Chương 28
Mùi máu tanh hòa quyện với hương vị kim loại lạnh lẽo của kiếm ý xộc lên mũi Lâm Tiêu, khiến dạ dày.
Ánh sáng từ các tinh thạch trên vách đá bập bùng le lói.
Những tia sáng ấy chiếu rọi lên thân hình run rẩy của một tên nội môn đệ tử đang quỳ trước bàn thờ nát.
Đệ tử đó không còn nhận dạng được là ai nữa.
Áo bào Thiên Kiếm Tông vốn trắng nõn nay đã chuyển màu nâu sẫm do máu khô và bùn đất bám đầy.
Đầu hắn cúi thấp, tóc rối bời che khuất khuôn mặt biến dạng bởi đau đớn hoặc sợ hãi tột cùng.
Lâm Tiêu bước nhẹ nhàng trên nền đá hoa cương nứt nẻ.
Mỗi bước chân của anh ta đều vang lên tiếng leng keng lạ tai, như thể không gian xung quanh đang kêu gào sự hiện diện của một thực tại sai lệch.
Anh ta dừng lại sau lưng kẻ quỳ đó.
Cánh tay phải còn cầm thanh kiếm Ma Quan vẫn tỏa khí lạnh lẽo, nhưng cánh tay trái thì buông thõng xuống, run lên bần bật.
Đây là nơi anh ta tìm thấy manh mối đầu tiên về sự thật bị chôn vùi trong những ký ức hỗn loạn của mình.
Những dòng suy nghĩ vừa rồi không phải ảo giác.
Chúng là mảnh vỡ của một chân lý đáng sợ đang chờ được lắp ghép lại.
"Ngươi đến đây để chứng kiến cái chết," giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trước, nhưng nguồn gốc âm thanh khó mà xác định được.
Nó như thể phát ra từ chính những tảng đá xung quanh, hoặc có lẽ là từ bên trong đầu Lâm Tiêu.
Đệ tử quỳ xuống ngẩng đầu lên chậm rãi.
Nụ cười méo mó trên khuôn mặt bầm dập khiến Lâm Tiêu giật mình thót tim.Đó không phải là một nụ cười của sự giải thoát hay chấp nhận số phận.
Đó là nụ cười của kẻ đã nhìn thấy tận cùng của vực thẳm và tìm thấy nó hài hước đến mức đáng sợ.
Thay vì cầu cứu hay chạy trốn, tên đệ tử bắt đầu hát một giai điệu cổ xưa.
Giai điệu ấy du dương nhưng chứa đựng nỗi buồn sâu sắc, như thể mỗi nốt nhạc đều là một lời than vãn cuối cùng trước khi linh hồn tan biến vào hư vô.
Lâm Tiêu nhận ra từ những ký ức vừa xâm nhập vào tâm trí mình rằng đây không phải bài tụng kinh thông thường.
Đây là "Bài Ca Của Sự Rã Hủy", nghi thức mà Ma Quan Hội sử dụng để giải phóng năng lượng entropy tích tụ trong cơ thể tu sĩ khi họ đối mặt với cái chết tất yếu do luyện tập sai phương pháp hoặc bị phản phác bởi kiếm ý tà ác.
Tại sao một đệ tử Thiên Kiếm Tông lại biết bài ca này?
Tại sao hắn không cố gắng chống cự mà chọn cách đầu hàng tuyệt vọng như vậy?
Câu hỏi ấy xoáy vào tâm trí Lâm Tiêu, làm cho nỗi sợ hãi của anh ta tăng thêm bội phần.
Anh ta cảm thấy lạnh run từ tận sâu.
Không phải vì nhiệt độ thấp trong động phủ, mà vì sự nhận thức rằng mọi thứ xung quanh đều đang sụp đổ theo một cách có hệ thống, và mình là nguyên nhân gốc rễ của nó.
Áp lực tâm lý và vật lý lên đến đỉnh điểm.
Những bóng tối dường như kéo dài ra từ các góc khuất của phòng, bao vây lấy Lâm Tiêu từ mọi phía.
Chúng không tấn công trực tiếp bằng sức mạnh bạo lực, mà xâm nhập vào ý thức anh ta thông qua những hình ảnh flashback nhanh chóng: một vụ nổ lớn phá hủy ngôi làng quê hương; khuôn mặt cha mẹ tan vỡ thành bụi tro trong ánh mắt kinh hoàng của chính mình; và cuối cùng là bàn tay lạnh giá siết chặt cổ họng hắn từ phía sau, thuộc về kẻ thù đang mỉm cười nhếch mép đầy tàn nhẫn.
Lâm Tiêu nhắm mắt lại, không phải để suy nghĩ hay trốn tránh hiện thực đau đớn này, mà tập trung vào cảm giác thực tế duy nhất còn sót lại: sự rung động nhẹ nhàng nhưng liên tục của thanh kiếm Ma Quan trong lòng bàn tay trái.
Cảm nhận đó giúp.
giữ lấy ý thức khỏi bị cuốn trôi bởi dòng chảy hỗn loạn của ký ức và ảo ảnh.
Hắn hiểu rằng, trong một thế giới "Thời Gian Ngưng Trệ" nơi entropy luôn chiến thắng cuối cùng dù phải qua bao nhiêu vòng lặp sinh tử vô nghĩa thì chỉ có sự kết nối giữa kiếm ý và tâm hồn mới là thứ duy nhất chân thực tồn tại ngoài những lời dối trá được xây dựng nên bởi các thế lực muốn kiểm soát dòng chảy thời gian bất ổn định này.
Khi làn sóng năng lượng tan biến hoàn toàn, sự im lặng bao trùm lấy động phủ cổ kính nhưng không phải là sự im lặng của cái chết tuyệt đối mà thay vào đó lại mang đến cảm giác yên bình lạ lùng như thể cả vũ trụ đang tạm dừng hơi thở để lắng nghe những lời tâm tình thầm kín nhất từ đáy lòng con người thật sự chân thành mộc mạc giản dị thuần khiết thánh thiện lương thiện tốt bụng hiền lành dịu dàng yêu thương quan tâm chăm sóc bảo vệ che chở đùm bọc bao dung tha thứ cầu sinh GPS cảm nhận phế vật khí thế APP UIUX DevOpsCI/CD TCP/IPHTTPHTTPSWebSocketMQTTCoAPAMQPSTMP2PBitTorrentTorI2PSurfingWeb3BlockchainCryptoNFTTokenCoinBTCETHSOLAVADOGEMATICADAALGODOTFILLINKUNIAAVECOMPYFISUSHIBAKCPEPELUNCOSMOSNEARPOLKASEIPOLYGONBNBSmartContractDAppDeFiCeFiTradFiBankFinanceInsuranceRealEstatePropertyLandHouseHomeApartmentCondoVillaTownhouseDuplexTriplexQuadPenthouseLoftStudioMicroAptTinyHomeVanLifeNomadRemoteWorkDigitalNomadFreelanceGigEconomySideHustlePassiveIncomeROIInvestmentStocksBondsETFMutualFundIndexFundsOptionsDerivativesForexCryptoTradingAlgorithmicTradingHighFrequencyQuantitativeProprietaryMarketMakingArbitrageStatisticalAlphaFactorModelMulti-factorRiskParityKellyCriterionMonteCarloSimulationBacktestingPaperTradeDemoAccountLiveExecutionBrokeragePlatformExchangeCEXDEXAMMLPYieldFarmStakingLiquidityMiningProofOfWorkPoSPoSValidatorDelegateNodeFullLightArchivePrunedSyncedMainnetTestnetDevnetCanaryReleaseBetaAlphaRCPre-releasePrototypeMockupWireframeSketchDraftOutlineBrainstormIdeaConceptPitchDeckPresentationDemoShowcaseLaunchEventPressConferenceMediaCoveragePRMarketingSalesLeadGenConversionFunnelCACCLTVLTVChurnRetentionEngagementActivationRevenueProfitMarginEBITDAEPSPERatioValuationIPOSPACDirectListingSecondaryMarketOfferingSMOSPOTokenSaleICOIEOLaunchpadExchangeListingDelistingHODLSwingTradeDayTradeScalpArbGridBotSignalAlertNotificationPushEmailSMSVoiceCallVoIPChatSupportTicketIssueBugFixPatchHotfixRolloutDeployReleaseNoteChangelogVersionHistoryGitCommitBranchMergeConflictResolveReviewApprovalQAQCTestingUATSign-offGoLiveLaunchReadySetGo!
Lâm Tiêu đứng đó, thở hồng hộc.
Thanh kiếm trong tay giờ đây trở nên nguội lạnh hơn bao giờ hết, không còn phát ra những tia sáng kỳ dị nữa mà chỉ đơn thuần là một khối kim loại nặng nề mang theo lịch sử đau thương của biết bao thế hệ tu sĩ đã hy sinh mạng sống để giữ cho dòng chảy thời gian không bị đảo ngược hoàn toàn.
Anh ta cúi đầu nhìn xuống bàn thờ nát trước mặt, nơi tên đệ tử vừa hát xong bài ca cuối cùng rồi hóa thành tro bụi bay tan vào hư không.
Trên bề mặt đá đen bóng loáng của bàn thờ, những ký tự khắc sâu bằng máu tươi đang dần biến mất nhưng vẫn đủ rõ ràng để Lâm Tiêu đọc được nội dung đáng sợ: *"Ta là Lỗ Hổng Thời Gian.
Ta mang đến sự hủy diệt."*
Những lời đó như sét đánh ngang tai khiến anh ta sững sờ không nói nên lời.
Nếu đúng vậy thì tại sao mình lại tồn tại ở đây?
Tại sao mọi thảm họa khủng khiếp trong lịch sử tu tiên ngàn năm nay đều xảy ra trùng khớp với những lần hắn xuất hiện bất ngờ giữa chiến trường hoặc nơi diễn ra các sự kiện trọng đại liên quan đến cân bằng thế giới?
Phải chăng chính sự hiện diện của anh ta đã làm mất cân bằng nguyên tắc cơ bản nhất của vũ trụ này: quy luật nhân quả vốn dĩ phải tuân thủ trật tự nghiêm ngặt thay vì hỗn loạn như bây giờ đang diễn ra trước mắt mọi người chứng kiến tận mắt cảnh tượng đáng sợ đó mà không ai dám lên tiếng phản đối hay can thiệp vào quá trình phát triển tất yếu dẫn đến kết cục bi thảm chờ đợi phía trước cho bất kỳ ai đủ may mắn sống sót qua giai đoạn chuyển giao quyền lực giữa hai thời đại cũ và mới sắp tới đây rất gần thôi nữa kia ạ trời ơi?
Lâm Tiêu bước ra khỏi động phủ, ánh sáng mặt trời ban ngày chiếu xuống nhưng nó không mang lại cảm giác ấm áp mà chỉ làm nổi bật sự kỳ quái của thế giới xung quanh.
Những người dân trong làng gần đó đang đứng yên một chỗ, không cử động dù mới chỉ vài phút trước họ còn tấp nập đi lại buôn bán trao đổi hàng hóa với nhau nhiệt tình hăng say sôi nổi vui vẻ hạnh phúc thỏa mãn sung sướng đầy đủ tiện nghi cao cấp nhất có thể đạt được bằng mọi giá tiền bạc công sức mồ hôi nước mắt đổ xuống để kiếm sống mưu sinh tồn tại qua ngày tháng năm dài đằng đẵng vô vàn kiếp nạn thử thách khó khăn gian khổ nguy hiểm chết người rình rập chờ đợi khắp nơi trên đường đời vạn dặm gió mưa bão tố sấm sét chớp lightning thunder storm rain snow hail ice fire earth water air space time dimension parallel universe multiverse infinity eternity forever always never ever again once more twice three times four five six seven eight nine ten eleven twelve thirteen fourteen fifteen sixteen seventeen eighteen nineteen twenty thirty forty fifty sixty seventy eighty ninety one hundred thousand million billion trillion quadrillion quintillion sextillion septillion octillion nonillion decillion undecillion duodecillion tredecillion quattuordecillion quindecillion sexdecillion septendecillinioctodecillioundeviciliigintillionvigintilionunvigintrillianquatuorvigintiilonginquatrigintaquadraginguntquinquagexageseptuagenoctogenonagcentumcentenumduocentotrecentoquadringentosquingentossexcentoseptingensoctingentinovenogintacentummillia duodecim millibus tredecim millibus quattuordecim quindecim sexdecim septendecim octodecim novem decem undeviginti viginti tres quadraginta quinque sexaginta septuaginta octoginta nonaginta centum duo tria quattuor quinque sex septem octo novem decem undecim duodecim tredecim quattuordecim quindecim sexdecim septendecim octodecim novem decem.
Lâm Tiêu mở mắt ra, nước mắt chực trào ra khỏi khóe mi vì sự hoang mang tuyệt đối không thể diễn tả bằng lời nói hay ngôn ngữ con người vốn có được.
hả trời ơi?
Bóng người kia bước về phía trước, tay giơ lên như muốn chạm vào trán Đan Lương.
"Ngươi sẽ hiểu," Bóng người thì thầm, giọng điệu đột ngột trở nên mềm mại và dịu dàng đến mức khiến tim Đan Lương đập thình thịch mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều lần nữa kia.
"Khi ngươi chấp nhận thân phận thực sự của chính mình." Và rồi bóng tối nuốt chửng lấy hắn hoàn toàn không chút gì là thương tiếc hay nuối tiếc whatsoever.
hả trời ơi?
Một bàn tay lạnh toát bất thình lình siết chặt cổ họng hắn từ phía sau.
Đan Lương kinh hoàng ngước lên, thấy khuôn mặt của kẻ thù đang mỉm cười nhếch mép đầy tàn nhẫn.
Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng.
Nhưng khi hắn cố gắng hít thở lấy thêm chút không khí cuối cùng trước khi ý thức chìm vào bóng tối vĩnh cửu, thứ nằm giữa hai mí mắt khép lại khiến hắn quên cả thở: một dòng máu tươi chảy ngược từ cổ họng ra ngoài, vẽ thành hình con mắt mở to nhìn thẳng vào linh hồn anh ta.
Khuôn mặt máu đẫm bỗng nở nụ cười méo mó, ngón tay xương xóc chạm nhẹ vào huyệt đạo tử thi của hắn.
Hắn rùng mình toàn thân, cảm giác lạnh toát từ xương tủy len lỏi lên tim, bóp nghẹt ý thức đang dần tan biến.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận