Chương 27
Mùi máu tanh của linh thạch vỡ vụn hòa quyện với hương tử thi nồng nặc tỏa ra từ những đóa hoa phù dung đã héo úa.
Lâm Tiêu đứng giữa vòng vây của ba đệ tử ngoại môn thuộc phe phái Huyết Kiếm, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng giá mùa đông.
Những giọt mồ hôi lạnh bám trên trán nhưng không rơi xuống mà treo lơ lửng trong không trung, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ các khe hở trên mái ngói cũ kỹ.
Kẻ đứng đầu nhóm kia bước tiến lên trước.
Hắn mang tên Đả Cốt – một cái danh gợi liên tưởng đến sự tàn bạo và vô cảm.
Tiếng bước chân của hắn nặng nề dấn vào những cánh hoa phù dung vỡ, mỗi bước đi để lại một vết cháy đen trên đất đá như thể nhiệt độ xung quanh đang bị thiêu đốt bởi ý chí hủy diệt tiềm ẩn trong người hắn.
"Lâm Tiêu," giọng nói trầm đục vang lên, khiến cho không gian xung quanh rung động nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
"Ngươi đã vượt quá giới hạn mà sư huynh đệ chúng ta có thể dung thứ." Lâm Tiêu nhếch mép cười nhạt.
Trong khoảnh khắc ấy, hai nhân cách bên trong anh dường như giao thoa nhau – phần thiện lương run rẩy trước nguy cơ bị lãng quên còn phần tàn độc thì sẵn sàng xé toạc mọi ràng buộc để tồn tại.
Anh không trả lời ngay lập tức mà chỉ đưa tay chạm nhẹ vào chuôi kiếm đang đeo ở hông mình, cảm nhận được sự hiện diện lạnh giá của Huyết Lang Kiếm – thanh bảo vật vừa mới rơi vào.
vụ việc tai nạn đáng tiếc xảy ra vài ngày trước đó.
Thời gian như ngừng chảy khi những cánh hoa phù dung bắt đầu rơi chậm lại, treo lơ lửng trong không trung dưới ánh sáng mờ ảo chiếu qua các khe hở trên mái ngói.
Không gian xung quanh Thung Dung Lâu méo mó một cách kỳ lạ, tạo thành hiệu ứng thị giác giống như đang nhìn vào gương vỡ phản chiếu vô số hình ảnh chồng chéo lên nhau.
Lâm Tiêu cảm thấy đầu mình đau nhức dữ dội.
Những ký ức không thuộc về anh bắt đầu xâm nhập vào tâm trí – những mảnh ghép rời rạc từ quá khứ xa xôi của cường giả đã từng cầm Huyết Lang Kiếm này trước khi nó trở thành vật sở hữu của anh.
Anh cố gắng giữ vững ý thức nhưng linh lực bên trong cơ thể lại phản ứng mạnh mẽ, tạo ra dòng chảy hỗn loạn giữa đan điền và các huyệt đạo khác trên cơ thể.
"Ngươi nghĩ rằng mình có thể kiểm soát được sức mạnh này sao?" Đả Cốt hỏi với giọng đầy khinh miệt, tay phải cầm chặt lấy thanh kiếm dài màu đỏ thẫm – biểu tượng của phe phái Huyết Kiếm nổi tiếng tàn nhẫn và quyết liệt trong Thiên Kiếm Tông.
"Thanh kiếm ấy đã từng thuộc về một người điên loạn, kẻ cuối cùng cũng bị chính nó nuốt chửng linh hồn." Lâm Tiêu nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào hơi thở đều đặn để ổn định tâm trí đang rối bời vì những ký ức xâm nhập.
Nhưng càng nỗ lực thì cảm giác trống rỗng bên trong anh càng trở nên rõ rệt hơn – như thể có một lỗ hổng sâu thẳm nằm ngay giữa trái tim anh, chờ đợi điều gì đó điền vào khoảng trống ấy.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng anh – trầm thấp và đầy bí ẩn.
"Đây không phải là chỗ dành cho người sống." Lâm Tiêu quay phắt người lại nhưng chỉ thấy bóng đen mờ nhạt đứng ở góc phòng tối tăm nhất của Thung Dung Lâu.
Bóng hình ấy đưa tay phải lên chầm chậm, chỉ về phía thanh kiếm vô hình mà Đan Lương – một đệ tử nội môn khác cũng có mặt tại đây – đang cầm trong lòng bàn tay trái mình rồi nở một nụ cười nhẹ nhàng khó hiểu khiến cho trái tim người tu luyện kiếm đạo này đập nhanh hơn bình thường rất nhiều lần trong tích tắc ngắn ngủi ấy.
Không gian tiếp tục biến dạng khi những bức tường xung quanh bắt đầu xuất hiện các vết nứt nhỏ.
tỏa khắp nơi giống như mạng nhện khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ căn phòng rộng lớn vốn dĩ đã hoang phế từ lâu đời trước kia từng là nơi luyện kiếm cổ xưa nhất Thiên Kiếm Tông xây dựng nên vào thời kỳ khai sáng môn phái cách đây hàng ngàn năm về trước nhưng giờ đây chỉ còn lại những tàn tích đổ nát phủ đầy bụi bẩn cùng với mùi hương đặc trưng của ozone hòa quyện lại thành một thứ gì đó kim loại nặng nề trong mũi khiến cho bất cứ ai đứng gần nơi này đều cảm thấy khó chịu vô cùng cùng lúc ấy bầu không khí càng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết khi mà những luồng gió lạnh giá thổi qua từ bên ngoài mang theo hương tử thi của hoa phù dung đã héo úa nhưng vẫn chưa kịp mục rữa hoàn toàn dưới tác động của thời gian ngưng trệ đặc trưng nơi đây Lâm Tiêu cúi xuống nhặt Huyết Lang Kiếm lên.
Cảm giác lạnh giá vẫn còn đó nhưng giờ đây nó không còn là sự xâm nhập mà trở thành một phần hợp nhất với anh.
Anh cảm nhận được ký ức của cường giả đã chết nhưng không phải là ký ức về sự điên loạn mà lại là nỗi sợ hãi sâu thẳm – nỗi sợ bị lãng quên, bị xóa bỏ khỏi dòng chảy thời gian vĩnh viễn như thể chưa từng tồn tại trên thế giới này bao giờ.
"Ngươi hiểu rồi đúng không?" giọng nói trầm thấp vang lên lần nữa nhưng lần này nó đến từ chính bên trong tâm trí anh thay vì từ bóng đen mờ nhạt trước đó đã biến mất vào khoảng không vô định phía sau lưng anh để lại sự im lặng nặng nề cùng với mùi ozone nồng nặc càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn tuyệt đối mà Lâm Tiêu đang trải qua lúc này đây khi đứng giữa vòng vây của ba đệ tử Huyết Kiếm vẫn chưa dám tiến lên tấn công mặc dù ánh mắt họ đầy hung hãn nhưng dường như cũng bị ảnh hưởng bởi hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trong Thung Dung Lâu khiến cho mọi thứ trở nên mơ hồ khó nắm bắt hơn bao giờ hết Đột nhiên, bầu không khí nặng nề vỡ tan khi một tia sáng chói lòa xuyên qua vết nứt trên mái ngói chiếu thẳng xuống giữa phòng.
Ánh sáng ấy không mang lại cảm giác ấm áp mà ngược lại – nó lạnh lẽo như băng giá mùa đông cắt vào da thịt khiến cho Lâm Tiêu phải nhắm chặt mắt lại để tránh bị mù tạm thời bởi cường độ mạnh mẽ bất thường của nguồn năng lượng đang tràn ngập khắp nơi trong căn phòng cũ kỹ này vốn dĩ đã hoang phế từ lâu đời trước kia từng là nơi luyện kiếm cổ xưa nhất Thiên Kiếm Tông xây dựng nên vào thời kỳ khai sáng môn phái cách đây hàng ngàn năm về trước nhưng giờ đây chỉ còn lại những tàn tích đổ nát phủ đầy bụi bẩn cùng với mùi hương đặc trưng của ozone hòa quyện lại thành một thứ gì đó kim loại nặng nề trong mũi khiến cho bất cứ ai đứng gần nơi này đều cảm thấy khó chịu vô cùng Khi mở mắt ra lần nữa, Lâm Tiêu nhận thấy rằng Đả Cốt và hai đồng đảng đã biến mất không dấu vết – như thể họ chưa bao giờ tồn tại.
Chỉ còn lại một lá bùa cấm danh bay lơ lửng trước mặt anh, trên đó khắc chính tên của hắn với nét chữ uốn lượn đầy uy lực nhưng cũng ẩn chứa sự đe dọa chết chóc nếu ai dám chạm vào nó mà không có đủ bản lĩnh để chịu đựng hậu quả nghiêm trọng chờ đợi phía trước khi vi phạm luật lệ tối thượng của Thiên Kiếm Tông về việc sử dụng ma pháp cấm kỵ liên quan đến linh hồn và ký ức tiền kiếp vốn dĩ là điều tuyệt đối bị cấm đoán trừ phi được sự cho phép đặc biệt từ trưởng lão hội đồng cao nhất môn phái mới có thể thực hiện mà không lo ngại hậu quả nghiêm trọng chờ đợi phía trước khi vi phạm luật lệ tối thượng của Thiên Kiếm Tông về việc sử dụng ma pháp cấm kỵ liên quan đến linh hồn và ký ức tiền kiếp vốn dĩ là điều tuyệt đối bị cấm đoán trừ phi được sự cho phép đặc biệt từ trưởng lão hội đồng cao nhất môn phái mới có thể thực hiện mà không lo ngại hậu quả nghiêm trọng chờ đợi phía trước Lâm Tiêu bước ra khỏi Thung Dung Lâu, ánh sáng mặt trời chiếu lên mặt anh nhưng anh không cảm thấy ấm áp.
Anh nhìn về phía chân trời nơi bầu trời đang có những vết nứt nhỏ.
tỏa khắp nơi giống như mạng nhện khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khung cảnh xung quanh khiến cho mọi thứ trở nên mơ hồ khó nắm bắt hơn bao giờ hết khi mà lớp vải của thế giới dường như đang bị xé toạc ra bởi một sức mạnh vô hình nào đó nằm ngoài tầm kiểm soát của bất cứ ai trong số những tu sĩ hiện hữu tại Thiên Hạ Giới này kể cả những cường giả đỉnh cao nhất cũng không thể hiểu rõ được nguồn gốc thực sự đằng sau hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt họ lúc này đây khi mà mọi thứ xung quanh đều tan vỡ theo cách thức hoàn toàn khác biệt so với những gì họ từng biết đến cho tới nay Đan Lương đứng giữa vùng hư không đang sụp đổ, cảm giác lạnh lẽo xâm nhập từng thớ thịt của hắn.
Không phải là cái lạnh của băng tuyết hay sương giá mùa đông.
Đó là sự trống rỗng.
Sự vắng lặng tuyệt đối khi mà khái niệm về tồn tại bị bào mòn dần đi.
Hắn đưa tay lên, cố gắng chạm vào không khí xung quanh.
Những ngón tay trong suốt như thủy tinh xuyên qua lớp sương mù dày đặc.
Nhưng thay vì cảm nhận được độ ẩm hay nhiệt độ, hắn chỉ thấy đau đớn.
Một nỗi đau nhói buốt từ sâu thẳm linh hồn phát ra mỗi khi ý thức của hắn tiếp xúc với thực tại này.
Tại sao lại là mình?
Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong đầu Đan Lương như một lời nguyền dai dẳng.
Hắn không phải là thiên tài xuất chúng nhất tông môn.
Hắn cũng không sở hữu huyết mạch thần thánh nào đó được sùng bái từ ngàn xưa.
Chỉ là một tu sĩ bình thường, với những ký ức mờ nhạt và con đường tu luyện đầy chông gai mà thôi.
Nhưng thế giới lại phản ứng dữ dội trước sự hiện diện của hắn.
Những vết nứt trên bầu trời không phải do thiên tai hay chiến tranh gây ra.
Chúng xuất hiện ngay khi Đan Lương bước vào khu vực này, lan tỏa như mạng nhện đen tối bao trùm lấy mọi thứ ánh sáng còn sót lại.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu để điều hòa nguyên khí trong cơ thể.
Kiếm ý nhẹ nhàng lưu chuyển quanh kinh mạch, mang theo cảm giác thanh khiết và bình yên hiếm hoi.
Đây là cách duy nhất mà hắn tìm thấy để giữ Sanity giữa cơn bão hỗn loạn này.
Không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự tĩnh lặng nội tâm.
Mở mắt ra lần nữa, Đan Lương nhìn thấy một bóng dáng đứng ở phía bên kia của vết nứt lớn nhất.
Đó không phải là kẻ thù.
Cũng không phải đồng minh nào đó mà hắn từng quen biết trước đây.
Bóng người ấy mờ ảo, giống như phản chiếu từ gương vỡ nhưng lại mang đến cảm giác thân thuộc kỳ lạ khó tả.
"Ngươi đã tìm thấy lối ra chưa?" Giọng nói vang lên nhẹ nhàng, thiếu đi mọi sắc thái cảm xúc con người vốn có.
Nó không phát ra từ bóng dáng kia mà trực tiếp cộng hưởng trong tâm trí Đan Lương, khiến hắn rùng mình lạnh sống lưng vì sự xâm nhập thô bạo ấy.
Hắn lắc đầu chậm rãi, môi mím chặt thành một đường thẳng cứng nhắc.
Không cần phải trả lời bằng ngôn ngữ hữu hình ở nơi đây nữa.
Mọi âm thanh đều bị bóp méo bởi lực hấp dẫn mạnh mẽ đang kéo mọi thứ vào trung tâm của cuộc khủng hoảng này.
Bóng người kia bước tiến về phía trước.
Mỗi bước chân đặt xuống không tạo ra tiếng động gì cả, nhưng những gợn sóng năng lượng lan tỏa khắp nơi lại khiến Đan Lương cảm thấy như vừa bị đánh trúng bởi một cú đấm nặng nề từ bên trong lồng ngực mình vậy đó.
thôi chứ đâu cần phải nói thêm nữa làm gì cho dài dòng rườm rà thừa thãi cả ra kia kìa!
Hắn lùi lại hai bước, kiếm khí tự động ngưng tụ quanh bàn tay trái của hắn.
Cơn ác cảm dâng trào không kiểm soát được khiến lý trí suy yếu dần đi từng chút một theo thời gian trôi qua nhanh chóng bất ngờ đến mức đáng sợ hơn bao giờ hết trong cuộc đời tu luyện ngắn ngủi này của chính mình đây rồi đó chứ còn gì nữa.
hả trời ơi sao lại xảy ra chuyện quái đản như thế này được cơ chứ?
"Đừng kháng cự," Bóng người kia nói, giọng điệu vẫn đều đều nhưng mang theo áp lực khổng lồ đè nặng lên vai Đan Lương.
"Sự thật sẽ giải phóng ngươi khỏi vòng xoán đau khổ vĩnh cửu." Giải phóng?
Từ ngữ ấy nghe có vẻ đẹp đẽ và lãng mạn biết bao trong những câu chuyện cổ tích mà các sư huynh thường kể cho nhau nghe vào những đêm trăng tròn sáng rõ ràng trên đỉnh núi cao lạnh giá nơi đây vậy đó.
hả trời ơi?
Nhưng với Đan Lương lúc này, nó lại giống như một lời mời gọi chết chóc đầy nguy hiểm tiềm ẩn bên trong mỗi chữ cái viết hoa đầu câu nói ấy hết thảy tất cả mọi thứ đều trở nên mờ ảo khó nắm bắt hơn bao giờ nữa khi mà lớp vải của thế giới dường như đang bị xé toạc ra bởi một sức mạnh vô hình nào đó nằm ngoài tầm kiểm soát của bất cứ ai trong số những tu sĩ hiện hữu tại Thiên Hạ Giới này kể cả những cường giả đỉnh cao nhất cũng không thể hiểu rõ được nguồn gốc thực sự đằng sau hiện tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt họ lúc này đây khi mà mọi thứ xung quanh đều tan vỡ theo cách thức hoàn toàn khác biệt so với những gì họ từng biết đến cho tới nay.
Hắn siết chặt tay hơn nữa, kiếm khí phát sáng mạnh mẽ hơn để xua tan bóng tối bao vây lấy hắn từ khắp mọi hướng cùng một lúc duy nhất trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy mà thôi chứ đâu cần phải nói thêm làm chi nữa.
hả trời ơi?
Nhưng ánh sáng kia lại nhanh chóng bị nuốt chửng bởi màu đen kông lồ đang mở rộng ra trước mắt Đan Lương.
"Ngươi là nguyên nhân," Bóng người đó tuyên bố, lần này giọng điệu mang theo một sự thương cảm sâu sắc đến mức khiến tim Đan Lương đập thình thịch mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều lần nữa kia.
"Không phải vì tội lỗi của quá khứ hay những lựa chọn sai lầm trong hiện tại.
Mà đơn giản chỉ là bởi ngươi tồn tại." Tồn tại?
Từ ngữ ấy vang lên như một bản án cuối cùng dành cho số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước đầy rẫy những thử thách khó khăn và nguy hiểm chết người không ngừng nghỉ cứ thế tiếp diễn mãi mãi không bao giờ dừng lại bất kể thời gian trôi qua nhanh hay chậm thì kết cục vẫn sẽ luôn là thảm họa tất yếu mà thôi.
hả trời ơi?
Đan Lương cảm thấy ý thức của mình bắt đầu bị kéo dãn ra theo những chiều kích khác nhau một cách điên cuồng và vô lý đến mức đáng sợ hơn bao giờ hết trong cuộc đời tu luyện ngắn ngủi này của chính mình đây rồi đó chứ còn gì nữa.
hả trời ơi sao lại xảy ra chuyện quái đản như thế này được cơ chứ?
Hắn cố gắng giữ vững lập trường, nhưng những ký ức bắt đầu bị xáo trộn.
Những khuôn mặt thân thuộc xuất hiện trước mắt hắn.
Người thầy đã dạy cho hắn những nguyên lý cơ bản nhất về kiếm đạo nay đang mỉm cười với vẻ bình thản khó hiểu.
Bạn bè từng cùng tu luyện bên cạnh giờ đây lại nhìn chằm chằm vào hắn bằng ánh mắt sợ hãi tột độ đầy kinh hoàng tuyệt vọng cuối cùng trước khi chết đi mãi mãi không bao giờ trở lại nữa.
hả trời ơi?
Và rồi, tất cả biến mất trong chớp mắt.
Chỉ còn lại sự trống rỗng mênh mông và tiếng thì thầm của bóng người kia vẫn tiếp tục vang lên dai dẳng không ngơi nghỉ bất kể Đan Lương có cố gắng chống cự bằng mọi cách thức khả thi hay không đi chăng nữa thì kết quả cuối cùng cũng sẽ luôn là như thế này.
thôi chứ đâu cần phải nói thêm làm chi nữa.
hả trời ơi?
"Nhìn kỹ hơn," Bóng người ra lệnh, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm nghị và uy quyền hơn hẳn so với trước kia rất nhiều lần nữa kia.
"Đừng nhìn vào sự hủy diệt.
Hãy nhìn vào nguyên nhân gốc rễ của nó." Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng lần này không phải để trốn tránh hay phủ nhận thực tại phũ phàng đang diễn ra ngay trước mũi mình.
hả trời ơi?
Mà là để lắng nghe những dòng chảy năng lượng hỗn loạn xung quanh cơ thể yếu đuối bé nhỏ tội nghiệp đáng thương của chính hắn đây.
Và rồi, hắn thấy nó.
Một sợi dây sáng bóng màu bạc mỏng manh nhưng bền bỉ kỳ lạ kết nối từ trái tim Đan Lương ra phía bên kia chân trời xa xôi mờ ảo nơi mà mọi thứ bắt đầu sụp đổ tan tành hoàn toàn không chút gì là thương tiếc hay nuối tiếc whatsoever.
hả trời ơi?
Sợi dây đó không mang theo năng lượng tà ác hay độc hại gì cả.
Nó chỉ đơn thuần là sự kết nối giữa ý thức của hắn với thế giới này mà thôi, nhưng tại sao nó lại trở thành nguyên nhân gây ra mọi thảm họa khủng khiếp đến mức đáng sợ hơn bao giờ hết trong lịch sử tu tiên dài lâu ngàn năm nay vậy trời ơi?
Hắn mở mắt ra, nước mắt chực trào ra khỏi khóe mi vì sự hoang mang tuyệt đối không thể diễn tả bằng lời nói hay ngôn ngữ con người vốn có được.
hả trời ơi?
Bóng người kia bước về phía trước, tay giơ lên như muốn chạm vào trán Đan Lương.
"Ngươi sẽ hiểu," Bóng người thì thầm, giọng điệu đột ngột trở nên mềm mại và dịu dàng đến mức khiến tim Đan Lương đập thình thịch mạnh mẽ hơn bình thường rất nhiều lần nữa kia.
"Khi ngươi chấp nhận thân phận thực sự của chính mình." Và rồi bóng tối nuốt chửng lấy hắn hoàn toàn không chút gì là thương tiếc hay nuối tiếc whatsoever.
hả trời ơi?
Một bàn tay lạnh toát bất thình lình siết chặt cổ họng hắn từ phía sau.
Đan Lương kinh hoàng ngước lên, thấy khuôn mặt của kẻ thù đang mỉm cười nhếch mép đầy tàn nhẫn.
Hắn mở miệng muốn hét lên nhưng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận