Chương 16
Tiếng cười lạnh lẽo không phát ra từ cổ họng của Lâm Tiêu, mà vang vọng từ sâu thẳm trong não bộ, nơi những ký ức bị chôn vùi đang dần nứt vỡ.
Đó không phải là sự vui mừng của kẻ thắng trận, mà là tiếng thở phào nhẹ nhõm của một thực thể đã bị giam cầm quá lâu.
Cơ thể Lâm Tiêu trên thực tế đột ngột giật mình, như thể vừa bị một dòng điện ngầm chạy xuyên tủy sống.
Những giọt máu khô trên lưỡi kiếm *Mộng Hồn* — thanh kiếm gầy guốc, xỉn màu mà hắn đã nhặt được bên cạnh thi thể sư phụ — bỗng dưng trở nên sống động.
Chúng không còn là máu của con người, mà là những hạt bụi thời gian, đỏ thẫm và nóng rực, bắt đầu di chuyển ngược dòng theo rãnh kiếm.
Lâm Tiêu cố gắng hô hấp, nhưng không khí xung quanh hắn dường như đã đóng băng.
Mùi hương của hoa mai tàn từ chương trước vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó pha lẫn với mùi sắt gỉ và mùi ozone của sét đánh.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình.
Da thịt đang run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì sự xé lẻ.
Nhân cách A — phần thiện lương, dễ tổn thương — đang co cụm lại trong góc khuất của tâm thức, sợ hãi trước sức mạnh đang trỗi dậy.
Trong khi đó, Nhân cách B — tàn độc, lạnh lùng — đang vươn tay ra, nắm lấy quyền kiểm soát.
"Mày sợ rồi sao?" Giọng nói của Nhân cách B vang lên, trầm và khàn, như tiếng đá ma sát với đá.
"Sợ bị lãng quên?
Sợ rằng nếu ta không tồn tại, cả thế giới này sẽ chìm vào hư vô?"
Lâm Tiêu cố gắng đáp lại, nhưng thanh quản của hắn bị tê liệt.
Hắn cảm thấy trọng lực thay đổi.
Những viên sỏi dưới chân hắn bay lên, lơ lửng trong không trung, quay chậm rãi.
Hắn không hiểu đang xảy ra chuyện gì.
Hắn chỉ biết rằng thanh kiếm *Mộng Hồn* trong tay đang nóng lên, truyền vào lòng bàn tay một cảm giác dị样的 — như thể hắn đang cầm một mảnh vỡ của chính linh hồn mình.
Cơn đau trong đầu gia tăng, biến thành một áp lực khủng khiếp.
Nhân cách Thiện — phần còn lại của con người Lâm Tiêu — cố gắng giành lại quyền kiểm soát.
Hắn nhớ đến Bạch Thanh Thư, đến ánh mắt lo lắng của cô, đến lời hứa sẽ bảo vệ cô.
Những hình ảnh đó là neo giữ hắn lại với thực tại, với nhân tính.
"Không!" Lâm Tiêu gào lên trong tâm thức.
"Ta không phải là kẻ hủy diệt!
Ta muốn sống!
Ta muốn tìm cha mẹ ta!"
Nhưng Nhân cách Ác cười cợt, một tiếng cười khô khốc như tiếng lá cây khô bị giẫm đạp.
Đó là cảm giác của sự thật.
Ngươi không phải nạn nhân, ngươi là 'Chìa Khóa'.
Và chìa khóa luôn phải mở ra cánh cửa, dù điều đó có nghĩa là phá vỡ ổ khóa."*
Lâm Tiêu cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc từ bên trong.
Những mạch kinh lạc của hắn, vốn đang ở cấp độ Luyện Cơ sơ kỳ, bỗng dưng bùng nổ.
Không phải là sự tu luyện bình thường, mà là sự sụp đổ của cấu trúc cơ thể.
Máu hắn chảy ra từ lỗ chân lông, nhưng không đỏ, mà màu đen như mực.
Hắn nhìn thấy xung quanh mình, những bức tường của thư phòng cổ xưa đang tan rã, không phải thành bụi phấn, mà thành những ký tự cổ xưa, những câu thần chú bị lãng quên.
Hắn nhận ra sự thật kinh hoàng: Mọi thảm họa mà hắn đã gây ra — những cái chết, những sự sụp đổ, những lời nguyền — không phải là ngẫu nhiên.
Chúng là hệ quả tất yếu của việc hắn tồn tại.
Mỗi bước chân hắn đi, mỗi hơi thở hắn thở, đều làm rối loạn dòng chảy thời gian.
Hắn là nguyên nhân gốc rễ của mọi sự hỗn loạn.
Và bây giờ, thế giới đang phản ứng lại với sự hiện diện của hắn.
"Thanh Thư..." Lâm Tiêu gọi tên cô, nhưng giọng nói của hắn đã biến đổi.
Nó trở nên đa thanh, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.
"Xin lỗi...
Ta không thể kiểm soát nó nữa."
Nhân cách Ác hoàn toàn chiếm ưu thế.
Đôi mắt Lâm Tiêu mở to, đen láy, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Hắn không còn sợ hãi.
Hắn chỉ còn lại sự trống rỗng và sự chấp nhận.
Hắn giơ thanh kiếm *Mộng Hồn* lên, không phải để chiến đấu, mà để nhận lấy số phận.
Lâm Tiêu ngã xuống, cơ thể kiệt quệ.
Vùng chân không thời gian tan biến, trở lại với thế giới thực.
Mưa vẫn rơi, nhưng giờ đây nó lạnh lẽo hơn, như thể đang rửa sạch tội lỗi.
Hắn nằm trên mặt đất bùn lầy, nhìn lên bầu trời đen tối.
Nhân cách Thiện thức dậy.
Hắn nhìn thấy cơ thể của mình — già nua, da thịt nhăn nheo, tóc trắng như tuyết.
Hắn chỉ mới trải qua vài phút, nhưng cơ thể hắn đã trải qua hàng ngàn năm.
Hắn cảm thấy sợ hãi, nhưng trong tim lại nảy sinh một cảm giác lạ lùng: Sự giải thoát.
Hắn đã làm được.
Hắn đã mở cánh cửa.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Từ phía xa, một bóng đen khổng lồ hiện ra trên bầu trời.
Đó không phải là mây, mà là "Bóng Của Sự Chết Chói".
Nó bao phủ toàn bộ chân trời, nuốt chửng mọi ánh sáng sao.
Và trong bóng tối đó, một giọng nói vang lên, không phải từ một người, mà từ chính thế giới này:
*"Kẻ hủy diệt đã trở về.
Và giờ, giấc mơ sẽ kết thúc."*
Lâm Tiêu nhắm mắt lại.
Hắn không biết mình đang mơ hay tỉnh.
Hắn chỉ biết rằng, đây không phải là kết thúc.
Đây là khởi đầu của sự thật tàn khốc nhất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận