Chương 8

Cổ họng Lâm Phong rung lên dữ dội, nhưng không khí trong phổi như bị đóng băng, không một phân tử nào dám nghe lời mệnh lệnh của anh.

Chiếc vòng cổ kim loại đen tuyền, vừa xuất hiện trong chương trước, không phải là vật lý.

Nó là một chuỗi mã nguồn lỗi (bug string) đang được biên dịch trực tiếp lên da thịt anh.

Nỗi nóng không phải từ nhiệt độ, mà từ việc hệ thống thần kinh của anh đang bị ghi đè bởi giao thức bảo mật của "Thiên Đạo".

Lâm Phong ngã quỵ xuống, mắt nhìn chằm chằm vào đôi giày da cũ kỹ của chính mình.

Anh cố gắng cử động ngón tay, nhưng các khớp ngón tay bị khóa cứng như những khối đá.

Đây không phải là tê liệt thông thường.

Đây là sự mất kết nối.

Anh là một tiến trình (process) bị treo, đang chờ hệ điều hành quyết định xem có nên kill hay không.

"Tôi nghĩ chúng ta cần một chút thời gian để xử lý," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản đến mức kinh ngạc, dù cơ thể anh đang run rẩy vì sự cố gắng kiểm soát cơ bắp.

"Thiên Đạo à, hay gọi là Admin đi cho dễ.

Bạn đang làm phiền tôi vào lúc bận rộn."

Không có tiếng đáp lại.

Chỉ có tiếng vang rỗng trong hang động, cùng với ánh sáng xanh lá cây nhấp nháy trước mắt anh, ngày càng nhanh hơn, giống như nhịp tim của một kẻ đang hoảng loạn.

Dòng chữ `> SYSTEM OVERLOAD` hiện ra, đỏ rực, chói lòa.

Tống Hạo đứng ở phía sau, tay run rẩy cầm cuốn sổ tay da bò cũ kỹ.

Cậu ta không dám lại gần, sợ rằng bất kỳ cử động nào cũng có thể kích hoạt cơ chế tự vệ của hệ thống.

Trong đầu cậu, trí nhớ siêu việt đang ghi lại từng chi tiết: độ trễ của ánh sáng, màu sắc của vòng cổ, và biểu cảm trống rỗng trên mặt Lâm Phong.

"Lâm Phong," Tống Hạo thì thầm, giọng run rẩy như lá cây trong gió mùa thu.

"Nó đang quét dữ liệu của cậu.

Nếu nó tìm thấy module cảm xúc ẩn..."

"Để nó tìm," Lâm Phong ngắt lời, nụ cười méo mó hiện lên trên khóe miệng.

"Nếu nó tìm thấy, nghĩa là tôi đã giấu chưa kỹ.

Nhưng nếu nó không tìm thấy...

thì nó sẽ nghĩ đó là lỗi hệ thống và cố gắng sửa chữa.

Và khi nó cố gắng sửa chữa, nó sẽ mở ra một cổng kết nối tạm thời.

Đó là tất cả những gì tôi cần."

Tống Hạo nhíu mày, lật nhanh trang sổ tay.

"Cậu đang nói về việc lợi dụng lỗi bảo mật?

Điều đó nguy hiểm lắm.

Lần trước, phiên bản Beta 107 đã thử cách đó và bị xóa sổ hoàn toàn, kể cả ký ức."

"Phiên bản 107 ngu ngốc," Lâm Phong nhún vai, mặc dù cơ thể anh vẫn bất động.

"Hắn cố gắng hack vào kernel chính.

Tôi thì khác.

Tôi chỉ muốn mượn một chút băng thông.

Một chút thôi."

Ánh sáng xanh lá cây bỗng nhiên bùng nổ, bao phủ toàn bộ hang động.

Không khí trở nên nặng nề, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng của mọi sinh vật trong bán kính mười mét.

Tống Hạo cảm thấy tim mình đập thình thịch, sợ hãi bao trùm lấy cậu.

Nhưng Lâm Phong vẫn giữ nguyên tư thế, đôi mắt mở to, nhìn thẳng vào khoảng trống trước mặt.

Trong tầm nhìn của anh, thế giới đã thay đổi.

Những tảng đá, bụi đất, và cả Tống Hạo đều biến thành những khối đa giác màu xám.

Trên mỗi khối đều có những dòng mã chạy liên tục.

Đó là mã nguồn của thực tại.

Và ở trung tâm, một luồng dữ liệu khổng lồ, màu đỏ tươi, đang cuộn xoáy như một con rắn khổng lồ.

Đó là Thiên Đạo.

`> DETECTED ANOMALY: USER LIN_PHONG.`
`> INITIATING PURGE PROTOCOL.`
`> TARGET: EMOTION_MODULE (HIDDEN).`

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, dù phổi anh gần như không thể co giãn.

Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự bình tĩnh.

Sự bình tĩnh này không phải là cảm xúc, mà là một trạng thái tính toán.

Anh phải trở thành một cỗ máy hoàn hảo, để hệ thống không nghi ngờ.

"Được rồi," anh thầm nghĩ.

"Hãy bắt đầu màn kịch này."



Tống Hạo nhìn thấy điều kỳ lạ.

Lâm Phong không còn run rẩy nữa.

Cơ thể anh trở nên cứng nhắc, không tự nhiên, giống như một con rối bị cắt đứt dây điều khiển.

Nhưng ánh mắt anh thì sáng rực, một thứ ánh sáng lạnh lẽo, không mang chút cảm xúc nào.

"Lâm Phong?" Tống Hạo gọi nhẹ, giọng điệu đầy lo lắng.

Lâm Phong không đáp.

Anh đưa tay lên, chạm vào chiếc vòng cổ đen tuyền trên cổ mình.指尖 (ngón tay) anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo, và một tia sét nhỏ bắn ra, làm cháy một vết đen trên da anh.

Nhưng anh không hề nhăn mặt.

"Đau không?" Tống Hạo hỏi, bước tiến lại gần một bước, bất chấp nguy hiểm.

"Đau là một phản ứng sinh học," Lâm Phong đáp, giọng nói vang lên cơ học, không có起伏 (cao thấp).

"Nó không có ý nghĩa trong bối cảnh này.

Tôi đang tối ưu hóa."

Tống Hạo dừng lại, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn biết Lâm Phong.

Hắn biết tính cách hài hước, đôi khi hơi điên rồ của người bạn thân này.

Nhưng con người trước mặt cậu bây giờ...

hoàn toàn xa lạ.

Nó giống như một cái xác không hồn, được điều khiển bởi một trí tuệ nhân tạo tàn nhẫn.

"Anh đang làm gì vậy?" Tống Hạo hỏi, giọng run rẩy.

"Đang tạo ra một lỗ hổng," Lâm Phong đáp, vẫn giữ nguyên ánh mắt trống rỗng.

"Thiên Đạo đang tập trung tất cả tài nguyên để quét module cảm xúc của tôi.

Nó nghĩ đó là mối đe dọa lớn nhất.

Nhưng nó quên một điều: con người không chỉ có cảm xúc.

Chúng ta còn có ý chí.

Và ý chí...

là thứ khó định nghĩa nhất trong mã nguồn."

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Trong thế giới mã nguồn trước mắt anh, luồng dữ liệu đỏ tươi đang áp sát.

Nó giống như một ngọn lửa dữ dội, đe dọa thiêu rụi mọi thứ xung quanh.

Nhưng Lâm Phong không né tránh.

Anh bước vào ngọn lửa đó.

Nỗi đau tột cùng.

Không phải đau thể xác, mà là đau tinh thần.

Mỗi một giây trôi qua, anh cảm thấy như có ai đó đang xé nát ký ức của anh, ném chúng vào lửa.

Ký ức về gia đình, về tuổi thơ, về những khoảnh khắc hạnh phúc...

tất cả đều bị đốt cháy.

Nhưng Lâm Phong không khóc.

Anh không hét lên.

Anh chỉ cười.

Một nụ cười khẩy, đầy sự chế giễu.

"Đừng sợ," anh nói với chính mình, dù không ai nghe thấy.

"Đây chỉ là dữ liệu rác.

Tôi có thể phục hồi nó sau.

Miễn là tôi còn giữ được ý chí."

Tống Hạo nhìn cảnh tượng đó, nước mắt lưng tròng.

Cậu không hiểu gì cả.

Cậu chỉ biết rằng bạn thân của mình đang chịu đựng một nỗi đau khủng khiếp, và cậu không thể làm gì để giúp đỡ.

Cậu chỉ có thể đứng đó, ghi chép lại mọi thứ, như một người quan sát vô cảm.

"Lâm Phong...

dừng lại đi," Tống Hạo hét lên, giọng vỡ vụn.

"Cậu sẽ chết!"

"Chết là một khái niệm tương đối," Lâm Phong đáp, giọng vẫn lạnh lùng.

"Trong thế giới số, chết chỉ là việc đóng cửa sổ.

chưa bao giờ muốn đóng cửa sổ của mình."

Bỗng nhiên, luồng dữ liệu đỏ tươi ngừng lại.

Nó bao quanh Lâm Phong, như một con rắn khổng lồ đang quấn lấy con mồi.

Ánh sáng xanh lá cây tắt đi.

Sự im lặng bao trùm.

Tống Hạo nín thở.

Cậu nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc.

Nhưng rồi, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

Tiếng gõ phím.

Tiếng gõ phím cơ học, nặng nề, vang vọng trong hang động.

Click.*

Lâm Phong mở mắt ra.

Ánh sáng trong mắt anh đã trở lại, nhưng nó khác trước.

Nó sâu thẳm, bí ẩn, và đầy sự đe dọa.

"Xong rồi," anh nói, giọng bình thản như vừa mới hoàn thành một công việc vặt.

"Tôi đã hack vào hệ thống.

Không phải để phá hủy nó.

sửa đổi nó."

Tống Hạo sững sờ.

Cậu làm được điều đó sao?"

"Không hẳn," Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

"Tôi chỉ tạo ra một bản sao.

Một bản sao của chính tôi.

Và bản sao đó...

sẽ thay thế tôi trong mắt Thiên Đạo."



Lâm Phong đứng dậy, rũ bỏ bụi bặm trên người.

Chiếc vòng cổ đen tuyền đã biến mất, để lại một vết sẹo hình chữ thập trên cổ anh.

Vết sẹo đó không đau, nhưng nó lạnh lẽo, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về sự tồn tại của anh trong thế giới này.

"Cậu vừa nói gì?" Tống Hạo hỏi, vẫn chưa tin vào tai mình.

Ý cậu là..."

"Ý tôi là, từ giờ trở đi, có hai Lâm Phong," anh đáp, bước về phía cửa hang.

"Một Lâm Phong thực, đang đứng trước mặt cậu.

Và một Lâm Phong ảo, đang sống trong hệ thống của Thiên Đạo.

Bản sao đó sẽ tuân thủ mọi quy tắc, không có cảm xúc, không có ý chí.

Nó sẽ là một công cụ hoàn hảo cho Thiên Đạo.

Và điều đó...

sẽ khiến Thiên Đạo hài lòng."

Tống Hạo nhíu mày, cố gắng hiểu ý bạn mình.

"Nhưng nếu bản sao đó hoàn hảo, thì sao Thiên Đạo không phát hiện ra sự khác biệt?"

"Vì sự khác biệt nằm ở chỗ mà Thiên Đạo không thể đo lường được," Lâm Phong đáp, ánh mắt nhìn ra phía bầu trời xám xịt bên ngoài.

"Đó là sự không hoàn hảo.

Con người luôn có lỗi.

Và chính những lỗi đó...

mới là thứ khiến chúng ta trở nên độc đáo."

Tống Hạo nhìn theo ánh mắt của Lâm Phong.

Cậu thấy một con chim đang bay trong bầu trời, cánh đập chậm chạp, bất chấp cơn gió mạnh.

Nó không hoàn hảo, nhưng nó vẫn bay.

"Cậu đang nói về sự tự do," Tống Hạo thì thầm.

"Không," Lâm Phong lắc đầu.

"Tôi đang nói về quyền kiểm soát.

Thiên Đạo nghĩ rằng nó kiểm soát tất cả.

Nhưng nó quên rằng, ngay cả trong một hệ thống đóng kín, vẫn luôn có những lỗ hổng.

chính là người tìm ra những lỗ hổng đó."

Họ bước ra khỏi hang động.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng nó không ấm áp.

Nó lạnh lẽo, như ánh mắt của một kẻ quan sát vô cảm.

Thế giới Shenmu vẫn vận hành như bình thường.

Những tu sĩ vẫn luyện tập, những thần thú vẫn gầm thét.

Nhưng đối với Lâm Phong, mọi thứ đã thay đổi.

Anh có thể thấy những dòng mã chạy trên không trung.

Anh có thể thấy những lỗi nhỏ bé, những sự cố vi mô mà người khác không bao giờ để ý.

Và anh biết rằng, mỗi một lỗi đó...

đều là một cơ hội.

"Tống Hạo," Lâm Phong gọi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn trước.

"Cậu còn giữ cuốn sổ tay đó không?"

Tống Hạo sờ vào túi áo, lấy ra cuốn sổ da bò.

Tại sao?"

"Viết vào đó," Lâm Phong nói, mỉm cười.

"Viết về ngày hôm nay.

Viết về việc tôi đã hack vào Thiên Đạo.

Viết về bản sao của tôi.

Và viết về...

sự thật."

Tống Hạo nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy nghi hoặc.

"Sự thật gì?"

"Rằng chúng ta không phải là nhân vật chính," Lâm Phong đáp, giọng nói vang lên như một lời nguyền.

"Chúng ta là những biến số.

Và biến số...

luôn có thể được thay đổi."

Tống Hạo run rẩy mở cuốn sổ tay.

Bút mực của cậu ta run rẩy trên trang giấy trắng.

Cậu không biết phải viết gì.

Cậu chỉ biết rằng, từ giờ trở đi, cuộc sống của họ sẽ không bao giờ giống như trước nữa.

Họ đi bộ dọc theo con đường mòn dẫn ra khỏi khu rừng.

Không khí trong lành, nhưng vẫn mang theo một mùi vị kỳ lạ, giống như mùi ozone sau một cơn bão điện.

Lâm Phong đi đầu, bước chân nhẹ nhàng, như thể anh đang lướt trên không trung.

Bỗng nhiên, một tiếng gầm thét vang lên, rung chuyển cả khu rừng.

Cây cối lay động, lá rơi rụng tứ tung.

Một bóng đen khổng lồ lao ra từ bụi rậm, hướng thẳng về phía họ.

Tống Hạo hét lên, nhảy ra sau một tảng đá.

"Lâm Phong!

Cẩn thận!"

Lâm Phong không hề hoảng loạn.

Anh dừng lại, quay người lại, và nhìn chằm chằm vào con quái vật đang lao tới.

Đó là một con Hổ Tuyết Trắng, một loại thần thú cấp cao, với bộ lông trắng muốt và đôi mắt đỏ rực.

Nó đang trong trạng thái cuồng nộ, răng nanh sắc nhọn lộ ra ngoài, sẵn sàng xé xác bất kỳ ai cản đường.

Nhưng Lâm Phong không né tránh.

Anh đứng yên, đôi mắt mở to, nhìn thẳng vào đôi mắt của con hổ.

"Đừng sợ," anh nói, giọng bình thản.

"Nó không phải là kẻ thù."

Tống Hạo nhìn từ sau tảng đá, không hiểu gì cả.

"Nó đang muốn giết chúng ta!"

"Không," Lâm Phong lắc đầu.

"Nó đang cầu cứu."

Con hổ lao tới, nhưng thay vì cắn xé, nó dừng lại ngay trước mặt Lâm Phong, cách anh chỉ một mét.

Nó gầm lên một tiếng, nhưng tiếng gầm đó không mang vẻ đe dọa, mà giống như một lời than vãn.

Lâm Phong đưa tay ra, chạm vào mũi con hổ.指尖 (ngón tay) anh chạm vào bộ lông mềm mại, và một luồng dữ liệu xanh lá cây chạy từ tay anh vào cơ thể con hổ.

"Tôi biết cậu đang đau," Lâm Phong nói, giọng nhẹ nhàng.

"Cậu bị nhiễm độc dữ liệu.

Thiên Đạo đang dùng cậu làm một công cụ.

Nhưng tôi có thể giúp cậu."

Con hổ nghiêng đầu, nhìn Lâm Phong với vẻ tò mò.

Đôi mắt đỏ rực của nó dần chuyển sang màu xanh lá cây, giống như màu của những dòng mã trong mắt Lâm Phong.

Tống Hạo bước ra từ sau tảng đá, mắt mở to vì kinh ngạc.

"Cậu đang làm gì vậy?"

"Kết ước," Lâm Phong đáp, mỉm cười.

"Không phải kết ước truyền thống.

Mà là kết ước dữ liệu.

Tôi sẽ sửa chữa lỗi trong hệ thống của nó.

Và đổi lại...

nó sẽ trở thành mắt nhìn của tôi."

Con hổ gầm lên một tiếng, nhưng lần này, tiếng gầm đó mang theo sự nhẹ nhàng, sự biết ơn.

Nó cúi đầu xuống, chạm mũi vào tay Lâm Phong.

Một tia sáng xanh lá cây bao phủ cả hai người, và rồi biến mất.

Lâm Phong rút tay ra, nhìn con hổ.

"Từ giờ trở đi, cậu là bạn tôi.

Và tôi sẽ giúp cậu thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo."

Con hổ gật đầu, rồi quay đi, biến mất vào trong rừng.

Nhưng trước khi biến mất, nó quay lại, nhìn Lâm Phong một lần nữa.

Trong đôi mắt của nó, Tống Hạo thấy một thứ gì đó mà cậu chưa từng thấy trước đây: sự tự do.

Họ tiếp tục hành trình.

Bầu trời dần tối sầm lại, những vì sao bắt đầu hiện ra.

Nhưng đối với Lâm Phong, những vì sao đó không phải là ánh sáng.

Chúng là những điểm dữ liệu, những nút kết nối trong mạng lưới khổng lồ của thế giới Shenmu.

"Tống Hạo," Lâm Phong gọi, giọng nói vang lên trong đêm tối.

"Cậu có bao giờ tự hỏi, ai đang kể câu chuyện này không?"

Tống Hạo dừng bước, nhìn Lâm Phong.

"Ý cậu là...

người kể chuyện?"

"Đúng," Lâm Phong đáp, ánh mắt nhìn lên bầu trời.

"Người kể chuyện không phải là một người ngoài.

Nó là một phần của hệ thống.

Nó là giọng nói của Thiên Đạo.

Và nó luôn quan sát chúng ta."

Tống Hạo cảm thấy ớn lạnh.

chúng ta có thể làm gì để thoát khỏi nó?"

"Chúng ta không thể thoát khỏi nó," Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn.

"Vì chúng ta là một phần của nó.

Nhưng chúng ta có thể...

thay đổi cách nó kể chuyện."

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu của cả hai người.

Giọng nói đó không phải của Lâm Phong, cũng không phải của Tống Hạo.

Nó là một giọng nói vô tính, lạnh lẽo, và đầy quyền lực.

`> NARRATOR DETECTED.`
`> IDENTITY REVEALED.`

Lâm Phong nhìn về phía trước, nơi bóng tối đang bao trùm.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy sự thỏa mãn.

"Cuối cùng," anh nói, giọng vang lên như một lời tuyên bố.

"Tôi đã tìm ra ngươi."

Và trong bóng tối, một hình bóng hiện ra.

Đó không phải là một con người.

Đó là một khối dữ liệu khổng lồ, màu đen tuyền, với những dòng mã chạy liên tục.

Đó là Người Kể Chuyện.

Và nó đang nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, với một ánh mắt đầy sự tò mò, và...

"Ngươi không phải là nhân vật chính," Người Kể Chuyện nói, giọng vang vọng trong không gian.

"Ngươi là tác giả.

Và tác giả...

luôn có quyền viết lại kết thúc."

Lâm Phong bước về phía khối dữ liệu đó, bước chân vững chãi.

"Đúng vậy," anh đáp, giọng bình thản.

"Và tôi đã quyết định...

kết thúc câu chuyện này.

Không phải bằng cách phá hủy hệ thống.

Mà bằng cách...

giải phóng nó."

Khối dữ liệu run rẩy.

Những dòng mã trên nó bắt đầu chạy nhanh hơn, hỗn loạn.

Thiên Đạo đang hoảng loạn.

Tống Hạo nhìn cảnh tượng đó, nước mắt rơi xuống.

Cậu không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Cậu chỉ biết rằng, từ giờ trở đi, thế giới Shenmu sẽ không bao giờ giống như trước nữa.

Và trong bóng tối, tiếng cười của Lâm Phong vang lên, không còn là tiếng cười của một người bình thường.

Nó là tiếng cười của một vị thần, một kẻ phản loạn, và...

một tác giả.

`> SYSTEM REBOOT INITIATED.`
`> NEW WORLD GENERATING...`

Màn hình tối đen.

Và rồi, một dòng chữ mới hiện ra, màu trắng tinh khiết, trên nền đen tuyền:

`> CHAPTER 9: THE REWRITE.`

Lâm Phong đứng yên, nhìn vào dòng chữ đó.

Anh mỉm cười, một nụ cười đầy hy vọng.

"Chào mừng đến với thế giới mới," anh thì thầm.

"Thế giới mà chúng ta...

tự viết nên."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập