Chương 45

Không khí trong quảng trường Trường Học Đấu Khí trở nên nặng nề đến mức có thể cắt bằng dao.

Những hạt bụi lơ lửng giữa không trung dường như cũng ngừng chuyển động, mắc kẹt dưới áp lực vô hình của một hệ thống đang cố gắng xử lý quá tải dữ liệu.

Lâm Phong đứng sững giữa vòng tròn ánh sáng trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo vải thô sơ.

Hắn cảm nhận rõ ràng sự rung động lạ thường trong lồng ngực mình – không phải vì sợ hãi, mà là vì kích thích của một kẻ phát hiện ra lỗ hổng bảo mật khổng lồ.

Xung quanh hắn, đám học sinh lớp 10 đang tụ tập như những con kiến bị thu hút bởi mùi vị nguy hiểm.

Họ thì thầm, bàn tán xôn xao nhưng âm thanh dường như bị cách điệu đi, trở nên mơ hồ và méo mó giống như tiếng động trong một phòng kín khi áp suất thay đổi đột ngột.

Áp lực từ hàng chục ánh mắt tò mò, nghi kỵ và cả sự thù địch đang dồn vào người Lâm Phong như những bức tường vô hình ép chặt lấy lồng ngực cậu.

Tống Hạo đứng nép sau cột đá cổ kính ở rìa quảng trường, tay run rẩy lật nhanh các trang sổ tay da đen của mình.

Mực viết trên giấy dường như đang tự chảy ra, tạo thành những dòng ký hiệu lạ mắt mà chỉ có hắn mới hiểu được ý nghĩa sâu xa bên trong.

"Lâm Phong," Tống Hạo thì thầm, giọng nói vỡ vụn giữa không khí tĩnh lặng chết chóc này.

"Đừng làm gì ngu ngốc.

Hệ thống đang quét khu vực này.

Nếu nó phát hiện ra 'lỗi' mà bạn đang mang theo."

Lâm Phong quay đầu lại chậm rãi, ánh mắt hắn bình thản đến đáng sợ, lạnh lùng như một cỗ máy tính toán xác suất sinh tồn.

Hắn không nhìn Tống Hạo, mà nhìn vào khoảng trống giữa những tán cây cổ thụ phía xa – nơi bầu trời xanh biếc bỗng xuất hiện những vệt đen mờ ảo, giống hệt hiệu ứng khi màn hình bị nhiễu sóng tín hiệu.

"Chẳng có gì là ngu ngốc cả," Lâm Phong đáp lại, giọng điệu đều đều không chút cảm xúc.

"Đó chỉ là việc tối ưu hóa quy trình."

Một bóng người lao ra từ đám đông.

Đó là Trương Hạo, một Đấu Giả 5 sao với khí thế hung hãn và lòng tự ái bị tổn thương nghiêm trọng sau khi Lâm Phong vô tình làm lộ bí mật về cơ chế phong ấn của hắn trong tiết học hôm qua.

Quyền phong quét ngang không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt đặc trưng của cấp độ này – đủ để thổi bay một cây sồi trưởng thành hoặc nghiền nát xương cốt người bình thường.

Đám đông thót tim, chờ đợi hình ảnh Lâm Phong bị bay ngược ra xa và nằm ngất trên mặt đất đá lạnh lẽo.

Nhưng Lâm Phong không né.

Cậu bước vào trong quyền phong, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đến một mét.

Gió từ cú đấm của Trương Hạo xé toạc vạt áo bên trái của Lâm Phong, nhưng khuôn mặt cậu vẫn giữ nguyên vẻ tỉnh táo kỳ lạ đó.

"Lâm Phong!

Ngươi muốn chết sao?" Trương Hạo gầm lên, mồ hôi nhễ nhại trên trán hắn phản chiếu ánh nắng gay gắt.

"Ngươi đang thách thức cả Trường Học Đấu Khí!"

Lâm Phong không đáp lời.

Hắn đưa tay phải ra trước mặt, ngón trỏ và ngón giữa chụm lại tạo thành một mũi nhọn vô hình hướng thẳng vào luồng đấu khí đang tiến đến gần cổ họng mình.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như chậm lại.

Lâm Phong nhìn thấy cấu trúc dữ liệu của quyền phong – những dòng mã năng lượng xanh lá cây đan xen nhau theo quy luật toán học cứng nhắc mà Thiên Đạo đã thiết lập từ thuở khai thiên lập địa.

Không phải bằng đấu khí.

Không phải bằng phép thuật.

Mà bằng ý chí thuần túy – thứ năng lượng duy nhất mà các phiên bản beta trước đó không thể kiểm soát được vì họ sợ hãi nó.

Lâm Phong cảm nhận rõ ràng sự kháng cự dữ dội từ chính cơ thể mình khi hắn cố gắng can thiệp vào dòng chảy tự nhiên của thế giới này.

Nó giống như việc một con cá đang bơi ngược lên bờ và hô hấp bằng phổi khô khốc – đau đớn, viển vông nhưng lại mang tính cách mạng.

Tiếng 'tách' nhẹ vang lên trong đầu Lâm Phong, nhỏ hơn cả tiếng kim rơi xuống sàn gỗ.

Nhưng với những ai có khả năng cảm nhận đấu khí tinh thuần như Tống Hạo và Trương Hạo, âm thanh đó giống hệt một quả bom nguyên tử nổ chậm bên trong não bộ của họ.

Khi ngón tay Lâm Phong chạm vào luồng đấu khí của Trương Hạo, cậu không đẩy nó đi mà hấp thụ nó – biến nó thành dữ liệu rác để hệ thống phải tự xử lý và treo máy tạm thời.

Đây chính là arc_twist: Lâm Phong không chiến thắng bằng sức mạnh vật lý hay kỹ năng cao siêu nào cả.

Hắn thắng bằng cách lợi dụng tính nháp của Thiên Đạo – một lỗi thiết kế sơ khai khiến bất kỳ sinh vật sống nào cũng có khả năng trở thành virus nếu họ đủ gan dạ để từ chối tuân thủ quy tắc phong ấn ngẫu nhiên áp đặt lên con người.

Kết quả không phải là sự sụp đổ ngoạn mục của Trương Hạo mà ngược lại, đó là im lặng chết chóc bao trùm toàn bộ quảng trường trong vài giây tiếp theo sau cú va chạm tưởng chừng như vô hại ấy.

Mọi thứ trở nên tĩnh mịch đến mức đáng sợ – ngay cả tiếng chim hót ở xa cũng biến mất hoàn toàn khỏi không gian này.

Trương Hạo đứng đờ người ra, mắt trợn ngược kinh hoàng khi cảm nhận rõ ràng sự trống rỗng tuyệt đối bên trong thân thể mình.

Đấu khí của cậu đã bị 'khóa' cứng lại – những dòng năng lượng vốn dĩ lưu chuyển tự do nay trở thành khối băng giá lạnh lẽo nằm im lìm dưới da thịt mà không hề di chuyển nào nữa dù hắn có cố gắng vận động bao nhiêu đi chăng nữa cũng vô ích trước hiện tượng kỳ lạ này đang diễn ra trước mắt mọi người..

Trương Hạo cố gắng hít thở sâu.

Nhưng không khí vào phổi như bị đóng băng.

Cậu cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, mỗi nhịp đập của trái tim đều đau đớn dữ dội hơn lần trước.

Không phải vì thương tích thể xác.

Mà là sự kinh hãi tột độ khi nhận ra mình đang trở thành một cái vỏ rỗng tuếch.

Xung quanh cậu, những bóng đen bắt đầu di chuyển chậm rãi.

Chúng không đi lại như con người.

Những chi tiết cơ bắp co duỗi dưới lớp áo choàng tối màu của chúng trông vô cùng kỳ quặc, giống như các bộ phận máy móc bị lỗi đang cố gắng khớp nối với nhau.

Tiếng bước chân của chúng tạo ra âm thanh khô khốc, tựa như da bò cũ được cọ xát mạnh vào đá granite.

"Đừng hoảng," một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai Trương Hạo.

Đó là Tử Hà.

Cậu bé này vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ, hai tay đặt hờ trên chuôi kiếm, nhưng mắt anh ta đang quét nhanh qua từng bóng đen với sự tỉnh táo đáng sợ.

"Hắn đã kích hoạt bẫy.

Không phải bẫy trận pháp thông thường."

Trương Hạo muốn đáp lại, nhưng cổ họng cậu khô khốc đến mức không thốt nên lời.

Đấu khí bị khóa cứng chỉ là triệu chứng bề mặt.

Thứ thực sự đang xảy ra ở sâu bên trong linh căn của cậu mới đáng sợ hơn nhiều.

Cậu cảm nhận được một thứ gì đó lạnh lẽo, vô hình và đầy thù địch đang len lỏi vào từng huyệt đạo.

Nó không phá hủy năng lượng mà đang *đánh cắp* nó.

"Chúng ta cần rút lui," Tử Hà hạ thấp giọng xuống mức thầm thì, nhưng sức nặng của từ ngữ vẫn đập mạnh vào tai Trương Hạo.

"Ngay bây giờ."

"Bẫy.

gì?" Trương Hạo cuối cùng cũng bật ra được tiếng nói, dù nghe chồm hổm và yếu ớt.

Cậu cố gắng dồn chút đấu khí còn sót lại ở chân để chuẩn bị cho một bước lùi, nhưng cơ bắp phản ứng chậm chạp đến đáng ghét.

Cảm giác như thể máu thịt trong người cậu đang dần hóa thạch dưới ánh nhìn của những kẻ không mặt nạ này.

Tử Hà quay sang, ánh mắt sắc lạnh cắt ngang sự hoảng loạn của Trương Hạo.

"Hệ thống ma thu đã tiến hóa.

Chúng không còn chỉ hấp thụ đấu khí từ bên ngoài nữa.

Chúng học cách xâm nhập vào ý chí."

Câu nói đó khiến máu trong người Trương Hạo như ngừng chảy.

Xâm nhập ý chí?

Cậu nhớ lại những đêm mất ngủ gần đây, khi cảm giác mơ hồ rằng có thứ gì đó đang quan sát mình từ bên trong đầu óc.

Lúc ấy cậu nghĩ đó chỉ là căng thẳng sau trận đấu với thần thú hoang dã.

Hóa ra không phải.

Một bóng đen tiến về phía trước, bước đi nhẹ nhàng đến mức không gây ra tiếng động nào khác ngoài sự im lặng đáng sợ của khu rừng này.

Khi nó đứng cách Trương Hạo đúng ba bước chân, thứ mà cậu gọi là 'khuôn mặt' bắt đầu thay đổi hình dạng.

Da thịt nhão chảy ra như sáp nóng dưới lửa, lộ ra một khoảng trống đen kịt bên trong.

Không có mắt, không có mũi, chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Ngươi đã nhìn thấy quá nhiều," giọng nói phát ra từ khoảng trống đó nghe giống như tiếng ma sát của kim loại gỉ sét.

"Và giờ, ngươi sẽ trả giá bằng chính linh hồn này."

Trương Hạo lùi lại một bước.

Gót chân chạm vào rễ cây lớn nằm ngang mặt đất khiến cậu mất cân bằng và ngã ngồi xuống.

Cơn đau xé toạc từ lưng lan ra toàn thân khi hắn va đập mạnh với nền đất cứng.

Nhưng cơn đau vật lý ấy lại là món quà quý giá nhất lúc này, vì nó giúp Trương Hạo lấy lại chút ý thức giữa màn sương mù hỗn loạn trong đầu.

Tử Hà vung kiếm lên.

Lưỡi thép sáng lấp lánh trong bóng tối, phát ra âm thanh leng keng vang vọng như chuông báo động.

Ta không cần thứ rác rưởi này!" Thanh kiếm chém xuống với tốc độ ánh chớp, nhắm thẳng vào cổ của sinh vật đó.

Nhưng lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể kẻ thù mà chẳng gây ra chút tổn hại nào.

Thay vì chảy máu hay vỡ vụn, thân hình bóng đen tan biến thành một đám sương mù dày đặc, sau đó tái tạo lại ngay lập tức ở vị trí cũ.

Nó thậm chí còn cười – nếu những đường nứt trên lớp da mặt vô cảm ấy có thể được gọi là nụ cười.

"Kiếm ý của ngươi rất sắc bén," sinh vật nói, giọng điệu đầy khiêu khích.

"Nhưng nó không đủ để cắt đứt sự liên kết giữa linh hồn và hệ thống này."

Trương Hạo nheo mắt nhìn kỹ hơn đám sương mù đó.

Cậu nhận thấy những hạt bụi nhỏ li ti trong cơ thể kẻ thù đang xoay tròn theo một quy luật nào đó, giống như các vì sao trong vũ trụ thu nhỏ.

Và ở trung tâm của sự hỗn loạn ấy là một điểm sáng màu đỏ tươi – trái tim giả tạo được làm từ đấu khí bị ô nhiễm.

"Đừng đánh vào thân," Trương Hạo thốt lên, ý tưởng lóe lên trong đầu bất chấp cơn đau đang ăn mòn cơ thể cậu.

"Mục tiêu là lõi năng lượng!"

Tử Hà không cần phải suy nghĩ thêm.

Anh ta xoay người, thay đổi quỹ đạo thanh kiếm mid-air với một kỹ thuật cao cấp mà Trương Hạo chưa từng thấy trước đây.

Lưỡi thép quay vòng như cái quạt cưa khổng lồ, quét sạch đám sương mù bao quanh và nhắm thẳng vào điểm đỏ rực ở giữa cơ thể sinh vật.

Một tiếng nổ vang lên khi đấu khí va chạm với lõi năng lượng.

Sinh vật đó hét lên – một âm thanh chói tai giống như ngàn con dao cạo da cắt qua kính vỡ.

Cơ thể nó rung lắc dữ dội, lớp vỏ ngoài bắt đầu nứt nẻ và bong tróc ra thành những mảnh vụn đen ngòm rơi xuống đất.

Tuy nhiên, chiến thắng này có cái giá phải trả đắt đỏ hơn Trương Hạo tưởng tượng.

Khi sinh vật đó lùi lại, rút lui vào bóng tối sâu thẳm của khu rừng, một luồng khí lạnh lẽo thoát ra từ vết thương vừa tạo thành đã lao thẳng về phía hai người họ.

Trương Hao cố gắng né tránh nhưng quá chậm chạp.

Luồng khí ấy xuyên qua ngực cậu như thể không hề tồn tại trở ngại nào.

Cậu ngã xuống đất lần nữa, là do kiệt sức hoàn toàn.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa nhanh chóng từ điểm tiếp xúc ra khắp cơ thể, đóng băng từng tế bào máu trong huyết quản.

Tử Hà quỳ bên cạnh bạn mình, khuôn mặt tái nhợt đi rõ rệt dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua tán lá cây thưa thớt phía trên đầu họ.

"Ngươi ổn không?" anh ta hỏi, giọng run rẩy lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu cuộc đối đầu này.

Trương Hạo cố gắng mỉm cười để trấn an người bạn duy nhất còn lại trong tình thế tuyệt vọng này.

Nhưng nụ cười đó trông thật mỉa mai dưới làn da xanh xao đang mất dần sức sống của cậu.

chỉ là cảm cúm nhẹ thôi," cậu nói đùa, dù biết rõ rằng đây không phải lúc cho những trò khôi hài đen tối ấy nữa.

Nhưng Tử Hà không hề buồn cười.

Anh ta cúi xuống nhìn kỹ vết thương trên ngực Trương Hạo – nơi mà luồng khí lạnh vừa xâm nhập vào đó.

Và điều mà anh ta thấy khiến cả người anh ta cứng đờ, mắt trợn ngược kinh hoàng hơn bất kỳ nỗi sợ hãi nào trước đây trong cuộc đời mình.

Không phải là máu đỏ thẫm chảy ra từ vết thương.

Mà là những ký tự cổ xưa màu trắng bạc đang hiện hình dưới lớp da thịt của Trương Hạo, giống như một dòng mã nguồn dữ liệu bị lỗi hiển thị trên màn hình máy tính cũ kỹ sắp vỡ vụn.

Những con số và biểu tượng lạ lùng ấy xoay tròn liên tục xung quanh tim trái của cậu, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng đầy đe dọa trong bóng đêm tĩnh mịch bao trùm khu rừng ma quái này.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập