Chương 12

Cơn đau não bộ dữ dội như có một chiếc cưa điện rỉ sét đang cưa xé từng thùy hải mã.

Lâm Phong quỳ sụp xuống, hai bàn tay cào xé lấy lớp đất đá đầy bùn lầy, móng tay vỡ vụn, máu dính vào đất nhưng anh không hề cảm thấy đau.

"Mẹ..." anh lắp bắp, nhưng giọng nói của anh vang lên khản đặc, lạ lẫm đến mức chính anh cũng nhận ra sự sai lệch trong tần số âm thanh.

Hình ảnh người phụ nữ với mái tóc đen dài, người phụ nữ mà anh đã dành cả một thập kỷ để tìm kiếm trong ký ức mờ nhạt, đang tan rã như mực đổ vào nước.

Không còn mùi hương hoa nhài quen thuộc, không còn tiếng cười ngân vang.

Chỉ còn lại một khoảng trống trắng xóa, lạnh lẽo và vô nghĩa.

Lâm Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Anh biết quy luật.

Thiên Đạo không bao giờ cho mà không lấy.

Để hack vào hệ thống, để tồn tại sau cú va chạm dữ liệu vừa rồi, cái giá phải trả là một phần "dữ liệu cảm xúc" cốt lõi.

Anh mở mắt ra, nhìn vào bàn tay沾 đầy máu của mình.

Anh nhớ mình có một người mẹ.

Anh biết điều đó về mặt logic.

Nhưng khi cố gắng hình dung khuôn mặt bà, anh chỉ thấy một đốm màu xám mờ ảo, giống như một file ảnh bị lỗi nén, không thể giải mã.

"Mẹ..." anh thử gọi lại lần nữa.

Lần này, không có nỗi đau xé lòng, không có nước mắt.

Chỉ có một sự trống rỗng đáng sợ.

Anh cảm thấy nhẹ nhõm, một sự nhẹ nhõm tàn nhẫn.

Nỗi đau đã biến mất, cùng với nó là động lực sống còn mạnh mẽ nhất của con người.

Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười cong vẹo, méo mó trên môi.

"Thú vị," anh thì thầm, giọng nói bình thản đến rợn người.

"Hệ thống đã defrag (tối ưu hóa) tôi.

Tôi vừa mất đi tình mẫu tử để đổi lấy khả năng tiếp tục tồn tại.

Một giao dịch công bằng theo tiêu chuẩn máy móc."

Anh đứng dậy, chùi máu trên tay vào quần áo rách nát.

Không khí xung quanh vẫn lạnh buốt, nhưng anh không còn cảm thấy cô đơn.

Sự cô đơn cần cảm xúc để tồn tại, và giờ đây, cảm xúc đó đã bị phong ấn.

Lâm Phong nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang lặn, ánh nắng vàng cam chiếu rọi lên cánh đồng hoang vu.

Anh thấy đẹp, nhưng không thấy buồn.

Anh nhận ra mình đang trở thành một cỗ máy hoàn hảo hơn, lạnh lùng hơn, và nguy hiểm hơn.

Đây không phải là cái chết của con người, mà là sự sinh ra của một thực thể mới.

Một thực thể không còn bị ràng buộc bởi những sợi dây tình cảm yếu đuối.

Tống Hạo chạy đến, mồ hôi nhễ nhại, trong tay cầm cuốn sổ tay da bò cũ kỹ.

Cậu ta dừng lại khi thấy biểu cảm trên khuôn mặt Lâm Phong.

Không còn sự cuồng nhiệt, không còn sự đau khổ.

Chỉ còn lại một sự tĩnh lặng chết chóc.

"Lâm Phong?" Tống Hạo gọi nhỏ, giọng run rẩy.

ngươi ổn chứ?"

Lâm Phong quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt Tống Hạo.

"Tôi ổn hơn bao giờ hết, Tống Hạo.

Cảm giác này thật sạch sẽ.

Không còn rác rưởi trong đầu."

Tống Hạo lùi lại một bước, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Cậu ta ghi chép nhanh chóng vào sổ tay: *Chủ thể 108 đã mất đi khả năng cảm nhận tình cảm gia đình.

Mức độ nhân tính giảm 15%.

Nguy cơ chuyển đổi thành Thực thể Thiên Đạo tăng cao.* Cậu ta không dám nhìn vào mắt Lâm Phong nữa.

Cậu ta sợ rằng nếu nhìn kỹ, cậu ta sẽ không còn thấy bạn mình nữa, mà chỉ thấy một dòng code đang chạy.

***

Ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy không gian.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, nhưng lần này, nó không mùi.

Anh cố gắng ngửi, cố gắng tìm lại mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi máu tanh của con thú vừa chết, hay mùi hoa nhài mà anh từng nhớ.

Không có gì.

Chỉ là không khí.

Khứu giác của anh đã bị phong ấn vĩnh viễn sau lần đột phá thứ ba này.

Đây là lần thứ hai trong cùng một ngày.

Hệ thống đang trở nên hung hãn hơn.

Nó không chỉ lấy đi ký ức, mà còn bắt đầu loại bỏ các giác quan cơ bản để "tiết kiệm băng thông" cho việc xử lý dữ liệu đấu khí.

Anh ngồi dậy, kiểm tra cơ thể.

Vẫn còn nguyên vẹn, không vết thương nào nghiêm trọng.

Nhưng cảm giác về cơ thể anh đã thay đổi.

Anh cảm thấy mỗi cơ bắp, mỗi thớ thịt như những khối dữ liệu rời rạc.

Anh có thể "cảm nhận" được dòng chảy năng lượng trong kinh mạch, không phải bằng trực giác, mà như một kỹ sư đang đọc sơ đồ mạch điện.

Đấu Khí trong người anh không còn là năng lượng nóng hổi, mà là những chuỗi byte lạnh lẽo, tuần hoàn theo một quy luật toán học chính xác.

Lâm Phong đứng dậy, bước về phía xác con Hổ Vực Xanh.

Con thú này vừa chết vì cố gắng cắn nuốt dòng dữ liệu mà anh vừa "nhả" ra.

Cơ thể nó đang tan biến, biến thành những hạt bụi ánh sáng xanh lam, hòa vào không khí.

Đây là cách Thiên Đạo xử lý các lỗi hệ thống: xóa sạch dấu vết.

Nhưng Lâm Phong không muốn để mất cơ hội này.

Anh cần dữ liệu.

Anh cần hiểu rõ cấu trúc của một thần thú cấp thấp để tìm ra điểm yếu trong mã nguồn của chúng.

Anh cúi xuống, dùng ngón tay chạm vào một mảng bụi dữ liệu còn sót lại.

Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu anh.

Không phải là ký ức hay cảm xúc, mà là mã nguồn sinh học.

Anh thấy cách các tế bào của con hổ hoạt động, cách đấu khí được chuyển hóa thành lực cơ học, và quan trọng nhất, anh thấy một dòng lệnh ẩn sâu trong lõi DNA của nó: *RESTRICT_ACCESS_LEVEL_1* (Hạn chế truy cập cấp 1).

"Hay lắm," Lâm Phong cười khẽ.

"Hệ thống đặt giới hạn cho mọi sinh vật để ngăn chúng vượt quá ngưỡng kiểm soát.

Nhưng nếu tôi có thể bypass (vượt qua) dòng lệnh này..."

Tống Hạo đứng ở xa, nhìn chằm chằm vào hành động kỳ quặc của Lâm Phong.

Cậu ta ghi lại: *Chủ thể 108 đang cố gắng đọc mã nguồn sinh học của thần thú.

Hành vi này vi phạm nguyên tắc an toàn cơ bản.

Nếu bị phát hiện, chủ thể sẽ bị đánh dấu là 'Lỗi Nghiêm Trọng'.* Tống Hạo nuốt nước bọt.

Cậu ta biết mình nên chạy, nên báo cáo cho Đấu Khí Liên Minh ngay lập tức.

Nhưng một phần nào đó trong con người cậu ta, phần còn sót lại của tình bạn, đang ngăn cản bàn tay cậu ta chạm vào chiếc còi báo động.

Cậu ta muốn xem Lâm Phong sẽ làm gì tiếp theo.

Cậu ta muốn biết liệu con người có thể chiến thắng chính định mệnh của mình hay không.

***

Cảm giác lạnh run chạy dọc sống lưng khi Lâm Phong "cắm" ý thức vào dữ liệu của con thú.

Thế giới xung quanh biến mất.

Anh đứng trong một không gian vô cực màu xám, nơi những dòng mã chảy như những con sông ánh sáng.

Đây là thế giới bên trong của hệ thống, nơi mà thực tại vật chất chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.

Ở giữa dòng sông đó, một bức tường lửa khổng lồ dựng lên.

Nó không phải lửa, mà là hàng tỷ dòng lệnh bảo mật, sáng rực màu đỏ chói.

Mỗi dòng lệnh là một quy tắc của Thiên Đạo, một giới hạn được đặt ra để giữ cho thế giới ổn định.

*Cấm vượt quá giới hạn sức chịu đựng của cơ thể.* *Cấm sử dụng năng lượng vượt quá cấp độ cảnh giới.* *Cảm xúc phải được kiểm soát để tránh nhiễu loạn dữ liệu.*

Lâm Phong nhìn bức tường lửa với ánh mắt bình thản.

Đối với một người bình thường, đây là thứ đáng sợ nhất.

Nhưng đối với Lâm Phong, đây chỉ là một bức tường kỹ thuật số.

Và bức tường nào cũng có lỗ hổng.

Anh bước tới, đưa tay ra chạm vào bức tường.

Những dòng lệnh đỏ rực bùng lên, tấn công ý thức anh.

Cơn đau xé toạc đầu óc, nhưng anh không rút tay lại.

Anh nhớ lại những ký ức của 107 phiên bản beta trước đó.

Tất cả họ đều đã thất bại vì cố gắng phá vỡ bức tường bằng sức mạnh.

Nhưng Lâm Phong không dùng sức mạnh.

Anh dùng sự hiểu biết.

Anh nhớ lại một lỗi nhỏ trong hệ thống, một lỗi mà các phiên bản trước đã bỏ qua.

Đó là một khoảng trống nhỏ trong mã nguồn, nơi hệ thống xử lý các ngoại lệ.

Khi một sinh vật chết đi, hệ thống cần một khoảng thời gian ngắn để giải phóng dữ liệu.

Trong khoảng thời gian đó, bức tường lửa có một khe hở nhỏ, chỉ rộng bằng một sợi tóc.

Lâm Phong co người lại, thu nhỏ ý thức của mình thành một điểm dữ liệu siêu nhỏ.

Anh chờ đợi.

Bỗng nhiên, một khe hở xuất hiện trên bức tường lửa.

Ánh sáng đỏ nhạt đi, để lộ ra một khoảng trống đen kịt bên kia.

Lâm Phong không do dự.

Anh lao vào khe hở đó, như một con cá bơi qua lưới.

Khi anh vượt qua bức tường, thế giới thay đổi.

Những dòng mã xám xịt biến mất, thay vào đó là một biển dữ liệu trắng tinh, nguyên sơ.

Đây là nguồn gốc của Đấu Khí.

Đây là nơi mà mọi năng lượng bắt đầu.

Và ở trung tâm của biển dữ liệu đó, có một dòng lệnh duy nhất, sáng rực màu vàng kim: *ROOT_ACCESS* (Quyền truy cập gốc).

Lâm Phong nhìn vào dòng lệnh đó.

Anh biết rằng nếu anh chạm vào nó, anh sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Anh sẽ mất đi nhân tính, trở thành một công cụ của Thiên Đạo.

Nhưng anh cũng biết rằng nếu anh không chạm vào nó, anh sẽ mãi mãi là một nô lệ, bị phong ấn, bị kiểm soát.

Anh đưa tay ra, chạm vào dòng lệnh màu vàng.

***

Quay lại thực tại, Lâm Phong đứng giữa xác con Hổ Vực Xanh đã tan biến thành bụi dữ liệu.

Cơ thể anh rung lên bần bật.

Không phải vì lạnh, mà vì lượng năng lượng quá lớn đang tràn vào kinh mạch.

Năng lượng Đấu Khí không chảy theo quy luật thông thường.

Nó xoáy tròn, va chạm, và rồi vỡ tung.

Cảnh giới Đấu Giả của anh bị phá vỡ, nhưng không phải để tiến lên Đấu Sư.

Nó bị vỡ tan thành hàng tỷ mảnh nhỏ, mỗi mảnh đều mang theo một phần quyền hạn mới.

Một hình xăm xuất hiện trên trán anh.

Đó không phải là một con dấu ma thuật thông thường, mà là một biểu tượng kỳ lạ, giống như một chiếc chìa khóa số.

*Admin_Level_1*.

Lâm Phong chạm vào trán mình, cảm thấy sự nóng hổi của hình xăm.

Anh vừa đạt được quyền hạn cấp 1 của hệ thống.

Điều này có nghĩa là anh có thể nhìn thấy các dòng lệnh cơ bản của thế giới.

Anh có thể thấy được "khối lượng dữ liệu" của mọi vật thể.

Anh có thể thấy được điểm yếu trong phòng thủ của kẻ thù.

Nhưng giá của nó là gì?

Lâm Phong cố gắng nhớ lại tên của người bạn thân nhất thời thơ ấu.

Không có gì.

Chỉ có một khoảng trống.

Anh cố gắng nhớ lại cảm giác khi ăn một món ăn ngon.

Không có gì.

Chỉ là sự nạp năng lượng.

"Thiên Phú Cổ Xưa Thức Tỉnh," Lâm Phong thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Thực ra, đây không phải là thiên phú.

Đây là một bug.

Một lỗi hệ thống mà tôi đã lợi dụng."

Tống Hạo chạy đến, mắt mở to nhìn vào hình xăm trên trán Lâm Phong.

đó là gì?" cậu ta hỏi, giọng run rẩy.

"Đó là quyền lực," Lâm Phong đáp, ánh mắt lạnh lẽo.

"Và đó là lời nguyền."

Tống Hạo nhìn vào cuốn sổ tay của mình.

Cậu ta ghi lại: *Chủ thể 108 đã đạt được quyền hạn Admin cấp 1.

Đây là một sự kiện chưa từng có trong lịch sử.

Nếu Đấu Khí Liên Minh biết được điều này, họ sẽ giết chết chủ thể để lấy quyền hạn đó.*

Tống Hạo nhìn vào Lâm Phong, rồi nhìn vào cuốn sổ tay.

Cậu ta biết mình phải làm gì.

Cậu ta phải báo cáo.

Nhưng cậu ta cũng biết rằng nếu báo cáo, Lâm Phong sẽ chết.

Và nếu không báo cáo, cả hai đều có thể chết.

Cậu ta gấp cuốn sổ tay lại, bỏ vào túi.

"Lâm Phong," cậu ta nói, giọng trầm trầm.

"Chúng ta phải đi.

Ngay lập tức."

***

Lâm Phong vội vàng che dấu hình xăm trên trán bằng một缕 tóc dài.

Nếu hệ thống phát hiện anh có quyền hạn "Admin", dù chỉ là cấp 1, anh sẽ bị xóa vĩnh viễn khỏi thế giới này.

Không có cơ hội hồi sinh nào cho lỗi hệ thống nghiêm trọng.

Thiên Đạo không tha thứ cho sự bất ổn.

Anh thu dọn hiện trường, định rời đi.

Nhưng bỗng nhiên, không gian xung quanh đóng băng.

Một bóng người xuất hiện trước mặt anh.

Đó không phải là một con người, mà là một thực thể được tạo thành từ những dòng mã đen kịt.

Nó không có khuôn mặt, chỉ có một đôi mắt sáng rực màu đỏ, nhìn thẳng vào Lâm Phong.

"Lỗi hệ thống đã được phát hiện," giọng nói của nó vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Lâm Phong.

"Xin vui lòng chuẩn bị cho việc xóa sổ."

Lâm Phong mỉm cười.

Nụ cười của một kẻ đã nhìn thấy mã nguồn của thế giới.

"Xóa sổ?" anh hỏi, giọng bình thản.

"Ngươi có chắc là ngươi có quyền làm điều đó không?"

Thực thể mã đen sững sờ.

Đôi mắt đỏ của nó nhấp nháy, như thể nó đang xử lý một thông tin mâu thuẫn.

"Vì tôi," Lâm Phong nói, bước tới, "vừa trở thành Admin."

Và rồi, anh đưa tay ra, chạm vào thực thể đó.

Một luồng dữ liệu xanh lam bắn ra từ ngón tay anh, xuyên thẳng vào lõi của thực thể mã đen.

Thực thể đó bắt đầu run rẩy, sau đó vỡ tan thành hàng tỷ mảnh.

Lâm Phong đứng đó, nhìn vào bàn tay mình.

Anh vừa giết chết một vệ sĩ của Thiên Đạo.

Và giờ, cả hệ thống sẽ biết về sự tồn tại của anh.

Cuộc săn bắt đã bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập