Chương 10
Không có mùi gì cả.
Không phải mùi ẩm mốc của hang động, không phải mùi máu tanh từ vết thương trên tay anh, và cũng không phải mùi hương nhàn nhạt của hoa tuyết mà Tiểu Uy từng để lại trên áo.
Thế giới bỗng chốc trở nên phẳng phiu, thiếu chiều sâu, giống như một bức tranh bị tắt hết lớp màu, chỉ còn lại những đường viền xám xịt của sự thật trần trụi.
"Tuyệt vời," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian tĩnh mịch.
"Mất khứu giác.
Lại là một món quà từ Thiên Đạo.
Có lẽ lần sau nó sẽ lấy đi khả năng nhận ra mặt bạn bè?"
Tống Hạo đứng cách anh ba bước chân, tay run rẩy giở sổ tay ra.
Bút mực của cậu suýt nữa thì trượt tay, vẽ lên trang giấy một đường ngoằn ngoèo.
"Lâm Phong, đây là lần thứ mấy rồi?
Từ khi chúng ta bước vào khu vực biên giới, hệ thống đã 'tối ưu hóa' ngươi ba lần.
Mất vị giác, mất thính giác một bên, và bây giờ là khứu giác.
Ngươi đang trở thành một cỗ máy chiến đấu thuần túy."
"Cỗ máy không cần ngủ, Hạo à," Lâm Phong đáp, ánh mắt lạnh lẽo quét qua những tảng đá xung quanh.
"Và cỗ máy không sợ hãi.
Đó là lý do tại sao Thiên Đạo thích chúng ta.
Nhưng vấn đề là, tôi vẫn còn biết sợ.
Và đó chính là lỗi lớn nhất trong thiết kế của chúng."
Anh bước tới trước, giày da chạm xuống nền đá lạnh lẽo.
Tiếng bước chân vang lên rõ rệt, nhưng đối với Lâm Phong, âm thanh đó nghe xa xăm, như thể truyền qua một lớp kính dày.
Anh cảm thấy sự tách biệt giữa cơ thể vật lý và ý thức của mình.
Đấu khí trong kinh mạch đang chảy chậm lại, không phải vì kiệt sức, mà vì một lệnh khóa vô hình nào đó đang hạn chế lưu lượng dữ liệu.
"Nghe này," Tống Hạo nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững.
"Tôi đã ghi chép lại tất cả các biến số.
Mỗi lần ngươi đột phá, hoặc thậm chí chỉ là cảm xúc quá mạnh, hệ thống sẽ kích hoạt cơ chế 'Defrag'.
Nó xóa bỏ những dữ liệu 'dư thừa' để duy trì cân bằng.
Khứu giác, vị giác...
chúng là 'noise'.
Tiếng ồn."
Lâm Phong dừng lại, quay người nhìn bạn mình.
Nụ cười trên môi anh không hề ấm áp, mà giống như một vết nứt trên mặt gương.
"Nếu tiếng ồn là thứ cần loại bỏ, thì ý chí con người cũng vậy.
Thiên Đạo không muốn chúng ta sống, Hạo.
Nó muốn chúng ta tồn tại như những dòng mã chạy đúng quy trình.
Không sai lệch.
Không cảm xúc."
"Vậy chúng ta làm gì?" Tống Hạo hỏi, mắt nhìn quanh đầy lo lắng.
"Chúng ta tìm nơi hệ thống vứt bỏ rác," Lâm Phong đáp, ánh mắt hướng về phía bóng tối sâu thẳm trước mặt.
"Nơi mà những phiên bản thất bại của chính chúng ta đang nằm đó."
**
Không có quái vật nào nhảy ra.
Kẻ thù là chính không gian xung quanh.
Trời đất bắt đầu "glitch".
Đá hốc biến thành pixel, không khí trở nên loãng rồi đặc lại thành những khối vuông cứng nhắc.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bị kéo giãn, như thể anh đang bị ném vào một máy giặt công nghiệp.
Đấu khí trong người anh tự động phản ứng, nhưng thay vì bảo vệ, nó lại bị hệ thống bắt giữ, phân tích, và cố gắng tái cấu trúc.
"Phát hiện đối tượng bất ổn," một giọng nói vô tính vang lên, không từ phía trước hay phía sau, mà từ chính bên trong đầu anh.
"Thực thi lệnh xóa.
Mục tiêu: Lâm Phong.
Lý do: Vi phạm nguyên tắc cân bằng."
Lâm Phong quỳ xuống, tay bám chặt vào mặt đất.
Những khối pixel đen kịt bao vây anh, nuốt chửng ánh sáng xanh lam.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, như một sợi dây thừng bị giật mạnh.
Ghi lại!" Lâm Phong hét lên, giọng anh vỡ vụn trong không gian méo mó.
"Ghi lại mọi thứ!
Đây là cách Thiên Đạo xử lý kẻ nổi loạn!"
Tống Hạo đứng ở rìa vùng glitch, mắt trợn tròn, tay run rẩy viết lia lịa.
Cậu thấy cơ thể Lâm Phong bắt đầu mờ đi, da thịt anh chuyển thành những dòng mã nhị phân xanh lá cây.
"Lâm Phong!
Ngươi đang biến mất!"
"Không," Lâm Phong cười, dù khuôn mặt anh đang tan rã thành dữ liệu.
"Tôi đang được nâng cấp.
Hoặc bị xóa.
Tùy thuộc vào cách tôi nhìn nhận nó."
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào luồng đấu khí trong người.
Thay vì chống lại dòng code đang xâm nhập, anh để chúng chảy vào.
Anh cảm thấy sự lạnh lẽo của dữ liệu, sự vô tri của hệ thống.
Thiên Đạo nghĩ rằng nó đang xóa bỏ một mối đe dọa.
Nhưng nó không hiểu rằng, nó đang đưa chính công cụ phá hủy vào tay anh.
"Nếu ngươi muốn tối ưu hóa tôi," Lâm Phong thì thầm, giọng nói giờ đây vang lên như tiếng vọng trong một hang động sâu thẳm.
"Thì hãy xem liệu hệ thống của ngươi có thể xử lý được sự hỗn loạn này không."
Anh không rút lui.
Anh đẩy mạnh đấu khí của mình vào dòng code xâm nhập.
Không phải để chiến đấu, mà để *gây nhiễu*.
Anh nhớ lại mọi cảm xúc đau đớn, mọi sự mất mát, mọi khoảnh khắc con người mà Thiên Đạo coi là "lỗi".
Anh nhồi nhét chúng vào luồng dữ liệu đang chảy vào cơ thể mình.
***
Thay vì chống lại dòng code, Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại ký ức về Tiểu Uy, không phải để tìm mùi hương, mà để tìm *nỗi đau* của việc mất cô ấy.
"Nếu nhân tính là lỗi," Lâm Phong thì thầm, "thì tôi sẽ khiến nó tràn bộ nhớ."
Anh không tập trung vào Đấu Khí.
Anh tập trung vào nỗi đau, sự giận dữ, và cả sự yêu thương điên cuồng mà anh đã dành cho những người xung quanh.
Anh nhớ về nụ cười của Tống Hạo khi cậu ấy tìm ra một lỗi nhỏ trong hệ thống.
Anh nhớ về cảm giác ấm áp của ánh nắng mặt trời—món quà mà anh không còn có thể cảm nhận đầy đủ.
Dòng code xanh lá cây xâm nhập vào ý thức anh, cố gắng sắp xếp, phân loại, và xóa bỏ những cảm xúc này.
Nhưng Lâm Phong không để chúng bị xóa.
Anh *khuếch đại* chúng.
Anh biến nỗi đau thành một ngọn lửa dữ dội, biến sự giận dữ thành một cơn bão từ.
"Error," giọng nói vô tính vang lên, lần này có chút dao động.
"Memory overflow.
Emotional data exceeds storage limit."
"Đúng vậy," Lâm Phong cười, tiếng cười vang vọng trong không gian dữ liệu.
"Ngươi không thể lưu trữ nỗi đau của con người trong một ổ cứng vô tri.
Ngươi cần một trái tim.
Và trái tim...
luôn chảy máu."
Anh đẩy mạnh toàn bộ ý chí của mình vào điểm kết nối giữa cơ thể và hệ thống.
Những khối pixel bao quanh anh bắt đầu vỡ vụn, vỡ ra thành hàng triệu mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều chứa đựng một mảnh ký ức, một cảm xúc, một phần nhân tính mà Thiên Đạo cố gắng tước đoạt.
Tống Hạo nhìn cảnh tượng đó, mắt cậu mở to.
Cậu thấy cơ thể Lâm Phong không còn mờ đi nữa, mà sáng rực lên, phát ra một ánh sáng trắng tinh khiết, chói lòa.
Ánh sáng đó không phải là đấu khí, mà là bản chất của con người—hỗn độn, đau đớn, nhưng vô cùng mạnh mẽ.
"Lâm Phong!" Tống Hạo hét lên, nhưng tiếng nói của cậu bị nuốt chửng bởi tiếng nổ dữ dội của dữ liệu.
Lâm Phong mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen nữa, mà là màu trắng xóa, không đồng tử, không tròng đen.
Chúng là cửa sổ trực tiếp vào source code của thế giới.
Anh nhìn thấy những dòng lệnh đang chạy, những quy tắc đang bị phá vỡ, và những lỗi đang được sinh ra.
"Thiên Đạo," Lâm Phong nói, giọng anh giờ đây vang lên ở khắp mọi nơi, như thể anh đang nói chuyện với chính không gian.
"Ngươi đã quên một điều.
Con người không phải là dữ liệu.
Chúng ta là virus.
Và virus...
luôn tìm cách lây lan."
Anh giơ tay lên, và những dòng code xung quanh anh bắt đầu tuân theo ý chí của anh.
Chúng không còn là công cụ của Thiên Đạo nữa, mà trở thành vũ khí của anh.
Anh cảm thấy sức mạnh mới—không phải từ đấu khí, mà từ sự kiểm soát đối với chính quy luật vận hành của thế giới.
Nhưng cái giá phải trả là lớn.
Anh cảm thấy một phần ký ức của mình bị xóa vĩnh viễn.
Anh không nhớ tên của người bạn thời thơ ấu.
Anh không nhớ màu sắc yêu thích của mình.
Nhưng anh không quan tâm.
Anh đã tìm ra cách hack hệ thống.
Và bây giờ, anh sẽ viết lại nó.
*[THÔNG BÁO: Bạn đã gây ra lỗi hệ thống.
Hình phạt: Bắt đầu quá trình truy sát.
Cấp độ mối đe dọa: TỐI CAO.
Đơn vị phản ứng đặc biệt đang trên đường đến.]**
Lâm Phong nhìn vào thông báo, rồi phá lên cười.
Tiếng cười của anh vang vọng trong hang động, đầy sự điên rồ và thỏa mãn.
"Tối cao à?" anh nói, giọng đầy mỉa mai.
"Thật đáng tiếc.
Tôi đã hy vọng chúng sẽ gửi đến một vài con thú dữ.
Nhưng 'đơn vị phản ứng đặc biệt'?
Có vẻ như Thiên Đạo đã nghiêm túc rồi."
Tống Hạo chạy tới, thở hổn hển.
"Lâm Phong, ngươi làm gì vậy?
Ngươi vừa phá vỡ quy tắc cơ bản của thế giới này!
Họ sẽ giết chúng ta!"
"Họ đã cố gắng rồi," Lâm Phong đáp, ánh mắt anh quét qua bóng tối phía trước.
"Và họ đã thất bại.
Bây giờ, chúng ta không còn là nạn nhân nữa.
Chúng ta là những kẻ săn mồi."
Anh nhìn về phía lối ra, nơi ánh sáng mờ ảo của thế giới bên ngoài đang len lỏi vào.
Anh biết rằng phía trước là một cơn bão.
Những "đơn vị phản ứng đặc biệt" không phải là con người, mà là những thực thể được tạo ra từ chính dữ liệu của Thiên Đạo—những kẻ không có cảm xúc, không có nỗi sợ, và không có lòng thương xót.
Nhưng Lâm Phong không sợ.
Anh đã mất khứu giác, mất vị giác, và mất đi nhiều ký ức.
Nhưng anh đã tìm lại được thứ quý giá nhất: khả năng viết lại quy tắc.
"Chuẩn bị đi, Hạo," Lâm Phong nói, giọng lạnh lùng.
"Chương 10 mới vừa bắt đầu.
Và lần này, chúng ta sẽ không chỉ sống sót.
Chúng ta sẽ chiếm lấy hệ thống."
Tống Hạo nhìn bạn mình, rồi nhìn vào cuốn sổ tay đầy những ghi chú về lỗi hệ thống.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi gật đầu.
Cậu biết rằng, từ giây phút này, không còn đường lui.
Họ đã bước vào trò chơi của những vị thần.
Và họ sẽ chơi theo cách của riêng mình.
Lâm Phong bước ra khỏi Lab 404, bóng dáng anh hòa vào ánh sáng mờ ảo.
Anh không biết mình sẽ đối mặt với điều gì tiếp theo.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: Thiên Đạo đã đánh thức một con rồng.
Và con rồng đó...
sẽ không bao giờ ngủ yên.
Trên bầu trời xa xôi, những đám mây bắt đầu chuyển động theo những hình khối vuông vức, như thể chính bầu trời cũng đang bị glitch.
Một dấu hiệu cho thấy, cuộc chiến mới đã bắt đầu.
Và kẻ thù không phải là những con quái vật hay những tu sĩ khác.
Kẻ thù là chính thế giới này.
Và Lâm Phong, kẻ hack đấu đế, sẽ là người phá vỡ nó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận