Chương 18
Đó là một cảnh tượng bị xé toạc bởi sự vô lý của thời gian.
Thành phố Ngưng Trệ nằm đó, giống như một bức tranh thủy mặc đang bị nước mưa tẩy rửa, các nét vẽ tan chảy vào nhau nhưng lại cố chấp không chịu biến mất hoàn toàn.
Những cư dân trong thành di chuyển với nhịp điệu chậm chạp đến đáng sợ, mỗi bước chân của họ kéo dài ra thành những vệt mờ ảo, lặp đi lặp lại cùng một chuỗi hành động từ hàng ngàn năm trước: một người bán hoa giơ tay đưa đóa sen cho khách, nhưng cánh hoa chưa kịp chạm vào lòng bàn tay đã bắt đầu héo úa và nở rộ trở lại trong vòng một nhịp thở.
Lâm Tiêu đứng trên đỉnh ngọn núi đá đen, nơi không khí loãng đến mức mỗi hơi thở đều cứa đau lồng ngực hắn.
Một cái lạnh thấu xương, không phải của băng tuyết mùa đông, mà là sự trống rỗng của vũ trụ khi nó ngừng quay.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào bầu trời xám tro nơi con mắt trắng bệch vừa khép lại sau cú chạm kiếm ban nãy.
"Cái thứ ba," Lâm Tiêu thì thầm, giọng nói của hắn vang lên khàn khản, bị gió xoáy cuốn đi trước khi kịp lan truyền.
"Tại sao mọi thứ xung quanh tôi đều tan vỡ?"
Câu hỏi đó đã ăn sâu vào tiềm thức hắn từ ngày còn là một thiếu niên mồ côi, nhưng giờ đây, nó không còn là sự nghi ngờ của một đứa trẻ tìm kiếm cha mẹ nữa.
Nó là lời phán xét của một thực thể nhận ra bản thân mình là nguyên nhân gây ra bệnh dịch.
Nhân cách A bên trong linh hồn Lâm Tiêu run rẩy.
Đó là phần ý chí muốn tồn tại, muốn kết nối với thế giới này thông qua tình thương và ký ức.
Hắn cảm thấy sợ hãi trước sự im lặng bao trùm.
Im lặng không phải là vắng tiếng động; nó là sự vắng mặt của nguyên nhân và hệ quả.
Trong vùng đất Ngưng Trệ này, nếu một chiếc lá rơi xuống đất, âm thanh va chạm sẽ mãi mãi vang vọng trong không khí mà không bao giờ tắt dần đi, tạo thành một bản nhạc nền vĩnh cửu đầy ma ám.
Nhưng Nhân cách B thì cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, tinh tế và tàn nhẫn vang lên trong tâm trí Lâm Tiêu.
*Ngươi sợ cái gì?* giọng nói của Entropy hỏi, mang theo mùi hương kim loại của máu cũ và bụi sao.
*Đây là trật tự tối thượng.
Không có sự thay đổi, không có đau khổ, không có mất mát.
Ngươi đang đứng trên đỉnh cao của sự tĩnh tại vĩnh hằng.*
"Đó là cái chết," Lâm Tiêu đáp lại trong lòng, tay nắm chặt chuôi kiếm lạnh toát.
"Không phải hòa bình."
Hắn bước xuống khỏi vách đá đen.
Không bay lượn bằng nội lực, vì ở nơi này, khí công dường như bị hấp thụ vào những khe nứt của thực tại.
Hắn đi bộ, từng bước một, cảm nhận sự kháng cự kỳ lạ từ không gian xung quanh.
Mỗi bước chân hắn đặt lên mặt đất, hiệu ứng 'khác biệt' lan tỏa ra xung quanh như gợn sóng trên hồ nước tĩnh lặng.
Những cư dân gần nhất quay đầu lại nhìn hắn.
Nhưng họ không di chuyển mắt theo cách bình thường.
Đầu của họ xoay tròn 180 độ trong một góc vuông cứng nhắc, ánh mắt đục ngầu không có đồng tử hướng thẳng vào Lâm Tiêu.
Họ mở miệng, nhưng thay vì tiếng nói, những ký tự cổ xưa bay ra từ họng họ như khói thuốc, tan biến trước khi chạm đất.
Lâm Tiêu cảm thấy dạ dày mình quay cuồng.
Hắn nhận ra một điều kinh hoàng: những ký tự đó không phải là ngôn ngữ của Thiên Hạ Giới hiện tại.
Chúng giống hệt các công thức tu luyện mà sư phụ hắn đã dạy cho hắn trong năm đầu tiên nhập môn.
Nhưng chúng bị đảo ngược, bị xé toạc và viết lại bằng mực đen của sự hủy diệt.
Hắn rút kiếm ra một nửa.
Thanh kiếm Vô Danh rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh vi vu buồn bã như tiếng sáo trúc giữa đêm mưa.
Kiếm ý không còn sắc bén mà trở nên mềm mại, nhuốm màu nỗi nhớ mong và sự hoang mang.
Đây là lúc khám phá bí ẩn bắt đầu, nhưng không phải bằng cách đọc sách hay hỏi thầy dạy đạo, mà bằng cách chạm vào vết thương của thế giới này.
Cửa ngõ thành phố được làm từ đá cẩm thạch trắng, nay đã chuyển sang màu xám xịt như tro tàn.
Hai bên cổng là những bức tượng thần linh đang khóc, nước mắt của chúng chảy xuống nhưng không bao giờ chạm đất mà lơ lửng trong không trung, tạo thành một hàng rào giọt nước lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt.
Lâm Tiêu bước qua ngưỡng cửa.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh hắn bắt đầu biến dạng.
Những ngôi nhà hai bên đường không còn là kiến trúc cố định.
Chúng co giãn như thể được làm bằng cao su mềm, các cột trụ cong xuống rồi lại vươn lên, mái ngói vỡ ra thành hàng trăm mảnh gốm xoay tròn trong gió vô hình.
Một lão già ngồi bán trà ở góc phố bỗng nhiên trẻ hóa trước mắt hắn, khuôn mặt nhăn nheo căng phồng lên trở nên trơn bóng của một thiếu niên mười lăm tuổi, chỉ để sau đó lại héo úa trở lại trong tích tắc.
Chu kỳ sinh tử bị nén chặt vào khoảnh khắc hiện tại.
"Ngừng đi," Lâm Tiêu hét lên, thanh kiếm vung ra chém đứt dòng không khí nhiễu loạn trước mặt hắn.
Kiếm phong cắt qua một giọt nước mắt lơ lửng của tượng thần.
Giọt nước vỡ tung, và từ bên trong nó, một hình ảnh nhỏ bé chiếu sáng lên: đó là cảnh Lâm Tiêu ngày xưa đang đứng khóc bên mộ phần cha mẹ.
Nhưng trong ký ức đó, không có ai đến viếng吊唁 ngoại trừ chính hắn.
Và phía sau lưng hắn, bóng đổ của hắn dài ngoằng ra, tách rời khỏi cơ thể và giơ tay vẫy chào một thứ gì đó vô hình.
Lâm Tiêu sững sờ.
Hắn chưa bao giờ nhớ ra chi tiết này.
Trong ký ức được định hình bởi Nhân cách A – phần thiện lương dễ tổn thương – thì cha mẹ chết vì dịch bệnh, hắn là nạn nhân cô đơn của số phận.
Nhưng hình ảnh từ giọt nước mắt cho thấy một sự thật khác: bóng đổ của hắn đã chủ động cắt đứt dây rốn giữa sinh mệnh và thế giới này.
*Ngươi không hiểu,* giọng nói lạnh lùng của Nhân cách B vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết.
*Cha mẹ ngươi không chết vì bệnh tật.
Họ hy sinh bản thân để phong tỏa Ngã.
Để ngăn chặn Lỗ Hổng Thời Gian mở ra quá sớm.*
Lâm Tiêu lùi lại một bước, gót chân chạm vào viên đá cổ xưa khắc hoa văn kỳ dị trên mặt đường.
"Cái gì?" hắn hỏi, giọng run rẩy.
*Hãy nhìn kỹ hơn,* B thúc giục.
*Đừng để sự sợ hãi che mờ nhận thức của Ngươi.*
Lâm Tiêu nhắm mắt lại một giây, rồi mở ra với cặp mắt sắc lạnh hơn.
Hắn tập trung vào 'Kiếm Ý' – không phải là ý chí chiến đấu, mà là khả năng cắt đứt ảo ảnh để thấy chân tướng.
Kiếm ý lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, bao trùm lấy khu phố nhỏ trước mặt.
Khi lớp sương mù của ảo giác tan đi, Lâm Tiêu nhìn thấy hiện thực biến dạng một cách ghê tởm.
Những cư dân trong thành không phải là con người.
Họ là những mảnh vỡ ký ức bị kẹt lại trong vòng lặp thời gian.
Mỗi người họ đều đang tái diễn khoảnh khắc đau khổ nhất trong đời mình, và sự lặp lại đó tạo ra năng lượng giữ cho dòng chảy thời gian của Thiên Hạ Giới không bị sụp đổ hoàn toàn vào bên trong Lỗ Hổng mà Lâm Tiêu đại diện.
Hắn đi sâu hơn vào trung tâm thành phố, nơi quảng trường lớn nằm ở giữa.
Ở đó, một cây liễu cổ thụ khổng lồ mọc lên từ lòng đất khô cằn.
Những cành lá của nó không xanh tươi mà màu đen nhánh như than đá, và chúng đang chảy xuống như nước thủy ngân.
Dưới gốc cây, có một chiếc ghế trống bằng ngọc bích.
Lâm Tiêu cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ chiếc ghế đó.
Nó gọi tên hắn.
Không phải bằng lời nói, mà bằng sự cộng hưởng của linh hồn.
Hắn biết rằng nếu ngồi vào đó, hắn sẽ hiểu mọi thứ.
Nhưng đồng thời, hắn cũng biết rằng đây là cái bẫy lớn nhất mà thế giới này dành cho kẻ phá hủy.
"Đây không phải là nơi ta nên đến," Lâm Tiêu thì thầm với chính mình.
Nhân cách A trong hắn đang khóc thành tiếng, van nài hãy quay về, hãy trở lại cuộc sống bình thường của một đệ tử Luyện Cơ tầm thường tại Thiên Kiếm Tông.
Ở đó có sư phụ nghiêm khắc nhưng công bằng, có Bạch Thanh Thư lạnh lùng nhưng đáng tin cậy, và có những buổi tập kiếm dưới ánh nắng ban mai.
*Cuộc sống bình thường là một lời dối trá,* B đáp lại.
*Ngươi không thuộc về nơi đó.
Ngươi là khoảng trống giữa các nhịp tim của vũ trụ.*
Lâm Tiêu bước đến trước gốc cây liễu đen.
Càng靠近, hiện thực càng trở nên méo mó hơn nữa.
Những tòa nhà xung quanh bắt đầu sụp đổ thành những khối lập phương đa chiều, xoay chuyển trong không gian ba chiều một cách vô lý.
Âm thanh từ khắp nơi汇聚 về đây: tiếng cười của trẻ con, tiếng khóc của người mới mất, tiếng kiếm va nhau – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn mà trung tâm là sự im lặng tuyệt đối.
Hắn nhìn vào chiếc ghế ngọc bích.
Trên mặt ghế, có khắc dòng chữ bằng ngôn ngữ tiên cổ: *Vị Trí Của Người Quan Sát.*
Lâm Tiêu đưa tay ra chạm vào lưng ghế lạnh giá.
Ngay khi da thịt hắn tiếp xúc với đá ngọc, một luồng thông tin khổng lồ xôn xao冲进 não bộ hắn.
Hắn không thấy hình ảnh, mà cảm nhận được những dòng chảy dữ dội của số phận.
Hắn nhìn thấy chính mình trong tương lai – hay có lẽ là quá khứ?
– đang đứng giữa chiến trường máu nhuộm đỏ trời đất.
Kiếm trong tay hắn gãy đôi.
Và từ vết nứt trên người hắn, một thứ ánh sáng trắng xóa xé toạc không gian, nuốt chửng cả Thiên Hạ Giới vào sự hư vô.
Và rồi, hắn nhìn thấy nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa mà hắn từng chứng kiến: trận động đất hủy diệt làng quê năm xưa; vụ nổ đan dược làm sư huynh chết; và thậm chí là cuộc chiến giữa Ma Quan Hội và các tông môn chính đạo.
Tất cả những sự kiện đó đều xảy ra xung quanh quỹ đạo đi lại của Lâm Tiêu trong không-thời gian.
Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Hắn là mắt bão tố.
Mọi thứ tan vỡ vì hắn đang cố gắng hòa nhập vào một thế giới vốn dĩ không có chỗ cho 'Lỗ Hổng Thời Gian' tồn tại dưới dạng vật chất.
Sự hiện diện của hắn làm suy yếu cấu trúc thực tại, giống như một vết nứt nhỏ trên chiếc cốc nước đá khiến nó vỡ vụn khi gặp nhiệt độ thay đổi.
"Làm sao..." Lâm Tiêu khàn khản hỏi không khí xung quanh.
"Làm sao ta có thể ngừng điều đó?"
Không câu trả lời nào đến từ bên ngoài.
Chỉ có sự im lặng ngày càng dày đặc, như một tấm chăn nặng nề đè lên vai hắn.
Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Không phải động đất tự nhiên, mà là phản ứng của thế giới đối với việc Lâm Tiêu đang tiếp cận trung tâm bí ẩn này.
Những cư dân trong thành phố Ngưng Trệ ngừng hoạt động lặp lại và quay đầu về phía hắn đồng thời.
Hàng ngàn đôi mắt trống rỗng mở to, miệng họ há ra rộng nhất có thể, tạo thành một âm thanh gầm gừ kinh khủng vang vọng khắp quảng trường.
*Đừng chạy,* B nói, giọng điệu trở nên khẩn trương hơn bình thường dù vẫn giữ vẻ lạnh lùng.
*Nếu Ngươi rời đi bây giờ, sự mất cân bằng sẽ lan tỏa nhanh hơn.
Thế giới sẽ tự tiêu diệt chính nó để loại bỏ biến số là Ngươi.*
"Vậy thì sao?" Lâm Tiêu hỏi, tay run rẩy cầm kiếm.
Hắn cảm thấy kiệt sức không chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần.
Việc nhận ra mình là nguyên nhân gây ra đau khổ cho vô số người khiến hắn muốn tự hủy diệt bản thân ngay lúc này.
*Ngươi phải chọn,* A thì thầm đầy sợ hãi trong tâm trí, khác hẳn với sự im lặng thường ngày của nó trước những quyết định lớn.
*Chọn sống như một quái vật cô độc, hoặc chết để thế giới được yên bình.*
Lâm Tiêu nhìn xuống đôi tay mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay bắt đầu phát sáng màu trắng bệch, giống hệt con mắt trong bầu trời ban nãy.
Hắn nhận ra rằng cơ thể hắn đang dần trở nên bán trong suốt.
Sự hòa nhập vào hiện thực đang bị từ chối bởi bản chất của nó.
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện trước mặt Lâm Tiêu.
Không phải là ảo ảnh, mà là hình ảnh phản chiếu của chính hắn từ bề mặt chiếc ghế ngọc bích – nhưng khác biệt ở chỗ, phiên bản trong gương không cầm kiếm, mà mỉm cười với vẻ thỏa mãn đầy tà khí.
"Chào mừng trở về nhà," hình ảnh kia nói, môi mím lại thành một đường thẳng sắc lạnh.
"Chúng ta đã chờ ngươi quá lâu rồi."
Lâm Tiêu kinh hãi khi nhận ra giọng nói đó chính là của mình – nhưng là phiên bản hoàn toàn bị kiểm soát bởi Entropy.
Hắn lùi bước, thanh kiếm vô tình va vào gốc cây liễu đen.
Một nhánh cây khô giòn gãy rời ra và bay về phía hắn, xuyên thẳng qua vai áo bào của Lâm Tiêu mà không gây đau đớn chút nào, như thể nó chỉ là một ảo ảnh đi qua nhau.
Hiện thực đang biến dạng nhanh hơn nữa.
Quảng trường bắt đầu xoay ngược chiều kim đồng hồ.
Những tòa nhà xung quanh co lại thành những đường nét đơn giản rồi tan biến vào hư không.
Chỉ còn lại Lâm Tiêu, chiếc ghế ngọc bích và cây liễu đen.
Và cái bóng kia từ trong gương bước ra ngoài, đứng sững trước mặt hắn với một thanh kiếm làm bằng bóng tối tụ họp.
"Ngươi nghĩ ngươi đang khám phá bí ẩn," cái bóng nói, giọng điệu nhạo롱.
"Nhưng thực tế, Ngươi mới là phần còn thiếu của câu đố.
Và bây giờ, trò chơi bắt đầu."
Lâm Tiêu hít thở sâu, cố gắng ổn định tâm trí hỗn loạn bên trong.
Hắn biết rằng đây không phải là trận đấu kiếm thông thường mà hắn có thể thắng bằng kỹ năng hay nội lực vượt trội.
Đây là cuộc chiến giữa hai phần của cùng một linh hồn: sự tồn tại và hủy diệt.
Và nếu thất bại, Thiên Hạ Giới sẽ không còn cơ hội sửa chữa vết nứt thời gian do chính hắn gây ra nữa.
Hắn giơ thanh kiếm Vô Danh lên cao nhất có thể, ánh mắt sắc lạnh hơn bất kỳ khi nào trước đây.
Dù sợ hãi đến đâu, dù đau khổ thế nào, Lâm Tiêu vẫn là một tu sĩ của Thiên Kiếm Tông.
Hắn sẽ không bỏ chạy khỏi trách nhiệm mà mình đã vô tình mang đến cho thế giới này – hay ít nhất cố gắng hiểu rõ nó để tìm ra lối thoát duy nhất còn lại: cách kết thúc câu chuyện này đúng đắn, dù cái giá phải trả có thể lớn hơn cả tính mạng hắn.
Gió lặng đi hoàn toàn.
Và trong sự tĩnh mịch chết chóc đó, hai thanh kiếm chạm vào nhau – một bằng thép rèn từ lửa và máu, một được dệt từ bóng tối và hư vô.
Tiếng va đập không vang lên, mà thay vào đó là âm thanh của kính vỡ lan tỏa khắp nơi, báo hiệu rằng lớp vỏ bọc cuối cùng của thực tại đang bắt đầu nứt nẻ nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận