Chương 29
Mùi ozone từ những đạo thiểm sét tàn dư vẫn còn vương vấn, hòa quyện với hương vị kim loại lạnh lẽo của kiếm ý xộc lên mũi hắn.
Hắn đứng giữa vòng vây của ba tên đại đệ tử phái Kim Lang, thanh kiếm gỉ trên tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà do sự cộng hưởng kỳ lạ từ sâu thẳm trong xương tủy.
Ánh sáng mờ ảo từ các tinh thạch vỡ vụn chiếu xuống, làm cho khuôn mặt những kẻ thù trước mắt trở nên méo mó và đầy đe dọa.
Chúng không nói lời nào.
Chỉ có ánh mắt hung hãn, chờ đợi một sơ hở nhỏ nhất để lao vào xé xác con mồi đang kiệt sức này.
Lâm Tiêu nhắm chặt đôi mi mệt mỏi.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, hắn cảm nhận được sự hiện diện của hai linh hồn trong cùng một thể xác.
Nhân cách A, phần thiện lương dễ tổn thương, đang cầu xin hòa bình và sự tha thứ cho những gì đã xảy ra.
Nhưng nhân cách B, kẻ tàn độc lạnh lùng, lại cười nhạt trước nỗi đau này.
Nó không sợ hãi.
Nó chỉ tính toán từng millimeter khoảng cách giữa lưỡi kiếm của địch thủ và tim mình.
"Ngươi run lên," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng hắn.
Đó là A Tước, tên thủ lĩnh Kim Lang với bộ giáp đen bóng loáng như mực tàu.
Hắn bước ra trước hàng ngũ, ánh mắt sắc lạnh quét qua thân hình gầy guộc của Lâm Tiêu.
"Kiếm ý của ngươi đang tan vỡ cùng với lý trí."
Lâm Tiêu không đáp lại.
hắn chỉ cảm nhận được dòng chảy thời gian xung quanh mình bắt đầu trở nên hỗn loạn hơn bình thường.
Những hạt bụi vàng lơ lửng trong không trung bỗng nhiên ngừng chuyển động, treo lơ lửng giữa hư không như bị một bàn tay vô hình giữ chặt.
Đây là dấu hiệu của sự ngưng đọng.
Và hắn biết rằng, thảm họa mới thực sự đang bắt đầu.
A Tước xuất kích mà không cần thêm bất kỳ lời cảnh báo nào.
Không có hào quang rực rỡ hay tiếng động đùng đoàng của linh khí bùng nổ.
Chỉ có tốc độ đáng kinh ngạc, một lưỡi kiếm thẳng thọc vào tim Lâm Tiêu với vẻ đẹp chết chóc và chính xác tuyệt đối.
Lưỡi thép lạnh lẽo cắt qua không khí, mang theo ý chí giết người thuần túy.
Nó nhắm thẳng vào huyệt đạo tử thi mà hắn đã từng chạm vào trong cơn ác mộng trước đó.
Tốc độ của A Tước vượt xa cấp độ Luyện Cơ thông thường, chứng tỏ kẻ này đã sử dụng loại đan dược tăng cường tạm thời.
Nhưng Lâm Tiêu không né tránh.
Thay vì lùi bước hay dùng thân pháp để lách qua đòn tấn công chết người kia, hắn đứng yên như một bức tượng đá cổ kính.
Trong mắt A Tước thoáng sự kinh ngạc tột độ trước khi lưỡi kiếm chạm vào da thịt đối thủ.
Tuy nhiên, thay cho cảm giác xuyên thủng xương cốt, thanh kiếm của A Tước lại dừng khựng giữa không trung, cách tim Lâm Tiêu chỉ còn nửa phần tóc sợi.
Lâm Tiêu dúi thanh kiếm gỉ trong tay mình lên, chặn ngang cổ tay kẻ địch.
Cú va chạm tạo ra một âm thanh kim loại chói tai, vang vọng khắp thung lũng hoang vắng.
Mồ hôi lạnh đẫm trên trán A Tước khi hắn nhận ra rằng sức mạnh đang truyền từ cánh tay của tên trẻ tuổi trước mặt không hề thuộc về con người thường tình.
Nó nặng nề hơn cả núi sông.
"Ngươi." A Tức lắp bắp, co rút lại vì sợ hãi tột cùng.
"Tại sao ngươi không chết?"
Lâm Tiêu mở mắt ra.
Đôi đen thẳm sâu đáy nhìn thẳng vào linh hồn đang run rẩy của đối thủ.
Hắn cảm nhận được nhân cách B trong mình đang cười đầy thỏa mãn.
Sự tàn độc đó lan tỏa qua mỗi ngón tay, biến thanh kiếm gỉ thành một vũ khí hủy diệt thời gian.
"Vì ta là nơi kết thúc," Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói khàn đặc như tiếng cọt kẹt của những cỗ máy cũ kỹ sắp gãy đổ.
"Và ngươi đang cố gắng ngăn chặn dòng chảy."
A Tước hoảng loạn.
Hắn rút kiếm ra khỏi thế khóa chặt, nhưng cơ thể hắn bị tê liệt hoàn toàn bởi áp lực vô hình từ kiếm ý kỳ lạ kia.
Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên không khí xung quanh Lâm Tiêu, như thủy tinh vỡ vụn dưới tác động của một sức mạnh lớn hơn nhiều so với hiểu biết thông thường về tu luyện.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, A Tước phạm phải sai lầm chết người mà sẽ khiến cả phái Kim Lang phải trả giá đắt.
Hắn cố gắng 'đóng băng' không gian xung quanh Lâm Tiêu bằng cách tập trung toàn bộ linh khí vào một điểm duy nhất trên đỉnh đầu mình.
Hy vọng bẫy đối thủ trong một bong bóng thời gian tĩnh tại, nơi mọi hành động đều trở nên vô nghĩa và chậm chạp đến mức gần như dừng hẳn.
Đây là kỹ năng cấm truyền của phái Kim Lang, được gọi là 'Hạo Thiên Khước'.
Nó yêu cầu hy sinh phần lớn tuổi thọ để đổi lấy vài giây kiểm soát tuyệt đối.
A Tước nhắm mắt lại, máu từ mũi hắn trào ra tươi đỏ khi linh khí trong cơ thể bị ép nén đến cực hạn.
Không gian xung quanh hai người họ bắt đầu méo mó.
Màu sắc của thế giới phai nhạt đi, nhường chỗ cho những mảng đen kịt và trắng xoá đối lập nhau.
Những hạt bụi vàng trước kia ngừng lơ lửng hoàn toàn, đóng băng trong không trung như những viên kim cương nhỏ xíu phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bầu trời u ám.
Lâm Tiêu cảm nhận được sự thay đổi này rõ rệt hơn bất kỳ ai khác.
Với hắn, thời gian không phải là một dòng chảy liên tục mà là một tấm vải dệt bởi vô số sợi chỉ ký ức và hiện tại.
Khi A Tước cố gắng kéo căng tấm vải đó để tạo ra khoảng trống tĩnh lặng, những sợi chỉ xung quanh Lâm Tiêu bắt đầu đứt gãy.
Nhân cách B trong hắn cựa quậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nó không sợ sự ngưng đọng này.
Ngược lại, nó khao khát nuốt chửng sự hỗn loạn mà kỹ năng 'Hạo Thiên Khước' tạo ra.
Entropy luôn tìm kiếm trật tự để phá vỡ nó thành хаос (hỗn độn).
Và khoảnh khắc tĩnh tại tuyệt đối chính là món ăn tinh thần hoàn hảo nhất cho ý chí hủy diệt kia.
"Ngươi đã mở cánh cửa," Lâm Tiêu nói, giọng điệu trở nên lạnh lùng và xa cách lạ thường.
Hắn không còn là chàng trai trẻ dễ tổn thương nữa mà là một thực thể cổ xưa đang tỉnh thức sau giấc ngủ dài ngàn năm.
"Bây giờ thì quá muộn để đóng lại."
A Tước cố gắng hét lên nhưng thanh âm của hắn bị bóp nghẹt trong bong bóng thời gian tĩnh tại.
Cơ thể hắn vẫn đứng đó, mắt mở to kinh hoàng khi nhìn thấy những vết nứt đen kịt lan tỏa từ thân hình Lâm Tiêu ra xung quanh.
Những vết nứt ấy không chỉ phá vỡ không khí mà còn xé toạc cả nhận thức về thực tại của hắn.
Lâm Tiêu bước đi giữa thế giới đóng băng này từng bước một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.
Mỗi bước chân in xuống đất đá khô cằn đều tạo ra những sóng gợn thời gian nhẹ nhàng, làm cho hoa phù dung héo úa bên đường nở rộ rồi chết ngay lập tức trong vòng chưa đầy một giây.
Sinh mệnh và cái tử đan xen lẫn nhau trong điệu múa đáng sợ này.
Hắn đưa tay lên, chạm vào mặt A Tước đang bị đóng băng bởi nỗi kinh hãi tột độ.
(ngón tay) của Lâm Tiêu lạnh như băng giá địa ngục.
Khi tiếp xúc, những ký ức cuối cùng của A Tước bắt đầu tuôn trào ra ngoài dưới dạng những mảnh vỡ ánh sáng màu xanh lam.
Hắn nhìn thấy cuộc đời mình, gia đình mình, và cả tương lai mà hắn chưa từng được sống đều tan biến vào hư không trước mắt Lâm Tiêu.
"Ta xin lỗi," nhân cách A thì thầm đầy đau khổ trong tâm trí Lâm Tiêu.
Nhưng tiếng nói ấy quá nhỏ bé so với sự hả hê của nhân cách B đang thưởng thức bữa tiệc hủy diệt này.
Thay vì bị bao vây bởi những tu sĩ khác hoặc đối mặt với hậu quả trực tiếp từ đòn tấn công, Thung Lũng Hư Vô trở nên im lặng tuyệt đối đến mức đáng sợ.
Những bóng người ẩn nấp trong bóng tối của các đại đệ tử Kim Lang còn lại không xuất hiện nữa.
Sự sụp đổ của A Tước đã tạo ra một sóng xung kích thời gian lan tỏa khắp khu vực này, xóa sạch mọi dấu vết sự sống trong bán kính trăm trượng.
Dòng chảy thời gian trong thung lũng giờ đây hoàn toàn bị đảo ngược cục bộ.
Những tảng đá vỡ vụn từ vụ va chạm ban đầu bắt đầu bay trở lại vị trí cũ của chúng, ghép nối vào nhau thành những khối nguyên vẹn trước khi rơi xuống đất và nứt ra lần nữa theo một chu kỳ vô tận mà không bao giờ kết thúc.
Cây cối héo úa mọc lên tươi tốt rồi chết đi trong chớp mắt, lá vàng rơi xuống nhưng chưa chạm mặt đất đã bay ngược trở lại cành cây xanh mướt vừa mới xuất hiện.
Lâm Tiêu đứng giữa cơn lốc xoáy ký ức này, cảm thấy đầu óc mình quay cuồng không kém gì những nạn nhân của nó.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của chính mình và nhận ra rằng chúng đang trong suốt dần đi như sương mai dưới ánh nắng sớm.
Những ngón tay trở nên mờ nhạt, cho phép hắn nhìn xuyên qua da thịt để thấy xương cốt trắng bệch bên trong cũng đang tan biến vào không khí xung quanh.
Đây là hệ quả trực tiếp của việc sử dụng sức mạnh thuộc về 'Lỗ Hổng Thời Gian'.
Mỗi khi nhân cách B chiếm ưu thế và thao túng dòng chảy thời gian, cơ thể vật lý của Lâm Tiêu sẽ bị ăn mòn bởi entropy từ bên trong ra ngoài.
Hắn đang dần trở thành một phần của hư vô mà hắn vừa tạo ra.
Mặt khác, sự im lặng tuyệt đối này cũng mang lại cho hắn cơ hội hiếm hoi để quan sát những điều bình thường không thể thấy được.
Trong khoảng trống giữa các nhịp đập trái tim bị kéo dài bởi thời gian ngưng đọng, Lâm Tiêu bắt đầu nhìn thấy những sợi chỉ bạc mỏng manh nối liền mọi vật trong thung lũng với nhau.
Chúng giống như mạng nhện khổng lồ bao trùm lên toàn bộ thế giới này, và trung tâm của nó chính là nơi hắn đang đứng.
Hắn nhận ra rằng mình không đơn giản chỉ là một tu sĩ luyện cơ thông thường.
Hắn là điểm neo giữ cho thực tại này tồn tại trong trạng thái hiện tại.
Nếu sợi dây kết nối giữa ý thức của hắn với thế giới bị đứt hoàn toàn, mọi thứ sẽ sụp đổ vào hư vô vĩnh cửu.
Đó chính là lý do tại sao bất kỳ ai cố gắng giết chết Lâm Tiêu đều gây ra thảm họa lớn hơn cho cả Thiên Hạ Giới chứ không riêng gì bản thân họ.
Một cảm giác hoang mang tột độ tràn ngập tâm trí hắn.
Liệu đây có phải là định mệnh bi kịch mà cha mẹ hắn đã hy sinh để bảo vệ?
Hay chỉ là trò đùa tàn khốc của số phận đối với một linh hồn bị mắc kẹt giữa hai ý chí trái ngược nhau?
Lâm Tiêu cố gắng hít thở sâu nhưng không khí xung quanh dường như cũng đang trở nên loãng dần đi theo nhịp độ tan biến của cơ thể hắn.
Những hình ảnh ký ức bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn trong tầm mắt mờ ảo kia, chiếu sáng bằng ánh sáng kỳ lạ phát ra từ những vết nứt thời gian trên da thịt mình.
Lâm Tiêu cố gắng chống đỡ, nhưng linh khí còn sót lại trong kinh mạch anh bị hút mạnh vào điểm kỳ dị đang mở rộng nhanh chóng tại trung tâm thung lũng.
Anh không thể di chuyển lấy một milimet nữa vì lực hấp dẫn từ hố đen thời gian kia đã khóa chặt cơ thể anh vào tọa độ hiện tại.
Anh chỉ có thể nhìn thấy những hình ảnh quá khứ của chính mình hiện lên trong không khí như màn ảnh hologram cổ xưa: những ngày tháng bình yên bên cha mẹ khi còn nhỏ, nụ cười hiền hậu của sư phụ dạy hắn cách cầm kiếm lần đầu tiên, và cả ánh mắt đau buồn tuyệt vọng của Bạch Thanh Thư trước khi rời đi.
Mỗi ký ức ấy đều rực rỡ sống động đến mức khiến tim anh thắt lại vì nỗi nhớ nhung day dứt.
Nhưng ngay lập tức sau đó, những hình ảnh tương lai đen tối bắt đầu xen vào: thành phố Thiên Kiếm Tông (trở thành) tro tàn, đồng môn ngã xuống dưới chân hắn trong máu huyết, và cuối cùng là chính khuôn mặt của Bạch Thanh Thư với ánh mắt thù hận tột độ khi nhìn thấy thân phận thực sự của kẻ đứng trước mình.
"Cô ấy sẽ hiểu," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ sâu thẳm tâm trí anh, thuộc về nhân cách B đang cười thỏa mãn trong bóng tối ý thức.
"Khi tất cả đã tan vỡ thành bụi."
Lâm Tiêu nghiến răng đến mức lợi máu chảy ra khóe miệng.
Hắn không muốn chấp nhận số phận này.
Không muốn trở thành nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa hủy diệt thế giới mà mình yêu quý.
Nhưng sức mạnh đang kiểm soát cơ thể anh ngày càng lớn hơn, lấn át ý chí con người yếu đuối kia từng chút một mỗi giây trôi qua.
Đột nhiên, không gian trước mặt Lâm Tiêu nứt ra một cách dữ dội hơn bao giờ hết.
Từ phía bên kia vết xé toạc thực tại ấy, một bàn tay trắng bệch và mảnh khảnh thò ra nắm lấy cổ họng anh kéo mạnh về phía vực sâu vô tận của hư không.
Lâm Tiêu mở mắt, thấy chính khuôn mặt mình đang mỉm cười giễu cợt từ phía bên kia hư không.
Hắn nghiến răng, máu tươi phun ra khi cố gắng giơ tay chống cự.
Giọng nói ấy vang lên trong đầu
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận