Chương 17

Chương 17: Hai Tâm Hồn, Hiện Thực Biến Dạng

Lâm Tiêu bước vào trung tâm căn phòng, mỗi bước chân như nhấn chìm vào lớp bùn đen của thời gian.

Đôi mắt hắn, vốn dĩ đen nhánh, giờ đây đang chuyển dần sang màu đỏ thẫm, một sắc màu của máu khô và sự tàn phá chưa tan biến hoàn toàn.

Không khí trong đây không lạnh, mà là một sự trống rỗng đáng sợ, như thể chính khái niệm về "không khí" cũng đang từ chối tồn tại tại đây.

Ở giữa phòng, trên một toà đá cổ xưa phủ đầy rêu xanh xám, một thi thể đang ngồi xếp bằng.

Người đó mặc áo bào màu tía thẫm, thêu rồng phượng bằng chỉ vàng, dấu hiệu của một vị tông chủ hoặc trưởng lão cao cấp nhất.

Thi thể vẫn giữ nguyên dáng vẻ tĩnh lặng, nhưng tay phải của hắn vẫn nắm chặt một thanh kiếm gãy đôi.

Kiếm khí quanh thi thể không tan biến, không phai nhạt theo quy luật tự nhiên, mà xoáy tròn tạo thành một vòng xoáy đen kịt, hút lấy mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.

Lâm Tiêu cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thu hút kỳ lạ.

Thanh kiếm gãy đôi đó phát ra một tần số rung động, cộng hưởng với những vết nứt vô hình đang lan tỏa dưới da thịt hắn.

Hắn tiến lại gần, bàn tay run rẩy đưa ra.

Khi ngón tay hắn chạm vào vòng xoáy kiếm khí, một cơn đau nhói buốt xuyên thấu linh hồn.

Không phải là đau đớn thể xác, mà là nỗi đau của một ký ức bị ép buộc nhớ lại.

Hắn thấy hình ảnh của người chủ cũ — một vị tiên cổ với đôi mắt đầy tuyệt vọng — đang cố gắng dùng kiếm ý để khâu lại những vết rách trên bầu trời.

Nhưng kiếm ý đó càng mạnh, vết rách càng to.

tất cả đều mất đi," giọng nói của Nhân cách Ác vang lên trong đầu Lâm Tiêu, lạnh lẽo và đầy mỉa mai.

"Ngươi đang chạm vào sự thật, người hèn nhát."

Lâm Tiêu rít lên, rút tay ra, nhưng hình ảnh của vòng xoáy đen vẫn in hằn trong tâm trí.

Hắn nhận ra rằng, thanh kiếm này không phải là vũ khí.

Nó là một cái chốt.

Và bây giờ, cái chốt đã bị bật ra.


Cửa phòng đột ngột vỡ tung.

Không phải do lực phá hoại, mà là do bản thân cánh cửa gỗ cổ xưa tự nhiên mục rữa, tan thành bụi phấn trong tích tắc.

Ba vị trưởng lão tông môn bước vào, những người vừa tìm thấy dấu vết kiếm khí của Lâm Tiêu.

Ánh mắt họ không có sự giận dữ, không có sự cảnh giác chiến đấu, mà là sự...

thương hại và sợ hãi sâu thẳm.

Trưởng lão Đại ca, một người đàn ông tóc bạc phơ với đôi mắt mờ đục, bước lên trước.

Giọng nói của ông run rẩy, như thể mỗi lời nói đều tốn đi một phần sinh lực.

"Lâm Tiêu," ông gọi tên hắn, không phải với tư cách của một trưởng lão lên án một môn đồ phạm tội, mà như một người cha nhìn con mình đang dần biến thành quái vật.

"Ngươi đã chạm vào 'Gốc Rễ'.

Ngươi biết rồi phải không?"

Lâm Tiêu nghiến răng, cố gắng giữ cho ý thức tỉnh táo.

Cảm giác trống rỗng trong đầu hắn đang mở rộng, nuốt chửng mọi suy nghĩ.

"Ta không biết các ngươi đang nói gì.

Ta chỉ đang tìm kiếm sự thật."

"Sự thật?" Trưởng lão Nhị ca cười bitterly, nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo.

"Sự thật là ngươi không thuộc về nơi này.

Ngươi là một lỗi lầm trong thiết kế của vũ trụ.

Thiên Kiếm Tông không bao giờ cho phép ngươi nhập môn vì tiềm năng tu luyện.

Chúng ta giữ ngươi lại vì ngươi là 'Chìa Khóa'."

"Chìa khóa?" Lâm Tiêu lặp lại, giọng nói của hắn trở nên đa thanh, như thể có hai người đang nói cùng lúc.

Một giọng trẻ trung, hoảng loạn; một giọng già cỗi, vô cảm.

"Đúng vậy," Trưởng lão Tam ca lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như băng giá.

"Khi bong bóng thời gian này bắt đầu vỡ, chúng ta cần một thực thể có khả năng tương thích với entropy để đi vào trung tâm, để sửa chữa nó.

để phá hủy nó hoàn toàn, nếu sự sửa chữa là không thể."

Lâm Tiêu nhìn vào thanh kiếm gãy đôi đang nằm dưới chân thi thể.

Hắn hiểu rồi.

Hắn không phải là nạn nhân.

Hắn là công cụ.

Và bây giờ, công cụ đã biết được mục đích của mình.

"Vậy thì tại sao các ngươi lại sợ ta?" Lâm Tiêu hỏi, đôi mắt đỏ thẫm của hắn sáng lên trong bóng tối.

"Vì chúng ta sợ sự thật," Đại ca trả lời.

"Và sợ chính bản thân chúng ta."


Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi không gian sắp sụp đổ thành một điểm singular, Lâm Tiêu nghe thấy một giọng nói bên ngoài, xa xôi nhưng rõ ràng như đang ở ngay bên tai.

Đó không phải là giọng của bất kỳ ai trong tông môn.

*"Cuối cùng, ngươi cũng tỉnh dậy.

Chào mừng trở lại, Kẻ Phá Hủy Thời Gian."*

Lâm Tiêu đờ ra.

Giọng nói đó không đến từ phía trước, không từ phía sau, mà từ chính bên trong linh hồn hắn.

Nó mang theo một sự thân thuộc đáng sợ, như thể hắn đã nghe thấy nó hàng ngàn lần trong những giấc mơ mơ hồ nhất.

Hắn nhìn lên, và lần này, hắn không thấy những ngôi sao.

Hắn thấy một con mắt khổng lồ, màu trắng bệch, đang mở ra từ bầu trời đen tối.

Con mắt đó nhìn thẳng vào hắn, với một sự tò mò và sự đói khát vô tận.

Và rồi, thế giới xung quanh bắt đầu tan biến.

Không phải thành bụi, không phải thành ký tự, mà thành sự im lặng.

Lâm Tiêu biết rằng đây không phải là kết thúc.

Đây là khởi đầu của sự thật tàn khốc nhất.

Và hắn, kẻ hủy diệt, kẻ cứu rỗi, kẻ lầm lạc, cuối cùng cũng đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi: "Tại sao mọi thứ xung quanh tôi đều tan vỡ?"

Vì chính hắn là nguyên nhân.

Và bây giờ, hắn phải chọn: Tiếp tục sống trong giấc mơ, hay đánh thức thế giới khỏi cơn mê?

Hắn giơ thanh kiếm lên, và lưỡi kiếm phản chiếu lại khuôn mặt của hắn — một khuôn mặt không còn là con người, mà là sự kết thúc của mọi thứ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập