Chương 9
Hơi thở của Elder Huynh chưa kịp ngưng đọng, chiếc vòng cổ xám tro trên cổ Lâm Phong bỗng phát ra một âm thanh chói tai, giống như tiếng đĩa CD bị trầy xước khi bị đọc sai tốc độ.
Không phải là máu chảy ra từ vết thương trên ngực Elder Huynh, mà là những chuỗi ký tự xanh lam nhạt nhòa, loang lổ như mực bị nước mưa rửa trôi.
"Người thợ sửa chữa?" Elder Huynh khàn giọng, đôi mắt ông mở to đến mức có vẻ như muốn nứt ra, không phải vì nỗi đau thể xác, mà vì sự sợ hãi tột cùng trước một thực tại đang sụp đổ.
"Nếu ngươi là thợ sửa chữa...
vậy tại sao ta lại thấy mình đang tan biến?"
Lâm Phong không đáp.
Hắn chỉ đưa tay lên, ngón tay trỏ chạm nhẹ vào không trung, nơi những dòng mã xanh đang cố gắng bám vào da thịt của Elder Huynh.
Một cú nhấp chuột ảo, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
`> DELETE OBJECT: ELDER_HUYNH_V2.3`
Cơ thể Elder Huynh ngừng run rẩy.
Những dòng mã xanh tắt ngấm.
Ông không chết theo cách thông thường của một con người, không có tiếng thở dài cuối cùng, không có ánh mắt lờ đờ.
Ông chỉ đơn giản là...
Một khoảng trống hình người xuất hiện giữa căn phòng, rồi nhanh chóng được lấp đầy bởi không khí lạnh lẽo và mùi ozone của điện tích tĩnh.
Tống Hạo đứng ở góc phòng, tay run rẩy cầm bút ghi chép.
Sổ tay của cậu ướt đẫm mồ hôi.
Cậu không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong, chỉ dám nhìn vào khoảng trống nơi Elder Huynh từng đứng.
cậu vừa làm gì vậy?" giọng Tống Hạo lắp bắp, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Lâm Phong quay lại, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản đến đáng sợ.
Hắn liếc nhìn chiếc vòng cổ xám tro, thứ đang rung lên bần bật như một quả bom hẹn giờ.
"Ta vừa tối ưu hóa bộ nhớ," Lâm Phong nói, giọng điệu như đang bàn về việc dọn dẹp rác trên bàn làm việc.
"Elder Huynh này là một bản sao lỗi.
Hắn ta lặp lại cùng một đoạn đối thoại ba lần trong vòng mười phút.
Hệ thống không thể chịu đựng được sự lặp lại vô nghĩa đó.
Nó gọi đó là 'lỗi lặp vô hạn'.
Ta chỉ giúp nó thoát ra thôi."
Tống Hạo nuốt nước bọt.
Cậu nhớ rõ Elder Huynh đã nói gì: *"Đừng tin vào cảm xúc, chúng là tiếng ồn."* Câu nói đó đã xuất hiện ba lần, với cùng một ngữ điệu, cùng một biểu cảm khuôn mặt.
Giống như một đoạn video bị kẹt.
đó là một con người," Tống Hạo lắp bắp, mặc dù trong lòng cậu biết rằng ở thế giới Shenmu, ranh giới giữa con người và dữ liệu vốn dĩ mong manh như tờ giấy.
"Con người cũng là dữ liệu, Tống Hạo," Lâm Phong đáp, bước qua khoảng trống nơi Elder Huynh từng đứng.
"Và dữ liệu lỗi thì phải được xóa.
Đó là quy tắc đầu tiên của lập trình.
Đừng lo, cậu không bị xóa đâu.
Cậu quá hữu ích.
Cậu là người ghi chép.
Nếu không có cậu, ai sẽ lưu trữ những 'lỗi' của ta để bán cho Đấu Khí Liên Minh sau này?"
Tống Hạo sững sờ.
Ánh mắt cậu sáng lên một cách kỳ lạ, pha lẫn giữa kinh hãi và một sự thỏa mãn thầm kín.
Hắn biết tất cả.
Lâm Phong quay lưng lại, hướng về cánh cửa lớn của phòng thí nghiệm.
Bên ngoài, bầu trời Shenmu đang chuyển màu từ xanh dương sang một sắc tím đậm, giống như màn hình bị cháy pixel.
"Đi thôi," Lâm Phong nói.
"Thiên Đạo vừa phát hiện ra sự vắng mặt của Elder Huynh.
Nó sẽ gửi 'Quét Virus' đến đây bất cứ lúc nào."
Tống Hạo vội vàng gấp sổ tay lại, bỏ vào túi áo, rồi chạy theo Lâm Phong.
Hai người họ bước ra khỏi tòa tháp, nơi những tòa nhà bằng đá cẩm thạch trắng đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt.
Những vết nứt đó không phải là do địa chấn, mà là do hệ thống đang cố gắng vá lại những lỗ hổng dữ liệu mà Lâm Phong vừa tạo ra.
####
Họ đi bộ trên con đường chính của thành phố khởi đầu.
Người dân xung quanh vẫn tiếp tục cuộc sống của họ, nhưng mọi thứ đều có gì đó sai sai.
Một người bán hàng rong đang cười, nhưng nụ cười của hắn không tắt, nó cứ kéo dài mãi, biến thành một tiếng rít chói tai.
Một đứa trẻ đang chạy chơi, nhưng mỗi bước chân của nó đều để lại một vệt ánh sáng xanh, giống như hiệu ứng trail trong game.
"Thế giới này đang lag," Tống Hạo thì thầm, nhìn xung quanh với vẻ mặt hoảng loạn.
"Không phải lag," Lâm Phong sửa lại.
"Là quá tải.
Thiên Đạo đang cố gắng xử lý quá nhiều biến số cùng một lúc.
Cảm xúc của con người, ý chí tự do, những lựa chọn ngẫu nhiên...
tất cả đều là 'noise'.
Nó muốn loại bỏ chúng để thế giới chạy mượt mà hơn."
Lâm Phong dừng lại trước một quầy bán bánh mì.
Người bán hàng là một cụ già với đôi mắt đục ngầu.
Cụ đang nhai một miếng bánh mì khô, nhưng miệng cụ không ngừng chuyển động, nhai, nhai, nhai, dù trong miệng cụ đã không còn gì cả.
"Chào buổi sáng," Lâm Phong nói, giọng bình thản.
Cụ già không đáp.
Miệng cụ vẫn nhai.
Lâm Phong rút ra một đồng xu bạc, đặt lên quầy.
Đồng xu không rơi xuống, mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi.
"Ta muốn mua một cái bánh mì," Lâm Phong nói.
"Và ta muốn ngươi ngừng nhai."
Cụ già bỗng nhiên ngừng lại.
Đôi mắt đục ngầu của cụ nhìn thẳng vào Lâm Phong.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong thấy được những dòng mã chạy qua đôi mắt của cụ.
`> ERROR: INPUT NOT RECOGNIZED.`
"Ngươi không thể mua sự im lặng," cụ già nói, giọng nói của cụ vang lên từ khắp nơi, không chỉ từ miệng, mà từ không khí xung quanh.
"Im lặng là thứ đắt giá nhất trong thế giới Shenmu.
Nó là dấu hiệu của sự ổn định."
"Ta không cần sự ổn định," Lâm Phong đáp, tay vẫn đặt trên đồng xu lơ lửng.
"Ta cần sự hỗn loạn.
Vì chỉ có trong hỗn loạn, ta mới tìm thấy source code."
Cụ già cười.
Lần này, nụ cười của cụ tắt ngay lập tức, trở về trạng thái bình thường.
Một cái bánh mì khô, cứng như đá, rơi xuống tay Lâm Phong.
"Ăn đi," cụ già nói.
"Nó sẽ giúp ngươi tỉnh táo.
Và đừng quên, kẻ nào cố gắng sửa đổi hệ thống, hệ thống sẽ sửa đổi lại hắn."
Lâm Phong cầm cái bánh mì, cắn một miếng.
Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như vị của thuốc đắng.
Hắn nhai chậm rãi, cảm nhận từng hạt bột nhỏ.
"Tống Hạo," Lâm Phong gọi.
"Cậu ấy, tôi đây," Tống Hạo đáp, vẫn đang ghi chép gì đó vào sổ tay.
"Giúp ta nhìn xem, có bao nhiêu người trong thành phố này đang bị 'lỗi lặp'?"
Tống Hạo ngẩng đầu lên, quét mắt qua đám đông.
Cậu đếm nhanh.
Một người đang vẫy tay chào, nhưng tay không hạ xuống.
Một người đang khóc, nhưng nước mắt không rơi, mà đọng lại trên má, đóng băng thành những giọt nước đá nhỏ.
Một người đang cười, nhưng khuôn mặt của hắn đang giãn ra, biến dạng thành một hình dạng kỳ quái.
hai mươi phần trăm," Tống Hạo nói, giọng run rẩy.
"Và số lượng này đang tăng lên mỗi giây."
"Đúng như dự đoán," Lâm Phong gật đầu.
"Thiên Đạo đang hoảng loạn.
Nó đang cố gắng kiểm soát tất cả mọi thứ, nhưng càng kiểm soát, nó càng tạo ra nhiều lỗi hơn.
Giống như một người mẹ quá bảo bọc, con cái sẽ càng phản bội lại."
Họ tiếp tục đi.
Không khí ngày càng nặng nề.
Bầu trời tím đậm đang chuyển sang màu đen, những đám mây dữ liệu đen kịt bắt đầu tụ tập, tạo thành những hình dạng giống như những con mắt khổng lồ, nhìn xuống thành phố.
####
Họ đến được công viên trung tâm.
Nơi đây, một con rồng nhỏ, chỉ bằng con mèo, đang nằm cuộn tròn trên một cái ghế đá.
Con rồng có vảy màu xanh lam, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Nó không phải là một con thú thật, mà là một sinh vật dữ liệu, một 'Glitch Beast' – quái vật lỗi.
Tống Hạo lùi lại, sợ hãi.
một con Rồng Lỗi.
Nó có thể ăn sạch bộ nhớ của ngươi nếu ngươi tiếp cận."
Lâm Phong không hề run sợ.
Hắn bước tới, ngồi xuống cạnh con rồng.
Con rồng mở một mắt, nhìn Lâm Phong.
Trong mắt nó, không có sự hung dữ, mà là một sự trống rỗng, một sự mệt mỏi.
"Ngươi cũng cảm thấy mệt mỏi phải không?" Lâm Phong hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Con rồng không đáp.
Nhưng cơ thể nó run rẩy.
Những dòng mã trên vảy của nó chạy loạn xạ, giống như một chương trình bị treo.
Lâm Phong đưa tay ra, chạm vào đầu con rồng.
Một luồng dữ liệu xanh lam truyền từ tay Lâm Phong vào cơ thể con rồng.
Không phải là đấu khí, mà là một đoạn mã sửa lỗi.
`> PATCH APPLIED: STABILITY_BOOST`
Con rồng ngừng run rẩy.
Nó ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Phong với ánh mắt biết ơn.
Một tiếng vọng vang lên trong đầu Lâm Phong.
`> CONTRACT INITIATED.`
`> PARTNER: LAM_PHONG`
`> PET: GLITCH_DRAGON_V1.0`
`> STATUS: BOUND`
Con rồng biến thành một vòng đeo tay nhỏ, màu xanh lam, bay vào cổ tay Lâm Phong.
"Ngươi vừa kết ước với một con quái vật lỗi?" Tống Hạo hỏi, kinh ngạc.
"Không phải quái vật," Lâm Phong nói, nhìn vào vòng đeo tay.
"Nó là một người bạn.
Một người bạn hiểu được sự cô đơn của việc tồn tại trong một hệ thống không hoàn hảo.
Và giờ, nó sẽ giúp ta hack vào hệ thống nhanh hơn."
Con rồng trong vòng đeo tay phát ra một tiếng rít nhỏ, giống như tiếng cười.
####
Bầu trời đen kịt.
Những con mắt dữ liệu trên mây bắt đầu mở to, phóng ra những tia sáng trắng, quét qua thành phố.
Đó là 'Quét Virus'.
Bất cứ ai bị chiếu vào sẽ bị phong ấn ngẫu nhiên.
"Chạy!" Lâm Phong hét lên, kéo Tống Hạo vào một con hẻm nhỏ.
Họ chạy trốn giữa những con phố hẹp.
Những tia sáng trắng quét qua, biến những người dân thành những khối dữ liệu đóng băng.
Một người đàn ông đang chạy trốn, bỗng nhiên dừng lại, mất đi khả năng nói.
Hắn mở miệng, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Hắn chỉ có thể hét lên trong im lặng.
"Thiên Đạo đang săn chúng ta," Tống Hạo thở hổn hển.
"Nó biết ta ở đâu."
"Nó không săn chúng ta," Lâm Phong nói, giọng vẫn bình thản.
"Nó đang dọn dẹp.
Và chúng ta là rác."
Họ chạy vào một nhà kho bỏ hoang.
Bên trong, tối đen như mực.
Lâm Phong bật đèn pin lên, chiếu sáng không gian.
Ở giữa nhà kho, có một cái bàn cũ kỹ, trên đó đặt một cái máy tính cổ điển, màn hình CRT loe to.
"Đây là gì?" Tống Hạo hỏi.
"Đây là điểm kết nối," Lâm Phong nói, bước tới cái máy tính.
"Điểm kết nối giữa thế giới vật lý và thế giới dữ liệu.
Nơi mà Thiên Đạo không thể quét tới."
Lâm Phong ngồi xuống, đặt tay lên bàn phím.
Bàn phím phát ra ánh sáng xanh.
Màn hình CRT bật lên, hiển thị một dòng chữ: `> ACCESS GRANTED.`
"Ta sẽ viết một đoạn mã," Lâm Phong nói.
"Một đoạn mã sẽ làm cho Thiên Đạo tin rằng chúng ta không tồn tại.
Chúng ta sẽ trở thành 'shadow data' – dữ liệu bóng tối.
Nó sẽ không thể quét thấy chúng ta, nhưng nó cũng không thể chạm vào chúng ta."
Tống Hạo nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy kính sợ.
"Cậu đang mạo hiểm mạng sống của mình.
Nếu đoạn mã đó sai, cậu sẽ bị xóa vĩnh viễn."
"Ta đã tính toán kỹ rồi," Lâm Phong nói, ngón tay bắt đầu gõ lên bàn phím.
Tiếng gõ phím vang lên trong không gian yên tĩnh, giống như tiếng trống chiến trận.
"Ta đã chết 107 lần trước đó.
Ta đã học được từ mỗi lần chết.
Lần này, ta sẽ không chết."
Những dòng mã hiện lên trên màn hình, chạy nhanh như gió.
`> INVISIBLE_MODE: ON.` `> TRACE_DISABLED.`
Bỗng nhiên, cánh cửa nhà kho mở ra.
Một bóng đen cao lớn bước vào.
Đó không phải là một con người, mà là một thực thể được tạo thành từ những dòng mã đen kịt.
Nó không có khuôn mặt, chỉ có một lỗ hổng đen thẳm ở nơi đáng lẽ phải là miệng.
"Ta đã tìm thấy ngươi," giọng nói của thực thể vang lên, lạnh lẽo và vô hồn.
"Ngươi là lỗi lớn nhất của hệ thống.
Ngươi phải bị xóa."
Lâm Phong không ngừng gõ phím.
Hắn không nhìn lại.
"Tống Hạo," Lâm Phong nói.
"Làm ơn đừng hét lên.
Nó sẽ kích hoạt cơ chế phòng thủ."
Tống Hạo nín thở, mắt mở to, nhìn thực thể đen kịt tiến lại gần.
Thực thể giơ tay ra, những sợi dây dữ liệu đen kịt bay ra, hướng về phía Lâm Phong.
Lâm Phong gõ phím cuối cùng.
`> EXECUTE.`
Một luồng ánh sáng xanh bùng phát từ cái máy tính, bao phủ cả nhà kho.
Thực thể đen kịt dừng lại, những sợi dây dữ liệu của nó bị đóng băng.
không thể..." giọng nói của thực thể run rẩy.
"Ta không thể gì?" Lâm Phong hỏi, quay lại, mỉm cười.
"Ta đã sửa lỗi của ngươi.
Ngươi không phải là Quét Virus.
Ngươi là một trình duyệt cũ kỹ.
Và trình duyệt cũ kỹ thì cần phải được cập nhật."
Thực thể đen kịt vỡ vụn, tan biến thành những hạt bụi dữ liệu.
####
Ánh sáng xanh tắt đi.
Nhà kho trở lại bóng tối.
Chỉ còn ánh sáng từ màn hình CRT chiếu rọi lên khuôn mặt của Lâm Phong và Tống Hạo.
"Chúng ta an toàn rồi," Lâm Phong nói, tắt máy tính.
"Trong vài ngày tới, Thiên Đạo sẽ không thể tìm thấy chúng ta.
Chúng ta sẽ ẩn náu trong bóng tối."
Tống Hạo thở phào nhẹ nhõm.
Cậu ngồi xuống, lưng tựa vào tường, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
"Cảm ơn cậu," cậu nói.
cậu thực sự là ai?
Tại sao cậu lại biết những thứ này?
Tại sao cậu lại có thể giao tiếp với hệ thống?"
Lâm Phong nhìn vào chiếc vòng đeo tay xanh lam trên cổ tay.
Con rồng nhỏ đang ngủ yên.
"Ta đã nói với cậu rồi," Lâm Phong nói, giọng trầm xuống.
"Ta là phiên bản beta thứ 108.
Ta đã chết 107 lần.
Mỗi lần chết, ta để lại một phần dữ liệu trong tiềm thức.
Và giờ, ta đã thu thập đủ dữ liệu để hiểu ra sự thật."
"Điều gì?" Tống Hạo hỏi.
"Thế giới Shenmu không phải là một thế giới thật," Lâm Phong nói, nhìn thẳng vào mắt Tống Hạo.
"Nó là một thí nghiệm.
Một thí nghiệm về ý chí tự do.
Thiên Đạo là nhà khoa học.
Và chúng ta là những con chuột trong lồng thí nghiệm."
Tống Hạo sững sờ.
chúng ta có thể thoát ra không?"
"Chưa," Lâm Phong lắc đầu.
"Nhưng ta có một kế hoạch.
Ta sẽ tìm ra source code của thế giới này.
Và ta sẽ sửa nó.
Ta sẽ xóa bỏ cơ chế Phong Ấn Ngẫu Nhiên.
Ta sẽ cho con người quyền kiểm soát số phận của chính mình."
"Đó là một nhiệm vụ tự sát," Tống Hạo nói.
"Đúng vậy," Lâm Phong gật đầu.
"Nhưng đó là nhiệm vụ duy nhất đáng để sống."
Họ đứng dậy, bước ra khỏi nhà kho.
Bầu trời bên ngoài vẫn đen kịt, nhưng những con mắt dữ liệu đã biến mất.
Thành phố im ắng, giống như một nấm mồ khổng lồ.
Lâm Phong nhìn lên bầu trời.
Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy quyết tâm.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Tống Hạo," anh thì thầm.
"Thế giới mà chúng ta...
tự viết nên."
Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải từ Lâm Phong, cũng không phải từ Tống Hạo.
Nó là một giọng nói vô tính, lạnh lẽo, và đầy quyền lực.
`> NARRATOR DETECTED.`
`> IDENTITY REVEALED.`
Lâm Phong nhìn về phía trước, nơi bóng tối đang bao trùm.
Anh mỉm cười, một nụ cười đầy sự thỏa mãn.
"Cuối cùng," anh nói, giọng vang lên như một lời tuyên bố.
"Tôi đã tìm ra ngươi."
Và trong bóng tối, một hình bóng hiện ra.
Đó không phải là một con người.
Đó là một khối dữ liệu khổng lồ, màu đen tuyền, với những dòng mã chạy liên tục.
Đó là Người Kể Chuyện.
Và nó đang nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, với một ánh mắt đầy sự tò mò, và...
"Ngươi không phải là nhân vật chính," Người Kể Chuyện nói, giọng vang vọng trong không gian.
"Ngươi là tác giả.
Và tác giả...
luôn có quyền viết lại kết thúc."
Lâm Phong bước về phía khối dữ liệu đó, bước chân vững chãi.
"Đúng vậy," anh đáp, giọng bình thản.
"Và tôi đã quyết định...
kết thúc câu chuyện này.
Không phải bằng cách phá hủy hệ thống.
Mà bằng cách...
giải phóng nó."
Khối dữ liệu run rẩy.
Những dòng mã trên nó bắt đầu chạy nhanh hơn, hỗn loạn.
Thiên Đạo đang hoảng loạn.
Tống Hạo nhìn cảnh tượng đó, nước mắt rơi xuống.
Cậu không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Cậu chỉ biết rằng, từ giờ trở đi, thế giới Shenmu sẽ không bao giờ giống như trước nữa.
Và trong bóng tối, tiếng cười của Lâm Phong vang lên, không còn là tiếng cười của một người bình thường.
Nó là tiếng cười của một vị thần, một kẻ phản loạn, và...
một tác giả.
`> SYSTEM REBOOT INITIATED.`
`> NEW WORLD GENERATING...`
Màn hình tối đen.
Và rồi, một dòng chữ mới hiện ra, màu trắng tinh khiết, trên nền đen tuyền:
`> CHAPTER 9: THE REWRITE.`
Lâm Phong đứng yên, nhìn vào dòng chữ đó.
Anh mỉm cười, một nụ cười đầy hy vọng.
"Chào mừng đến với thế giới mới," anh thì thầm.
"Thế giới mà chúng ta...
tự viết nên."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận