Chương 15
Câu nói cuối cùng của "Người Thiết Kế" vang vọng trong đầu, nhưng cơ thể anh đã quá mệt mỏi để suy nghĩ.
Anh nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây dữ liệu đang cuộn xoáy, tạo thành những tia sét màu xanh lam điện tử,劈 xuống mặt đất khô cằn.
Đây không phải là thiên nhiên, đây là một lỗi render.
Một bóng đen khổng lồ chắn ngang tầm nhìn của anh.
Ma Thu, một con thú dữ được sinh ra từ rác thải hệ thống, đang đứng đó.
Đôi mắt nó không có đồng tử, chỉ là hai hố đen sâu thẳm hút ánh sáng.
Nó hít hà, mũi twitch nhẹ, dường như đang ngửi mùi "lỗi" trên người Lâm Phong.
"Tống Hạo," Lâm Phong nói, giọng khàn khạo nhưng vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng đặc trưng.
"Nếu ta chết, hãy ghi nhớ: nguyên nhân tử vong là do buffer overflow."
Tống Hạo run rẩy mở sổ tay ra, bút chì suýt gãy giữa chừng.
Nhưng anh phải sống.
Dữ liệu của phiên bản 108 chưa được sao lưu."
Ma Thu gầm lên, tiếng gầm vang như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
Nó lao tới, móng vuốt sắc nhọn chém xuống.
Lâm Phong không né.
Anh chỉ nháy mắt, quan sát quỹ đạo tấn công của con thú.
Trong mắt anh, thế giới không còn là hình ảnh, mà là dòng mã chảy xiết.
Anh thấy khoảng trống nhỏ xíu trong phòng thủ của Ma Thu – một lỗ hổng logic chưa được vá.
Anh bước sang trái, chỉ ba bước.
Móng vuốt của Ma Thu cắt qua không khí nơi anh vừa đứng, xé toạc lớp đất đá.
Lâm Phong vươn tay, nắm lấy cổ con thú.
Đấu khí trong người anh bùng lên, không phải là sức mạnh vật lý, mà là một cú "force quit" thô bạo.
"Ngừng chạy," anh thì thầm.
Ma Thu cứng đờ, hệ thống điều khiển cơ thể nó bị treo.
***
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Thay vì chống cự lại áp lực của Ma Thu, anh mở rộng ý thức, hòa mình vào dòng chảy dữ liệu xung quanh.
Đấu Khí trong cơ thể anh bắt đầu rung động, không phải theo nhịp tim, mà theo nhịp xung của máy chủ.
*Hệ thống: Phát hiện yêu cầu nâng cấp quyền hạn.
Cảnh giới hiện tại: Đấu Giả 5 Sao.
Mục tiêu: Đấu Giả 6 Sao.*
Một cửa sổ ảo hiện lên trước mắt anh, màu đỏ máu, đầy những dòng cảnh báo.
*CẢNH BÁO: Đột phá trong vùng chiến tranh dữ liệu không ổn định.
Tỷ lệ phong ấn ngẫu nhiên: 100%.*
"Đùa thật hả?" Lâm Phong nhếch mép.
Thiên Đạo luôn công bằng theo cách tàn khốc nhất.
Muốn mạnh hơn, phải trả giá.
Nhưng lần này, anh không chọn.
Hệ thống đã ép anh phải đột phá để có đủ băng thông xử lý cú đấm tiếp theo của Ma Thu.
Anh cảm thấy nhiệt lượng tăng vọt trong kinh mạch.
Đấu khí 5 sao vỡ tung, mở ra cánh cửa thứ sáu.
Nhưng cùng lúc đó, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.
Không phải đau thể xác, mà là sự xé nát ký ức.
*Đang xóa tập tin...
Đang giải phóng bộ nhớ...*
Lâm Phong nghiến răng.
Anh cố bám víu vào một ký ức cụ thể để làm mỏ neo.
Hình ảnh một ly cà phê nóng hổi, mùi hương đắng chát, và tiếng cười của một ai đó...
Anh không nhớ mặt.
Chỉ còn lại mùi hương.
"Không," anh gào lên trong tâm trí.
"Giữ lại nó!"
Ma Thu lợi dụng khoảnh khắc anh yếu ớt, lao vào cắn nát vai anh.
Máu bắn ra, nhưng máu của Lâm Phong không đỏ.
Nó có màu tím nhạt, lấp lánh những hạt bụi kim loại.
Máu của một hacker trong thế giới số.
Tống Hạo hét lên, lao tới cầm một nhánh cây khô vung về phía Ma Thu.
"Đừng ăn anh ấy!
nó là lỗi hệ thống!"
Ma Thu dừng lại, ngửi mùi máu.
Nó nghi ngờ.
Con thú này thông minh hơn những con thú dữ bình thường.
Nó hiểu rằng máu của Lâm Phong chứa đựng mã nguồn nguy hiểm.
***
Ma Thu gầm lên, dường như nhận ra mối đe dọa không đến từ sức mạnh, mà từ sự "hiểu biết" của đối thủ.
Nó thay đổi chiến thuật, cơ thể phân mảnh thành hàng ngàn mảnh dữ liệu nhỏ, lao về phía Lâm Phong từ mọi hướng.
Đây là kỹ năng "Phân Tán Mã Nguồn".
Lâm Phong đứng yên.
Anh không né tránh.
Với khứu giác bị phong ấn – món quà ngẫu nhiên từ lần đột phá trước – anh không thể ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Nhưng anh có thứ khác.
Anh có trí nhớ siêu việt của Tống Hạo, được chia sẻ qua kết nối tâm linh yếu ớt mà họ vừa thiết lập.
"Tống Hạo, đọc tọa độ!" Lâm Phong hét.
Tống Hạo mồ hôi nhễ nhại, tay run rẩy ghi chép và đọc to.
"Góc 45 độ, phía sau!
Tốc độ 300km/h!
Khoảng cách 5 mét!"
Lâm Phong đóng mắt.
Anh không cần nhìn.
Anh nghe thấy âm thanh của dữ liệu va chạm.
Anh giơ tay, đấu khí 6 sao mới được cấp phép bùng nổ.
Anh không đánh vào Ma Thu.
Anh đánh vào không gian xung quanh Ma Thu.
*Patch v.1.0.1: Sửa lỗi va chạm.*
Một quả cầu năng lượng hình học hoàn hảo xuất hiện, bao trùm lấy Ma Thu.
Những mảnh dữ liệu của con thú cố gắng thoát ra, nhưng bị lực hấp dẫn của quả cầu giữ lại.
Chúng va chạm vào nhau, tạo ra tiếng nổ nhỏ li ti.
"Đừng di chuyển," Lâm Phong nói, giọng bình thản như đang hướng dẫn một đứa trẻ.
"Hệ thống đang cố gắng tái hợp nhất hóa chúng.
Nếu anh ta di chuyển, anh ta sẽ bị lỗi logic và tự hủy."
Ma Thu rít lên, đau đớn.
Cơ thể nó bắt đầu co rút lại, những mảnh dữ liệu dính vào nhau như keo.
Nhưng Thiên Đạo không cho phép một lỗi tồn tại quá lâu.
Bầu trời trở nên tối sầm.
Những đám mây dữ liệu quay nhanh hơn, tạo thành một xoáy thuận khổng lồ.
"Thiên Đạo đang can thiệp," Tống Hạo lắp bắp.
"Anh Phong, chúng ta phải chạy.
Đây là lệnh xóa toàn khu vực."
Lâm Phong lắc đầu.
"Chạy thì làm gì?
Thiên Đạo không bao giờ để một lỗi thoát ra ngoài biên giới.
Ở đây, chúng ta là tù nhân của chính sự hoàn hảo."
***
"Xóa bỏ." Một giọng nói vô hình vang lên từ khắp nơi.
Ma Thu biến mất, thay vào đó là một cái búa khổng lồ làm bằng ánh sáng trắng, từ trên trời rơi xuống.
Đây là lệnh xóa trực tiếp từ Thiên Đạo.
Lâm Phong nhìn lên.
Anh không chạy.
Anh giơ tay lên, đấu khí trong người anh bùng nổ, tạo thành một khiên chắn hình học phức tạp.
Đó không phải là khiên chắn thông thường, mà là một cấu trúc mã hóa.
*Tạo lớp bảo vệ: Firewall Level 3.*
Cái búa ánh sáng lao xuống, đập vào khiên chắn của Lâm Phong.
Tiếng nổ震 động cả khu vực hoang nguyên.
Đất đá bay tung, nhưng Lâm Phong vẫn đứng vững.
Anh cảm thấy xương cốt mình rạn nứt.
Sức mạnh của Thiên Đạo là vô hạn, trong khi sức mạnh của anh thì hữu hạn.
"Tống Hạo!" Lâm Phong hét lên, máu phun từ khóe miệng.
"Tìm lỗ hổng trong cú đấm đó!
Nó không phải là vật chất, nó là mã lệnh!"
Tống Hạo lao vào đống đổ nát, mở sổ tay ra.
Mắt anh quét qua những trang ghi chép dày cộp.
"Tôi thấy rồi!
Cú đấm đó sử dụng thuật toán phân tán lực.
Nếu ta tập trung phản lực vào một điểm duy nhất..."
"Điểm yếu là tâm!" Lâm Phong ngắt lời.
Thiên Đạo luôn tìm cách cân bằng, nhưng sự cân bằng đó tạo ra điểm tập trung áp lực.
Lâm Phong thu nhỏ khiên chắn, dồn toàn bộ đấu khí vào lòng bàn tay.
Anh không đấm vào cái búa.
Anh đấm vào không gian ngay trước mặt cái búa, nơi mà dữ liệu dày đặc nhất.
*Lỗi tràn buffer.*
Cái búa ánh sáng bỗng nhiên dừng lại, rung lắc dữ dội.
Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt ánh sáng.
Thiên Đạo bối rối.
Nó không hiểu tại sao một thực thể cấp Đấu Giả lại có thể tạo ra lỗi logic trong cú đấm của nó.
Lâm Phong cười, một nụ cười đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh.
"Bạn nghĩ mình là thần?
Nhưng bạn chỉ là một lập trình viên cẩu thả."
Cái búa vỡ tan thành hàng triệu hạt sáng.
Áp lực từ trên trời giảm bớt.
Ma Thu, vốn đã bị phân mảnh, cũng biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc.
***
Cơn thịnh nộ của Thiên Đạo lắng xuống.
Ma Thu biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại Lâm Phong, đứng một mình giữa hoang nguyên dữ liệu, cơ thể anh tỏa ra một luồng sáng tím đen kỳ lạ.
Anh thở dốc, tay run rẩy chạm vào trán.
Nhưng có một khoảng trống lớn trong đầu.
Anh cố nhớ lại tên của người phụ nữ mà anh vừa nghĩ đến khi đột phá.
Người phụ nữ với ly cà phê và nụ cười.
Anh nhớ mặt cô ấy.
Một mái tóc đen dài, đôi mắt sáng như sao.
Nhưng tên cô ấy...
tên cô ấy là gì?
*Linh...*
*Linh...*
Từ đó nằm ở đầu lưỡi, nhưng anh không thể nói ra.
Nó bị phong ấn.
Thiên Đạo đã lấy đi tên của người quan trọng nhất trong ký ức anh để đổi lấy sức mạnh sống sót.
"Tống Hạo," Lâm Phong gọi, giọng nói vang lên trong khoảng không tĩnh lặng.
Phiên bản 108 đã mất đi một đoạn ký ức.
Giá trị: Tên của người yêu."
Tống Hạo bước ra từ đống đổ nát, mặt tái mét.
Anh nhìn Lâm Phong, rồi nhìn vào cuốn sổ tay.
Anh không ghi.
Anh chỉ nhìn anh bạn mình với ánh mắt复杂.
anh không nhớ à?" Tống Hạo hỏi, giọng run rẩy.
Lâm Phong lắc đầu, nụ cười trên môi anh trở nên chua chát.
Nhưng tôi nhớ cảm giác mất mát.
Đó là dữ liệu duy nhất còn lại."
Bỗng nhiên, một tiếng chuông vang lên trong đầu Lâm Phong.
Không phải từ Thiên Đạo.
Mà từ sâu thẳm trong tiềm thức của chính anh.
Một dòng mã hiện lên, màu xanh lá cây, khác biệt hoàn toàn với màu đỏ của Thiên Đạo.
*System Message: Backup File Restored.
Name: Lin Yue.*
Lâm Phong sững sờ.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi những khối lập phương ánh sáng của thành phố đang nhấp nháy.
Và ở đó, giữa dòng người vô cảm, một bóng người nữ đang đứng nhìn về phía anh.
Cô ấy mặc bộ đồ trắng tinh, tay cầm một ly cà phê.
Cô ấy mỉm cười.
Nhưng đó không phải là nụ cười của một NPC.
Đó là nụ cười của một người chơi khác.
"Không thể nào," Lâm Phong thì thầm.
"Tôi là phiên bản beta duy nhất."
Nhưng bóng người đó vẫy tay.
Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong nhận ra sự thật kinh hoàng.
Hắn không phải là người duy nhất hack vào hệ thống.
Hắn chỉ là người duy nhất còn sống sót để nhớ lại.
Và giờ, kẻ thù thực sự đã xuất hiện.
Không phải Thiên Đạo.
Mà là những người chơi khác, những người đã chọn cách hợp tác với hệ thống để tồn tại.
Cuộc chơi vừa trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận