Chương 1
Nó trống rỗng.
Không phải loại trống rỗng của sự cô độc hay nỗi buồn, mà là sự vắng lặng chết chóc của một ổ cứng đã bị định dạng sạch sẽ.
Không có tiếng gió rít qua khe đá, không có mùi ẩm mốc của nấm mốc, thậm chí cả ánh sáng từ những viên pha lê phát sáng trên trần cũng không mang lại cảm giác ấm áp.
Chúng chỉ chiếu sáng, lạnh lùng và vô cảm, như những con mắt quan sát của một hệ điều hành đang chờ lỗi xuất hiện.
Lâm Phong quỳ gối giữa đống xác xương trắng bệch.
Những bộ xương này không thuộc về loài người, cũng không phải thú dữ.
Chúng có cấu trúc khớp xương kỳ quái, như thể được thiết kế bởi một kiến trúc sư điên cuồng cố gắng nhét quá nhiều chức năng vào một khung hình quá nhỏ.
Tay phải hắn cầm chặt thanh kiếm sắt gỉ sét, lưỡi kiếm đã mẻ nát sau vài lần va chạm với những "lỗi" vô hình.
Mồ hôi nhễ nhại顺着 trán hắn chảy xuống, nhưng không phải vì mệt mỏi thể chất.
Cơ bắp của một Đấu Giả 3 sao vẫn còn dẻo dai.
Áp lực đến từ thần kinh.
Trong mắt Lâm Phong, thế giới Shenmu không phải là đất đá và không khí.
Nó là một mạng lưới phức tạp các dòng mã xanh lam, đan xen nhau như những sợi dây thần kinh phát sáng.
Và hiện tại, mạng lưới đó đang run rẩy.
Hắn hít một hơi sâu, không phải để lấy oxy, mà để ổn định "tốc độ nhịp tim" của dữ liệu trong cơ thể mình.
"Phiên bản 108," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói bình thản đến đáng sợ, vang lên trong không gian chết chóc.
"Lần này, ta sẽ không để Thiên Đạo xóa sạch bộ nhớ đệm."
Hắn nhớ lại những mảnh vỡ ký ức từ các phiên bản trước.
Phiên bản 1 chết vì mất khả năng nhận diện mặt người thân.
Phiên bản 50 tự sát vì mất đi khái niệm về "sợ hãi", dẫn đến việc lao vào chiến đấu với một Thần Thú cấp Đế mà không có chiến thuật.
Và phiên bản 107...
hắn không dám nhớ lại.
Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy lần này, đầu óc hắn nặng chĩu như chứa đầy rác thải số, những dữ liệu rác từ 107 cuộc đời thất bại trước đó.
Lâm Phong đứng dậy, khớp gối kêu lên tiếng lạo xạo.
Hắn đưa mắt nhìn quanh.
Những dòng mã xanh xung quanh bắt đầu tụ tập lại, hình thành nên một bóng đen mờ ảo phía trước.
Đó không phải là ma quỷ.
Đó là một "Shadow Fragment" – mảnh vỡ dữ liệu lỗi, thứ mà Thiên Đạo tạo ra để dọn dẹp những vùng nhớ không còn cần thiết.
Hắn nháy mắt, tập trung vào thanh kiếm trong tay.
Kiếm sắt gỉ sét, giá trị bằng con số không trên thị trường, nhưng trong tay Lâm Phong, nó là công cụ để "chỉnh sửa".
"Tống Hạo," hắn gọi thầm trong tâm trí, dù biết bạn thân mình đang ở ngoài hầm mộ, cách đây vài trăm mét, đang run rẩy ghi chép lại mọi thứ trong sổ tay da bò cũ kỹ.
"Nếu ta biến thành một đống pixel, đừng quên backup lại nhật ký của ta.
Nó là duy nhất còn lại."
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng bập bẹ của gió dữ liệu, như tiếng thì thầm của một hệ thống đang đếm ngược.
***
Thực thể đó lao tới.
Không có tiếng bước chân, không có mùi hôi thối của xác thối.
Chỉ có tiếng xé gió của dữ liệu bị ép nén, một âm thanh chói tai giống như loa bị vỡ khi phát tần số quá cao.
Lâm Phong không né tránh theo bản năng sinh tồn.
Hắn né tránh theo logic toán học.
Hắn tính toán quỹ đạo của bóng đen dựa trên độ lệch của các dòng mã xung quanh.
Bóng đen ấy di chuyển theo đường thẳng tuyệt đối, không có khái niệm "né tránh" hay "bẫy".
Nó là một lệnh thực thi đơn giản: *Xóa bỏ chướng ngại vật*.
Thanh kiếm sắt của Lâm Phong vung lên, không chém vào thân thể bóng đen, mà chém vào không khí ngay trước mặt nó.
Lưỡi kiếm cắt ngang một dòng mã xanh đang cố gắng bám vào vai hắn.
Một tia điện xanh lóe lên, chạy dọc theo lưỡi kiếm, làm tê liệt cả cánh tay phải của Lâm Phong trong tích tắc.
"Đau!" Hắn thốt lên, nhưng giọng nói vẫn giữ nguyên sự bình thản.
"Điện áp cao hơn dự kiến 15%.
Thiên Đạo đang tăng cường bảo mật cho khu vực này."
Bóng đen dừng lại, cách hắn nửa mét.
Nó không có khuôn mặt, chỉ là một khoảng trống hình người, bên trong là những dòng chữ cuộn nhanh đến mức mắt thường không thể đọc được.
Nhưng Lâm Phong có thể đọc được.
Hắn không cần mắt.
Hắn dùng "cảm giác lỗi".
*"Cảnh báo: Phát hiện hành vi can thiệp trái phép vào cấu trúc dữ liệu cốt lõi,"* một giọng nói cơ khí vang lên trong đầu hắn, không phải từ bên ngoài, mà từ chính ý thức của hắn.
*"Người dùng Lâm Phong, cấp độ Đấu Giả 3 sao, đang cố gắng truy cập vào vùng nhớ bị khóa.
Hãy tuân thủ quy tắc Phong Ấn."*
Lâm Phong cười nhạt.
Một nụ cười khô khan, không hề có chút vui vẻ.
"Quy tắc Phong Ấn là một lỗ hổng bảo mật, không phải quy tắc," hắn đáp lại, giọng nói vang lên trong không gian, khiến những dòng mã xung quanh run rẩy.
"Ngươi gọi đó là cân bằng tải, nhưng thực chất là việc ngươi không đủ thông minh để xử lý đa nhiệm cảm xúc của con người.
Vậy nên ngươi cắt bớt chúng đi.
Giống như một quản trị viên vụng về tắt đi các tiến trình nền để máy chạy nhanh hơn."
Bóng đen rung lên dữ dội.
Nó không hiểu khái niệm "vụng về".
Nó chỉ biết thực thi.
Nó vung tay ra.
Không phải cú đấm, mà là một cú "swipe" – một thao tác vuốt xóa.
Không khí xung quanh Lâm Phong đột ngột trở nên nặng trĩu, như thể trọng lực tăng lên gấp mười lần.
Những dòng mã xanh bao quanh hắn bắt đầu co lại, siết chặt lấy cổ và tứ chi hắn.
Lâm Phong cảm thấy phổi mình như bị bóp nghẹt.
Nhưng hắn không hoảng loạn.
Hắn quan sát.
Hắn thấy rằng mỗi khi bóng đen thực thi một lệnh, sẽ có một khoảng trống nhỏ trong luồng dữ liệu – một "lag" cực kỳ ngắn ngủi, chỉ khoảng 0.03 giây.
Đó là lúc hệ thống cần thời gian để xác minh quyền hạn.
Hắn chờ đợi.
Máu trong tai ù lên.
Thị giác bắt đầu tối dần.
Những ký ức từ phiên bản 107 lại tràn về: hình ảnh hắn mất đi khả năng yêu thương, đứng nhìn người yêu mình chết mà không hề cảm thấy đau buồn, chỉ thấy đó là một sự kiện cần được ghi nhận.
"Không," Lâm Phong nghiến răng, nghiến mạnh đến mức răng cọt kẹt.
"Ta sẽ không để điều đó xảy ra lần nữa."
Vào đúng lúc bóng đen chuẩn bị thực thi lệnh xóa cuối cùng, Lâm Phong lao tới.
Hắn không né.
Hắn lao thẳng vào trung tâm của bóng đen.
***
Căng thẳng leo thang khi bầu không khí trong hầm mộ trở nên nặng nề đến mức có thể cắt bằng dao.
Những dòng mã xung quanh bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vortex dữ liệu khổng lồ, hút mọi thứ vào trung tâm.
Shadow Fragment không còn là một sinh vật độc lập; nó trở thành một phần của hệ thống bảo mật cổ di tích, một bức tường lửa sống động.
Lâm Phong cảm thấy ý chí của mình bị cuốn vào vortex.
Hắn nhớ lại cảm giác của phiên bản 42, khi hắn mất đi khứu giác và vị giác.
Thế giới trở nên phẳng phiu, vô vị.
Không còn mùi hương của hoa cỏ, không còn vị ngọt của trái cây.
Chỉ còn lại dữ liệu.
Hắn không muốn sống như vậy.
Hắn muốn cảm nhận mùi máu tanh, vị mặn của mồ hôi, và nỗi đau nhói buốt khi bị thương.
Đó là bằng chứng rằng hắn đang sống, không phải là một dòng mã chạy trong server của Thiên Đạo.
Hắn đưa thanh kiếm gỉ sét vào trung tâm của vortex.
"Ta không yêu cầu quyền hạn cao hơn," Lâm Phong hét lên, giọng nói vang vọng khắp hầm mộ, đè lên tiếng ồn của dữ liệu.
"Ta yêu cầu một sửa lỗi!
Patch 1.0.1!
Cho phép con người giữ lại cảm xúc khi đột phá!"
Bóng đen dừng lại.
Vortex chậm dần.
Hệ thống bối rối.
Nó chưa từng gặp phải một yêu cầu như vậy.
Các phiên bản trước đều cố gắng vượt qua, chiến đấu, hoặc chịu đựng.
Không ai trong số họ dám "yêu cầu sửa lỗi".
Họ chấp nhận Phong Ấn như một định mệnh.
Nhưng Lâm Phong không chấp nhận định mệnh.
Hắn chấp nhận logic.
Và logic này có lỗi.
*"Lỗi không xác định,"* giọng nói cơ khí vang lên, lần này có chút ngập ngừng.
*"Yêu cầu không khớp với bất kỳ giao thức nào.
Đang phân tích..."*
Cơ hội.
Lâm Phong không đợi kết quả phân tích.
Hắn dùng toàn bộ đấu khí trong người – chỉ một lượng nhỏ, nhưng được tập trung vào một điểm duy nhất – và đâm thanh kiếm vào trung tâm của bóng đen.
Không phải để giết nó.
Mà để "gây nhiễu".
Một vụ nổ ánh sáng xanh trắng xé toạc bóng đêm.
Những mảnh vỡ dữ liệu bay tứ tung, như những mảnh kính vỡ.
Lâm Phong bị hất văng ra xa, đập vào bức tường đá.
Xương sườn hắn gẫy một vài cái, đau đớn dữ dội.
Nhưng hắn cười.
Hắn cười đến mức nước mắt chảy dài.
Vì hắn thấy nó.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, khi hệ thống bị gây nhiễu, hắn thấy được "source code" cơ bản của Phong Ấn.
Nó không phải là một phép thuật huyền bí.
Nó là một đoạn mã đơn giản, thô sơ, và dễ dàng bị hack.
`IF (Cultivation_Level > Current) THEN { Seal_Random_Attribute(); }`
Chỉ có vậy.
Không có sự cân bằng vũ trụ, không có ý chí của thần linh.
Chỉ là một lệnh if-else rẻ tiền.
Lâm Phong nhổ ra một ngụm máu, nhìn vào đoạn mã đang dần tan biến trong không khí.
Hắn ghi nhớ nó vào não bộ, vào tiềm thức sâu thẳm, nơi mà Thiên Đạo không thể quét đến.
"Ta đã có nó," hắn thì thầm.
"Ta đã có key."
Nhưng niềm vui ngắn ngủi.
Bầu không khí trong hầm mộ đột ngột thay đổi.
Những dòng mã xanh chuyển sang màu đỏ thẫm.
Không phải màu đỏ của máu, mà là màu đỏ của cảnh báo hệ thống.
***
Nhưng hệ thống Shenmu không cho phép lỗ hổng tồn tại.
Cảnh báo đỏ chuyển sang màu đen tuyền.
*[LỖI CRITICAL.
XÓA DỮ LIỆU NGUY HIỂM.]*
Bầu trời cổ di tích sụp đổ.
Không phải là đá rơi xuống, mà là những khối dữ liệu khổng lồ, những khối lập phương đen kịt, rơi xuống từ hư vô.
Chúng đè lên Lâm Phong, nghiền nát cơ thể hắn dưới sức nặng của "lệnh xóa".
Hắn không thể né tránh.
Cơ thể một Đấu Giả 3 sao quá yếu ớt so với sức mạnh của Thiên Đạo.
Xương cốt hắn kêu lên những tiếng rên rỉ thảm thiết.
Da thịt bị xé toạc.
Máu phun ra, nhưng máu ấy cũng nhanh chóng bị các dòng mã đen hấp thụ, biến thành những ký tự nhị phân.
Cảm giác đau đớn không còn là cảm giác sinh học.
Nó là cảm giác của việc bị xóa sổ.
Mỗi một tế bào trong cơ thể hắn đang bị đánh dấu là "rác thải".
Ký ức của hắn bắt đầu mờ đi.
Mặt mẹ hắn, tiếng cười của Tống Hạo, mùi hương của trận chiến...
tất cả đang bị cuốn vào một khoảng trống đen kịt.
"Lâm Phong!" Tiếng hét của Tống Hạo vang lên từ xa, nhưng nghe như thể từ một thế giới khác.
Lâm Phong cố gắng mở mắt.
Thị giác của hắn chỉ còn lại màu đen.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, như một tấm thẻ nhớ đang bị rút ra khỏi ổ cắm.
"Không..." hắn muốn nói, nhưng giọng nói của hắn đã biến thành một chuỗi tín hiệu số.
Hắn nhớ lại phiên bản 107.
Lần đó, hắn đã chết vì không kịp backup.
Lần này, hắn đã ghi nhớ source code.
Nhưng liệu nó có đủ để cứu hắn?
Liệu Thiên Đạo có cho phép một lỗi tồn tại sau khi đã phát hiện ra nó?
Hắn cảm thấy lạnh.
Một thứ lạnh lẽo xâm nhập vào tâm can, đóng băng mọi suy nghĩ.
Hắn sắp mất đi ý thức.
Sắp mất đi "Lâm Phong".
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị xóa sạch, hắn thấy một dòng mã mới xuất hiện.
Không phải màu xanh, không phải màu đỏ, cũng không phải màu đen.
Nó màu tím.
Một màu tím kỳ lạ, chưa từng xuất hiện trong hệ thống Shenmu.
`[SYSTEM OVERRIDE: USER 108 REBOOT INITIATED.]`
Lâm Phong nhíu mày, dù hắn đã không còn mắt để nhìn.
Ai đang override?"
Câu hỏi chưa kịp vang lên, thì bóng tối bao trùm hoàn toàn.
***
Vương Hạo và những người khác chạy tới, thở phào nhẹ nhõm.
"Lâm Phong!
Ngươi sống sót!
Làm sao ngươi làm được điều đó?"
Lâm Phong đứng dậy, cảm giác kỳ lạ trong cơ thể.
Hắn không chỉ sống lại.
Hắn cảm thấy mình "nặng" hơn, như thể có một phần dữ liệu lạ đang ẩn náu trong xương tủy của hắn.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, và thấy những đường vân trên lòng bàn tay đang phát sáng nhẹ, với màu tím nhạt.
Tống Hạo chạy tới, mặt tái mét, tay run rẩy cầm sổ tay.
"Lâm Phong...
ngươi vừa...
ngươi vừa biến mất một giây.
Toàn bộ hầm mộ rung chuyển.
Thiên Đạo...
Thiên Đạo đã tấn công ngươi."
Lâm Phong nhìn bạn thân mình.
Hắn thấy sự sợ hãi trong mắt Tống Hạo, nhưng cũng thấy một thứ gì đó khác.
Một sự tò mò.
Một sự tính toán.
"Ta không biến mất," Lâm Phong nói, giọng nói trầm thấp, khác biệt so với trước đây.
Nó có một âm vang kỳ lạ, như thể có hai giọng nói chồng lên nhau.
"Ta chỉ được cập nhật."
Hắn quay lại nhìn vào bóng đen đã tan biến.
Ở đó, không còn lại gì cả.
Nhưng trong tâm trí hắn, đoạn mã `IF (Cultivation_Level > Current) THEN { Seal_Random_Attribute(); }` vẫn còn đó, sáng rõ như ban ngày.
Và bên cạnh nó, là dòng mã màu tím: `[USER 108: ADMIN PRIVILEGES PARTIALLY GRANTED.]`
Quyen hạn quản trị viên?
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười đầy ẩn ý, không còn sự bình thản vô cảm của một người quan sát lỗi hệ thống, mà là sự tự tin của một kẻ đã nắm được chìa khóa.
"Chúng ta sẽ phải cẩn thận hơn," Lâm Phong nói, nhìn thẳng vào mắt Tống Hạo.
"Thiên Đạo đã biết ta.
Và nó không còn coi ta là một lỗi nhỏ nữa.
Nó coi ta là một mối đe dọa hệ thống."
Tống Hạo gật đầu, nhưng ngón tay hắn vô tình vuốt nhẹ lên trang sổ tay, nơi hắn vừa ghi chép lại toàn bộ diễn biến.
Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt của hắn thoáng qua một chút do dự.
Lâm Phong thấy được điều đó.
Hắn không nói gì thêm.
Hắn chỉ nhìn lên bầu trời hầm mộ, nơi những dòng mã xanh đang cố gắng ổn định lại.
Hắn biết rằng, cuộc chơi mới vừa bắt đầu.
Và lần này, hắn không chỉ là một người chơi.
Hắn là một hacker.
Và mục tiêu của hắn không còn là sống sót.
Mục tiêu của hắn là xóa sổ Thiên Đạo.
Nhưng trước hết, hắn cần một con thú.
Một con thú có thể giúp hắn che giấu sự tồn tại của mình khỏi mắt của hệ thống.
Một con thú mà Thiên Đạo không thể dự đoán được.
Hắn quay người, bước ra khỏi hầm mộ, để lại sau lưng những đống xương trắng và sự im lặng chết chóc.
Ánh nắng mặt trời chiếu xuống, nhưng trong mắt Lâm Phong, nó chỉ là một nguồn sáng khác trong hệ thống.
Và hắn đã sẵn sàng để hack nó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận