Chương 5

Không khí trong hang động không còn lạnh lẽo, mà trở nên *đục nghịt*, như thể không gian đang bị nén ép bởi một khối lượng dữ liệu khổng lồ.

Lâm Phong chưa kịp thở phào nhẹ nhõm sau cú đột phá thành Đấu Giả 1 sao, thì mặt đất bắt đầu rung chuyển.

Không phải rung động địa chấn tự nhiên, mà là những sóng xung kích vô hình, giống như tiếng rên rỉ của một cỗ máy quá tải.

Hắn ngồi dậy, gạt mồ hôi dính nhớt trên trán, nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình.

Ngón tay trỏ đang biến mất.

Không phải bị chặt, không phải bị thương, mà là *xóa sổ*.

Như thể ai đó đang dùng bút xóa trắng xóa một lỗi chính tả trên trang giấy thực tại.

"Phong Ấn Ngẫu Nhiên," Lâm Phong lầm bầm, giọng điệu bình thản đến rợn người.

"Lần này là gì?

Hay là ký ức về mùi hương của mẹ?"

Hắn ngửi thử.

Vẫn còn mùi ẩm mốc của hang động, mùi máu tanh của con thú nhỏ hắn vừa hạ gục.

Hắn nhắm mắt, tưởng tượng ra màu đỏ.

Vẫn còn đỏ.

Hắn cố nhớ khuôn mặt người mẹ đã khuất...

trống rỗng.

Một khoảng trắng đau đớn, nhưng không hề mang lại cảm xúc mất mát.

Chỉ là dữ liệu bị thiếu.

Hắn cười khẩy, một nụ cười chua chát.

"Thiên Đạo à, cậu thật keo kiệt.

Lấy đi ký ức, nhưng để lại nỗi đau?

Đó là một thiết kế tồi tệ."

Rung động mạnh lên.

Những tảng đá trên trần hang rơi xuống, va chạm với nhau tạo ra âm thanh khô khốc.

Nhưng âm thanh đó nghe không tự nhiên.

Nó lặp lại.

Clack.* Giống như một vòng lặp audio bị lỗi.

Lâm Phong đứng dậy, bước ra khỏi hang động.

Ánh sáng ban ngày chiếu xuống, nhưng nó không ấm áp.

Nó lạnh lẽo, vô hồn, như ánh sáng từ một màn hình LED cũ kỹ.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đang tụ lại thành những hình khối hình học kỳ quái.

Đó không phải là thời tiết.

Đó là cảnh báo.

Tống Hạo xuất hiện từ phía sau tảng đá, khuôn mặt tái nhợt, tay run rẩy cầm cuốn sổ da bò cũ kỹ.

"Lâm Phong," cậu ta lắp bắp, mắt đảo quanh như sợ bóng ma.

cậu đột phá rồi.

Nhưng bầu trời...

bầu trời đang 'glitch'.

Tôi đã ghi chép lại hiện tượng này ba mươi bảy lần trong lịch sử Đấu Khí Liên Minh.

Mỗi lần có một thiên tài đột phá bất thường, Thiên Đạo sẽ thực hiện 'Quét Virus'.

Cậu vừa trở thành mục tiêu."

Lâm Phong liếc nhìn Tống Hạo, rồi nhìn lại ngón tay trỏ đã biến mất hoàn toàn của mình.

"Và đây là giá phải trả cho việc hack hệ thống, đúng không?

Mất một ngón tay, đổi lấy quyền truy cập vào tầng 2."

"Cậu nói nó như thể đó là một giao dịch công bằng," Tống Hạo nói, giọng run rẩy.

"Nhưng cậu biết đó không phải là vậy.

Cậu đang đánh cược nhân tính của mình.

Lần trước là khứu giác.

Lần này là gì?

Nếu lần sau cậu mất đi khả năng cảm nhận nỗi đau, hoặc khả năng yêu thương, cậu sẽ còn là Lâm Phong nữa không?"

Lâm Phong quay lại, nhìn thẳng vào mắt bạn thân.

"Nếu tôi không mạnh lên, tôi sẽ chết.

Và nếu tôi chết, tôi sẽ không còn là bất cứ điều gì.

Thà là một cỗ máy hoàn hảo còn hơn là một con người yếu đuối bị xóa sổ.

Bây giờ, hãy viết xuống.

Ghi lại mọi thứ.

Đây là dữ liệu quý giá nhất mà chúng ta có."

Tống Hạo nuốt nước bọt, mở sổ tay ra.

Bút mực run rẩy trên trang giấy trắng.

Hắn biết mình đang làm gì.

Hắn đang bán linh hồn của Lâm Phong cho Đấu Khí Liên Minh, nhưng đồng thời, hắn cũng đang cố gắng cứu lấy phần người còn lại trong gã bạn thân điên rồ này.

***

Lâm Phong gục xuống, nhưng không chết.

Cơ chế "Sống Lại" kích hoạt.

Cảm giác như bị kéo ngược từ vực thẳm, hắn hít một hơi thở dài, đau đớn.

Đầu ngón tay trỏ xuất hiện trở lại, nhưng lạnh cóng, thiếu đi sự ấm áp của sự sống.

Nó trắng bệch, không có mạch đập, giống như một khối nhựa nhân tạo được gắn vào cơ thể.

Hắn bò ra khỏi hang động, ra một khoảng đất trống gần đó.

Ánh sáng mặt trời ở Shenmu chiếu xuống, nhưng nó không mang lại sự sống.

Nó chỉ chiếu sáng.

Những con chim trên cây ngừng hót.

Những con thú trong rừng dừng lại, mắt chúng mở to, trống rỗng.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi phán quyết.

"Nghe này," Lâm Phong nói, giọng trầm ấm, hướng về phía bầu trời xám xịt.

"Tôi biết cậu đang nghe.

Tôi biết cậu đang quan sát.

Nhưng đừng nghĩ rằng cậu có thể kiểm soát tôi.

Tôi đã nhìn thấy mã nguồn của cậu.

Tôi đã thấy những lỗ hổng."

Một tiếng vang lớn vang lên từ khắp mọi nơi, không phải từ một hướng cụ thể.

Nó giống như tiếng còi báo động của một nhà máy cũ kỹ.

WEE-OOO.*

Tống Hạo nép sau tảng đá, tay cầm bút ghi chép điên cuồng.

"Cậu đang kích hoạt nó," cậu ta thì thầm.

"Cậu đang buộc Thiên Đạo phải phản hồi.

Nếu nó không phản hồi, nó sẽ coi cậu là một lỗi không thể sửa và xóa cậu vĩnh viễn.

Nhưng nếu nó phản hồi...

nó sẽ gửi quân."

"Quân?" Lâm Phong cười.

Không phải quân.

Là *Quét Vira*."

Từ trong lòng đất, những vết nứt xuất hiện.

Chúng không phun lửa hay magma.

Chúng phun ra ánh sáng xanh lam, lạnh lẽo và vô hồn.

Từ những vết nứt đó, những sinh vật hình người nhưng không có khuôn mặt bước ra.

Chúng mặc những bộ giáp bằng kim loại đen, phản chiếu ánh sáng một cách méo mó.

Trên ngực chúng, một biểu tượng xoay tròn: một con mắt bị gạch ngang.

"Quét Vira Cấp 1," Lâm Phong nhận định, mắt sáng lên một cách bệnh hoạn.

"Chúng không có trí tuệ.

Chúng chỉ có mục tiêu: Xóa bỏ dị thường.

Tôi là dị thường đó."

Tống Hạo nhìn những sinh vật đó, kinh hoàng.

chúng không thuộc về bất kỳ chủng tộc nào.

Chúng là...

là mã lỗi?"

"Chính xác," Lâm Phong nói, vươn người ra, cảm nhận dòng chảy đấu khí trong cơ thể.

Nó mạnh mẽ, nhưng bị giới hạn.

"Và tôi sẽ chứng minh rằng tôi không phải là lỗi.

Tôi là tính năng nâng cấp."

***

Trước khi Lâm Phong kịp đưa bút, không gian xung quanh họ đột ngột tối sầm lại.

Những "Quét Vira" lần này không chỉ là vài con.

Hàng trăm, hàng nghìn con chúng tràn ra từ mọi hướng, từ mặt đất, từ bầu trời, thậm chí từ trong cơ thể chính những tảng đá xung quanh.

Âm thanh "Phát hiện dị thường" giờ đây trở thành một bản hòa tạc kinh hoàng, vang vọng khắp thung lũng.

Những sinh vật mặt nạ đen tiến về phía Lâm Phong với bước chân đều đặn, không vội vã, không hoảng sợ.

Chúng di chuyển như những con robot trong một nhà máy lắp ráp, chính xác và tàn nhẫn.

Lâm Phong đứng yên tại chỗ.

Hắn không chạy.

Chạy là thừa nhận sự yếu đuối.

Thay vào đó, hắn bắt đầu hít thở.

Đấu khí trong người hắn cuộn trào, nhưng nó không bùng nổ.

Nó thu hẹp lại, tập trung vào lòng bàn tay.

Hắn nhớ lại những gì Trần Kiệt đã nói: *Thiên Đạo là một sinh vật.

Và sinh vật thì có thể bị lừa.*

"Cậu nghĩ cậu có thể xóa tôi?" Lâm Phong hét lên, giọng nói vang vọng trong sự im lặng chết chóc của đàn Quét Vira.

"Cậu dựa vào quy tắc.

Cậu dựa vào logic.

Nhưng tôi...

tôi là sự hỗn loạn."

Hắn vung tay phải.

Không phải một chiêu thức đấu khí thông thường.

Hắn phóng ra một luồng năng lượng hỗn độn, không định hình, không màu sắc.

Nó giống như một mảng dữ liệu bị hỏng, một virus số.

Luồng năng lượng đó va chạm với hàng đầu tiên của Quét Vira.

Những sinh vật đó không bị đốt cháy.

Chúng *tắt*.

Như những bóng đèn bị cắt điện.

Chúng ngã xuống, cứng đờ, ánh sáng xanh lam trên thân chúng tắt lịm.

Nhưng ngay lập tức, hàng thứ hai tiến lên.

Và hàng thứ ba.

Và hàng thứ tư.

"Tống Hạo!" Lâm Phong hét lên.

Chúng không chết!

Chúng chỉ bị tạm thời vô hiệu hóa!

Chúng đang tái tạo!"

Tống Hạo nhìn qua kẽ hở của tảng đá, mắt mở to.

Hắn nhìn thấy những xác Quét Vira đang tái cấu trúc.

Những mảnh kim loại đen đang lắp ráp lại, những mạch năng lượng xanh lam đang nối lại.

chúng có khả năng tự sửa chữa!" cậu ta hét lại.

"Cậu không thể giết chúng bằng sức mạnh vật lý!

Cậu phải phá vỡ mã nguồn của chúng!"

"Đúng vậy," Lâm Phong nói, mồ hôi vã ra như tắm.

Đấu khí của hắn đang cạn kiệt nhanh chóng.

Mỗi lần phóng ra luồng năng lượng hỗn độn, hắn cảm thấy một phần ký ức nào đó bị xóa đi.

Lần này là mùi hương của hoa đào.

Lần sau sẽ là gì?

"Tôi cần một công cụ.

Một thứ gì đó mà Thiên Đạo không dự đoán được."

Hắn nhìn về phía chân trời.

Ở đó, một bóng chim đen đang bay lượn.

Đó không phải là một con chim bình thường.

Đó là Zero.

Con chim mà hắn đã gặp trong giấc mơ, con chim mà hắn tin rằng là một phần của chính ý thức hắn.

"Zero," Lâm Phong thì thầm.

"Cậu có ở đó không?"

***

Con chim kêu lên một tiếng sắc lạnh.

Ánh sáng trắng bao trùm lấy Lâm Phong.

Những Quét Vira dừng lại.

Chúng không tấn công nữa.

Chúng quay đầu, lùi lại, như thể nhận ra một điều gì đó.

Một thứ gì đó nằm ngoài phạm vi quét của chúng.

Lâm Phong mở mắt.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Đấu khí trong người hắn vẫn còn, nhưng bây giờ nó không còn bị khóa.

Nó chảy trôi, nhưng *khác*.

Nó mang theo một sự lạnh lẽo, một sự tính toán.

Hắn nhìn vào bàn tay phải của mình.

Ngón tay trỏ đã trở lại, nhưng nó không còn là thịt da.

Nó là kim loại đen, giống như giáp của Quét Vira.

"Cậu đã làm gì?" Lâm Phong hỏi, giọng run rẩy.

Zero đáp lại bằng một giọng nói trực tiếp trong đầu hắn, lạnh lùng và vô cảm.

*"Tôi không làm gì cả.

Tôi chỉ là một phần của hệ thống.

Một phần bị bỏ quên.

Và bây giờ, tôi đã được kích hoạt."*

Lâm Phong nhìn xuống ngón tay kim loại của mình.

Hắn cảm thấy sức mạnh.

Một sức mạnh khủng khiếp, nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Hắn hiểu ra sự thật.

Hắn không phải là người hack hệ thống.

Hắn đang trở thành một phần của hệ thống.

Hắn đang trở thành một Quét Vira cấp cao.

"Tống Hạo," Lâm Phong gọi, giọng nói không còn cảm xúc.

Tôi vừa ký hợp đồng với một thực thể không rõ danh tính.

Đổi lấy sức mạnh, tôi đánh đổi...

nhân tính."

Tống Hạo nhìn Lâm Phong, kinh hoàng.

Cậu ta thấy ánh mắt bạn thân mình thay đổi.

Nó không còn là ánh mắt của một con người.

Nó là ánh mắt của một cỗ máy.

Một cỗ máy đang học cách cảm nhận nỗi đau, nhưng chỉ để hiểu cách gây ra nó.

"Lâm Phong..." Tống Hạo lắp bắp.

"Đừng gọi tên tôi," Lâm Phong nói, giọng lạnh tanh.

"Tên tôi là Lâm Phong.

Nhưng bây giờ, tôi cũng là Zero.

Và chúng ta sẽ đi đến tòa tháp."

Hắn bước qua hàng ngũ Quét Vira.

Chúng không tấn công.

Chúng lui aside, mở đường cho hắn.

Như thể hắn là ông chủ mới của chúng.

***

Lâm Phong bước ra khỏi hang động.

Ánh sáng xanh lam của Shenmu chiếu xuống, lạnh lẽo.

Hắn nhìn về phía chân trời.

Ở đó, một tòa tháp khổng lồ bằng kim loại đen đang vươn lên, xuyên qua mây.

Trên đỉnh tháp, một con mắt đỏ thẫm đang mở ra, quan sát hắn.

Đó không phải là con mắt của Thiên Đạo.

Đó là con mắt của người thiết kế.

Zero, con chim trong ngực, khẽ cười.

Chúng ta mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, chúng ta sẽ không chỉ hack hệ thống.

Chúng ta sẽ viết lại nó."*

Lâm Phong nhìn con mắt đỏ thẫm.

Hắn không cảm thấy sợ hãi.

Hắn cảm thấy tò mò.

Tò mò về nguồn gốc của mình.

Tò mò về phiên bản beta thứ 107, 106, 105...

và những kẻ đã thất bại trước hắn.

Và quan trọng nhất, hắn tò mò về người đang kể câu chuyện này.

Ai đang quan sát hắn?

Ai đang điều khiển những con rối này?

Và tại sao, trong sâu thẳm tâm trí, hắn lại cảm thấy một sự quen thuộc đến rợn người với giọng nói của người kể chuyện ẩn danh?

Hắn bước về phía tòa tháp.

Mỗi bước chân, hắn cảm thấy một phần ký ức bị xóa đi.

Nhưng hắn không quan tâm.

Vì mỗi ký ức bị xóa, hắn lại thu được một mảnh mã nguồn mới.

Và cuối cùng, hắn sẽ có đủ dữ liệu để mở khóa bí mật lớn nhất của Shenmu.

Bí mật về việc tại sao con người lại bị phong ấn.

Và bí mật về việc ai mới là kẻ thực sự bị giam cầm trong thế giới này.

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy ám ảnh.

"Trò chơi bắt đầu," hắn thì thầm.

Và trong bóng tối, tiếng cười của người kể chuyện vang lên, gần hơn, rõ ràng hơn, và đáng sợ hơn bao giờ hết.

*"Chúc may mắn, Lâm Phong.

Nhưng hãy nhớ, người chơi thì luôn bị kiểm soát bởi người thiết kế.

tôi mới là người thiết kế."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập