Chương 11
Nó giống như ai đó vừa cắm một cây kim bạc lạnh lẽo vào thùy não, rồi nhấn nút "Enter" trên bàn phím của vũ trụ.
Anh cảm thấy lạnh toát, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ thể anh đang tự động "parse" (giải mã) luồng năng lượng xung quanh.
Mỗi phân tử không khí đều mang theo một chuỗi mã nhị phân, nhấp nháy yếu ớt trong tầm nhìn của anh, như những con ruồi phát quang bay lơ lửng trong bóng tối.
Kael lao tới, nắm đấm bao phủ bởi lớp đấu khí màu xanh lam sẫm, hướng thẳng vào thái dương của Lâm Phong.
Đó là một cú đấm chuẩn mực của một Đấu Giả 5 sao, đủ sức bẻ gãy xương sọ một con bò tót hoang.
Nhưng với Lâm Phong, khoảnh khắc đó kéo dài ra vô tận.
Anh không né tránh.
Thay vào đó, anh nghiêng đầu một chút, vừa đủ để nắm đấm của Kael lướt qua tai anh, chỉ cách da thịt anh chưa đầy một milimet.
"Ngươi điên rồi sao?" Kael gầm lên, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
"Ngươi dám đứng yên trước mặt ta?"
Lâm Phong liếc nhìn cánh tay của Kael.
Anh không nhìn thấy cơ bắp hay gân guốc.
Anh nhìn thấy các dòng lệnh `if-then-else` đang chạy dọc theo mạch máu của đối thủ.
*Nếu mục tiêu di chuyển -> Kích hoạt phản xạ phòng thủ.
Nếu mục tiêu đứng yên -> Tăng sức mạnh tấn công 20%.*
"Ta không đứng yên," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản như đang đọc thực đơn ở một quán ăn vỉa hè.
"Ta đang chờ hệ thống của ngươi bị trễ latency.
Ngươi thấy đấy, Kael, đấu khí của ngươi quá ồn ào.
Nó làm nhiễu tín hiệu của ta."
Kael gầm lên một tiếng dữ dội, toàn thân bùng phát aura đấu khí, tạo ra một cơn lốc xoáy nhỏ.
Nhưng Lâm Phong vẫn đứng đó, đôi mắt anh mở to, đồng tử co lại thành hai điểm đen nhỏ xíu.
Anh đang quan sát lỗi.
Anh thấy một khe hở nhỏ xíu trong cấu trúc năng lượng của Kael, một điểm yếu nơi dữ liệu đấu khí gặp trục trặc khi chuyển đổi từ trạng thái tĩnh sang động.
Đó là "lỗi đồng bộ hóa".
Lâm Phong bước tới.
Chỉ một bước.
Anh đưa tay ra, không phải để đấm, mà để chạm nhẹ vào vai trái của Kael.指尖 (ngón tay) của anh lướt qua lớp áo giáp, chạm vào da thịt.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong không dùng sức mạnh vật lý.
Anh dùng ý chí của mình để "gõ" vào dòng mã nguồn đang chạy dưới da của Kael.
Anh viết đè lên lệnh `Tấn công` bằng một lệnh đơn giản: `Ngủ`.
Cơ thể Kael cứng đờ.
Cơn lốc xoáy đấu khí tan biến ngay lập tức, như thể ai đó vừa tắt công tắc đèn.
Kael ngã nhào xuống sàn, mắt trợn ngược, thở hổn hển nhưng không thể cử động dù chỉ một ngón tay.
"Thật là một tính năng tiện lợi," Lâm Phong thở dài, lau tay vào áo choàng.
"Nhưng tiếc là nó chỉ hoạt động trong ba giây.
Sau đó, hệ thống sẽ tự động sửa lỗi và đưa ngươi tỉnh lại.
Vì vậy, hãy chạy đi, Hạo."
Tống Hạo đang đứng ở mép sàn đấu, tay run rẩy giở cuốn sổ tay ra.
Cậu nhìn Kael bất động, rồi nhìn Lâm Phong với ánh mắt hỗn hợp giữa kinh hãi và ngưỡng mộ.
"Lâm Phong...
ngươi vừa làm gì vậy?
Ngươi vừa...
hack một người sống?"
"Không," Lâm Phong đáp, ánh mắt anh vẫn dán vào những con số đang trôi nổi trong không khí.
"Ta chỉ đang tận dụng một lỗ hổng bảo mật.
Thiên Đạo nghĩ rằng con người là sinh vật hữu cơ.
Nhưng thực ra, chúng ta chỉ là những gói dữ liệu có ý thức.
Và hôm nay, ta đã tìm thấy mật khẩu admin."
Tiếng bước chân chạy vụt qua trong đầu Lâm Phong.
Anh biết Kael sẽ tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Anh không quay lại nhìn.
Anh chỉ nhìn về phía lối ra, nơi ánh sáng mờ ảo đang biến dạng thành những hình khối vuông vức.
Cuộc chơi đã thay đổi.
Và anh là người duy nhất biết luật mới.
**
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Lâm Phong nhận ra sự thật kinh hoàng: Đấu Khí không phải là năng lượng sinh học.
Nó là *quyền truy cập*.
Khi anh hít thở, anh không đang lấy oxy.
Anh đang tải thêm bộ nhớ đệm (cache) vào não bộ.
Mỗi khi anh cảm thấy đau, não anh không giải phóng endorphin.
Nó giải phóng một cảnh báo lỗi: `ERROR 404: PAIN_NOT_FOUND`.
Đau đớn chỉ là một phản hồi từ hệ thống, nhắc nhở anh rằng cơ thể vật lý của anh đang gặp sự cố.
Và bây giờ, cơ thể anh đang gặp sự cố nghiêm trọng.
Người phụ nữ trong áo choàng đen lùi lại, mặt nạ của cô ta nứt ra một đường nhỏ.
Ánh sáng xanh lam từ khe hở mắt cô ta bùng lên mạnh mẽ, chiếu rọi khắp căn phòng.
"Ngươi không thể hiểu được," giọng nói của cô ta trở nên gấp gáp, như thể cô ta đang cố gắng giữ cho hệ thống không bị sụp đổ.
"Cảm xúc là noise.
Ý chí tự do là bug.
Chúng ta phong ấn các kỹ năng không phải để trừng phạt, mà để bảo vệ.
Nếu con người giữ được tất cả, thế giới sẽ bị quá tải.
Nó sẽ tự hủy diệt."
Lâm Phong dừng lại.
Anh nhìn vào những mảnh vỡ số hóa đang lơ lửng trong không trung.
Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt của các phiên bản beta trước đó.
Phiên bản 101 đã mất đi khả năng yêu thương.
Phiên bản 99 đã mất đi ký ức về mẹ.
Và phiên bản 108, chính anh, đã mất đi khứu giác và vị giác.
Nhưng anh vẫn còn đây.
Anh vẫn còn ý chí.
"Vậy thì hãy để ta kiểm tra xem liệu 'bảo vệ' có thực sự là lý do chính đáng," Lâm Phong nói.
"Hay nó chỉ là một cái cớ để Thiên Đạo kiểm soát chúng ta."
Anh nhắm mắt lại.
Trong tâm trí anh, một giao diện đen tối hiện ra.
Đó là console của thế giới Shenmu.
Hàng triệu dòng mã nguồn chạy qua trước mắt anh, nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
Nhưng anh không cần nhìn thấy chúng.
Anh cảm nhận được chúng.
Anh cảm nhận được nhịp đập của thế giới, nhịp đập của chính mình.
Và anh thấy nó.
Một dòng lệnh ẩn sâu trong lõi hệ thống.
`IF USER_WILL > THRESHOLD THEN DELETE_USER`.
Nếu ý chí của người dùng vượt quá ngưỡng cho phép, người dùng sẽ bị xóa.
"Thú vị," Lâm Phong nhếch mép.
"Vậy thì hãy xem xem, ai mới là người định nghĩa ngưỡng."
Anh mở mắt ra.
Ánh sáng trong mắt anh thay đổi.
Nó không còn là màu đen sâu thẳm nữa, mà là màu trắng xóa, chói lòa.
Anh đang điều khiển toàn bộ đấu khí trong cơ thể mình, không phải để tấn công, mà để "viết đè" lên lệnh đó.
"Xóa đi," anh nói.
"Xóa đi cái ngưỡng ngu ngốc đó."
Người phụ nữ hét lên, một âm thanh không phải của con người, mà của một hệ thống đang bị tấn công.
Ngươi sẽ làm sụp đổ toàn bộ khu vực này!"
"Thì để nó sụp đổ," Lâm Phong đáp.
"Từ tro tàn, một hệ thống mới sẽ được xây dựng.
Một hệ thống không có phong ấn.
Không có kiểm soát.
Chỉ có tự do."
Anh vung tay, và một luồng năng lượng trắng xóa phóng ra từ lòng bàn tay anh.
Nó không va chạm với người phụ nữ.
Nó đi xuyên qua cô ta, đâm thẳng vào không gian xung quanh.
Và thế giới bắt đầu vỡ.
**
Lâm Phong nhìn vào đôi tay mình.
Chúng đang run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì quá tải.
Anh vừa sử dụng năng lượng khổng lồ để "hack" thực tại.
Người phụ nữ trong áo choàng đen xuất hiện lần nữa, lần này cô ta đứng ngay trước mặt anh, gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi ozone cháy khét trên người.
Nhưng lần này, cô ta không còn mặc mặt nạ.
Khuôn mặt cô ta lộ ra, và Lâm Phong sững sờ.
Đó là khuôn mặt của chính anh.
Nhưng không phải là anh hiện tại.
Đó là anh của tương lai, hoặc có lẽ là quá khứ.
Đôi mắt của "anh ta" không còn màu trắng xóa, mà là màu đen sâu thẳm, đầy vẻ trống rỗng.
"Chào mừng đến với thực tại, Lâm Phong," "anh ta" nói, giọng nói giống hệt anh, nhưng lạnh lẽo hơn, vô cảm hơn.
"Ngươi vừa phá vỡ lớp vỏ bọc đầu tiên.
Nhưng ngươi có biết giá của sự bất tử là gì không?"
Lâm Phong nuốt nước bọt, mặc dù cổ họng anh khô khốc.
"Giá gì?"
"Giá của sự cô đơn tuyệt đối," "anh ta" đáp.
"Khi ngươi trở thành một phần của hệ thống, ngươi sẽ không còn là con người.
Ngươi sẽ trở thành...
Thiên Đạo."
"Anh ta" đưa tay ra, chạm vào trán của Lâm Phong.
Một luồng dữ liệu khổng lồ涌入 (tràn vào) đầu anh.
Anh thấy những ký ức không phải của mình.
Anh thấy những phiên bản beta trước đó, tất cả đều đã thất bại.
Tất cả đều đã trở thành một phần của hệ thống, trở thành những bóng ma trong code, vĩnh viễn bị giam cầm trong vòng lặp của sự tồn tại.
Và anh thấy phiên bản 109.
Phiên bản 109 đang ngồi trong một căn phòng tối, gõ bàn phím.
Và trên màn hình, là tên của Lâm Phong.
"Hãy chọn đi," "anh ta" nói.
"Tiếp tục hack, và trở thành nô lệ của hệ thống.
Hoặc dừng lại, và chấp nhận số phận của một con người bình thường, với những phong ấn và giới hạn."
Lâm Phong nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.
Anh nhìn vào drone đang lơ lửng trước mặt.
Và anh nhìn vào "chính mình" trong tương lai.
"Ta không chọn," anh nói.
"Ta viết lại lựa chọn."
Và rồi, anh nhắm mắt lại, và bước vào dòng dữ liệu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận