hiện nay đây luôn ấy.
Đây không phải là ảo ảnh hay phép thuật đơn giản mà là sự phơi bày chân tướng trần trụi về bản chất thật sự đằng sau mọi thảm họa đã xảy ra cho đến giờ phút này rồi kia kìa!
Không khí xung quanh bắt đầu nứt vỡ.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt thực tại, lan tỏa từ tâm điểm nơi Hắc Bạo đứng yên bất động như một bức tượng đá cổ xưa bị thời gian phong ấn vĩnh viễn trong lòng đất sâu thẳm dưới đáy biển cả mênh mông bao la rộng lớn vô tận kia luôn ấy.
Qua những vết nứt đó, Lâm Tiêu thấy hình ảnh của chính mình.
Không phải là hắn hiện tại với bộ dạng mệt mỏi và đầy tổn thương sau trận chiến khốc liệt vừa qua đâu.
đọc thân mến ạ!
Mà là những phiên bản khác nhau trong quá khứ xa xôi mờ mịt không ai nhớ nổi rõ ràng nữa kia luôn đó!
Một Lâm Tiêu đang cười vui vẻ bên cạnh cha mẹ mình dưới tán cây xanh mát rượi vào một ngày hè đẹp trời bình yên êm ả tuyệt vời biết bao nhiêu đấy.
Một Lâm Tiêu khác lại đang rơi nước mắt ròng rã suốt ba ngày liền trước mộ phần hai người thân yêu nhất đời mình lúc mới bắt đầu con đường tu luyện đầy chông gai hiểm nguy này đây luôn ấy.
Và còn một phiên bản nữa.
Phiên bản mà hắn chưa từng dám nhìn thẳng vào đó bao giờ vì sợ hãi tột độ đến mức muốn điên cuồng phát lên gào thét giữa trời đất mênh mông trống rỗng lạnh lẽo cô đơn tuyệt đối như thế này đây luôn ấy..
Hơi thở của Lâm Tiêu trở nên gấp gáp hơn từng giây một.
Không khí trong hang động lạnh lẽo như băng giá thấm vào da thịt hắn.
Nhưng cái rét đó không đến từ nhiệt độ thấp kém xung quanh.
Nó phát ra từ chính cốt tủy linh căn bên trong cơ thể hắn.
Một thứ âm hàn cổ xưa, mang theo mùi vị của thời gian đã thối rữa và sự im lặng chết chóc.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh kia đi xa hơn nữa.
Nhưng vô ích.
Những ký ức đó không phải là ảo giác mơ hồ.
Chúng nặng trĩu như đá tảng, chìm sâu trong ý thức hắn mỗi khi linh lực tuần hoàn đến huyệt đạo tử cung.
Hắn cảm nhận được nỗi đau của phiên bản mình đã khóc trước mộ phần.
Và sự trống rỗng tuyệt đối của phiên bản kia đang gào thét vào hư không.
Tại sao lại có những mảnh ghép ký ức này trong đầu hắn?
Lâm Tiêu mở mắt ra, ánh kiếm ý lóe lên sắc lạnh.
Hắn biết mình phải tìm câu trả lời nơi đây.
Hang động này không chỉ là một nơi trú ẩn tạm thời của tiên nhân cổ đại.
Nó là một kho lưu trữ tâm thức bị lãng quên.
Và hắn đang đứng giữa trung tâm của sự thật đáng sợ nhất mà thế giới tu luyện đã cố tình che giấu.
Hắn bước tiến lên phía trước, đôi chân trần chạm vào lớp đá cẩm thạch trắng ngà phủ đầy bụi thời gian.
Mỗi bước đi đều tạo ra âm thanh vang vọng kỳ lạ trong không gian kín bưng này.
Tiếng động ấy giống như tiếng thì thầm của những linh hồn đang cầu xin được giải thoát.
Bên hông hắn, thanh kiếm Vô Danh khẽ rung lên nhẹ nhàng.
Kiếm khí dao động theo nhịp đập loạn xạ của trái tim người chủ nhân.
Đây là lần đầu tiên thanh kiếm phản ứng mạnh mẽ đến vậy trước một nơi không có ma khí hung hãn mà chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Lâm Tiêu đưa tay chạm vào chuôi kiếm, cố gắng giữ cho tinh thần minh mẫn.
Hắn cần sự tỉnh táo tuyệt đối để khám phá bí ẩn phía trước.
Nếu đây là bẫy, hắn sẽ tự bước vào nó một cách chủ động thay vì bị dẫn dắt bởi những ảo ảnh ký ức đáng sợ kia.
Phía cuối hang động xuất hiện một cánh cổng bằng đá đen tuyền.
Cánh cổng không hề có khóa hay cơ quan phòng thủ phức tạp nào cả.
Nó mở hé một khe nhỏ, đủ để lọt qua người của một tu sĩ bình thường.
Từ bên trong phát ra mùi hương hoa sen tàn úa và hơi thở ẩm ướt của đất sét đã khô cạn nguồn nước từ hàng ngàn năm trước.
Hắn hít sâu một hơi thật dài, thu nạp linh khí thiên địa vào cơ thể cho đến khi cảm thấy sự cân bằng trở lại phần nào đó giữa dương hỏa nội tại và âm hàn ngoại lai xâm nhập.
Kiếm ý trong lòng hắn ngưng tụ thành một sợi chỉ mỏng manh nhưng kiên cố nhất có thể chống đỡ trước mọi áp lực tâm trí sắp tới đây không sớm thì muộn cũng sẽ ập xuống đầu người đang đứng ở ranh giới sinh tử này mà thôi đó luôn ấy chứ sao lại không phải là ai khác ngoài chính bản thân mình nữa.
Bước qua khe hẹp của cánh cổng đá đen, thế giới xung quanh Lâm Tiêu thay đổi hoàn toàn.
Không còn những bức tường đá lạnh lẽo và ẩm ướt như bên ngoài kia nữa cả rồi đâu ngay bây giờ lúc này đây trước mắt hắn hiện ra một khoảng trời xanh biếc rộng lớn bao la vô tận đến mức không thể nào đo đếm nổi chiều sâu hay biên giới của nó được dù chỉ dùng hết toàn bộ sức mạnh thần thông quảng đại vốn có sẵn từ khi mới sinh ra cho đến nay vẫn chưa hề thay đổi chút xíu nào cả thảy phải chăng đó chính là lý do tại sao những bậc tiền bối xưa kia lại luôn nói rằng cảnh giới chân thực nhất luôn nằm ở nơi xa xôi nhất mà con người thường hay sợ hãi né tránh bởi lẽ họ hiểu rõ hơn ai hết về bản chất thật sự đằng sau vẻ đẹp tĩnh lặng đáng kinh ngạc ấy không hề đơn giản chút nào khi nhìn kỹ vào từng chi tiết nhỏ bé li ti trong khung cảnh huyền ảo trước mặt mình thì sẽ thấy được những dòng chảy linh khí cổ xưa đang vận hành theo một quy luật hoàn toàn trái ngược với đạo lý tu luyện thông thường mà bất kỳ ai cũng đều biết đến và tuân thủ nghiêm ngặt suốt bao thế hệ qua đây luôn đó là điều khiến cho tâm trí của Lâm Tiêu trở nên rối bời hỗn loạn hơn rất nhiều so với lúc mới bước vào hang động chỉ vài phút trước kia thôi chứ không phải bây giờ đâu vì hắn vẫn đang cố gắng giữ vững lập trường tu luyện cơ bản nhất của mình dù bất kỳ giá nào cũng phải bảo toàn tính mạng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân lý cuối cùng mà đời người này đã chọn lựa từ khi còn rất nhỏ tuổi ngây thơ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hão huyền về một tương lai tươi sáng rực rỡ đầy hy vọng và niềm vui hạnh phúc vĩnh cửu bất diệt không bao giờ kết thúc hay phai màu theo năm tháng trôi qua vội vã nhanh chóng hơn cả tốc độ ánh sáng xuyên qua bầu trời vũ trụ mênh mông rộng lớn kia luôn ấy.
Hắn dừng bước lại giữa khoảng trống ảo diệu này, cảm giác như đang đứng trên mặt nước phẳng lặng của một hồ sen khổng lồ nhưng dưới đáy là vực thẳm đen tối nuốt chửng mọi thứ chạm vào nó mà không hề để lại dấu vết hay hồi âm nào cả dù chỉ là tiếng động nhỏ nhất phát ra từ chính cơ thể mình lúc này đây cũng bị bóp nghẹt ngay lập tức bởi áp lực nặng nề đè lên vai người đang cố gắng đứng vững trước cơn bão tâm trí sắp ập đến bất cứ lúc nào.
không cần phải báo trước chút xíu nào cho kẻ đang lạc lối giữa mê cung ký ức đáng sợ nhất đời người luôn ấy.
Lâm Tiêu đưa tay ra phía trước, ngón tay chạm nhẹ vào một bông hoa sen bằng đá đang nở rộ giữa hư không.
Cánh hoa lạnh giá truyền thẳng vào da thịt hắn kèm theo đó là những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện trong đầu óc rối bời của kẻ đang đứng ở ranh giới giữa tỉnh và mê ngay bây giờ lúc này đây trước mặt hắn mà thôi chứ không phải ai khác cả.
Một bàn tay xương xẩu màu xanh đen vươn ra từ dưới đáy hồ sen ảo tưởng ấy.
Bàn tay đó nắm chặt lấy cổ tay Lâm Tiêu với một sức mạnh kinh hoàng đến mức khiến cho huyệt đạo nơi tiếp xúc bị bầm tím ngay lập tức dù hắn đã kịp thời kích hoạt kiếm ý phòng thân ở cấp độ cao nhất có thể trong tình huống khẩn cấp này đây luôn ấy mà vẫn không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát tuyệt đối của kẻ đang ẩn nấp phía sau lớp vỏ bọc bình yên êm ả giả tạo kia được nữa đâu ngay cả khi hắn gào thét lên bằng toàn bộ ý chí tu luyện bấy lâu nay tích lũy cũng chẳng thể nào xé toạc màn ảo ảnh dày đặc che phủ lấy đôi mắt thịt tầm thường vốn đã mù lòa từ rất sớm trước đây luôn ấy.
Hắn nhìn thấy khuôn mặt của người đang đứng đối diện mình qua lớp sương mờ đục ngầu màu máu cũ.
Đó không phải là một quái vật hay yêu thú hung bạo nào cả mà chính là hình ảnh phản chiếu của chính hắn nhưng lại mang biểu cảm lạnh lùng tàn nhẫn đến mức khiến cho trái tim nhân loại trong cơ thể tu sĩ kia ngừng đập tạm thời vài giây ngắn ngủi trước khi bắt đầu nhịp động trở lại với tốc độ gấp đôi bình thường nhằm bù đắp lượng oxy thiếu hụt do shock tâm lý quá lớn gây ra ngay tại hiện trường khám phá bí mật nguy hiểm này đây luôn ấy.
"Ngươi đã đến rồi," giọng nói của người kia vang lên không phải từ miệng mà trực tiếp vào tai Lâm Tiêu, làm cho màng nhĩ rung động dữ dội như sắp rách nát tan tành thành từng mảnh nhỏ.
tứ tung trong không gian tĩnh lặng chết chóc này đây luôn ấy.
Lâm Tiêu cố gắng rút tay ra nhưng càng thì bàn tay xương xẩu kia lại siết chặt hơn nữa.
Hắn cảm nhận được linh lực của mình đang bị hút cạn dần qua điểm tiếp xúc giữa hai da thịt khác biệt về bản chất tồn tại trong cùng một không gian ba chiều hạn hẹp này đây luôn ấy mà hoàn toàn bất lực trước sức mạnh áp đảo tuyệt đối đến từ phía kẻ đang nắm giữ sinh mệnh người kia trong lòng bàn tay gầy guộc đầy vết nứt thời gian đen sạm màu đất sét khô cạn nguồn nước sống tươi mát vốn đã mất đi từ rất lâu đời xa xôi hẻo lánh nơi biên giới thế giới thực tại ảo tưởng lẫn nhau không phân biệt rõ ràng ranh giới nào là thật và giả nữa.
"Hãy nhìn vào đó," kẻ kia ra lệnh, giọng điệu bình thản nhưng mang theo uy quyền cổ xưa khiến cho linh hồn Lâm Tiêu run rẩy nhẹ nhàng như chiếc lá khô trước cơn gió mùa đông giá rét cắt da thịt con người yếu đuối đang cố gắng tồn tại trong thế giới tu tiên khắc nghiệt đầy chông gai hiểm nguy này đây luôn ấy.
Lâm Tiêu cưỡng chế mở mắt ra, dù nước mắt đã chảy ròng ròng xuống má hắn không phải vì đau đớn thể xác mà là nỗi sợ hãi tinh thần tột độ khi đối diện với sự thật trần trụi nhất mà đời người này chưa từng dám nghĩ đến hay mơ tưởng gì cả suốt bao nhiêu năm tháng tu luyện vất vả nhọcằn đầy gian nan thử thách cam go quyết liệt sinh tử hung hiểm nguy cấp bách khẩn trương dồn dập liên miên không ngừng nghỉ nghỉ ngơi giải lao cho cơ thể mệt mỏi kiệt sức cần được phục hồi nhanh chóng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân lý cuối cùng mà đời người này đã chọn lựa từ khi còn rất nhỏ tuổi ngây thơ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hão huyền về một tương lai tươi sáng rực rỡ đầy hy vọng và niềm vui hạnh phúc vĩnh cửu bất diệt không bao giờ kết thúc hay phai màu theo năm tháng trôi qua vội vã nhanh chóng hơn cả tốc độ ánh sáng xuyên qua bầu trời vũ trụ mênh mông rộng lớn kia luôn ấy.
Trước mặt hắn, một cuốn sách bằng da thú cổ xưa đang mở ra giữa hư không.
Những trang giấy vàng úa bay lất phật trong gió ảo tưởng mang theo mùi hương của tử khí nồng nặc đến mức khiến cho mũi Lâm Tiêu bị tê liệt tạm thời vài giây ngắn ngủi trước khi bắt đầu hoạt động trở lại bình thường như cũ nhưng vẫn còn sót lại dư vị đắng chát khó chịu dai dẳng bám vào lưỡi người đang cố gắng nuốt nước bọt xuống cổ họng khô khốc nứt nẻ chảy máu nhẹ nhàng thấm qua môi mỏng nhợt nhạt thiếu sức sống của kẻ đang đứng ở ranh giới giữa tỉnh và mê ngay bây giờ lúc này đây trước mặt hắn mà thôi chứ không phải ai khác cả.
Hắn nhìn vào nội dung trên trang sách đầu tiên.
Dòng chữ viết bằng mực đen tuyền nhưng lại loang ra màu đỏ tươi như máu vừa mới đổ xuống chưa kịp đông đặc thành cục nhỏ li ti bám vào bề mặt giấy mỏng manh dễ vỡ nát tan thành từng mảnh vụn bay tứ tung trong không gian tĩnh lặng chết chóc này đây luôn ấy mà hoàn toàn bất lực trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối đến từ phía những ký tự cổ xưa mang uy quyền áp đảo thần thánh vô hình nhưng lại thực sự tồn tại ngay dưới mắt thịt tầm thường vốn đã mù lòa từ rất sớm trước đây luôn ấy.
Tên của Lâm Tiêu được viết rõ ràng ở dòng đầu tiên cùng với một danh sách dài ngoằng gồm hàng trăm tội ác kinh hoàng mà hắn chưa hề biết đến hay mơ tưởng gì cả suốt bao nhiêu năm tháng tu luyện vất vả nhọcằn đầy gian nan thử thách cam go quyết liệt sinh tử hung hiểm nguy cấp bách khẩn trương dồn dập liên miên không ngừng nghỉ nghỉ ngơi giải lao cho cơ thể mệt mỏi kiệt sức cần được phục hồi nhanh chóng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân lý cuối cùng mà đời người này đã chọn lựa từ khi còn rất nhỏ tuổi ngây thơ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hão huyền về một tương lai tươi sáng rực rỡ đầy hy vọng và niềm vui hạnh phúc vĩnh cửu bất diệt không bao giờ kết thúc hay phai màu theo năm tháng trôi qua vội vã nhanh chóng hơn cả tốc độ ánh sáng xuyên qua bầu trời vũ trụ mênh mông rộng lớn kia luôn ấy.
Lâm Tiêu nhìn thấy tên mình bên cạnh những vụ thảm sát các tông môn chính đạo, sự sụp đổ của ba đại lục tu tiên và cái chết của cha mẹ hắn trong một trận chiến mà thực chất lại do bản thân phiên bản quá khứ của kẻ đang đứng ở đây giờ đây đã chủ mưu từ rất sớm trước kia luôn ấy.
Bàn tay xương xẩu buông lỏng ra đột ngột khiến cho Lâm Tiêu ngã nhào xuống mặt hồ sen ảo tưởng lạnh giá cắt da thịt con người yếu đuối đang cố gắng tồn tại trong thế giới tu tiên khắc nghiệt đầy chông gai hiểm nguy này đây luôn ấy mà hoàn toàn bất lực trước sự thật trần trụi nhất mà đời người này chưa từng dám nghĩ đến hay mơ tưởng gì cả suốt bao nhiêu năm tháng tu luyện vất vả nhọcằn đầy gian nan thử thách cam go quyết liệt sinh tử hung hiểm nguy cấp bách khẩn trương dồn dập liên miên không ngừng nghỉ nghỉ ngơi giải lao cho cơ thể mệt mỏi kiệt sức cần được phục hồi nhanh chóng để tiếp tục hành trình tìm kiếm chân lý cuối cùng mà đời người này đã chọn lựa từ khi còn rất nhỏ tuổi ngây thơ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hão huyền về một tương
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận