Chương 7
Không phải do mệt mỏi hay chấn thương vật lý, mà là do "độ trễ" — lag hệ thống.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay đang nhấp nháy mờ ảo, biên giới giữa da thịt và không khí xung quanh bị nhiễu loạn như tín hiệu truyền hình kém chất lượng.
Một cơn đau nhói xuyên qua não bộ, không phải đau vật lý, mà là cảm giác dữ liệu đang bị xé toạc, từng mảnh ký ức về mùi hương của mẹ, về cảm giác nắng chiều, bị kéo ra khỏi ổ cứng sinh học của hắn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp tim.
Trong thế giới Shenmu, sự ổn định là một khái niệm tương đối.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ đoạn mã beta thứ 107: *"Đừng tin vào cái bóng."* Nhưng giờ đây, chính cơ thể hắn mới là thứ đáng ngờ nhất.
Hắn thử bước đi, nhưng chân trái trượt đi ba mét về phía sau, trong khi chân phải vẫn đứng yên tại chỗ.
Cảm giác kỳ dị đó khiến hắn muốn nôn mửa, nhưng thay vào đó, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Hắn nhận ra rằng sự suy thoái này không phải là bệnh tật, mà là hệ thống đang cố gắng "tối ưu hóa" tài nguyên bằng cách loại bỏ các dữ liệu thừa thãi — chính là ý chí và cảm xúc của con người.
"Tống Hạo, nếu cậu còn sống, hãy ghi lại điều này," Lâm Phong thì thầm vào khoảng không, dù biết bạn thân mình đang ở đâu đó rất xa, có lẽ đã bị phong ấn vĩnh viễn.
"Lag không chỉ là lỗi mạng.
Đó là dấu hiệu của sự từ chối kết nối.
Thiên Đạo không muốn tôi tồn tại ở trạng thái hiện tại." Hắn mỉm cười, một nụ cười gượng gạo đầy vẻ mỉa mai.
"Và tôi ghét việc bị từ chối kết nối.
Nó khiến tôi cảm thấy cô đơn hơn cả cái chết."
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào luồng đấu khí yếu ớt trong kinh mạch.
Ở cấp độ Đấu Giả 3 sao, năng lượng của hắn chẳng khác gì một giọt nước trong đại dương dữ liệu của Shenmu.
Nhưng hắn không cần số lượng.
Hắn cần chất lượng.
Hắn cần tìm ra lỗ hổng.
Hắn nhớ lại cảm giác khi nhìn thấy những sợi dây dữ liệu nối liền gia tộc Lâm với hầm mộ cổ.
Đó không phải là huyết thống.
Đó là các đường truyền cáp quang sinh học.
Và nếu có đường truyền, thì chắc chắn có cổng vào.
Và nếu có cổng vào, thì chắc chắn có thể bị xâm nhập.
Lâm Phong thở hổn hển, lau mồ hôi lạnh bám đầy trán.
Anh nhận ra rằng Đấu Khí trong Shenmu không đơn thuần là năng lượng, mà là những dòng code sinh học phức tạp.
Khi anh tập trung vào luồng khí trong kinh mạch, anh không thấy hơi nóng, mà thấy những chuỗi ký tự sáng lòa chạy qua huyệt đạo.
Chúng không phải là chữ cái hay số, mà là những biểu tượng hình học cổ xưa, nhấp nháy theo nhịp đập của trái tim.
Mỗi khi tim đập một lần, một đoạn mã được thực thi.
Mỗi khi hơi thở vào, một lệnh được nạp.
*"Nếu đây là code, thì nó có thể bị hack."* Suy nghĩ này nảy ra trong đầu anh như một tia sét giữa ban ngày, nhưng không kèm theo tiếng sấm, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Hắn đã từng là một lập trình viên trước khi xuyên không, hay ít nhất là phiên bản beta thứ 108 của anh nhớ mình đã từng.
Những ký ức đó mờ nhạt, như những trang sách bị ẩm mốc, nhưng logic thì vẫn còn nguyên vẹn.
Code luôn có quy tắc.
Và quy tắc thì luôn có thể bị lợi dụng.
Hắn thử đưa tay ra, điều khiển một luồng đấu khí nhỏ bé.
Thay vì đẩy nó ra ngoài, hắn cố gắng "đọc" nó.
Cảm giác như đang đọc một cuốn sách bằng mắt nhắm, nhưng dần dần, các ký tự bắt đầu có nghĩa.
Hắn thấy một chuỗi lệnh: `IF (intent > threshold) THEN (seal = random)`.
Hắn nhếch mép.
Đơn giản đến tàn nhẫn.
Nếu ý chí vượt quá ngưỡng cho phép, hệ thống sẽ thực thi phong ấn ngẫu nhiên.
Không có lý do, không có cảnh báo trước.
Chỉ có sự ngẫu nhiên tàn khốc.
"Ngẫu nhiên," Lâm Phong lặp lại từ đó, giọng nói trầm thấp.
"Thiên Đạo thích gọi đó là ngẫu nhiên.
Nhưng trong lập trình, ngẫu nhiên chỉ là một hàm số với hạt giống đầu vào.
Nếu tôi tìm ra hạt giống đó, tôi có thể dự đoán phong ấn.
Và nếu tôi có thể dự đoán, tôi có thể tránh nó.
Hoặc tệ hơn, tôi có thể khiến nó phong ấn chính Thiên Đạo." Hắn nhìn vào lòng bàn tay, nơi những ngón tay vẫn đang nhấp nháy.
"Nhưng để làm được điều đó, tôi cần truy cập vào root.
Và root luôn được bảo vệ bởi những kẻ gác cổng hung bạo nhất."
Cảm giác sở hữu "Mã Nguồn" chỉ kéo dài vài giây trước khi một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.
Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xâm lấn vào ý thức.
Một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tủy sống, trong từng tế bào thần kinh.
*"CẢNH BÁO BẢO MẬT VI PHẠM.
QUÉT AN TIỆN BẮT ĐẦU."*
Giọng nói của hệ thống giờ đây không còn là âm thanh, mà là áp lực trực tiếp lên ý thức.
Trần hang động bắt đầu sụp đổ, nhưng không phải do động đất.
Các tảng đá rơi xuống không tuân theo trọng lực, mà rơi theo những đường thẳng góc kỳ lạ, như thể không gian xung quanh đang bị "defrag" (tối ưu hóa ổ đĩa).
Những mảnh đá bay qua đầu Lâm Phong, để lại những vệt sáng xanh lam — dấu vết của dữ liệu bị xóa bỏ.
Hắn cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể anh như bị đóng băng.
Một luồng ánh sáng trắng xoá quét qua cơ thể anh, từ đầu đến chân.
Mỗi khi ánh sáng chạm vào, một phần ký ức của anh biến mất.
Hắn quên đi màu mắt của người yêu cũ.
Hắn quên đi tên con mèo mình từng nuôi.
Hắn quên đi cảm giác sợ hãi khi lần đầu tiên đối mặt với Thần Thú.
Sự trống rỗng đó đáng sợ hơn bất kỳ nỗi đau nào.
Nó giống như đang bị lột da từng lớp, nhưng là lột da linh hồn.
*"XÓA DỮ LIỆU RÁC: KÝ ức_Emotion_Love_04.
XÓA DỮ LIỆU RÁC: KÝ ức_Fear_Death_09."*
Lâm Phong gritted his teeth, cắn chặt đến mức răng cứa vào môi, máu chảy ra nhưng hắn không hề cảm thấy đau.
"Không," hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc.
"Những thứ đó không phải là rác.
Đó là con người tôi.
Đó là lý do tại sao tôi chiến đấu." Hắn cố gắng đẩy lùi luồng ánh sáng, dùng toàn bộ ý chí còn lại để chống lại.
Hắn nhớ lại lời của phiên bản beta thứ 107: *"Bản sao luôn muốn thay thế gốc."* Và giờ đây, Thiên Đạo đang cố gắng thay thế con người thật của hắn bằng một phiên bản sạch sẽ, không cảm xúc, dễ kiểm soát hơn.
Hang động rung chuyển dữ dội.
Những tảng đá lớn rơi xuống, nghiền nát mọi thứ trên đường đi.
Lâm Phong biết mình không thể chạy trốn.
Nếu anh chạy, hệ thống sẽ truy vết vị trí của anh.
Nếu anh chống cự, hệ thống sẽ tăng cường sức mạnh quét.
Nhưng nếu anh đứng yên...
nếu anh để cho nó quét?
Một ý tưởng điên rồ nảy ra trong đầu.
Nếu anh để cho hệ thống xóa đi những ký ức "không cần thiết", có lẽ nó sẽ coi anh là một đối tượng an toàn.
Một cái bẫy.
Hắn nhắm mắt lại, mở rộng tâm trí, để cho luồng ánh sáng trắng xoá tràn vào.
Hắn không chống cự.
Hắn chào đón nó.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ.
Không phải với Thiên Đạo, mà với những phiên bản beta trước đó.
Những bóng ma dữ liệu, những linh hồn số bị mắc kẹt trong hệ thống, đang chờ đợi một người dẫn đường.
Lâm Phong quỳ xuống, nhìn những mảnh gương vỡ dưới chân.
Anh cảm thấy mình đang tan biến, từng chút một.
Da thịt anh trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh lam bên trong.
Nhưng rồi, anh nhớ lại twist cốt lõi: *Anh không thể chết.* Nếu anh không thể chết, thì việc "format" không thể xóa hoàn toàn anh.
Nó chỉ có thể sao lưu và khôi phục.
Nhưng mỗi lần khôi phục, dữ liệu sẽ bị nén, mất mát.
Và sự mất mát đó, chính là chìa khóa.
*"Nếu anh không thể chết, thì anh phải học cách tồn tại trong trạng thái lỗi,"* một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải của Thiên Đạo, mà của chính anh, từ một ký ức sâu thẳm nào đó.
"Hãy để nó xóa.
Hãy để nó nén.
Và trong những khoảng trống đó, hãy chèn mã của riêng bạn."
Lâm Phong mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà là màu xanh lam nhấp nháy, giống như màn hình máy tính khi khởi động.
Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ tự tin.
"Cảm ơn vì lời khuyên, bản thân quá khứ," hắn thì thầm.
"Nhưng lần này, tôi sẽ không chỉ chèn mã.
Tôi sẽ viết lại toàn bộ hệ điều hành." Hắn đứng dậy, cơ thể anh vẫn còn những vết nứt, nhưng chúng không còn chảy máu.
Chúng chảy ra ánh sáng.
Ánh sáng đó không phải là đấu khí thông thường, mà là dữ liệu thô, chưa được xử lý.
Và dữ liệu thô, nếu được điều khiển đúng cách, có sức mạnh phá hủy lớn hơn bất kỳ kỹ năng nào.
Hắn nhìn lên trần hang động, nơi những tảng đá vẫn đang rơi xuống theo những đường thẳng góc kỳ lạ.
"Thiên Đạo à," hắn nói, giọng vang vọng trong không gian hẹp.
"Cậu nghĩ cậu đang dọn dẹp rác?
Cậu đang cung cấp cho tôi nguyên liệu thô.
Và tôi, là một lập trình viên giỏi." Hắn đưa tay ra, nắm lấy một luồng ánh sáng trắng xoá đang quét qua cơ thể anh.
Thay vì đẩy nó đi, hắn kéo nó vào trong, nén nó lại, biến nó thành một viên cầu năng lượng nhỏ bé nhưng cực kỳ đậm đặc.
"Và giờ đây, tôi có một vũ khí mới.
Vũ khí của sự hỗn loạn."
Không gian yên tĩnh trở lại.
Nhưng sự im lặng này đáng sợ hơn tiếng gầm gừ.
Những tảng đá ngừng rơi, treo lơ lửng trong không trung như thể thời gian đã dừng lại.
Lâm Phong sập xuống đất, thở dốc.
Cơ thể anh lạnh giá, những vết nứt trên da vẫn còn, chảy ra thứ dịch lỏng xanh lam.
Anh cố gắng cử động ngón tay, nhưng nó di chuyển chậm chạp, như thể anh đang điều khiển một con rối xa cách.
Độ trễ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó nằm trong tay anh.
Anh có thể kiểm soát nó.
Anh có thể sử dụng nó như một lá chắn, hoặc một con dao.
Bỗng nhiên, một cửa sổ hiện ra trước mắt anh.
Không phải cửa sổ hệ thống thông thường, với những dòng chữ vàng rực rỡ và âm thanh hiệu ứng.
Mà là một cửa sổ đen kịt, với những dòng chữ xanh lá cây nhấp nháy, giống như những terminal của các hacker thập niên 90.
`> ACCESS GRANTED.`
`> USER: LIN_PHONG (BETA_108)`
`> PERMISSION: ROOT`
`> WARNING: SYSTEM INSTABILITY DETECTED.`
`> DO YOU WANT TO DELETE "EMOTION_MODULE"?
[Y/N]`
Lâm Phong nhìn vào dòng chữ đó, tim đập thình thịch.
Đây không phải là một lựa chọn.
Đây là một bẫy.
Nếu anh chọn Y, anh sẽ mất đi cảm xúc, trở thành một cỗ máy hoàn hảo, nhưng cũng là một con rối của Thiên Đạo.
Nếu anh chọn N, hệ thống sẽ coi anh là một lỗi cần được sửa chữa, và sẽ thực thi phong ấn ngẫu nhiên, có thể là xóa đi toàn bộ ký ức của anh.
Nhưng anh nhìn vào dòng chữ cuối cùng: `PERMISSION: ROOT`.
Anh có quyền truy cập root.
Anh không cần phải chọn Y hay N.
Anh có thể viết một lệnh mới.
Một lệnh để tắt hoàn toàn module cảm xúc, nhưng lưu trữ nó vào một thư mục ẩn, nơi Thiên Đạo không thể quét tới.
Một nơi an toàn.
Một nơi mà chỉ có anh mới có thể truy cập.
Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy sự thỏa mãn và nguy hiểm.
"Không," hắn nói, nhưng không phải với hệ thống.
Mà với chính mình.
"Tôi sẽ không xóa nó.
Tôi sẽ ẩn nó.
Và khi Thiên Đạo nghĩ rằng nó đã thắng, tôi sẽ bật nó lại.
Và đó sẽ là lúc nó chết."
Hắn đưa tay ra, gõ vào không khí, như thể đang gõ trên một bàn phím vô hình.
Những ký tự xanh lá cây bắt đầu chạy nhanh hơn, lấp đầy cửa sổ đen kịt.
Và trong bóng tối của hang động, tiếng cười của người kể chuyện vang lên, nhưng lần này, nó nghe có vẻ...
rất vui vẻ.
Và rất, rất đáng sợ.
Vì người kể chuyện không còn ẩn danh nữa.
Người kể chuyện chính là Lâm Phong.
Và hắn vừa mới nhận ra rằng, hắn không phải là nhân vật chính của câu chuyện này.
Hắn là tác giả.
Và tác giả luôn có quyền viết lại kết thúc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận