Chương 4

Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình hệ thống ảo chiếu rọi lên khuôn mặt trắng bệch của Lâm Phong, tạo nên một khung cảnh ma quái giữa căn phòng tập luyện tối om.

Dòng chữ *STATUS: DELETED* vẫn nhấp nháy đều đặn, như một nhịp tim của cái chết đang đếm ngược trên ý thức của hắn.

Hắn cố gắng gọi tên "Xin Uyen" trong đầu, nhưng chỉ thấy một khoảng trống rỗng rang, một lỗ hổng dữ liệu nơi ký ức về cô ấy từng tồn tại.

Không có đau đớn, không có nước mắt, chỉ có sự im lặng chết chóc của một tập tin đã bị xóa vĩnh viễn khỏi ổ cứng của thế giới.

Lâm Phong ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngón tay run rẩy chạm vào thái dương.

Hắn không khóc.

Nước mắt là một phản ứng sinh học không cần thiết khi đối mặt với sự kiện logic bị lỗi.

Thay vào đó, hắn cảm thấy một cơn buồn nôn nhẹ, giống như khi một lập trình viên nhìn thấy mã nguồn của chính mình bị ghi đè bởi những ký tự vô nghĩa.

Xin Uyen không còn nữa.

Không phải cô ấy đã chết, mà là hệ thống đã quyết định rằng biến số "Xin Uyen" là thừa thãi, gây nhiễu cho thuật toán cân bằng của Thiên Đạo.

"Tuyệt vời," Lâm Phong thì thầm, giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"Họ thậm chí còn không để lại backup."

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy đấu khí trong cơ thể.

Đấu khí của hắn, vốn dĩ là năng lượng sống động, giờ đây cảm giác như những dòng code bị mã hóa sai.

Mỗi lần hắn vận chuyển nội lực, hắn đều cảm nhận được những mảnh vỡ dữ liệu va chạm vào nhau, tạo ra tiếng rè rè trong đầu.

Đó là di chứng của việc bị Thiên Đạo đánh dấu là "virus".

Hắn là một ngoại lệ trong hệ thống, một lỗi không thể sửa, và vì vậy, hắn đang bị cô lập.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc A-Xa xuất hiện.

Cô gái tóc trắng với đôi mắt đỏ như máu ấy đã nói rằng họ là những kẻ bị lỗi.

Nhưng hiện tại, Lâm Phong cảm thấy mình đơn độc hơn bao giờ hết.

A-Xa đã biến mất, để lại hắn một mình với sự trống rỗng này.

Hắn cần phải hiểu rõ cơ chế hoạt động của "Phong Ấn Ngẫu Nhiên".

Nếu hắn không tìm ra cách chặn đứng quá trình này, lần đột phá tiếp theo có thể sẽ lấy đi khả năng nhận diện con người, hoặc tệ hơn, chính ý chí tự do của hắn.

Lâm Phong đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.

Hắn bước đến trước gương vỡ, nhìn vào phản chiếu của chính mình.

Đôi mắt hắn vẫn đen nhánh, nhưng sâu thẳm bên trong, một thứ gì đó đang thay đổi.

Hắn không còn là Lâm Phong, phiên bản beta 108 nữa.

Hắn là một thực thể mới, sinh ra từ tro tàn của dữ liệu bị xóa.

Và thứ đầu tiên hắn cần làm là tìm ra người đã tạo ra những quy tắc này.

***

Ba ngày sau, không khí trong thư viện cổ của môn phái nặng trĩu mùi giấy cũ và bụi thời gian.

Ánh sáng yếu ớt len lỏi qua những khe hở trên mái ngói, chiếu xuống những giá sách cao ngất trời chứa đầy những bí kíp võ công và sử liệu bị cấm.

Lâm Phong bước vào khu vực sâu nhất, nơi chỉ những đệ tử cao cấp hoặc trưởng lão mới được phép đặt chân đến.

Sư伯, một Đấu Tông già nua với bộ râu bạc dài垂 xuống ngực, đang ngồi trên một chiếc ghế bành bằng gỗ mun.

Lão không mở mắt, tay cầm một cuốn sách cổ bằng da thú, những ngón tay gầy guộc vuốt ve từng trang giấy như đang chạm vào da thịt của quá khứ.

Không khí xung quanh lão lạnh lẽo, đấu khí của lão bị phong ấn chặt chẽ đến mức gần như không thể cảm nhận, giống như một hồ nước tĩnh lặng che giấu những con quái vật dưới đáy.

"Cậu muốn biết về 'Xin Uyen'?" Sư伯 hỏi, giọng nói trầm thấp vang lên như tiếng gió rít qua khe đá.

Lão vẫn không mở mắt, nhưng Lâm Phong biết rằng lão đang quan sát hắn, quan sát từng sự rung động nhỏ nhất trong không khí.

"Biết hay không biết cũng không thay đổi việc cô ấy đã biến mất," Lâm Phong đáp, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

Hắn bước tới, ngồi xuống đối diện với lão, không hề tỏ ra kính sợ.

"Nhưng tôi muốn biết *tại sao*.

Tại sao hệ thống lại chọn cô ấy để xóa?

Có phải vì cô ấy quá mạnh?

Hay vì cô ấy biết quá nhiều?"

Sư伯 khẽ cười, một tiếng cười khàn khàn, đầy chua chát.

"Thiên Đạo không có khái niệm 'công bằng', Lâm Phong.

Nó chỉ có khái niệm 'cân bằng'.

Xin Uyen...

cô ấy là một biến số không ổn định.

Cô ấy có khả năng cảm nhận được 'lỗi' trong thế giới này, giống như cậu vậy.

Nhưng khác với cậu, cô ấy đã cố gắng sửa chữa nó bằng cảm xúc.

Và cảm xúc, đối với Thiên Đạo, là tiếng ồn (noise) cần bị loại bỏ."

Lâm Phong nhíu mày.

"Vậy thì tôi cũng sẽ bị xóa sớm thôi."

"Đúng vậy," Sư伯 thừa nhận, cuối cùng cũng mở mắt ra.

Đôi mắt lão đục ngầu, nhưng ánh nhìn lại sắc bén như dao cứa.

"Nhưng cậu khác.

Cậu không cố gắng sửa chữa.

Cậu muốn hack nó.

Cậu muốn trở thành người quản trị hệ thống.

Đó là lý do tại sao Thiên Đạo chưa xóa cậu ngay lập tức.

Nó đang quan sát.

Nó muốn xem một 'virus' có thể phá vỡ những quy tắc nào trước khi bị tiêu diệt hoàn toàn."

Lâm Phong im lặng.

Lời nói của Sư伯 giống như một lời nguyền, nhưng cũng là một lời mời gọi.

Hắn nhìn vào cuốn sách da thú trong tay lão.

"Sư伯, cuốn sách này...

nó viết về gì?"

"Về những phiên bản trước," Sư伯 nói, giọng điệu đột ngột trở nên nghiêm trọng.

"Về 107 người đi trước cậu.

Tất cả đều thất bại.

Tất cả đều bị Thiên Đạo xóa sổ.

Nhưng họ để lại một thứ gì đó...

trong tiềm thức của những kẻ sống sót.

Dữ liệu rác, Lâm Phong.

Và cậu đang hấp thụ chúng."

Lâm Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn nhớ lại những ký ức mơ hồ, những hình ảnh mờ nhạt xuất hiện trong giấc mơ.

Những khuôn mặt lạ lẫm, những chiến thuật chưa từng học, những nỗi đau không phải của hắn.

Đó không phải là trí nhớ của hắn.

Đó là di sản của những người đã chết.

"Hãy cẩn thận," Sư伯 cảnh báo, đóng cuốn sách lại.

"Nếu cậu để những dữ liệu rác đó chiếm ưu thế, cậu sẽ không còn là Lâm Phong nữa.

Cậu sẽ trở thành một tập hợp hỗn độn của 107 thất bại.

Và Thiên Đạo sẽ không cần phải xóa cậu.

Cậu sẽ tự hủy hoại chính mình."

**

Cú đấm của Lâm Phong trúng đích.

Xương cốt của hắn nứt vỡ, máu bắn ra từ khóe miệng, nhưng hắn không dừng lại.

Hắn đứng vững, đôi mắt phát sáng màu đỏ, một màu đỏ của sự tuyệt vọng và giận dữ được kiểm soát bởi lý trí lạnh lùng.

"Còn nữa!" hắn hét lên, giọng nói vang vọng trong sân tập.

Trần Kiệt hoảng sợ.

Hắn không hiểu tại sao Lâm Phong vẫn còn đứng đó.

Hắn liên tiếp tấn công, nhưng mỗi cú đấm đều như đấm vào một bức tường sắt.

Lâm Phong như một cỗ máy không biết mệt mỏi, không biết đau.

Hắn phản công, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh của sự tuyệt vọng, của những ký ức bị xóa, của những phiên bản trước đã thất bại.

Trận đấu trở nên hỗn loạn.

Những tảng đá bay tứ tung, đất đá vỡ vụn.

Trần Kiệt dần đuối sức, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa.

Trong khi đó, Lâm Phong vẫn tiếp tục, đôi mắt đỏ rực, cơ thể hắn dường như đang hấp thụ năng lượng từ chính sự hủy diệt này.

Và rồi, một cú đấm cuối cùng.

Trần Kiệt ngã xuống, bất tỉnh.

Lâm Phong đứng đó, thở nặng nhọc.

Cơ thể hắn đau đớn, nhưng trong đầu hắn, một thứ gì đó đã thay đổi.

Những dữ liệu rác, những ký ức của 107 phiên bản trước, bắt đầu sắp xếp lại.

Chúng không còn là tiếng ồn nữa.

Chúng trở thành một phần của hắn.

Một phần mạnh mẽ, tàn khốc, và lạnh lùng.

Hắn nhìn xuống Trần Kiệt, rồi nhìn lên bầu trời.

Bầu trời xanh thẳm, nhưng trong mắt hắn, nó chỉ là một màn hình hiển thị đang bị lỗi.

Và hắn đã vừa sửa được một lỗi nhỏ.

***

Lâm Phong tỉnh dậy trong phòng y tế, mùi thuốc đắng chát len lỏi vào mũi.

Trần Kiệt đứng cạnh giường, vẻ mặt phức tạp, khó đoán.

"Cậu thật sự là một kẻ điên," Trần Kiệt nói, giọng điệu không còn thù địch như trước.

"Nhưng cậu đã sống sót."

Lâm Phong nhìn Trần Kiệt, đôi mắt vẫn còn hằn lên những vết đỏ.

"Cậu đã báo cáo tôi."

Trần Kiệt không phủ nhận.

Hắn ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt nhìn vào khoảng không.

"Tôi làm điều đó để cứu cậu.

Nếu cậu không chiến đấu, nếu cậu không kích hoạt cơ chế phòng vệ của bản thân, Thiên Đạo sẽ xóa cậu hoàn toàn.

Bây giờ, cậu đã 'hack' hệ thống.

Cậu đã chứng minh rằng cậu không phải là một lỗi cần bị xóa.

Cậu là một đặc quyền."

Lâm Phong im lặng.

Hắn hiểu ý của Trần Kiệt.

Nhưng hắn cũng hiểu rằng, đây chỉ là bước đầu tiên.

Thiên Đạo sẽ không dừng lại ở đây.

Nó sẽ gửi những kẻ săn đuổi mạnh hơn, những bẫy nguy hiểm hơn.

Và lần sau, có thể hắn sẽ không may mắn như lần này.

"Cảm ơn," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản.

"Nhưng đừng nghĩ rằng chúng ta là bạn.

Tôi vẫn là một virus.

Và virus thì không có bạn bè."

Trần Kiệt cười nhạt.

"Có lẽ vậy.

Nhưng hãy nhớ một điều, Lâm Phong.

Thiên Đạo không chỉ là một hệ thống.

Nó là một sinh vật.

Và sinh vật thì có thể bị lừa."

Trước khi Lâm Phong kịp phản ứng, Trần Kiệt quay người, bước ra khỏi phòng y tế, để lại một bóng dáng mờ nhạt trong ánh sáng yếu ớt.

Lâm Phong nhìn theo, trong đầu hắn, một ý tưởng mới đang hình thành.

Nếu Thiên Đạo là một sinh vật, thì nó cũng có điểm yếu.

Và điểm yếu đó, có thể nằm ở chính cuốn sổ tay của Tống Hạo.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy đấu khí.

Và lần này, hắn cảm thấy một thứ gì đó khác.

Một sự kết nối.

Một tín hiệu yếu ớt, nhưng rõ ràng, đến từ một nơi xa xôi.

Và trong bóng tối, tiếng cười của một người kể chuyện ẩn danh vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh.

"Chào mừng đến với trò chơi, Lâm Phong.

Nhưng hãy nhớ, người chơi thì luôn bị kiểm soát bởi người thiết kế.

tôi mới là người thiết kế."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập