Chương 13
Cảm giác đầu tiên không phải là đau đớn, mà là độ trễ (lag).
Anh mở mắt, nhưng thị giác của anh mất vài giây để "load" lại cảnh vật xung quanh.
Những chiếc lá cây trước mặt anh không lay động theo gió, mà giật cục, như thể khung hình của thực tại bị bỏ lỡ một vài nhịp.
Màu xanh của rừng rậm quá mức bão hòa, sáng chói đến mức gây đau mắt, giống như một tấm ảnh được chỉnh sửa quá tay trên một phần mềm đồ họa rẻ tiền.
Nhưng mùi hương..." Lâm Phong hít một hơi sâu.
Không khí trong Rừng Cấm Địa "Data Stream" không có mùi đất ẩm hay nhựa cây.
Nó có mùi ozone, mùi kim loại nóng đỏ và một chút vị chua loét của axit loang lổ trong cổ họng.
Đó là mùi của dữ liệu bị cháy khét.
Tống Hạo quỳ bên cạnh, tay run rẩy mở cuốn sổ tay da bò cũ kỹ.
Cậu ta không nhìn Lâm Phong, mà nhìn vào mặt đất nơi vừa xảy ra vụ nổ dữ liệu.
Bụi tro đen kịt — tàn dư của thực thể mã đen vừa bị xóa sổ — vẫn đang bay lơ lửng, từ từ tan biến vào không khí như những con kiến số.
"Lâm Phong," Tống Hạo nói, giọng khàn khàn, "ngươi...
ngươi còn ở đây.
Hệ thống chưa xóa ngươi."
"Chưa," Lâm Phong đáp, ngồi dậy và chải lại mái tóc rối bời.
Anh kiểm tra nhanh các ngón tay.
Vẫn còn đó.
Vẻ ngoài bình thường.
Nhưng bên trong, anh cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ.
Không phải là mất trí nhớ, mà là mất đi *cảm giác* về trọng lực.
Anh cảm thấy mình nhẹ bẫng, như thể đang trôi nổi trong một bể nước vô trọng lực.
"Nhưng ta cảm thấy hệ thống đang 'nhìn' chúng ta.
Nó đang quét lại khu vực này."
Tống Hạo gật đầu, lật nhanh trang sổ.
"Theo ghi chép của ta, khi một vệ sĩ Thiên Đạo bị tiêu diệt, bán kính xung quanh sẽ kích hoạt chế độ 'Bảo vệ dữ liệu'.
Các quái vật cấp thấp sẽ trở nên hung hãn bất thường, và địa hình sẽ thay đổi ngẫu nhiên để cô lập mục tiêu.
Chúng ta chỉ có năm phút trước khi 'Phong Ấn Ngẫu Nhiên' kích hoạt đợt quét lần hai."
"Phong Ấn Ngẫu Nhiên," Lâm Phong lặp lại, một nụ cười mỉa mai thoáng qua môi.
"Cơ chế 'defrag' tồi tệ nhất từng được thiết kế.
Nó không chỉ dọn dẹp rác, nó còn xóa cả file hệ thống quan trọng nếu người dùng không may mắn."
Anh đứng dậy, chân chạm đất.
Cảm giác cứng cáp trở lại, nhưng vẫn có một độ trễ nhỏ, như thể bàn chân của anh và mặt đất là hai thực thể riêng biệt đang cố gắng kết nối qua một dây cáp hỏng hóc.
"Đi," Lâm Phong ra lệnh, bước vào bóng râm dày đặc của rừng cây.
"Chúng ta cần tìm điểm neo.
Nếu không, khi phong ấn kích hoạt, chúng ta có thể bị xóa cùng với những cái cây này."
***
Rừng Cấm Địa không giống bất kỳ khu rừng nào mà Lâm Phong từng thấy trong các phiên bản beta trước đó.
Ở đây, ranh giới giữa thực và ảo bị xóa nhòa một cách tàn bạo.
Những thân cây khổng lồ không có vỏ gỗ thô ráp, mà có bề mặt nhẵn bóng, phản chiếu ánh sáng như những tấm gương vỡ.
Trên thân cây, thay vì rêu phong, là những dòng chữ chạy dọc theo chiều dọc, nhấp nháy mờ ảo: `ERROR 404: MEMORY NOT FOUND`, `BUFFER OVERFLOW`, `USER CONSENT REQUIRED`.
Tống Hạo đi sau, tay nắm chặt cán kiếm sắt gỉ sét.
Cậu ta liếc nhìn xung quanh, mắt mở to đầy sợ hãi.
"Lâm Phong, ngươi có thấy không?
Những con chim..."
Lâm Phong ngẩng đầu.
Trên cành cây, một đàn chim sẻ đang đậu.
Nhưng chúng không hót.
Chúng đứng im lìm, đôi mắt đen láy không có tròng trắng, và khi chúng vỗ cánh, không có tiếng sột soạt của lông vũ.
Thay vào đó, là tiếng *tít tít* điện tử, giống như tiếng loa phát thông báo lỗi.
Một con chim rơi xuống, nhưng không chết.
Nó vỡ tan thành hàng ngàn hạt ánh sáng xanh lam, sau đó tái hợp lại ở vị trí cũ, như thể một đoạn video bị buffer và load lại.
"Đó là 'Glitch Beast'," Lâm Phong giải thích, giọng điệu bình thản như đang đọc một bản hướng dẫn sử dụng.
"Chúng không có ý thức.
Chúng chỉ là những đoạn mã lặp lại lỗi.
Nếu ngươi cố gắng giết chúng, ngươi sẽ chỉ làm tăng tải cho hệ thống, khiến nó phản ứng mạnh hơn.
Đừng chạm vào chúng."
"Tại sao ngươi biết?" Tống Hạo hỏi, giọng run rẩy.
"Ngươi mới vừa...
tái sinh."
"Vì ta đã chết 107 lần trước đó," Lâm Phong đáp, không hề do dự.
Tống Hạo sững sờ.
Cậu ta dừng bước, nhìn chằm chằm vào lưng thẳng tắp của người bạn mình.
"Một trăm...
bảy?"
"Đừng hỏi.
Thời gian đang trôi, và đồng hồ của Thiên Đạo không bao giờ dừng." Lâm Phong bước tiếp, nhưng bỗng nhiên, anh dừng lại.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang dùng dao cạo nhẹ nhàng gọt bỏ một lớp da thịt vô hình.
*Phong Ấn.*
Nó đang đến.
"Lâm Phong!" Tống Hạo hét lên, thấy bạn mình run rẩy.
"Im lặng," Lâm Phong rít lên, nghiến răng.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy ý thức của mình.
Anh cảm thấy một phần ký ức đang bị kéo ra khỏi tâm trí.
Không phải là một sự kiện lớn, mà là một chi tiết nhỏ.
Mùi hương của mẹ anh khi anh còn bé.
Nó đang mờ dần, tan biến vào hư không như sương mai dưới ánh nắng.
"Không," Lâm Phong thì thầm.
"Đừng lấy nó đi.
đó là dữ liệu cốt lõi."
Hệ thống không quan tâm đến cảm xúc.
Với Thiên Đạo, ký ức về mùi hương mẹ là 'noise' — tiếng ồn không cần thiết làm chậm tốc độ xử lý của một chiến binh tiềm năng.
Để mạnh mẽ, con người phải đánh đổi.
Để trở thành Đấu Đế, ngươi phải trở thành một cỗ máy lạnh lùng, không có quá khứ, không có tương lai, chỉ có hiện tại thuần túy của sức mạnh.
Lâm Phong mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đỏ ngầu, nhưng không phải vì giận dữ, mà vì sự chấp nhận tàn nhẫn.
Mùi hương mẹ đã mất.
Anh nhớ rằng mẹ anh từng nấu cơm, nhưng anh không còn nhớ *mùi* của nó.
Chỉ còn lại hình ảnh, không có cảm giác.
"Ta mất khứu giác về mẹ," Lâm Phong nói, giọng đều đều.
"Ngươi có muốn ghi chép lại không, Hạo?"
Tống Hạo nuốt nước bọt, tay run rẩy viết vào sổ tay: *Lâm Phong.
Cấp độ: Đấu Giả 1 sao.
Phong ấn: Mất khứu giác liên quan đến ký ức mẹ.
Trạng thái: Bình thản.*
"Ta không quan tâm đến sổ tay của ngươi," Lâm Phong nói, bước tiếp.
"Ta quan tâm đến việc làm thế nào để hack lại cơ chế này.
Nếu ta có thể truy cập vào nguồn gốc của phong ấn, ta có thể chặn nó.
Hoặc ít nhất, làm cho nó chọn lọc hơn."
"Ngươi nghĩ là có thể?" Tống Hạo hỏi, giọng đầy nghi hoặc.
"Trong lập trình, mọi thứ đều có lỗi.
Và mọi lỗi đều có thể bị lợi dụng," Lâm Phong đáp.
"Thiên Đạo nghĩ nó là vị thần.
Nhưng thực ra, nó chỉ là một quản trị viên vụng về đang cố gắng duy trì một hệ thống quá tải."
***
Họ đi sâu hơn vào rừng.
Ánh sáng mặt trời xuyên qua tán lá bị bẻ cong, tạo ra những tia sáng hình học kỳ lạ, cắt ngang không gian như những lưỡi dao laser.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên nặng nề, áp lực đấu khí trong không gian tăng lên, ép chặt lồng ngực họ.
Bỗng nhiên, tiếng động phát ra từ phía trước.
Không phải tiếng gầm của thú dữ, mà là tiếng *kèn đồng* vang vọng, méo mó và kéo dài, như thể ai đó đang phát lại một bản nhạc cũ qua một chiếc loa bị hỏng.
"Đó là gì?" Tống Hạo hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm.
"Đó là 'Còi báo động' của hệ thống," Lâm Phong nói, mắt sáng lên.
"Nó báo hiệu sự hiện diện của một 'Admin Node' — một nút dữ liệu trung tâm.
Nơi đó chứa quyền hạn cao nhất trong khu vực này.
Nếu ta có thể chiếm lấy nó, ta có thể tạm thời vô hiệu hóa cơ chế phong ấn trong bán kính một dặm."
"Ngươi muốn chiến đấu với nó?"
"Ta muốn *hack* nó." Lâm Phong mỉm cười.
"Nhưng trước hết, chúng ta cần một con mồi để dẫn đường."
Anh giơ tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ chạm vào nhau, tạo thành một vòng tròn nhỏ.
Một luồng đấu khí xanh lam yếu ớt — cấp độ Đấu Giả 1 sao — tuôn ra từ lòng bàn tay.
Nó không mạnh, nhưng nó tinh khiết.
Nó không mang theo cảm xúc, không mang theo ký ức, chỉ là năng lượng thuần túy.
Một bóng đen lao ra từ bụi rậm.
Đó là một con sói rừng, nhưng cơ thể nó được bao phủ bởi những mảng da thịt chuyển màu liên tục, như thể nó đang cố gắng ngụy trang vào môi trường xung quanh.
Đôi mắt nó đỏ rực, nhìn chằm chằm vào luồng đấu khí của Lâm Phong.
"Sói Dữ Liệu," Lâm Phong nhận định.
"Chúng bị thu hút bởi năng lượng sạch.
Chúng nghĩ đó là thức ăn."
Con sói lao tới, hàm răng nanh sáng lên ánh kim loại.
Lâm Phong không né tránh.
Anh đứng yên, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.
Khi con sói cách anh chỉ còn một mét, anh đột ngột bước sang một bên, đồng thời đưa tay ra, nắm lấy cổ con sói.
Không có tiếng xương vỡ.
Thay vào đó, là tiếng *tách* của một ổ cắm bị rút ra.
Con sói cứng đờ.
Lâm Phong đẩy mạnh đấu khí vào não bộ của con thú.
Không phải để giết nó, mà để *gắn kết*.
"Hợp đồng," Lâm Phong thì thầm.
"Không phải bằng máu, mà bằng mã."
Con sói rú lên một tiếng dài, đau đớn và kinh hoàng.
Cơ thể nó bắt đầu rung chuyển, những mảng da thịt chuyển màu dừng lại, cố định thành một màu đen bóng, bóng loáng như nhựa đường.
Đôi mắt đỏ của nó mờ đi, thay vào đó là hai chấm sáng xanh lam, giống như đèn LED của một thiết bị điện tử.
Lâm Phong thả tay ra.
Con sói sà xuống đất, phục tùng, nhưng không còn là một con thú hoang dã.
Nó là một *đồng hồ báo thức sống*.
"Tống Hạo, ghi nhớ điều này," Lâm Phong nói, nhìn con sói.
"Ta vừa biến một con thú thành một thiết bị định vị.
Nó sẽ dẫn chúng ta đến nút dữ liệu trung tâm, nhưng nó cũng sẽ phát ra tín hiệu cho hệ thống biết vị trí của chúng ta.
Chúng ta có ba phút."
"Ba phút để làm gì?" Tống Hạo hỏi, mắt mở to.
"Ba phút để ta xâm nhập vào hệ thống trước khi nó xóa chúng ta," Lâm Phong đáp.
"Hãy chạy."
Họ chạy.
Con sói đen dẫn đường, bước đi đều đặn, không hề mệt mỏi.
Lâm Phong và Tống Hạo lao qua những thân cây gương, qua những vũng nước phản chiếu bầu trời giả tạo.
Áp lực không khí tăng lên, khiến mỗi bước chân trở nên nặng nề như chì.
Bỗng nhiên, con sói dừng lại.
Nó ngồi xuống, nhìn thẳng vào phía trước.
Trước mặt họ là một khoảng trống tròn trong rừng.
Ở giữa khoảng trống đó là một cột đá cao vút, được khắc đầy những ký tự lạ lùng.
Cột đá phát ra một ánh sáng trắng xóa, chói lòa, làm mắt họ đau nhói.
"Đó là nó," Lâm Phong nói, giọng run rẩy vì kích động.
"Admin Node."
Nhưng khi họ tiến lại gần, họ thấy có một bóng người đang đứng trước cột đá.
Đó là một người phụ nữ, mặc bộ đồ trắng tinh tươm tất, tóc dài bạc trắng.
Cô ta không nhìn họ, mà nhìn vào cột đá, tay đặt lên bề mặt đá.
"Ngươi là ai?" Lâm Phong hỏi, tay đặt lên kiếm.
Người phụ nữ quay đầu lại.
Khuôn mặt cô ta hoàn hảo, không một vết nhăn, không một biểu cảm.
Đôi mắt cô ta là hai hố đen sâu thẳm, không có tròng trắng, không có đồng tử.
"Ta là Người Dọn Dẹp," cô ta nói, giọng nói lạnh lùng, không có cảm xúc.
"Và ngươi là rác thải cần được thu gom."
Lâm Phong nhíu mày.
"Người Dọn Dẹp?
Ngươi là một vệ sĩ cấp cao?"
"Ta là hậu quả," cô ta đáp.
"Khi hệ thống quá tải, nó tạo ra những thực thể như ta để loại bỏ các lỗi không thể sửa chữa.
Ngươi là lỗi không thể sửa chữa."
Cô ta giơ tay lên.
Không gian xung quanh bắt đầu co lại, như thể thực tại đang bị nén lại thành một điểm duy nhất.
"Tống Hạo, chạy!" Lâm Phong hét lên.
Nhưng Tống Hạo không chạy.
Cậu ta đứng đó, nhìn vào cuốn sổ tay trong tay, rồi nhìn vào người phụ nữ.
"Lâm Phong," cậu ta nói, giọng bình thản lạ thường.
"Ta đã tính toán sai.
Ta không bán dữ liệu cho Đấu Khí Liên Minh."
Lâm Phong sững sờ.
"Cái gì?"
"Ta bán dữ liệu cho *Thiên Đạo*," Tống Hạo nói, nở một nụ cười苦涩.
"Và hôm nay, ta đã giao nộp dữ liệu cuối cùng.
Vị trí của ngươi."
Lâm Phong nhìn bạn mình, rồi nhìn vào người phụ nữ.
Nụ cười của anh tắt ngấm.
"Vậy là," anh nói, giọng trầm trầm.
"Đây là bẫy."
Người phụ nữ gật đầu.
Và giờ, ngươi sẽ bị xóa sổ.
Vĩnh viễn."
Lâm Phong nhìn vào con sói đen bên cạnh.
Con sói đang nhìn anh, đôi mắt xanh lam nhấp nháy.
"Không," Lâm Phong nói, mỉm cười một nụ cười điên rồ.
"Ngươi không hiểu.
Ta không cần chạy.
một sự cố."
Anh quay sang con sói, hét lên: "Tự hủy!"
Con sói đen rú lên, cơ thể nó bắt đầu phát nổ, không phải bằng lửa, mà bằng dữ liệu.
Một làn sóng xung kích dữ liệu quét qua toàn bộ khu vực, làm cho cột đá Admin Node rung chuyển.
Người phụ nữ lùi lại, mắt mở to.
"Không thể nào!
Ngươi đã tự hủy đồng hồ định vị?"
"Không," Lâm Phong nói, bước tới, tay đặt lên cột đá.
"Ta đã *nạp* nó vào hệ thống."
Và rồi, anh cười.
Cười thật lớn, thật điên rồ, trong khi thế giới xung quanh bắt đầu vỡ vụn thành hàng tỷ mảnh mã số.
Cuộc săn bắt đã bắt đầu.
Nhưng lần này, con mồi là chính Thiên Đạo.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận