Chương 17
Thay vào đó, là một cảm giác lạnh lẽo, vô cơ lan tỏa từ tủy sống, giống như việc cắm dây cáp vào cổng kết nối.
Lâm Phong mở mắt.
Tầm nhìn của anh không phải là hình ảnh tự nhiên, mà là một lớp phủ giao diện người dùng (UI) mờ ảo chồng lên thế giới thực.
Những dòng mã nhị phân xanh lá cây và đỏ tươi trôi tuôn qua không khí như mưa axit số, bám dính vào từng hạt bụi đất khô cằn.
Anh ngồi dậy, gạt bỏ cảm giác chóng mặt—một lỗi nhỏ trong quá trình khởi động lại hệ thống thần kinh—and nhìn quanh.
Đây không còn là chiến trường nơi Kaizer đã biến thành một "file ẩn".
Đây là một khu vực hoang vu, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh bị xé toạc.
Những tảng đá xung quanh không phải là đá granit hay đá vôi, mà là các khối lập phương dữ liệu thô, xoay tròn chậm rãi, phát ra tiếng rè rè khó chịu mỗi khi chúng va chạm vào nhau.
Bầu trời trên cao là một tấm màn đen kịt, không có sao, không có trăng, chỉ có những đường kẻ ngang trắng xóa chạy qua lại như lỗi hiển thị của màn hình CRT cũ kỹ.
"Tống Hạo," Lâm Phong gọi nhỏ, giọng nói vang lên trong khoảng không trống rỗng, vang vọng lạ thường.
Không có hồi âm.
Chỉ có tiếng thì thầm của gió dữ liệu, nghe giống như tiếng thở dài của một máy chủ quá tải.
Anh đứng dậy,掸掸 bụi trên quần áo—bụi đó có màu xám tro, giống như tro tàn của một đoạn mã bị xóa bỏ.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực ở đây chỉ là một tham số tùy chỉnh, và hiện tại, nó đang được đặt ở mức thấp.
Trong túi áo, cuốn sổ tay da bò của Tống Hạo vẫn còn đó, nhưng khi Lâm Phong lấy ra, anh nhận thấy giấy tờ bên trong không còn là những dòng chữ viết tay.
Thay vào đó, chúng là những trang trắng tinh, thỉnh thoảng lại hiện lên những ký tự kỳ lạ, nhấp nháy rồi biến mất.
Tống Hạo không ở đây.
Hoặc chính xác hơn, dữ liệu về Tống Hạo trong phạm vi nhận thức của Lâm Phong đã bị "defrag" (tối ưu hóa) bởi Thiên Đạo.
Điều này khiến một nụ cười méo mó hiện lên trên môi anh.
"Haha, thật tuyệt vời.
Tôi vừa mất đi một người bạn, và đổi lại, tôi được cấp quyền truy cập vào tầng sâu hơn của thế giới này.
Giao dịch công bằng, nếu tính theo logic của một kẻ điên."
Anh bước về phía trước, mỗi bước chân in xuống mặt đất tạo ra những gợn sóng ánh sáng màu tím, lan tỏa ra xa như những vòng tròn nước.
Đây là khu vực "Null Sector"—khu vực trống rỗng, nơi Thiên Đạo lưu trữ những thứ không thể xử lý hoặc không muốn hiển thị.
Và Lâm Phong, với tư cách là một "lỗi" còn sót lại, đang đứng ngay giữa trung tâm của sự hỗn loạn có trật tự này.
Cánh tay của Elara đột nhiên cứng đờ.
Đôi mắt xoáy dữ liệu của cô ngừng quay, đóng băng tại một góc độ kỳ lạ.
"Cẩn thận," cô hét lên, giọng nói méo mó như đĩa hát bị xước.
"Họ đã phát hiện ra ngươi.
Không phải kẻ thù con người.
Là ."
Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Những tảng đá dữ liệu xung quanh họ vỡ vụn, tan rã thành hàng tỷ hạt pixel ánh sáng.
Từ khoảng trống giữa bầu trời và mặt đất, những cột sáng trắng xóa đâm xuống, mỗi cột sáng rộng bằng một tòa nhà, mang theo áp lực kinh hoàng.
Đó không phải là đấu khí.
Đó là sức mạnh thuần túy của hệ thống, được hiện thực hóa thành vật lý.
Lâm Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì kích thích.
Đây chính là thứ anh đang tìm kiếm.
Nguồn gốc của sự kiểm soát.
"Firewall?" Lâm Phong lẩm bẩm, tay phải nắm chặt thành nắm đấm.
Đấu khí trong người anh bắt đầu bùng cháy, không phải màu đỏ hay xanh, mà là màu đen tuyền—màu của sự trống rỗng, của những gì bị loại bỏ.
"Vậy thì hãy xem thử xem, liệu một 'lỗi' có thể xuyên thủng tường lửa hay không."
Những cột sáng lao xuống với tốc độ ánh sáng.
Elara lùi lại, cơ thể cô ta bắt đầu trở nên trong suốt, như thể cô ta đang cố gắng ẩn mình vào nền dữ liệu.
Nhưng Lâm Phong không chạy.
Anh đứng yên, hai chân chôn sâu vào mặt đất, và hét lên.
"Phân tích!
Tái cấu trúc!"
Anh không sử dụng kỹ năng cũ.
Anh sử dụng trực giác của một hacker.
Anh nhìn thấy các dòng mã cấu thành những cột sáng.
Chúng phức tạp, rối rắm, nhưng vẫn có quy luật.
Và nơi có quy luật, là nơi có lỗ hổng.
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc tìm kiếm điểm yếu.
Trong tâm trí anh, thế giới biến thành một mạng lưới các nút kết nối.
Những cột sáng là những dòng dữ liệu khổng lồ đang chảy qua các ống dẫn.
Và ở đâu đó, giữa dòng chảy hỗn loạn đó, có một điểm nghẽn.
Một nơi mà dữ liệu tích tụ quá nhiều, gây ra áp lực nội tại.
"Đây rồi," anh thì thầm.
Anh mở mắt, đôi mắt đen kịt, không còn tròng trắng.
Anh giơ tay lên, không phải để tấn công, mà để "chạm" vào không khí.
Ngón tay anh chạm vào một điểm không nhìn thấy được trong không trung.
*Click.*
Một âm thanh nhỏ, nhưng vang vọng như tiếng sét trong tâm trí của tất cả mọi thứ xung quanh.
Sự im lặng quay trở lại.
Elara ngã xuống, cơ thể cô ta giờ đây chỉ còn lại 50% độ trong suốt.
Cô ta nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy kính sợ và tò mò.
"Anh vừa làm gì?" cô thì thầm.
Lâm Phong thở gấp, cảm giác kiệt sức tràn ngập cơ thể.
Nhưng trong tâm trí anh, một thông báo mới hiện lên.
Không phải màu đỏ của cảnh báo, cũng không phải màu xanh của hệ thống.
Mà là màu vàng—màu của sự chú ý.
*[SYSTEM NOTICE: CORE ACCESS GRANTED.
LEVEL: 1.]*
*[NEW OBJECTIVE: FIND THE SOURCE CODE.]*
*[WARNING: OTHER USERS DETECTED.]*
Lâm Phong nhíu mày.
"Other users?" (Những người dùng khác?)
Anh quay sang Elara.
"Ngươi nói gì về những người dùng khác?"
Elara lắc đầu, cơ thể cô ta bắt đầu tan biến vào không khí.
"Chúng ta...
chúng ta không được phép nói về họ.
Họ là những kẻ đã bán linh hồn cho Thiên Đạo.
Họ là những kẻ...
hoàn hảo."
Trước khi Lâm Phong kịp hỏi thêm, Elara biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại một mảnh vỡ nhỏ của tấm mặt nạ kính nằm trên mặt đất.
Lâm Phong cúi xuống nhặt nó lên.
Trong mảnh kính đó, anh thấy một phản chiếu.
Nhưng đó không phải là khuôn mặt của anh.
Đó là khuôn mặt của Tống Hạo.
Nhưng Tống Hạo trong gương đang mỉm cười, một nụ cười đầy tà ác, và tay anh ta cầm một con dao nhỏ, đang rạch vào cổ của một bóng người không rõ mặt.
Và rồi, một dòng chữ hiện lên trên mảnh kính, bằng máu đỏ tươi:
*"Chào mừng trở lại, anh trai.
Tôi đã đợi anh rất lâu."*
Lâm Phong đứng đờ người, mảnh kính rơi khỏi tay anh, vỡ tan thành hàng triệu mảnh.
Gió dữ liệu thổi qua, mang theo mùi hôi thối của sự lừa dối.
Anh không biết mình vừa khám phá ra bí mật gì, nhưng anh biết chắc một điều: thế giới Shenmu vừa trở nên tối tăm hơn rất nhiều.
Và kẻ thù thực sự, có lẽ, đã đứng ngay bên cạnh anh từ rất lâu rồi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận