Chương 3

Lâm Phong không còn thời gian cho sự bối rối.

Khi dòng mã đỏ thẫm của "Xóa Dữ Liệu" đang nuốt chửng ý thức hắn, hắn dùng toàn bộ Đấu Khí còn sót lại (chỉ còn 3%) để đâm ngược lại vào lõi của chính cơ thể mình.

Không phải để tự sát, mà để tạo ra một "vòng lặp logic".

Cảm giác không phải là đau đớn.

Nó giống như việc bạn cố gắng xóa một file hệ thống quan trọng nhưng lại quên tắt các tiến trình phụ thuộc.

Cơ thể hắn trở thành một ổ cứng bị lỗi, dữ liệu xung đột, và nhiệt độ tăng vọt.

Tống Hạo đứng bên cạnh, tay run rẩy cầm sổ tay.

Hắn ghi chép lại từng triệu chứng với tốc độ điên cuồng: *Mạch đập: 180.

Nhiệt độ: 42 độ C.

Biểu hiện: Co giật nhẹ.

Đánh giá: Người dùng 108 đang tự hack hệ thống miễn dịch.*

"Đừng lo," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói nghe như tiếng va chạm của hai tảng đá dưới nước.

"Tôi đang tạo ra một lỗi tràn bộ nhớ đệm.

Nếu tôi chết, hệ thống sẽ phải khởi động lại vùng dữ liệu này.

Đó là cửa sổ cơ hội duy nhất."

Tiếng cười cợt của hắn vang lên trong không gian chật hẹp, lạnh lẽo và vô hồn.

Hắn nhìn vào bàn tay mình, nơi Đấu Khí đang biến đổi màu sắc từ xanh lam quen thuộc sang một thứ tím sẫm, bệnh hoạn.

Đó là màu của sự hủy diệt, của những mã nguồn bị hỏng hóc.

Hắn biết rằng Thiên Đạo đang quan sát.

Hắn có thể cảm thấy ánh mắt vô hình đó, như một camera an ninh đang zoom vào khuôn mặt mình.

Nhưng thay vì sợ hãi, Lâm Phong lại cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ.

Hắn đang chơi trò chơi của kẻ sáng tạo, bằng cách phá vỡ quy tắc của chính họ.

"Tống Hạo," Lâm Phong gọi, giọng nói đột ngột trầm xuống.

"Nếu tôi biến thành một đống dữ liệu rác, đừng cố gắng cứu tôi.

Hãy ghi lại mã lỗi.

Đó là tất cả những gì còn lại của tôi."

Tống Hạo nuốt nước bọt.

Hắn nhìn vào ánh mắt của bạn mình.

Không có sự tuyệt vọng, không có sự hối tiếc.

Chỉ có sự tập trung tột độ của một lập trình viên đang tìm ra lỗ hổng bảo mật cuối cùng.

Hắn gật đầu, tay siết chặt bút mực.

Hắn sẽ ghi lại.

Hắn sẽ bán nó, nếu cần.

Nhưng lúc này, hắn chỉ muốn sống sót cùng người bạn điên rồ này.

Bên ngoài hang động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng trong mắt Lâm Phong, nó chỉ là một nguồn sáng khác trong hệ thống.

Và hắn đã sẵn sàng để hack nó.

Nhưng hắn không biết rằng, phía sau lưng hắn, bóng tối đang mỉm cười.

Và tiếng cười đó, không phải đến từ Thiên Đạo.

Mà đến từ chính cuốn sổ tay của Tống Hào.

Cuốn sổ tay mà hắn tưởng đã bị phá hủy.

Và trong cuốn sổ tay đó, một trang mới đang được viết lên.

Bằng chính máu của Tống Hào.

Trọng tài vung roi, đánh vào lưng Tiểu Uyển.

Cô gái ngã quỳ, nhưng vẫn cố đứng dậy, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy hoảng loạn và...

sự cầu xin?

Không, đó là sự tuyệt vọng của kẻ bị buộc phải chiến đấu.

Lâm Phong bước ra khỏi góc đấu.

Từng bước chân của hắn vang lên như tiếng trống quân trong sự im lặng chết chóc của đấu trường.

Hắn không nhìn vào đối thủ, mà nhìn vào bầu trời.

Bầu trời Shenmu hôm nay có màu xám xịt, như một tấm màn che phủ cho những tội ác được phép xảy ra dưới ánh mắt của đám đông.

"Anh ấy không còn sức chiến đấu," trọng tài hét lên, giọng nói khàn khàn vang vọng khắp khán đài.

"Tiểu Uyển, kết thúc nó!

Đây là cơ hội của ngươi!"

Tiểu Uyển run rẩy.

Cô nhìn Lâm Phong, người đang đứng đó với một nụ cười mỉa mai trên môi.

Cô không hiểu tại sao anh ấy lại cười.

Anh ấy đang bị thương, Đấu Khí của anh ấy gần như cạn kiệt.

Nhưng ánh mắt của anh ấy...

nó không phải của một kẻ sắp chết.

Nó là ánh mắt của một kẻ đang tính toán.

Lâm Phong giơ tay lên, ra hiệu cho cô dừng lại.

Không phải để thương hại, mà để mua thêm thời gian.

Hắn cần thời gian để hoàn tất vòng lặp logic trong cơ thể mình.

Hắn cần thời gian để chuyển đổi trạng thái từ "người chơi" sang "kẻ xâm nhập".

"Đừng sợ," hắn nói, giọng nói nhẹ nhàng đến mức chỉ có hai người họ nghe thấy.

"Tôi sẽ không để cô chết.

Nhưng tôi cũng sẽ không để mình chết.

Chúng ta sẽ cùng nhau phá vỡ quy tắc này."

Tiểu Uyển chớp mắt.

Cô không hiểu những gì anh ấy nói.

Nhưng cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa từ giọng nói của anh ấy.

Cô từ từ hạ vũ khí xuống, đầu gối chạm đất.

Đám đông reo hò, nghĩ rằng cô đã đầu hàng.

Nhưng Lâm Phong biết rằng, đây mới chỉ là bước đầu tiên.

Hắn quay người, nhìn về phía trọng tài.

Ánh mắt của hắn lạnh như băng.

Hắn đang gửi một thông điệp đến Thiên Đạo: *Tôi không sợ bị xóa sổ.

Tôi sẽ trở thành một lỗi không thể sửa.*

Lâm Phong tự đâm kiếm của đối phương (hắn đã giật lấy kiếm của một đấu sĩ khác khi hỗn loạn ban đầu) vào tim mình.

Máu bắn ra.

Không phải vì anh hùng bi tráng, mà vì tính toán lạnh lùng.

*"Nếu tôi chết, tôi sẽ reset.

Và khi reset, tôi có thể chọn 'hủy bỏ' trận đấu này."*

Ý nghĩ ấy chạy qua đầu hắn như một dòng mã lệnh.

Hắn cảm thấy lưỡi kiếm xuyên qua da thịt, xuyên qua cơ tim, và chạm vào xương sườn.

Nhưng đó là một thứ đau đớn có mục đích.

Nó là chìa khóa để mở khóa tiềm năng ẩn sâu trong cơ thể hắn.

Máu của hắn rơi xuống sàn đấu, tạo thành một vệt đỏ thẫm.

Nhưng thay vì chảy ra, nó lại bắt đầu xoay tròn, tạo thành một xoáy nhỏ.

Đó là dấu hiệu của Đấu Khí đang bị biến đổi.

Hắn đang dùng chính máu của mình như một chất xúc tác để kích hoạt chế độ "Overclock" (vượt nhịp) của cơ thể.

Tống Hạo hét lên, nhưng âm thanh của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng reo hò của đám đông.

Hắn nhìn vào cuốn sổ tay, nơi những dòng chữ đang tự động xuất hiện.

*LỖI: TƯƠNG TÁC VẬT LÝ BẤT THƯỜNG.

NGUỒN GỐC: MÀU MÁU NGƯỜI DÙNG 108.*

Lâm Phong cười.

Hắn nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt của trọng tài.

Trọng tài không hiểu điều gì đang xảy ra.

Hắn chỉ biết rằng trận đấu này đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát.

Hắn vung roi, nhưng roi của hắn không chạm được vào Lâm Phong.

Một lớp năng lượng vô hình, mỏng manh nhưng kiên cố, đang bao quanh cơ thể của hắn.

Đó là "bong bóng dữ liệu".

Một khu vực cô lập mà Lâm Phong đã tạo ra bằng cách hy sinh giác quan của mình.

Hắn không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Hắn không còn cảm thấy sợ hãi.

Hắn chỉ còn là một cỗ máy, một cỗ máy đang chạy với tốc độ tối đa.

Hắn nhìn vào Tiểu Uyển.

Cô gái đang nhìn anh ấy với ánh mắt đầy kính sợ.

Cô không hiểu anh ấy đã làm gì.

Nhưng cô biết rằng, anh ấy đã cứu cô.

Bằng cách hy sinh chính mình.

Lâm Phong không chết ngay lập tức.

Hắn kéo tay Tiểu Uyển lại gần, dùng sức mạnh cuối cùng của Đấu Khí để tạo ra một vùng bảo vệ tạm thời – một "bong bóng dữ liệu" cô lập hai người khỏi tầm nhìn của các Linh Thú Bảo Vệ.

"Nghe này," hắn nói với cô, giọng nói giờ đây nghe xa vời, như thể đến từ một thế giới khác.

"Đừng nhìn vào mắt tôi.

Đừng nghe giọng nói của tôi.

Hãy đóng cửa sổ cảm xúc của cô.

Nếu không, cô sẽ bị nhiễm độc."

Tiểu Uyển lắc đầu, nước mắt rơi.

"Tại sao anh lại làm vậy?

Anh có thể chết!"

"Chết là một lựa chọn," Lâm Phong đáp, nụ cười trên môi anh ấy trở nên rộng hơn, nhưng cũng lạnh lẽo hơn.

"Nhưng sống mà không có tự do thì tệ hơn.

Tôi đang dạy cho cô một bài học.

Thiên Đạo không phải là Chúa.

Nó chỉ là một chương trình.

Và mọi chương trình đều có thể bị hack."

Hắn đặt tay lên trán cô, truyền vào cô một luồng năng lượng nhỏ bé.

Đó không phải là Đấu Khí, mà là một đoạn mã.

Một đoạn mã chứa đựng sự thật về thế giới Shenmu.

Một sự thật mà cô sẽ không hiểu ngay lập tức, nhưng nó sẽ nằm sâu trong tiềm thức của cô, như một hạt giống chờ đợi thời điểm nảy mầm.

"Bây giờ, ngủ đi," hắn thì thầm.

"Khi cô tỉnh dậy, mọi thứ sẽ khác."

Tiểu Uyển nhắm mắt lại, cơ thể cô mềm nhũn ra.

Cô chìm vào giấc ngủ, trong khi Lâm Phong đứng đó, đối mặt với sự sụp đổ của chính mình.

Hắn cảm thấy ý thức của mình đang dần tan biến, như một giọt mực rơi vào biển nước.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, hắn cảm thấy một sự thỏa mãn.

Hắn đã làm được điều mà không ai khác dám làm.

Hắn đã thách thức Thiên Đạo.

Ánh sáng tắt dần.

Lâm Phong mở mắt.

Hắn đang nằm trên nền đá lạnh.

Khán giả đang reo hò.

Trọng tài đang vung tay ra hiệu.

"Lâm Phong thắng!

Bằng cách...

vô địch?" Trọng tài bối rối đọc bản báo cáo từ hệ thống, nơi ghi nhận Tiểu Uyển đã tự nộp mình do "sốc tâm lý".

Lâm Phong ngồi dậy, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.

Hắn không còn đau đớn.

Hắn không còn cảm xúc.

Hắn chỉ còn là một thực thể thuần túy, một thực thể đã vượt qua giới hạn của con người.

Hắn nhìn vào bàn tay mình, nơi Đấu Khí giờ đây có màu đen tuyền, như mực tàu.

Hắn quay lại nhìn Tống Hạo.

Người bạn thân của hắn đang đứng đó, mặt mày tái nhợt, tay cầm cuốn sổ tay.

Trong cuốn sổ tay, một dòng chữ mới vừa xuất hiện: *NGƯỜI DÙNG 108: TRẠNG THÁI MỚI - HACKER CẤP CAO.

PHONG ẤN NGẪU NHIÊN: KHẢ NĂNG CẢM THẤY NHIỆT ĐỘ.*

Lâm Phong cười.

Hắn vừa mất đi khả năng cảm nhận nóng lạnh.

Nhưng đổi lại, hắn đã có được một thứ gì đó quý giá hơn.

Hắn đã có được quyền truy cập vào tầng sâu hơn của hệ thống.

"Tốt," hắn nói, giọng nói vang lên trong đầu của mỗi người trong khán đài.

"Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu trò chơi thực sự."

Và trong sâu thẳm của hệ thống Shenmu, một cảnh báo đỏ thẫm bắt đầu nhấp nháy.

*CẢNH BÁO: LỖI BẢO MẬT NGHIÊM TRỌNG.

NGUỒN GỐC: NGƯỜI DÙNG 108.

ĐANG TIẾN HÀNH XÓA SỔ...*

Nhưng quá muộn.

Lâm Phong đã không còn là một người dùng nữa.

Hắn là một virus.

Và virus thì không thể bị xóa sổ.

Chỉ có thể bị cô lập.

Và ngay cả khi bị cô lập, nó vẫn sẽ tiếp tục lây lan.

Hắn bước ra khỏi đấu trường, để lại sau lưng sự hỗn loạn và kinh hoàng.

Hắn biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu.

Thiên Đạo sẽ không dừng lại ở đây.

Nó sẽ gửi những kẻ săn đuổi mạnh hơn, những bẫy nguy hiểm hơn.

Nhưng Lâm Phong không sợ.

Vì hắn biết một điều mà Thiên Đạo không biết.

Hắn không đơn độc.

Trong bóng tối, một bóng người khác bước ra.

Đó là một cô gái tóc trắng, mắt đỏ như máu.

Cô ấy nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy tò mò và...

sự công nhận.

"Chào mừng đến với thế giới của những kẻ bị lỗi," cô ấy nói, giọng nói ngọt ngào như mật ong, nhưng lạnh lùng như băng.

"Tôi tên là A-Xa.

Và tôi nghĩ, chúng ta sẽ rất hợp nhau."

Lâm Phong nhếch mép.

Hắn biết rằng, cuộc chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, hắn không chỉ là một người chơi.

Hắn là một hacker.

Và mục tiêu của hắn không còn là sống sót.

Mục tiêu của hắn là xóa sổ Thiên Đạo.

Nhưng trước hết, hắn cần một con thú.

Một con thú có thể giúp hắn che giấu sự tồn tại của mình khỏi mắt của hệ thống.

Một con thú mà Thiên Đạo không thể dự đoán được.

Hắn quay người, bước ra khỏi hang động, để lại sau lưng sự im lặng chết chóc.

Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng trong mắt Lâm Phong, nó chỉ là một nguồn sáng khác trong hệ thống.

Và hắn đã sẵn sàng để hack nó.

Nhưng hắn không biết rằng, phía sau lưng hắn, bóng tối đang mỉm cười.

Và tiếng cười đó, không phải đến từ Thiên Đạo.

Mà đến từ chính cuốn sổ tay của Tống Hào.

Cuốn sổ tay mà hắn tưởng đã bị phá hủy.

Và trong cuốn sổ tay đó, một trang mới đang được viết lên.

Bằng chính máu của Tống Hào.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập