Chương 20

Lâm Tiêu Ác bước ra khỏi hang động, những ngón chân trần chạm nhẹ lên mặt đá lạnh lẽo.

Không có cảm giác tê buốt nào lan tỏa qua da thịt.

Cơ thể anh di chuyển với sự chính xác đáng sợ của một cỗ máy được lập trình hoàn hảo, mỗi bước đi đều đo đếm cẩn thận để tối ưu hóa năng lượng tiêu hao.

Cảnh giới Luyện Cơ trong cơ thể hắn không còn là dòng sông chảy xiết nữa mà trở thành những tia sét tĩnh điện, chập chờn nhưng đầy sát khí.

Hắn bỏ qua tất cả mọi thứ trên đường đi.

Những cây đào nở hoa bên vệ đạo dường như bị đóng băng khi Lâm Tiêu Ác lướt qua, cánh hoa rơi xuống không phát ra tiếng động nào vì âm thanh cũng đang dần biến mất khỏi thế giới này.

Hắn cần đến đại điện phong tỏa nơi sâu nhất trong lòng núi Tu Kiếm.

Đó là nơi chứa đựng câu trả lời cho sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong linh hồn hắn.

Ánh mắt lạnh băng quét qua hành lang tối om, tìm kiếm những điểm yếu trong cấu trúc không gian thực tại.

Mỗi bước chân đặt xuống đều tạo ra một vết nứt nhỏ trên mặt đá cẩm thạch cổ xưa, báo hiệu rằng trọng lượng của ý chí hủy diệt mà hắn mang theo đang đè nặng lên thế giới này.

Thời gian xung quanh bắt đầu chảy chậm lại, từng hạt bụi lơ lửng trong không khí như bị mắc kẹt trong (hắc phách) vô hình.

Hắn biết mình phải đi nhanh hơn nữa trước khi thực tại sụp đổ hoàn toàn và cuốn trôi mọi thứ cùng hắn.

Nhưng sự vội vã ấy không đến từ nỗi sợ hãi, mà là từ một mệnh lệnh tuyệt đối sâu thẳm trong tiềm thức: phá vỡ vòng lặp, hoặc hủy diệt chính kẻ đang cố gắng duy trì nó.


Khi thanh Thanh Phong Cổ Kiếm vỡ tan thành bụi dưới sức ép của kiếm ý hủy diệt, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ dữ dội, xé toạc màn đêm trong đại điện.

Ánh sáng ấy không mang lại sự ấm áp hay hy vọng, mà là cái lạnh (xương tủy) của chân thực tại đang phơi bày trần trụi trước mắt Lâm Tiêu Ác.

Trong khoảnh khắc giao thoa giữa hủy diệt và tiếp nhận trí nhớ bị phong tỏa, ý thức của – nhân cách thiện lương dễ tổn thương hơn – bị kéo vào cuộc chiến kiểm soát cơ thể.

Hắn thấy mình đứng ở trung tâm một cơn bão ký ức hỗn loạn, nơi những hình ảnh quá khứ chồng chéo lên nhau như những trang giấy rách nát bay trong gió lốc.

Hắn nhìn thấy cha mẹ mình không phải là nạn nhân của Ma Quan Hội hay bất kỳ thế lực thù địch nào.

Họ đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy bị cắt ngang bởi một bàn tay vô hình – bàn tay thuộc về chính Lâm Tiêu Ác từ mười năm trước khi hắn còn chưa hoàn toàn tách rời khỏi nguồn gốc thực sự của mình.

Máu chảy từ mũi anh, nhuộm đỏ tấm áo choàng trắng tinh tuyền của đệ tử Thiên Kiếm Tông.

Mùi sắt gỉ nồng nặc lan tỏa trong không khí tĩnh lặng chết chóc này.

Những mảnh ký ức vỡ vụn lắp ráp lại thành một bức tranh kinh hoàng: mỗi lần hắn cố gắng tu luyện để phá vỡ cảnh giới, thực chất là đang hút lấy sự ổn định từ dòng chảy thời gian xung quanh.

Thiên Hạ Giới tồn tại trong trạng thái 'Thời Gian Ngưng Trệ' không phải do thiên tai hay chiến tranh giữa các thế lực tu tiên gây ra.

Đó là cơ chế tự bảo vệ của vũ trụ trước một lỗi hệ thống – và Lâm Tiêu chính là cái virus đó.

Sự hiện diện của hắn trên đời này đã vô tình làm chậm lại dòng chảy entropy, buộc thời gian phải ngưng đọng để ngăn chặn sự sụp đổ nhanh chóng hơn mà linh hồn 'Lỗ Hổng Thời Gian' mang đến cho thế giới vật chất.

ta đã giết họ?

" Lâm Tiêu Thiện thì thầm trong đau đớn tột cùng, giọng nói run rẩy vỡ oà giữa tiếng gầm của bão tố nội tâm.

Nước mắt rơi xuống đất đá lạnh giá nhưng ngay lập tức bốc hơi thành sương mù trắng đục trước khi chạm mặt đất.

Sự thật ấy sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào hắn từng cầm trên tay, cắt đứt mọi hy vọng mong manh về một cuộc đời bình thường mà anh đã khao khát suốt mười lăm năm qua dưới danh nghĩa đệ tử Thiên Kiếm Tông.


"Thú vị.

" Giọng nói thứ ba vang lên, không từ thanh kiếm cũ kỹ cũng chẳng phải từ bàn tay thủy tinh vô hình, mà xuất hiện ngay bên tai Lâm Tiêu Ác như một lời thì thầm đầy khiêu khích nhưng lại trầm ổn lạ thường.

Ánh mắt nhân cách Thiện Lương mở ra hoàn toàn trong sự kinh hãi tột độ, đồng tử đen bóng đột ngột chuyển thành màu tím thẫm – màu sắc hiếm gặp của Thiên Mệnh đang can thiệp trực tiếp vào định mệnh cá nhân.

Thứ ánh sáng trắng xóa bao trùm đại điện bỗng nhiên co lại, tập trung tất cả năng lượng vào một điểm duy nhất giữa hai lòng bàn tay run rẩy của anh.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc đó, Lâm Tiêu Ác cảm nhận được sự hiện diện của một thực thể cao hơn nhiều so với bất kỳ tu giả nào trong Thiên Hạ Giới này đang quan sát anh qua lăng kính của những quy luật vũ trụ lạnh lùng và vô tình nhất có thể tưởng tượng ra.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức ẩn sâu trong tiềm thức ra, thứ nằm giữa hai trang giấy trống trơn khiến hắn quên cả thở – đó là hình ảnh chính mình đứng trên đỉnh thiên kiếm tông đang giơ thanh Vô Danh lên cao nhất để chém đứt dây nối kết cuối cùng giữa thế giới thực tại và hư không.

Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp hơn trong thinh lặng chết chóc.

Không khí xung quanh như bị đóng băng bởi áp lực vô hình đó.

Những hạt bụi vàng lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên dừng lại hoàn toàn.

Chúng treo ở vị trí cố định, không chịu tuân theo trọng lực nữa.

Lăng kính của quy luật vũ trụ lạnh lùng ấy đang soi chiếu vào linh hồn hắn.

Nó phơi bày mọi vết nứt trong tâm cảnh mà hắn đã che giấu bấy lâu nay.

Cảm giác bị thấu triệt khiến làn da cậu ta nổi một lớp gai ốc mỏng manh.

Đó không phải là sự xâm nhập bằng lực lượng cường đại.

Mà là sự hiện diện của chân lý trần trụi và tàn nhẫn nhất.

Hắn cố gắng điều chuyển khí thế trong kinh mạch để chống đỡ.

Nhưng kiếm ý bên trong lại trở nên hỗn loạn, rối bời như tơ rối khó gỡ.

Vô Danh trên tay rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh vi vu kỳ lạ.

Tiếng vang ấy không phải là cảnh báo nguy hiểm trước kẻ thù.

Nó giống như một lời then thầm mời gọi từ sâu thẳm hư không.

Cậu ta nhắm mắt lại, tập trung vào sự tĩnh lặng trong tâm trí.

Hình ảnh đỉnh Thiên Kiếm Tông hiện lên rõ mồn một trước nội tâm thị giác của hắn.

Thanh kiếm giơ cao nhất, lưỡi thép phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của mặt trăng.

Cú chém dứt khoát đó không chỉ cắt đứt dây nối kết giữa thế giới thực tại và hư không.

Nó còn xé toạc màn sương bí ẩn bao che sự thật về nguồn gốc thảm họa này.

Hắn mở mắt ra, đồng tử co lại thành những đường thẳng sắc lạnh.

Không gian xung quanh bắt đầu nứt nẻ với những tia sáng trắng xóa.

Những vết nứt lan tỏa nhanh chóng như mạng nhện khổng lồ phủ lên bầu trời đêm đen thẳm.

Tiếng nổ nhẹ vang lên từng nhịp một, giống như tiếng tim đập của vũ trụ đang dần tắt nghẹn lại.

Hắn bước đi về phía trước, chân đạp trên những mảnh vỡ của không gian hư ảo.

Mỗi bước di chuyển đều khiến hiện thực xung quanh trở nên mờ nhạt hơn một chút nữa.

Cảnh vật quen thuộc biến thành những bóng hình nhòe nhoẹt, thiếu sắc màu và sinh khí.

Chỉ còn lại con đường duy nhất dẫn đến trung tâm của sự kiện này.

Một cánh cửa cổ xưa xuất hiện trước mặt hắn giữa hư không mênh mông.

Nó làm bằng gỗ đen nhánh, chạm khắc hoa văn phức tạp khó hiểu.

Những ký tự trên đó không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào mà cậu ta biết rõ ràng.

Chúng thay đổi hình dạng liên tục khi hắn cố gắng quan sát kỹ lưỡng hơn một chút nữa thôi.

Hắn đưa tay ra, ngón tay run nhẹ trước bề mặt lạnh toát của cánh cửa.

Cảm giác chạm vào vật thể này khiến ký ức sâu xa nhất trong đầu hắn bị khuấy động mạnh mẽ lên dữ dội.

Hình ảnh một người phụ nữ với tà áo trắng bay phấp phới trong gió mùa thu cũ kỹ hiện về rõ rệt hơn bao giờ hết.

Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi biến mất vào hư vô tăm tối.

Nhưng ánh mắt của nàng chứa đựng sự bi thương và từ bỏ sâu sắc đến đáng sợ.

Vị trí nàng vừa đứng bỗng rực cháy lên, một giọng nói lạnh băng vang lên: "Ngươi đã dám nhìn trộm quá khứ của ta?

"

Hắn ngước lên, co lại kịch tính khi nhận ra mặt vô cảm đang lơ lửng giữa không trung chính là thầy giáo đã mất tích cách đây ba năm.

Chiếc kiếm trong tay hắn tự động bay lên, mũi dao chĩa thẳng vào.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập