Chương 6

Bậc thang đá đen lạnh lẽo như xác chết của một con quái vật khổng lồ đã hóa thạch.

Lâm Phong đặt bàn chân trần lên bề mặt nhám sần, không hề cảm thấy đau đớn hay lạnh buốt.

Thay vào đó, một luồng dữ liệu xanh nhạt, mỏng manh như sợi tóc, chạy dọc sống lưng hắn, báo hiệu trạng thái "Kết nối ổn định".

Hắn cúi đầu nhìn đôi tay của mình.

Năm ngón tay, khớp xương khớp nối, móng tay cắt ngắn gọn gàng.

Quá hoàn hảo.

Trong thế giới Shenmu, sự hoàn hảo là dấu hiệu của sự giả tạo.

Thiên Đạo không tạo ra cái đẹp thuần túy; nó tạo ra hiệu suất.

Và hiệu suất luôn đi kèm với sự cắt xén.

Lâm Phong hít một hơi sâu, không khí trong tháp ẩm mốc, mang mùi ozone của những cơn bão điện từ cũ kỹ.

Hắn nhớ lại cảm giác khi bước qua hàng ngũ Quét Vira.

Chúng không tấn công.

Chúng lui aside, mở đường cho hắn.

Như thể hắn là ông chủ mới của chúng.

"Tống Hạo," Lâm Phong gọi, giọng nói vang lên trong không gian kín mít, tạo thành tiếng vọng nhẹ.

"Đừng ghi chép.

Hãy quan sát."

Tống Hạo, người đang ngồi co ro ở bậc thang thứ ba mươi, run rẩy lật trang sổ tay da thuộc cũ kỹ.

Bút lông của anh ta di chuyển điên cuồng, mực tím loang lổ trên giấy.

nhưng huynh xem này.

Khi huynh chạm vào bậc thang thứ mười hai, có một dòng mã nhị phân nhấp nháy trong không khí.

Nó nói 'Lỗi truy cập: Quyền hạn không đủ'.

Nhưng huynh vẫn bước qua.

Điều đó có nghĩa là..."

"Ý nghĩa là hệ thống đang cố gắng kiểm tra xác thực nhưng bị bỏ qua bởi một lỗi logic," Lâm Phong ngắt lời, bước tiếp lên bậc thứ mười ba.

"Giống như khi anh ta cố gắng mở một cánh cửa đã bị khóa bằng cách phá vỡ bản lề thay vì dùng chìa khóa.

Không cần thiết, nhưng hiệu quả."

Tống Hạo ngước lên, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi lẫn tò mò.

"Huynh so sánh Thiên Đạo với một cánh cửa?"

"Thiên Đạo không phải là thần linh," Lâm Phong nói, ánh mắt hắn quét qua những bức tường đá, nơi những ký tự cổ xưa đang mờ dần.

"Nó là một quản trị viên hệ thống lười biếng.

Và tôi đang tìm cách đăng nhập vào tài khoản admin của nó."

Họ tiếp tục leo lên.

Không có quái vật, không có bẫy chết người.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ của một cỗ máy đang chờ đợi lệnh thực thi.

Mỗi bước chân của Lâm Phong đều vang lên một âm thanh khác biệt.

Bậc thang thứ mười bốn phát ra âm thanh trầm đục như tiếng trống.

Bậc thang thứ mười lăm thì cao vút như tiếng chuông.

Hắn nhận ra quy luật.

Đây không phải là thang bộ.

Đây là một thanh ghi bộ nhớ.

Và họ đang đọc dữ liệu.

"Zero," Lâm Phong thì thầm, tay đặt nhẹ lên lồng ngực nơi con chim dữ liệu đang ẩn náu.

"Cảm thấy thế nào?"

Một giọng nói lạnh lùng, không phải từ miệng mà từ trực giác, vang lên trong đầu hắn.

Dữ liệu ở đây cũ kỹ, đầy rác thải.

Những phiên bản beta trước đó đã để lại vết nhơ.

Tôi ngửi thấy mùi...

nỗi sợ hãi."*

"Nỗi sợ hãi là noise," Lâm Phong đáp lại, nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.

"Và tôi ghét noise."

Họ đạt đến đỉnh của phần thang xoắn ốc.

Trước mặt họ là một phòng tròn khổng lồ, trần nhà cao vút, mất hút trong bóng tối.

Ở chính giữa phòng, một cột trụ bằng tinh thể trong suốt vươn lên, phát ra ánh sáng xanh lam pulsating.

Đó là lõi xử lý trung tâm của tầng này.

Và xung quanh cột trụ, không có ai.

Chỉ có những mảnh vỡ của thực tại, những đoạn ký ức bị xóa bỏ, trôi nổi lơ lửng như tuyết trong một cơn bão tĩnh lặng.

Lâm Phong bước vào phòng.

Không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu áp lực.

Hắn cảm thấy như thể có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn từ những khe nứt trong không gian.

Hắn không run rẩy.

Hắn cảm thấy...

Đây là nơi mà các tu sĩ khác sẽ chết vì áp lực tâm lý.

Nhưng với Lâm Phong, đây chỉ là một màn hình debug đang hiển thị các lỗi hệ thống.

"Đừng lại gần cột trụ, huynh!" Tống Hạo hét lên, giọng anh ta run rẩy.

"Tôi đã đọc trong các tài liệu cổ.

Cột trụ đó...

nó không chỉ lưu trữ dữ liệu.

Nó lưu trữ linh hồn của những kẻ thất bại.

Nếu huynh chạm vào, huynh sẽ bị đồng hóa."

"Đồng hóa?" Lâm Phong dừng bước, quay lại nhìn người bạn thân với ánh mắt bình thản đến rợn người.

"Tống Hạo, anh nghĩ tôi sợ bị mất đi chính mình?

Tôi đã mất đi 107 phiên bản bản thân trước đó.

Tôi chỉ đang tìm kiếm những mảnh vỡ còn sót lại."

Hắn bước tới.

Từng bước một.

Khoảng cách giữa hắn và cột trụ tinh thể thu hẹp lại.

Ánh sáng xanh lam chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật những đường nét sắc sảo và đôi mắt sâu thẳm, trống rỗng như vực thẳm.

Hắn đưa tay ra.

Ngón tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tinh thể.

Ngay lập tức, thế giới xung quanh biến mất.

Không còn phòng tròn, không còn bậc thang, không còn Tống Hạo.

Chỉ có biển dữ liệu vô tận.

Màu xanh lam bao trùm tất cả.

Không có trọng lực, không có thời gian.

Lâm Phong rơi tự do trong dòng chảy thông tin.

Hắn không hoảng loạn.

Hắn mở rộng ý thức, để chúng lan tỏa như rễ cây trong đất ẩm.

Hắn thấy những hình ảnh.

Không phải của hắn.

Hắn thấy một gia tộc — gia tộc Lâm, nhưng không phải gia tộc mà hắn biết trong ký ức hiện tại.

Hắn thấy cha mình, Lâm Thiên, một người đàn ông với đôi mắt mệt mỏi, đang ký một hợp đồng với một thực thể không có hình dạng.

Thực thể đó không phải là Thiên Đạo.

Nó trông giống như một khối đa diện xoay tròn, phát ra âm thanh rè rè như đĩa hát bị xước.

*"Chúng tôi cam kết trao đổi ý chí tự do để đổi lấy sức mạnh,"* giọng nói của Lâm Thiên vang lên, vang vọng trong không gian dữ liệu.

*"Chúng tôi chấp nhận sự phong ấn.

Chúng tôi chấp nhận sự mất mát.

Chỉ để con cái chúng tôi sống sót."*

Lâm Phong nhíu mày.

Trong thế giới Shenmu, sống sót là điều hiển nhiên cho đến khi hệ thống quyết định xóa sổ bạn.

Tại sao cha hắn lại bán linh hồn?

Hình ảnh chuyển nhanh.

Hắn thấy mẹ mình, người phụ nữ dịu dàng trong ký ức, đang khóc.

Nhưng nước mắt của cô ấy không rơi xuống.

Chúng bay lên, biến thành những hạt dữ liệu nhỏ bé, hòa vào dòng chảy xanh lam.

Cô ấy đang bị phong ấn.

Không phải khứu giác, không phải thị giác.

Cô ấy đang bị phong ấn khả năng yêu thương.

*"Lỗi phát hiện: Cảm xúc quá mức gây nhiễu loạn,"* một giọng nói máy móc vang lên, lạnh lùng và vô cảm.

*"Thực thi lệnh: Xóa bỏ module 'Tình Mẫu Tử'.

Tối ưu hóa hoàn thành."*

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua tâm trí.

Không phải đau đớn thể xác.

Đó là nỗi đau của một lập trình viên khi nhìn thấy một đoạn mã bị phá hủy một cách vô lý.

Hắn hét lên, nhưng tiếng hét của hắn bị nuốt chửng bởi biển dữ liệu.

hãy tỉnh lại," giọng nói của con thú dữ liệu vang lên, không qua tai, mà qua từng tế bào thần kinh của Lâm Phong.

*"Hắn đang kéo anh ta vào sâu hơn.

Nếu anh ta không ngắt kết nối, anh ta sẽ trở thành một phần của bộ nhớ đệm vĩnh viễn."*

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh vật lý.

Hắn không có đủ đấu khí để phá vỡ cột trụ này.

Hắn chiến đấu bằng sự hỗn loạn.

Hắn gọi Đấu Khí của mình, nhưng thay vì nén nó thành một luồng năng lượng tập trung, hắn để nó tràn ra, hỗn độn, vô trật tự.

Hắn tưởng tượng ra những lỗi logic, những vòng lặp vô hạn, những biến số chưa được khai báo.

Hắn注入 (tiêm) sự hỗn loạn vào dòng chảy dữ liệu.

Biển xanh lam bắt đầu rung chuyển.

Những hình ảnh ký ức bắt đầu méo mó, biến dạng.

Hình ảnh cha hắn bị kéo dài, méo mó thành một đường kẻ đen.

Hình ảnh mẹ hắn vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn.

*"Cảnh báo: Nhiễu loạn dữ liệu phát hiện,"* giọng nói máy móc vang lên, lần này có chút bất an.

*"Đang cố gắng khôi phục hệ thống..."*

"Quá muộn," Lâm Phong thì thầm trong không gian dữ liệu.

"Tôi đã tìm thấy lỗ hổng."

Hắn nhìn thấy một sợi dây đỏ, mảnh mai, nối liền giữa ký ức của cha hắn và một điểm nào đó sâu dưới lòng đất.

Đó không phải là hợp đồng với Thiên Đạo.

Đó là một đường truyền dữ liệu riêng.

Một backdoor.

Con thú dữ liệu, Zero, lao ra từ lồng ngực Lâm Phong, hóa thành một luồng ánh sáng trắng chói lòa.

Nó lao thẳng vào sợi dây đỏ đó.

*"Tôi sẽ cắt nó!"* Zero gầm lên.

Nhưng trước khi Zero kịp chạm vào, một bàn tay khổng lồ bằng dữ liệu đen kịt vụt ra từ bóng tối, chụp lấy Zero.

Con chim dữ liệu gào thét, ánh sáng của nó mờ dần.

Lâm Phong nhìn thấy bàn tay đó.

Nó thuộc về một bóng người.

Một bóng người mặc bộ đồ trắng sạch sẽ, không có khuôn mặt, chỉ có một màn hình hiển thị dòng chữ "ADMIN" ở vị trí trái tim.

"Lâm Phong," giọng nói của bóng người vang lên, quen thuộc đến rợn người.

"Con đã đi quá xa."

Lâm Phong nhận ra giọng nói đó.

Đó là giọng của người kể chuyện.

Giọng của kẻ đang điều khiển mọi thứ.

Con thú dữ liệu bị bóp nghẹt.

Zero biến mất.

Lâm Phong cảm thấy một cú đấm vô hình đánh vào trái tim mình.

Hắn ngã xuống, nhìn thấy ánh sáng của cột trụ dần mờ đi.

*"Xóa hoàn thành,"* giọng nói máy móc vang lên, vô cảm.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình tan rã.

Những mảnh vụn cơ thể biến thành dữ liệu, bay lên hòa vào biển xanh lam.

Hắn không sợ hãi.

Hắn mỉm cười.

Vì hắn đã làm được điều đó.

Hắn đã để lại một mảnh mã nguồn trong hệ thống.

Một mảnh mã chứa đựng ý thức của hắn.

Và trong bóng tối, tiếng cười của người kể chuyện vang lên, gần hơn, rõ ràng hơn, và đáng sợ hơn bao giờ hết.

*"Chúc may mắn, Lâm Phong.

Nhưng hãy nhớ, người chơi thì luôn bị kiểm soát bởi người thiết kế.

Tôi mới là người thiết kế."*

Lâm Phong bước ra khỏi Tháp Cổ.

Ánh sáng ban ngày chiếu vào mặt hắn, nhưng hắn không cảm thấy ấm áp.

Hắn cảm thấy *đang được quan sát*.

Cơ thể hắn nguyên vẹn.

Không có vết thương.

Không có dấu hiệu của sự tan rã.

Hắn đứng ở chân tháp, nhìn lên đỉnh nơi con mắt đỏ thẫm đã đóng lại.

Hắn vừa mới chết.

Và vừa mới được tái tạo.

Hắn nhìn về phía xa, nơi gia tộc Lâm tọa lạc.

Từ góc nhìn mới này, hắn thấy những sợi dây dữ liệu mỏng manh nối liền từng thành viên gia tộc với một điểm chung nào đó ở sâu dưới lòng đất.

Điểm đó không phải là trung tâm của gia tộc.

Nó nằm dưới hầm mộ cổ, nơi chôn cất những tổ tiên đã thất bại trong đột phá.

Và hắn thấy một bóng người đang đứng ở đó.

Bóng người mặc bộ đồ trắng, không có khuôn mặt.

Nó đang nhìn về phía hắn.

Và nó đang vẫy tay.

Lâm Phong nhíu mày.

Hắn không nhớ mình đã bao giờ gặp người đó.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một đoạn mã cũ kỹ, thuộc về phiên bản beta thứ 107, bắt đầu chạy.

*"Đừng tin vào cái bóng,"* đoạn mã đó cảnh báo.

*"Đó không phải là Admin.

Đó là bản sao.

Và bản sao luôn muốn thay thế gốc."*

Lâm Phong nắm chặt tay.

Hắn cảm thấy một luồng đấu khí mới, lạnh lẽo và đầy sát khí, chảy trong tĩnh mạch.

Hắn không biết nó đến từ đâu.

Nhưng hắn biết một điều chắc chắn.

Trò chơi chưa kết thúc.

Nó mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, hắn sẽ không chỉ hack hệ thống.

Hắn sẽ tiêu diệt người thiết kế.

Hắn quay lưng lại với tháp, bước về phía gia tộc.

Mỗi bước chân, hắn cảm thấy ký ức của mình bị xóa đi một chút nữa.

Nhưng hắn không quan tâm.

Vì mỗi ký ức bị xóa, hắn lại thu được một mảnh mã nguồn mới.

Và cuối cùng, hắn sẽ có đủ dữ liệu để mở khóa bí mật lớn nhất của Shenmu.

Bí mật về việc tại sao con người lại bị phong ấn.

Và bí mật về việc ai mới là kẻ thực sự bị giam cầm trong thế giới này.

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy ám ảnh.

"Đến lượt tôi rồi," hắn thì thầm.

Và trong bóng tối, tiếng cười của người kể chuyện vang lên, nhưng lần này, nó nghe có vẻ...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập