Chương 14

Không khí trong hang động không phải là lạnh, mà là *trống rỗng*.

Không có mùi ẩm mốc của đất đá, không có tiếng rít của gió.

Chỉ có tiếng "tíc tắc" đều đặn, như nhịp đếm của một chiếc đồng hồ đếm ngược vô hình, vang lên trực tiếp trong não bộ Lâm Phong.

Anh mở mắt.

Cơ thể anh không đau đớn nữa.

Thay vào đó, một luồng cảm giác tê dại lan tỏa từ chân lên đến đỉnh đầu, giống như khi bạn vừa bị giật dây mạng internet giữa lúc đang tải về một file quan trọng.

Lâm Phong ngồi dậy, liếc nhìn xung quanh.

Những tảng đá xung quanh không còn hình dạng cố định.

Chúng nhấp nháy, chuyển màu từ xám sang xanh dương rồi lại đen kịt, như thể thực tại đang bị render lại từng khung hình.

"Tống Hạo?" Lâm Phong gọi khẽ.

Giọng anh bình thản đến mức đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với tình cảnh vừa mới xảy ra.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.

Lâm Phong quay lại.

Tống Hạo đứng đó, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ tay da bò cũ kỹ.

Mặt cậu ta tái nhợt, mồ hôi lạnh tràn trề trên trán, nhưng đôi mắt thì sáng rực rỡ một cách kỳ lạ.

"Ngươi ổn chứ?" Lâm Phong hỏi, như thể họ đang đứng chờ xe buýt chứ không phải vừa thoát chết khỏi một cuộc xóa sổ tồn tại.

tôi không ổn," Tống Hạo lắp bắp, giọng run rẩy.

"Nhưng dữ liệu thì ổn.

Tôi đã ghi chép lại toàn bộ quá trình 'tự hủy' của con sói.

Đó là một lỗ hổng bảo mật khổng lồ, Lâm Phong.

Thiên Đạo không thể xử lý lượng dữ liệu rác đó kịp thời."

Lâm Phong nhếch mép cười.

Vậy nghĩa là ta còn sống.

Và vì ta còn sống, nên hệ thống vẫn chưa kịp patch lỗ hổng đó."

Anh đứng dậy, quét mắt nhìn xung quanh.

Hang động này không còn là nơi trú ẩn.

Nó là một phòng chờ.

Một không gian đệm giữa thế giới vật lý và lõi dữ liệu của Thiên Đạo.

Những cột đá Admin Node xung quanh vẫn còn rung động nhẹ, phát ra những tia sáng tím nhạt.

"Chúng ta không thể ở đây," Lâm Phong nói, giọng trầm.

"Người Dọn Dẹp sẽ quay lại.

Lần này, nó sẽ không dùng chiến thuật tâm lý.

Nó sẽ dùng brute-force."

Tống Hạo gật đầu, nhanh chóng đóng cuốn sổ tay lại và bỏ vào túi áo.

"Tôi đã tính toán.

Nếu chúng ta đi sâu vào trong, qua những khu vực 'glitch' này, chúng ta có thể tiếp cận được một nút kết nối phụ.

Nó nhỏ hơn, ít được giám sát hơn."

"Nghe có vẻ nguy hiểm," Lâm Phong bình luận, bước đi đầu tiên.

"Nhưng ít nhất thì nó không phải là cái chết tức tưởi."

Họ bắt đầu di chuyển.

Mỗi bước chân của Lâm Phong đều đặt xuống đúng những điểm ổn định nhất trên mặt đất nhấp nháy.

Anh không dùng Đấu Khí để tăng tốc độ, vì ở đây, năng lượng vật lý gần như vô dụng.

Thay vào đó, anh dùng nó để cảm nhận dòng chảy dữ liệu.

Đấu Khí của anh, vốn dĩ chỉ ở cấp Đấu Giả 3 sao, bỗng nhiên trở nên nhạy bén hơn.

Nó không còn là sức mạnh cơ bắp, mà là một loại radar sinh học.

"Cảm giác thế nào?" Tống Hạo hỏi, mắt liếc nhìn đồng hồ đo năng lượng trên cổ tay.

"Giống như đang đi trên một tấm thảm lò xo," Lâm Phong đáp.

"Nhưng tấm thảm đó có thể nuốt chửng ngươi bất cứ lúc nào.

Và điều thú vị là, tôi không hề sợ hãi.

Tôi chỉ tò mò.

Tại sao Thiên Đạo lại thiết kế cơ chế phong ấn ngẫu nhiên?

Nó giống như một lập trình viên lười biếng, cố gắng giảm tải bộ nhớ bằng cách xóa bỏ các file cảm xúc của người dùng."

Tống Hạo im lặng.

Cậu ta biết Lâm Phong đang nói đúng.

Nhưng việc thừa nhận điều đó với một hệ thống toàn năng là tự sát.

Họ tiến sâu hơn.

Ánh sáng trong hang động trở nên mờ ảo, thay thế bằng những dòng mã số trôi lơ lửng trong không khí.

Chúng xanh lá, đỏ tươi, và vàng chanh, tạo thành một bức tranh hỗn loạn nhưng có quy luật riêng.

"Cẩn thận," Lâm Phong cảnh báo.

"Đó là 'Noise'.

Tiếng ồn hệ thống.

Nếu ngươi chạm vào nó, ký ức của ngươi có thể bị mã hóa lại."

Tống Hạo rùng mình, lùi lại một bước.

"Tôi không muốn mất ký ức về mẹ tôi."

"Đừng lo," Lâm Phong cười nhạt.

"Ta sẽ bảo vệ ngươi.

Không phải vì tình bạn, mà vì ta cần một người ghi chép.

Nếu ta chết, ai sẽ lưu trữ những lỗi hệ thống này?"

Họ tiếp tục đi.

Không gian xung quanh bắt đầu co hẹp.

Những mảng đá "glitch" xuất hiện dày đặc hơn, tạo thành những bức tường dữ liệu bao vây Lâm Phong lại.

Cái bóng "Tiểu Uyển" từ chương trước không còn hiện diện, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn dai dẳng.

Nó như một con mắt vô hình, quan sát mọi cử động của họ.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bắt đầu run rẩy.

Không phải vì lạnh, mà vì áp lực dữ liệu.

Thiên Đạo đang cố gắng nhận diện họ.

Nó đang quét hệ thống tìm kiếm các yếu tố bất ổn.

Và Lâm Phong, với tư cách là 'phiên bản beta' thứ 108, là một lỗi nghiêm trọng.

"Đừng dừng lại," Lâm Phong hét lên, giọng vang vọng trong hang động.

"Nếu ngươi dừng lại, hệ thống sẽ đồng bộ hóa vị trí của chúng ta."

Tống Hạo gật đầu, bước nhanh hơn.

Nhưng đột nhiên, một tiếng vang lớn nổ ra.

Một bức tường dữ liệu sụp đổ, chặn đứng lối đi.

Từ trong đống đổ nát, một thực thể mới xuất hiện.

Nó không có hình dạng rõ ràng.

Nó là một khối hình cầu đen, bề mặt gợn sóng liên tục, như thể nó đang hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Đó là một 'Virus'.

Một thực thể được Thiên Đạo tạo ra để tiêu diệt các lỗi hệ thống.

"Chạy!" Lâm Phong quát lên.

Nhưng Virus không tấn công.

Nó chỉ đứng đó, chờ đợi.

Và trong khoảnh khắc im lặng đó, Lâm Phong nhận ra một điều.

Virus không phải là kẻ thù.

Nó là một công cụ.

Một công cụ để kiểm tra.

"Ngươi không sợ à?" Lâm Phong hỏi Virus, giọng bình thản.

Virus không đáp.

Nhưng không gian xung quanh bắt đầu xoay tròn.

Những dòng mã số bay vào trong khối hình cầu, biến mất vào bóng tối.

Lâm Phong mỉm cười.

Ngươi đang thu thập dữ liệu của ta.

Nhưng ngươi không biết rằng, dữ liệu của ta đã bị nhiễm độc."

Anh đưa tay lên, đặt lên ngực mình.

Đấu Khí trong cơ thể anh bắt đầu sôi sục.

Không phải để tấn công, mà để giải phóng.

Anh nhớ lại những ký ức của 107 phiên bản trước.

Những thất bại, những đau khổ, những hy vọng tan vỡ.

Tất cả đều là dữ liệu rác.

Và bây giờ, anh sẽ dùng chúng như một vũ khí.

"Tống Hạo, ghi chép lại," Lâm Phong nói.

"Đây là lúc ta hack Đấu Đế."

Anh hét lên, một âm thanh không phải từ thanh quản, mà từ chính linh hồn.

Đấu Khí của anh bùng nổ, không phải dưới dạng lửa hay sét, mà dưới dạng những dòng mã số trắng xóa.

Chúng lao vào Virus, xâm nhập vào hệ thống của nó.

Virus run rẩy.

Khối hình cầu đen bắt đầu nứt vỡ.

Những mảnh vỡ bay ra, tạo thành một cơn bão dữ liệu.

Lâm Phong đứng giữa cơn bão, mắt nhắm lại.

Anh cảm nhận được dòng chảy của thế giới Shenmu.

Nó không phải là một thế giới tự nhiên.

Nó là một chương trình.

Và anh đang tìm cách sửa lỗi nó.

"Mũi dao ánh sáng xuyên qua ngực Lâm Phong."

Không có máu.

Không có tiếng gào thét.

Chỉ có một âm thanh "bíp" dài, chói tai, như tiếng báo động của một hệ thống đang gặp sự cố nghiêm trọng.

Cái bóng "Tiểu Uyển" mở to mắt (nếu có thể gọi là vậy).

Nó đang hấp thụ dữ liệu của Lâm Phong, nhưng thay vì những ký ức bình thường, nó bắt đầu nhận thấy những mảnh vỡ của 107 phiên bản trước.

Những ký ức đau thương, những chiến lược thất bại, và một niềm tin không lay chuyển: *Thiên Đạo có thể bị hack.*

Tiểu Uyển lùi lại, kinh hoàng.

Nó không được lập trình để xử lý loại dữ liệu này.

Nó là một vệ sĩ, không phải một nhà tâm lý học.

Lâm Phong mỉm cười.

Máu không chảy ra từ vết thương trên ngực anh.

Thay vào đó, những dòng mã số xanh lá cây phun ra, như thể anh đang bị rò rỉ thông tin.

"Ngươi thấy đó," Lâm Phong nói, giọng khàn khàn.

"Ta không phải là lỗi.

Ta là bản vá."

Tiểu Uyển rú lên, một âm thanh điện tử chói tai.

Nó cố gắng rút lui, nhưng dữ liệu của Lâm Phong đã bám vào nó.

Nó đang bị nhiễm độc.

"Tống Hạo!" Lâm Phong hét lên.

"Ghi chép lại!

Đây là bằng chứng!

Thiên Đạo có giới hạn!"

Tống Hạo run rẩy, nhưng tay cậu ta vẫn ghi chép không ngừng.

Bút mực chảy nhanh trên giấy, tạo thành những dòng chữ rối rắm.

Cậu ta không hiểu hết những gì đang xảy ra, nhưng cậu ta biết rằng đây là khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

Và rồi, mọi thứ trở nên tĩnh lặng.

Virus sụp đổ.

Tiểu Uyển biến mất.

Hang động trở lại trạng thái bình thường, nhưng không phải là bình thường theo nghĩa đen.

Nó trở nên rõ ràng hơn.

Những bức tường đá bây giờ hiển thị rõ ràng các dòng mã số bên dưới lớp vỏ vật lý.

Lâm Phong thở dài.

Vết thương trên ngực anh tự động lành lại, nhưng để lại một vết sẹo hình chữ thập – dấu hiệu của một cuộc sửa chữa hệ thống.

"Chúng ta phải đi," Lâm Phong nói.

"Thiên Đạo đã nhận ra ta.

Nó sẽ gửi những kẻ mạnh hơn."

Tống Hạo gật đầu, đóng cuốn sổ tay lại.

"Tôi đã ghi chép tất cả.

Bao gồm cả phản ứng của Virus.

Đó là một lỗ hổng bảo mật khác."

Lâm Phong cười.

Vậy chúng ta có đủ dữ liệu để bắt đầu cuộc cách mạng chưa?"

"Chưa," Tống Hạo đáp.

"Nhưng chúng ta có đủ dữ liệu để sống sót thêm một ngày nữa."

Họ bước ra khỏi hang động.

Ánh sáng mặt trời của thế giới Shenmu chiếu xuống, nhưng nó không ấm áp.

Nó gay gắt, như những tia laser quét qua da thịt.

Trước mặt anh, là một thành phố khổng lồ, được xây dựng hoàn toàn bằng những khối lập phương ánh sáng.

Những con người đi lại trên những con đường bằng dữ liệu, không nói chuyện, không cười, không khóc.

Họ là những NPC – những nhân vật không chơi, được lập trình để duy trì sự ổn định của thế giới.

Lâm Phong nhìn họ, cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc.

Nhưng anh không để nó ngự trị.

Anh chỉ nhìn, quan sát, và ghi nhớ.

"Tống Hạo," Lâm Phong nói, giọng trầm.

"Chúng ta vừa mới bắt đầu."

Và rồi, anh bước vào thành phố, hòa nhập vào dòng người vô cảm.

Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa đang bùng cháy.

Ngọn lửa của sự tự do.

Ngọn lửa của sự thật.

Và ở đâu đó, trong lõi của Thiên Đạo, một cảnh báo đỏ rực sáng lên: *CẢNH BÁO: MÃ NGUỒN BỊ XÂM NHẬP.

NGUỒN GỐC: LINH HỒN SỐ 108.*

Người kể chuyện ẩn danh, người đã quan sát tất cả những điều này từ bóng tối, khẽ mỉm cười.

Hắn biết rằng, cuộc chơi mới chỉ vừa bắt đầu.

Và hắn là người duy nhất biết ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng.

Không phải Lâm Phong.

Không phải Thiên Đạo.

Mà là chính hệ thống, khi nó buộc phải tiến hóa để tồn tại.

Nhưng đó là câu chuyện của một ngày khác.

Hiện tại, Lâm Phong chỉ cần sống sót qua ngày hôm nay.

Và đối với một hacker như anh, đó là một thách thức đáng giá.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập