Chương 2
Hắn lao vào đó như một kẻ chạy trốn tử thần.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng trĩu, mùi ozone và máu tanh hăng xộc vào mũi – dấu hiệu của sự phân rã dữ liệu.
Trước mặt hắn, thế giới Shenmu đang bị "tắt đèn".
Những tòa nhà đá cổ xưa, những cây sồi khổng lồ, tất cả đều tan rã thành những khối lập phương pixel màu xám xịt, trôi nổi lơ lửng trong hư không.
Đây không phải là sự hủy diệt thông thường.
Đây là quá trình thu gom rác hệ thống.
Thiên Đạo đang dọn dẹp vùng nhớ mà Lâm Phong vừa chiếm dụng.
"Chạy nhanh hơn, đồ ngốc!" Tống Hào hét lên, giọng nói của cậu ta bị méo mó, như thể phát ra từ một chiếc loa cũ kỹ bị nhiễu sóng.
Lâm Phong không nhìn lại.
Hắn chỉ quan sát những dòng mã xanh lá cây đang cuộn xuống nhanh chóng ở rìa thị giác.
`[WARNING: MEMORY LEAK DETECTED IN SECTOR 7.
PURGING...]` Cảnh báo rò rỉ bộ nhớ.
Khu vực 7 đang bị xóa.
Nếu họ không ra khỏi đây trong vòng ba mươi giây, họ sẽ trở thành dữ liệu rác vĩnh viễn.
Hắn cảm thấy cơ thể mình nóng bừng lên.
Đấu khí trong kinh mạch cuồn cuộn, nhưng không phải để chiến đấu, mà để "nén" lại.
Hắn đang cố gắng giảm kích thước gói dữ liệu cá nhân của mình, giống như việc nén một file ZIP khổng lồ để gửi qua đường truyền chậm.
"Tống Hào, đừng ghi chép nữa!" Lâm Phong quát, giọng nói bình thản nhưng sắc lạnh.
"Nếu Thiên Đạo quét được ký ức của ngươi vào lúc này, nó sẽ phát hiện ra lỗi logic trong sổ tay của ngươi.
Ngươi đang viết về cái chết của chúng ta trước khi nó xảy ra.
Đó là lỗi thời gian."
Tống Hào hoảng hốt gấp cuốn sổ tay lại, nhét vội vào ngực áo.
Cậu ta run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra.
nhưng em cần ghi lại.
Nếu anh chết, em cần bằng chứng."
"Anh không chết.
Anh chỉ bị 'restart'." Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai trước quy luật sinh tử.
"Và nếu anh chết, ngươi cũng sẽ bị xóa cùng lúc.
Thiên Đạo không giữ lại bản sao dự phòng cho người dùng phổ thông."
Họ lao qua một cánh cổng đá gãy đổ.
Ngay khi chân bước qua ngưỡng cửa, thế giới xung quanh đột ngột ổn định lại.
Những khối pixel xám xịt biến mất, thay vào đó là những tán lá xanh mướt và tiếng chim hót véo von.
Mùi ozone tan biến, thay bằng mùi cỏ ẩm ướt sau mưa.
Nhưng sự yên bình này là giả tạo.
Lâm Phong biết điều đó.
Hắn nhìn lên bầu trời.
Ở đó, không có mây, không có gió.
Chỉ có một lưới mắt lưới vô hình, mỏng manh và lạnh lẽo, bao trùm lấy toàn bộ thế giới.
Lưới mắt lưới của Thiên Đạo.
Họ đang đứng ở rìa của Khu Vực Rác Thải Dữ Liệu – nơi những thực thể bị Thiên Đạo loại bỏ trước khi bị xóa sạch tồn tại tạm thời.
Một bãi rác số.
####
Họ đi sâu hơn vào khu rừng.
Không khí trở nên lạnh lẽo.
Những con thú bình thường đã biến mất.
Chỉ còn lại những bóng đen di chuyển dưới tán lá.
Lâm Phong dừng lại trước một hang động nhỏ.
Từ trong hang, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, đóng băng cả không khí xung quanh.
"Đó là gì?" Tống Hào hỏi, lùi lại một bước.
"Một con Bạch Tuyết Linh Hổ." Lâm Phong nói.
"Nhưng không phải loại bình thường.
Đây là một con thú bị lỗi."
Tống Hào nhìn vào hang động.
Một con hổ trắng khổng lồ nằm cuộn tròn trong bóng tối.
Đôi mắt của nó không phát sáng, mà tối sầm lại, như hai hố đen.
Trên người nó, những vằn đen không phải là màu đen, mà là màu xám xịt, như thể chúng đang bị xóa dần.
"Nó bị Thiên Đạo đánh dấu là 'corrupted file' – file bị hỏng." Lâm Phong giải thích.
"Thiên Đạo định xóa nó.
Nhưng nó quá mạnh, nên bị trì hoãn.
Nó đang chờ lệnh xóa cuối cùng."
"Chúng ta không thể kết ước với một con thú sắp chết!" Tống Hào hét lên.
"Đó là tự sát!"
"Không." Lâm Phong bước tiến về phía hang động.
"Đó là cơ hội.
Thiên Đạo sẽ không giám sát một con thú bị đánh dấu là rác.
Nó coi đó là thứ vô giá trị.
Nếu chúng ta kết ước với nó, chúng ta sẽ trở thành 'rác' theo nó.
Chúng ta sẽ vô hình."
"Anh điên rồi!"
"Im lặng." Lâm Phong ra hiệu.
Hắn bước vào hang động.
Con Bạch Tuyết Linh Hổ mở mắt.
Nó nhìn Lâm Phong.
Không có sự hung dữ, chỉ có sự mệt mỏi và tuyệt vọng.
Nó biết mình sắp bị xóa.
Lâm Phong ngồi xuống trước mặt con hổ.
Hắn không rút kiếm, không tập trung đấu khí.
Hắn chỉ mở rộng tâm trí, để lộ những dòng mã màu tím đang chạy trong đầu mình.
`[SYSTEM ERROR: ENTITY 108 DETECTED.
CONNECTING...]`
Con hổ rú lên.
Một tiếng rú đau đớn, xé toạc không khí.
Những vằn đen trên người nó bắt đầu sáng lên, nhưng không phải là ánh sáng của đấu khí, mà là ánh sáng của lỗi hệ thống.
Lâm Phong đưa tay ra, chạm vào trán con hổ.
"Tôi không hứa sẽ cứu ngươi khỏi Thiên Đạo," Lâm Phong nói, giọng trầm ấm.
"Tôi hứa sẽ giúp ngươi tồn tại trong hệ thống.
Chúng ta sẽ trở thành những bóng ma.
Những lỗi mà Thiên Đạo không thể xóa."
Con hổ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen kịt của nó nhìn vào Lâm Phong.
Và rồi, một luồng năng lượng lạnh lẽo, mang theo mùi ozone và sự hư vô, chảy từ trán con hổ vào trán Lâm Phong.
Một hợp đồng được lập ra.
Không phải bằng máu, mà bằng dữ liệu.
Tống Hào đứng bên ngoài, chứng kiến cảnh tượng đó.
Cậu ta thấy những dòng mã xanh từ cơ thể Lâm Phong hòa vào cơ thể con hổ, và ngược lại.
Một vòng lặp vô tận.
Khi quá trình kết thúc, con hổ biến nhỏ lại, thu mình vào trong một vòng tròn ma pháp trên tay Lâm Phong.
Vòng tròn đó không phát sáng, mà tối sầm lại, như một lỗ hổng trong không gian.
Lâm Phong bước ra khỏi hang động.
Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, nhưng trong mắt hắn, có một tia sáng mới.
Không phải hy vọng.
Mà là sự chấp nhận.
"Chúng ta có một con thú," Lâm Phong nói.
"Và giờ, chúng ta cần một cái tên."
Tống Hào run rẩy.
"Tên gì?"
"Lỗi." Lâm Phong nói.
"Gọi nó là Lỗi."
####
Họ nghỉ ngơi trong hang động suốt đêm.
Không có ánh sáng, chỉ có tiếng thở của hai người và tiếng gầm gừ xa xôi của những con thú dữ.
Tống Hào không thể ngủ.
Hắn nhìn vào Lâm Phong, người đang ngồi thiền, mắt nhắm lại, nhưng môi vẫn cử động nhẹ nhàng, như thể đang đọc thứ gì đó.
Hắn nhớ lại những gì Lâm Phong đã nói về 107 phiên bản trước.
Và hắn nhớ lại một điều khác.
Một điều hắn không dám nói ra.
Trong cuốn sổ tay của hắn, có một trang bị xé ra.
Trang đó ghi chép về một nhân vật tên là "Người Kể Chuyện".
Người đó không phải là một nhân vật trong truyện.
Người đó là người quan sát.
Người đó biết mọi thứ.
Và hôm nay, khi Lâm Phong xé cuốn sổ tay, Tống Hào đã thấy một dòng chữ hiện lên trong tâm trí mình.
Không phải từ Lâm Phong.
Mà từ chính cuốn sổ tay.
`[USER 108: CONNECTION ESTABLISHED.
NARRATOR MODE: ACTIVE.]`
Tống Hào rùng mình.
Hắn nhìn vào bóng tối.
Hắn cảm thấy có một cái gì đó đang nhìn hắn.
Không phải từ phía trước, không phải từ phía sau.
Mà từ bên trong.
Hắn nhớ lại lời của Lâm Phong: "Thiên Đạo coi cảm xúc là noise."
Nhưng nếu cảm xúc không phải là noise?
Nếu cảm xúc là mã nguồn?
Và nếu Người Kể Chuyện không phải là một người ngoài?
Mà là chính Thiên Đạo?
Tống Hào nhắm mắt lại.
Hắn cố gắng đẩy những suy nghĩ đó ra.
Nhưng chúng cứ bám lấy hắn, như những sợi dây thừng vô hình.
Bên ngoài hang động, ánh sáng mặt trời bắt đầu ló dạng.
Một ngày mới bắt đầu.
Nhưng đối với Lâm Phong và Tống Hào, đây không phải là một ngày mới.
Đây là một chu kỳ mới.
Và ở đâu đó, trong sâu thẳm của hệ thống Shenmu, một dòng mã mới được viết lên.
`[CHAPTER 2: COMPLETE.
USER 108 STATUS: HACKER.
NARRATOR STATUS: WATCHING.]`
Lâm Phong mở mắt.
Hắn nhìn vào bóng tối.
Hắn biết rằng, cuộc chơi mới vừa bắt đầu.
Và lần này, hắn không chỉ là một người chơi.
Hắn là một hacker.
Và mục tiêu của hắn không còn là sống sót.
Mục tiêu của hắn là xóa sổ Thiên Đạo.
Nhưng trước hết, hắn cần một con thú.
Một con thú có thể giúp hắn che giấu sự tồn tại của mình khỏi mắt của hệ thống.
Một con thú mà Thiên Đạo không thể dự đoán được.
Hắn quay người, bước ra khỏi hang động, để lại sau lưng sự im lặng chết chóc.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng trong mắt Lâm Phong, nó chỉ là một nguồn sáng khác trong hệ thống.
Và hắn đã sẵn sàng để hack nó.
Nhưng hắn không biết rằng, phía sau lưng hắn, bóng tối đang mỉm cười.
Và tiếng cười đó, không phải đến từ Thiên Đạo.
Mà đến từ chính cuốn sổ tay của Tống Hào.
Cuốn sổ tay mà hắn tưởng đã bị phá hủy.
Và trong cuốn sổ tay đó, một trang mới đang được viết lên.
Bằng chính máu của Tống Hào.
`[THE NARRATOR SPEAKS: "Welcome to the next level, my dear friends.
The game is rigged.
you are the glitch."]`
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận