Chương 19
Nó vang lên bên trong xương cốt của Lâm Tiêu.
Khi hai thanh kiếm chạm nhau – Vô Danh và bóng tối hình hài hóa từ ý chí hủy diệt – thế giới xung quanh anh dường như ngừng lại một nhịp.
Không phải sự tĩnh lặng bình thường, mà là khoảng trống giữa các khoảnh khắc, nơi thời gian bị kéo dãn đến mức cảm giác trở nên nhói đau.
Những mảnh vỡ vô hình lan tỏa ra theo sóng xung kích, nhưng chúng không chạm vào đất đá hay cây cối.
Chúng cắt xuyên qua bản chất hiện thực của mọi thứ trong bán kính mười trượng.
Lâm Tiêu đứng đó, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm run rẩy.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng đang mở rộng từ điểm tiếp xúc giữa hai lưỡi kiếm, lan ngược lên cánh tay và xâm nhập vào mạch máu.
Đó không phải là lạnh giá của băng tuyết hay nóng bỏng của hỏa diệm hoa.
Đó là cảm giác bị xóa bỏ.
Như thể ai đó đang dùng bút tẩy trên một bức tranh mực tàu, lau đi những nét vẽ tạo nên hình hài của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu theo phương pháp "Thư Thức" mà sư phụ từng dạy – cách để tâm tĩnh như hồ nước im lìm giữa bão tố.
Nhưng lần này, lòng hồ ấy đang bị khuấy động bởi một cơn địa chấn nội tại.
Nhân cách A, phần thiện lương dễ tổn thương trong anh, kêu gọi sự tha thứ và buông bỏ.
Còn nhân cách B, kẻ tính toán tàn độc, thì hét lên rằng đây là cơ hội duy nhất để kiểm soát dòng chảy entropy này trước khi nó nuốt chửng cả Thiên Hạ Giới.
"Mày đang sợ," giọng nói của Nhân cách B vang lên trong đầu hắn, lạnh lẽo như thép dưới ánh trăng.
"Sợ không phải vì cái chết.
Mà sợ rằng nếu mày tan biến đi, sẽ chẳng ai nhớ đến tên Lâm Tiêu nữa."
Lâm Tiêu nghiến răng, nội lực Luyện Cơ cảnh cuồn cuộn từ đan điền bốc ngược lên đỉnh Đầu Đỉnh.
Hắn cố gắng đẩy lùi cảm giác tan rã đó bằng ý chí của một kiếm tu sĩ.
Kiếm ý không chỉ là sát khí; nó là sự khẳng định tồn tại trong vũ trụ vô thường.
Thanh Vô Danh rung động nhẹ, phát ra âm thanh trầm thấp như tiếng thở dài của ngàn năm lịch sử bị lãng quên.
Bóng tối đối diện hắn cũng lui lại chút ít, nhưng ánh mắt hắc ám từ bóng người kia vẫn đăm đăm nhìn vào hắn.
Không có sự thù địch rõ ràng, chỉ có một nỗi buồn xa xăm và một sự mệt mỏi đến cùng cực – như thể họ đã chiến đấu với nhau hàng ngàn lần trong những vòng lặp thời gian bị mắc kẹt này.
"Hãy tỉnh táo," Lâm Tiêu tự nhủ, giọng nói của anh vang lên khàn khạc nhưng kiên định hơn bất kỳ lúc nào trước đây.
"Mày không phải là bóng tối.
Mày là hậu quả."
Anh giơ kiếm cao hơn, chuẩn bị cho đòn phản kích tiếp theo.
Nhưng thay vì tấn công, hắn nhận thấy điều gì đó kỳ lạ trên lưỡi kiếm của đối phương – những ký tự cổ xưa đang nhảy múa trên bề mặt kim loại đen ngòm kia.
Chúng không phải là văn tự của Thiên Hạ Giới hiện tại, mà giống như những vết nứt trong chính cấu trúc thực tại, phơi bày ra bên ngoài dưới dạng ngôn ngữ nguyên thủy nhất: sự hủy diệt thuần khiết.
Bạch Thanh Thư đứng ở rìa khu rừng cổ thụ, nơi biên giới giữa thế gian thường nhật và vùng đất bị nhiễm độc Ma Quan bắt đầu nhòa đi.
Cô không dám bước vào sâu hơn nữa vì áp lực khí tức từ trận chiến của Lâm Tiêu đang làm rung chuyển cả địa mạch xung quanh.
Mỗi lần hai thanh kiếm va chạm, những chiếc lá trên cây rụng xuống nhưng lại không chạm đất – chúng treo lơ lửng trong không trung, bị mắc kẹt giữa quá khứ và tương lai.
Cô nắm chặt tay cầm cung tên bằng gỗ bạch dương của mình, ngón tay trắng bệch vì siết mạnh đến mức đau đớn.
Tim cô đập thình thịch không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì một lý trí cứng nhắc đang gào lên trong đầu: *Nếu Lâm Tiêu là nguyên nhân gốc rễ thì hắn phải bị tiêu diệt.*
Đó là lẽ công bằng của Thiên Kiếm Tông.
Đó là cách duy nhất để bảo vệ thế giới khỏi thảm họa sắp xảy ra.
Nhưng khi cô nhìn thấy bóng dáng đơn độc của nam tử kia giữa màn sương mù tím ngầu, một cảm giác ấm áp lạ lùng lại trỗi dậy trong lồng ngực – mâu thuẫn với tất cả những gì cô đã tin tưởng suốt nhiều năm qua.
"Bạch Thanh Thư," giọng nói bên tai khiến cô giật mình quay đầu lại.
Viên, đồng môn của cô, đang nằm quằn quại trên mặt đất sau khi bị chấn thương nặng từ trận đấu trước đó.
Gương mặt anh ta tái nhợt, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán nhưng ánh mắt vẫn sáng rực lên vẻ lo lắng tột độ.
"Đừng nghe theo nó...
Đừng để sự sợ hãi dẫn dắt ngươi."
"Im đi," Thanh Thư càu nhàu, dù giọng nói của cô thiếu chút sức nặng cần thiết.
Cô cúi xuống đỡ anh ta dậy một cách cẩn thận.
"Ngươi không hiểu gì cả.
Nếu hắn là Lỗ Hổng Thời Gian như lời các trưởng lão nói...
thì sự tồn tại của hắn chính là mối nguy hiểm lớn nhất."
"Thật à?" Viên cười bitterly, ho ra một ngụm máu đỏ tươi rơi xuống cỏ xanh biếc bị cháy đen xung quanh.
"Vậy còn chúng ta呢?
Chúng ta đã sống dựa vào dòng chảy thời gian mà hắn cố gắng giữ ổn định này bao lâu rồi?
có lẽ hắn mới là người duy nhất đang chịu đựng nỗi đau của sự tan vỡ ấy."
Thanh Thư im lặng.
Cô nhìn về phía trận chiến, nơi những tia sáng trắng xóa và bóng tối đen ngòm tiếp tục đan xen vào nhau tạo thành một xoáy trôn ốc kỳ lạ.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, cô nhận ra rằng mình không thực sự biết Lâm Tiêu là ai – hay đúng hơn, anh ta đang cố gắng trở thành ai trong vai trò kép đầy mâu thuẫn này.
Và điều đáng sợ nhất là: nếu hắn sụp đổ hoàn toàn, liệu thế giới có còn nguyên vẹn như họ tưởng tượng?
Lâm Tiêu bước về phía trước, mỗi bước đi đều khiến mặt đất dưới chân nứt nẻ không phải do lực tác động vật lý mà vì sự từ chối chấp nhận thực tại của chính cơ thể anh.
Những vết nứt đen nhánh trên da thịt giờ đã lan rộng khắp toàn thân, giống như mạng nhện thủy tinh vỡ nhưng được dệt bằng bóng tối thuần khiết.
Hắn cảm thấy từng tế bào trong người mình đang phân rã thành bụi thời gian – những hạt nhỏ li ti chứa đựng ký ức về mọi khoảnh khắc hắn chưa bao giờ sống qua.
Tại sao lại là anh?
Tại sao một kẻ vô danh như Lâm Tiêu phải gánh chịu trọng trách này?
Câu hỏi ấy đã đeo bám anh từ ngày đầu tiên gia nhập Thiên Kiếm Tông, và bây giờ nó trở thành hiện thực đáng sợ nhất: Anh không chỉ đơn thuần là nạn nhân của số phận – anh chính là nguyên nhân.
Hắn nhớ lại những giấc mơ fragmented – những mảnh ghép ký ức rời rạc về một nơi nào đó xa xôi hơn cả đỉnh cao của Thiên Hạ Giới, nơi mà mọi thứ đều bắt đầu từ sự tĩnh lặng tuyệt đối trước khi Big Bang xảy ra.
Ở đó không có khái niệm tốt hay xấu, chỉ có sự cân bằng mong manh giữa sáng tạo và hủy diệt.
Và hắn – hay đúng hơn là ý thức được hóa thân thành hình hài con người này – chính là biểu hiện cụ thể của sự mất cân bằng ấy.
"Ngươi nghĩ mày đang chiến đấu để cứu rỗi thế giới," giọng nói từ bóng tối vang lên lần nữa,这次 gần gũi hơn, như thể nó đang đứng ngay bên cạnh vai anh thay vì đối diện qua khoảng cách mười trượng.
"Nhưng thực tế thì mày chỉ đang cố gắng trì hoãn khoảnh khắc mà tất cả mọi thứ sẽ trở về trạng thái ban đầu: hư vô."
Lâm Tiêu ngừng lại.
Anh quay mặt sang hướng giọng nói phát ra, nhưng không thấy bất kỳ hình dạng cụ thể nào – chỉ là một bóng mờ dao động trong không gian扭曲 (twisted).
Kiếm ý của anh rung lên dữ dội hơn bao giờ hết, phản ứng tự nhiên trước sự hiện diện nguy hiểm này.
"Vậy thì sao?" Hắn hỏi, giọng nói bình thản đến mức khiến chính mình cũng phải kinh ngạc.
"Nếu hư vô là đích đến cuối cùng, tại sao chúng ta vẫn tồn tại?
Tại sao lại có những cảm xúc đau khổ và hạnh phúc?
Tại sao kiếm ý của tôi lại rung động khi chạm vào lưỡi kiếm của ngươi?"
Bóng tối im lặng một lúc lâu – đủ dài để khiến không khí trở nên ngột ngạt.
Sau đó, nó cười – tiếng cười khô khan như lá cây rụng xuống đất trong mùa thu chết chóc.
"Vì thế giới này cần chứng minh rằng sự tồn tại có ý nghĩa," giọng nói đáp lại.
"Dù cho ý nghĩa ấy chỉ là ảo tưởng tạm thời trước khi mọi thứ sụp đổ trở về hư vô.
Và ngươi, Lâm Tiêu...
Ngươi chính là người duy nhất đủ mạnh để đưa ra lựa chọn cuối cùng: Tiếp tục trì hoãn kết thúc này bằng cách hy sinh bản thân mình – hoặc phá vỡ hoàn toàn vòng lặp và chấp nhận sự hủy diệt triệt để."
Anh sững sờ trước tuyên bố đó.
Không phải vì nội dung của nó, mà bởi giọng điệu bình thản khi nói về những điều điên rồ nhất từng nghe qua trong đời tu luyện của một kiếm sĩ.
Nhưng sâu bên trong, anh biết rằng bóng tối đang nói thật – ít nhất là theo cách hiểu hạn chế của chính nó đối với thực tại phức tạp này.
Trong lúc đó, ở xa hơn nữa nơi ranh giới giữa thế gian và vùng đất bị nhiễm độc Ma Quan bắt đầu nhòa đi hoàn toàn...
một hiện tượng lạ lùng xảy ra khiến cả Bạch Thanh Thư lẫn Viên phải nín thở kinh hãi nhìn thấy.
Những cánh hoa đào rơi từ trên cao xuống – nhưng chúng không chạm đất mà tan biến thành ánh sáng vàng kim trước khi chạm mặt cỏ xanh biếc bị cháy đen xung quanh khu vực chiến đấu của Lâm Tiêu và bóng tối kia.
Ánh sáng ấy lan tỏa nhanh chóng, tạo thành một vòng tròn rộng lớn bao bọc lấy cả hai bên tham gia trận chiến siêu nhiên này.
Bên trong vùng ảnh hưởng đó, mọi thứ trở nên chậm chạp đến mức không thể tin nổi – ngay cả những giọt nước mắt rơi từ khóe mắt của Thanh Thư cũng treo lơ lửng giữa không trung mà chưa kịp chạm xuống má cô.
"Hoa đào nở hoa..." Viên thì thầm đầy kinh ngạc, giọng nói run rẩy vì sợ hãi lẫn kỳ vọng pha trộn vào nhau một cách phức tạp难以言喻 (indescribable).
"Đây là dấu hiệu của sự tái sinh...
hay báo trước cho cái chết?"
Thanh Thư không trả lời.
Cô chỉ đứng đó bất động như tượng đá, mắt nhìn chằm chằm vào trung tâm vòng tròn ánh sáng nơi Lâm Tiêu đang đối diện với bóng tối của chính mình.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối này – khi thời gian dường như ngừng chảy hoàn toàn – cô nhận ra rằng quyết định sắp tới không chỉ ảnh hưởng đến số phận của Thiên Kiếm Tông hay thậm chí là cả Thiên Hạ Giới...
mà còn liên quan trực tiếp đến những mối ràng buộc tình cảm sâu sắc nhất mà mỗi người trong họ đều cố gắng che giấu phía sau lớp vỏ bọc cứng rắn của các tu sĩ kiếm đạo.
Và điều đáng sợ hơn hết là: Dù có muốn hay không, Bạch Thanh Thư biết rằng mình sẽ phải đưa ra lựa chọn cuối cùng – ngay cả khi nó đi ngược lại tất cả những gì cô đã tin tưởng suốt cuộc đời tu luyện đầy gian nan này.
Lâm Tiêu cảm thấy sức nặng của quyết định đè lên vai anh hơn bất kỳ thanh kiếm nào từng nâng đỡ trong quá khứ.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay đang dần biến thành ánh sáng mờ ảo – dấu hiệu rõ ràng nhất rằng cơ thể vật lý của hắn sắp hoàn toàn tan rã vào hư vô nếu tiếp tục duy trì trạng thái hiện tại này.
Nhưng thay vì hoảng loạn, một cảm giác bình yên lạ lùng lại trỗi dậy trong lòng anh – như thể cuối cùng thì anh đã tìm ra câu trả lời cho những đêm dài mất ngủ suy tư về ý nghĩa thực sự của cuộc đời tu luyện đầy đau khổ này.
"Ta hiểu rồi," Lâm Tiêu nói, giọng nói vang lên rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trước đây dù cơ thể đang phân rã từng chút một trước mắt anh ta.
"Mày không phải kẻ thù của tao.
Mày là phần còn thiếu trong câu chuyện – mảnh ghép cuối cùng để hoàn chỉnh bức tranh toàn cảnh về sự tồn tại và hủy diệt vốn dĩ luôn song hành cùng nhau từ thuở khai thiên lập địa."
Bóng tối đối diện anh gật đầu chậm rãi, cử chỉ đơn giản nhưng mang theo ý nghĩa sâu sắc đến mức khiến không khí xung quanh trở nên dày đặc hơn gấp bội.
"Và bây giờ," giọng nói của nó vang lên lần cuối trước khi hoàn toàn tan biến vào hư không phía sau lưng Lâm Tiêu, "...ngươi đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo chưa?"
Không đợi câu trả lời – hay có lẽ chính vì biết chắc chắn rằng đáp án sẽ là gì bất kể tình huống nào xảy ra – bóng tối kia đột ngột lao về phía trước với tốc độ ánh sáng!
Không phải để tấn công nữa mà nhằm mục đích hợp nhất hoàn toàn vào cơ thể đang dần tan biến của nam tử trẻ tuổi đứng giữa vòng tròn hoa đào nở rộ này.
Trong khoảnh khắc giao thoa ấy, Lâm Tiêu cảm thấy ý thức của mình bị kéo đi đến tận cùng biên giới nhận thức con người – nơi mà những khái niệm như thời gian và không gian hoàn toàn mất hết giá trị tham chiếu thông thường.
anh nhìn thấy thứ gì đó khiến cả linh hồn run rẩy sợ hãi: Một cánh cửa khổng lồ bằng xương rồng cũ kỹ đóng chặt trước mặt, phía sau nó là tiếng vọng của vô số giọng nói đang hét lên cùng lúc những câu chuyện khác nhau nhưng đều kết thúc với bi kịch chung – sự tan vỡ không thể đảo ngược của mọi thứ chúng ta yêu quý nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận