Chương 16
Nó là một trải nghiệm vật lý ghê tởm, như thể mỗi tế bào trong cơ thể Lâm Phong đang được nhúng vào một nồi axit loãng, bào mòn ranh giới giữa da thịt và không khí.
Anh mở mắt, nhưng thị giác bị méo mó, thế giới xung quanh trông như một bức tranh cubist vỡ vụn.
Những khối lập phương ánh sáng biếc của hang động Shenmu xoay tròn chậm chạp, tạo ra hiệu ứng chóng mặt như đứng trước màn hình LCD hỏng hóc.
Anh nằm úp mặt trên nền đá lạnh lẽo, mùi hôi thối của đất ẩm và mùi kim loại tan chảy len lỏi vào mũi – nếu khứu giác của anh còn hoạt động.
Nhưng nó không.
Lần phong ấn trước đã lấy đi khả năng ngửi, và giờ đây, anh chỉ có thể "ngửi" được sự hiện diện của dữ liệu.
Không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu những luồng thông tin rác thải từ các lần đột phá thất bại của những kẻ đi trước.
"Tống Hạo," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc như nuốt phải thủy tinh.
Không có hồi âm.
Chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở đá, nghe giống như tiếng then chốt bị cào xé.
Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ bắp phản ứng chậm chạp, như thể kết nối thần kinh bị trễ ping.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, nơi đấu khí 6 sao đang cố gắng ổn định lại sau cú va chạm với Thiên Đạo.
Anh liếc nhìn bàn tay mình.
Da dẻ anh trở nên trong suốt hơn, lộ ra những mạch máu màu tím đen, lấp lánh những hạt bụi kim loại nhỏ li ti.
Đó là dấu hiệu của sự "hóa mã".
Cơ thể anh đang dần trở thành một phần của hệ thống, một lỗi sống đang cố gắng tồn tại trong môi trường vô cơ.
Lâm Phong cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai trong bóng tối.
"Chúc mừng tôi, Lâm Phong.
Bạn vừa đạt đến cảnh giới 'Nửa Người Nửa Code'.
Giờ thì bạn có thể plug-and-play vào bất kỳ cổng kết nối nào của thế giới này."
Anh đứng dậy, chân hơi chệnh choạng.
Ánh sáng biếc từ các tinh thể trên trần nhà chiếu xuống, tạo ra những vệt sáng dài trên sàn đá.
Hang động này không tự nhiên.
Các đường vân trên đá không tuân theo quy luật địa chất, mà giống như những đường dẫn mạch điện tử được khắc sâu vào lòng đất.
Đây không phải là nơi trú ẩn của thú dữ.
Đây là một phòng máy chủ phụ, một khu vực đệm nơi Thiên Đạo xử lý các dữ liệu thừa.
Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh lẽo thổi từ phía lối ra hang động, mang theo mùi máu tươi và mùi thịt cháy.
Mùi vị đó kích thích trực tiếp vào não bộ Lâm Phong, vượt qua bộ lọc khứu giác bị hỏng.
Có ai đó ở ngoài kia.
Và họ không phải là bạn bè.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề, như thể áp suất không khí tăng lên gấp mười lần.
Trời đất dường như ngừng quay.
Một âm thanh rè rè, giống như tiếng đĩa CD bị xước lặp đi lặp lại, vang lên khắp nơi, xuyên thấu vào tai và não bộ của cả hai.
*“CẢNH BÁO: VI PHẠM GIAO THỨC CHIẾN ĐẤU.
MỨC ĐỘ DỮ LIỆU QUÁ TẢI.
KHỞI ĐỘNG CƠ CHẾ PHONG ẤN NGẪU NHIÊN.”*
Giọng nói máy móc vang lên, không từ một hướng cụ thể, mà từ chính lòng đất, từ bầu trời, từ máu thịt của họ.
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc đầu anh.
Không phải đau thể xác, mà là sự xé nát của ý thức.
Một cửa sổ ảo hiện lên trước mắt anh, màu đỏ chói lòa.
*[SYSTEM ALERT: UNAUTHORIZED INTERVENTION DETECTED.
RANDOM SEALING INITIATED.]*
*"Đang chọn kỹ năng để phong ấn..."*
Lâm Phong nghiến răng.
Đây là lúc nguy hiểm nhất.
Mỗi lần phong ấn, anh có thể mất đi bất cứ thứ gì.
Một kỹ năng chiến đấu, một đoạn ký ức, hoặc thậm chí là khả năng nhận thức.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào luồng đấu khí trong người, cố gắng giữ cho ý thức tỉnh táo.
"Tống Hạo," anh gọi trong tâm trí, dù biết bạn mình không nghe thấy.
"Nếu tôi biến thành một cái cây, đừng quên tưới nước."
Kaizer vẫn bị đóng băng, nhưng ánh mắt anh ta đang tràn đầy sự sợ hãi tột cùng.
Anh ta cảm nhận được sức mạnh của Thiên Đạo đang hướng về phía Lâm Phong.
Nhưng thay vì sợ cho bản thân, Kaizer lại cảm thấy một sự hả hê.
"Ngươi sẽ chết," anh ta lắp bắp.
"Thiên Đạo sẽ xóa ngươi.
Ngươi là lỗi.
Lỗi phải bị loại bỏ."
Lâm Phong mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn màu đen, không còn tròng trắng.
"Thiên Đạo không xóa lỗi, Kaizer.
tái định nghĩa chúng."
Đột nhiên, cơn đau trong đầu Lâm Phong giảm bớt.
Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng lạnh lẽo.
Anh cố gắng nhớ lại kỹ năng "Phân Tích Cấu Trúc" mà anh vừa sử dụng để làm tê liệt Kaizer.
Nó không còn nữa.
Kỹ năng đó đã bị phong ấn.
Nhưng cùng lúc đó, một kỹ năng mới, kỳ lạ, xuất hiện trong tiềm thức anh.
Nó không có tên.
Nó chỉ là một cảm giác, như thể anh có thể "nhìn thấy" các đường nối giữa các vật thể.
Những sợi dây vô hình kết nối Kaizer với mặt đất, với bầu trời, với chính bản thân anh.
"Thú vị," Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười điên rồ.
"Tôi mất đi khả năng phân tích, nhưng tôi nhận được khả năng...
Thiên Đạo đang cố gắng cân bằng bằng cách cho tôi một công cụ để phá vỡ cân bằng.
Logic của các ngươi thật cẩu thả."
Lâm Phong đứng một mình giữa sự im lặng chết chóc.
Giọng nói máy móc ngừng hẳn.
Thế giới Shenmu xung quanh anh bắt đầu "glitch" (lỗi hiển thị).
Những tảng đá biến thành các khối lập phương xoay tròn, bầu trời nhấp nháy như màn hình bị chập chờn.
Anh thở dài, cảm thấy kiệt sức.
Phong ấn đã lấy đi kỹ năng, nhưng nó cũng để lại một di sản: sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của thế giới này.
Hắn không phải là một chiến binh.
Hắn là một nhà khai thác lỗi.
Và lỗi lớn nhất của Thiên Đạo là nó tin rằng con người có thể được tối ưu hóa.
Bỗng nhiên, một thông báo hiện lên trước mắt anh, màu xanh lá cây, khác biệt hoàn toàn với màu đỏ của Thiên Đạo.
*[SYSTEM MESSAGE: BACKUP FILE RESTORED.
NAME: LIN YUE.]*
Lâm Phong sững sờ.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi những khối lập phương ánh sáng của thành phố đang nhấp nháy.
Và ở đó, giữa dòng người vô cảm, một bóng người nữ đang đứng nhìn về phía anh.
Cô ấy mặc bộ đồ trắng tinh, tay cầm một ly cà phê.
Cô ấy mỉm cười.
Nhưng đó không phải là nụ cười của một NPC.
Đó là nụ cười của một người chơi khác.
"Không thể nào," Lâm Phong thì thầm.
"Tôi là phiên bản beta duy nhất."
Nhưng bóng người đó vẫy tay.
Và trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong nhận ra sự thật kinh hoàng.
Hắn không phải là người duy nhất hack vào hệ thống.
Hắn chỉ là người duy nhất còn sống sót để nhớ lại.
Và giờ, kẻ thù thực sự đã xuất hiện.
Không phải Thiên Đạo.
Mà là những người chơi khác, những người đã chọn cách hợp tác với hệ thống để tồn tại.
Cuộc chơi vừa trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
Và Lâm Phong biết, lần này, anh không thể đơn độc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận