Chương 44

Lâm Phong không cảm thấy đau.

Chỉ có một âm thanh “bíp” khô khan vang lên trong đầu, giống như tiếng thông báo lỗi hệ thống khi một tiến trình quan trọng bị chấm dứt đột ngột.

Hắn đứng giữa quảng trường đấu khí của thành phố biên cương, nơi bầu không khí nặng nề đến mức khó thở.

Đối diện anh là Hắc Lang, một Đấu Giả sao thứ tám với cơ thể hừng hực khí thế màu đỏ sẫm.

Đôi mắt hung dữ của đối thủ như muốn xé xác đố thủ trước khi đòn tấn công đầu tiên chạm vào da thịt.

Hắn chưa kịp phản ứng, bóng đen từ hư không lao ra.

Lưỡi kiếm lạnh lùng cắt ngang không khí ngay trước mũi Lâm Phong.

Khí thế áp đảo khiến hắn quỳ xuống, xương cốt kêu răng rắc dưới sức nặng vô hình.

Bỗng nhiên, giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau — “Khủng khiếp,” Tống Hạo lắp bắp, tay cầm cuốn sổ da đen run rẩy.

“Lâm Phong… trang cuối tự động viết ra tên của ai đó.” Hắn quay đầu lại chậm rãi.

Ánh mắt đổ xuống trang giấy mà bạn thân đang giơ lên.

Những ký tự đen ngòm sắc nhọn như dao cứa vào mắt hắn lần nữa xuất hiện – nhưng không phải là lời cảnh báo về việc truy ngược nguồn gốc hay sự xóa sổ phiên bản beta.

Chúng chỉ đơn giản là một dòng chữ duy nhất, được viết bằng loại mực đỏ tươi như máu vừa mới chảy ra: Không khí xung quanh đột ngột trở nên tĩnh lặng đến chết chóc.

Những tiếng thì thầm của đám đông khán giả trên khán đài biến mất hoàn toàn.

Ngay cả Hắc Lang cũng ngừng lại, lưỡi kiếm vẫn đang lơ lửng giữa không trung cách trán Lâm Phong chưa đầy một tấc.

Cơn gió khô hanh thổi qua quảng trường mang theo mùi sắt rust và bụi tro than đá từ các lò luyện khí gần đó.

Lâm Phong nâng tay lên chạm nhẹ vào vết nứt trên áo choàng trắng của mình.

Mảnh vải rách toạc không lộ ra da thịt hồng hào mà là những dòng dữ liệu xanh lơ đang chảy ngược vào trong mạch máu hắn.

Mỗi nhịp tim đập đều tạo ra tiếng vang nhỏ li ti như tiếng động cơ tua-bin quay chậm rãi khởi động sau nhiều năm ngưng trệ hoạt động.

“Đây… đây là gì?” Tống Hạo hỏi, giọng run rẩy hơn cả lúc chứng kiến cảnh Tử Hà bị phong ấn trước đó vài chương về phía trước thời gian tuyến tính của thế giới này vốn dĩ không tồn tại khái niệm ‘trước’ hay ‘sau’.

Nhưng hôm nay thì khác.

Hôm nay mọi thứ đều rối tung lên như một cuộn dây điện thoại cũ kỹ bị dẫm đạp dưới giày cao gót của những người khổng lồ vô hình đang điều khiển cục diện trận đấu từ xa qua mạng lưới thần thú kết ước bí ẩn mà không ai dám hé răng bàn tán xôn xao ở nơi công cộng vì sợ hãi hệ thống tự động phát hiện và xử lý bất ổn định theo cơ chế defrag mặc định được lập trình sẵn bởi Thiên Đạo – kẻ thù vô hình nhưng luôn hiện diện khắp mọi ngóc ngách của vũ trụ Shenmu này với tư cách là người quản trị viên tối cao duy nhất toàn quyền kiểm soát sinh mệnh lẫn cái chết thông qua việc phân bổ đấu khí cho mỗi cá nhân tu sĩ dựa trên chỉ số cân bằng cảm xúc – càng ít dao động nội tâm thì càng dễ dàng đạt được cấp độ cao hơn trong hệ thống xếp hạng đẳng cấp chiến binh nơi đây vốn dĩ hoàn toàn phi lý luận đối với những ai còn giữ lại chút lương tri hay tình yêu thương dành cho đồng loại xung quanh họ dù rằng chính sự thiếu hụt nhân tính ấy mới là yếu tố then chốt giúp họ vượt qua giới hạn phong ấn ngẫu nhiên áp đặt lên mỗi linh hồn xuyên không vào thế giới dị cảnh đầy rẫy cạm bẫy nguy hiểm chết người này kể từ khi lần đầu tiên mở mắt ra nhìn thấy bầu trời xám xịt phủ kín bởi những đám mây dữ liệu ảo hình thành nên khung cảnh thiên nhiên giả tạo bao quanh khu vực đấu trường biên ải hẻo lánh nằm giữa hai vùng lãnh thổ tranh chấp quyền lực chính trị phức tạp liên quan đến các gia tộc quý tộc địa phương cùng với tổ chức Đấu Khí Liên Minh trung ương đang ngày càng lộ rõ dấu hiệu suy thoái nghiêm trọng về mặt đạo đức lẫn năng lực quản lý khủng hoảng xã hội phát sinh từ việc lạm dụng quá mức nguồn tài nguyên đấu khí hạn hẹp chỉ dành riêng cho tầng lớp thượng lưu ưu tú chọn lọc kỹ lưỡng qua quy trình kiểm tra định kỳ hàng năm nhằm đảm bảo chất lượng nhân sự phục vụ đắc lực trong các sứ mệnh quân sự quan trọng liên quan trực tiếp đến an ninh quốc phòng chung của cả lục địa rộng lớn trải dài từ bờ biển phía Đông sang tận sa mạc cằn cỗi nơi cực Tây xa xôi mà không ai dám đặt chân tới bởi sợ hãi những quái vật cổ xưa còn sót lại từ kỷ nguyên thần thoại trước khi loài người tiến hóa thành dạng thức hiện đại với khả năng hấp thụ đấu khí tự nhiên thông qua quá trình tu luyện khổ hạnh gian nan kéo dài suốt hàng chục năm trời mới có thể đạt được cảnh giới Đấu Giả sơ cấp – và ngay cả lúc này đây cũng chưa chắc đã đủ sức để chống lại một con sói hoang thường tình nếu như không may mắn sở hữu thần thú hợp đồng mạnh mẽ hỗ trợ chiến đấu trong những hoàn cảnh nguy cấp nhất quyết định sinh tử của toàn bộ đội hình tham gia nhiệm vụ đặc biệt do chỉ huy trưởng phân công trực tiếp qua kênh liên lạc mã hóa nội bộ an toàn tuyệt đối chống nghe lén bởi các thiết bị giám sát điện tử tiên tiến được trang bị tiêu chuẩn cao cấp nhất hiện nay trên thị trường vũ khí quân dụng quốc tế uy tín lâu đời nổi tiếng khắp năm châu bốn biển rộng lớn bao la mênh mông bát ngát vô cùng đẹp đẽ nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy chết chóc tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai dám liều lĩnh xâm phạm lãnh thổ cấm địa bí mật được bảo vệ nghiêm ngặt bởi những hàng rào năng lượng phòng thủ đa lớp chồng chéo phức tạp khó phá vỡ ngay cả đối với các cường giả đỉnh cao thuộc tầng lớp Đấu Đế huyền thoại đã mất tích không rõ nguyên nhân từ rất lâu trước kia để lại vô số câu hỏi lớn chưa lời giải đáp thỏa đáng cho cộng đồng nghiên cứu học thuật chuyên sâu về lịch sử văn hóa nghệ thuật kiến trúc điêu khắc hội họa âm nhạc thơ ca triết lý tư tưởng tôn giáo tín ngưỡng mê tín dị đoan hủ tục lạc hậu cần được loại bỏ triệt để khỏi đời sống xã hội đương đại tiến bộ phát triển nhanh chóng theo hướng tích cực lành mạnh tốt đẹp hài hòa bền vững lâu dài ổn định thịnh vượng chung cho tất cả mọi người dân bất kể giàu nghèo sang hèn quyền lực hay tầm thường nhỏ bé yếu ớt dễ tổn thương trước những biến cố bất ngờ ập đến như cơn bão tuyết dữ dội quét sạch toàn bộ dấu vết tồn tại của nền văn minh cổ đại rực rỡ từng một thời thống trị vùng đất màu mỡ phì nhiêu trù phú này bằng sức mạnh bạo lực tàn nhẫn vô nhân đạo không khoan nhượng với kẻ thù cùng lúc cũng là nạn nhân đáng thương của chính những quyết định sai lầm tai hại dẫn đến hậu quả thảm khốc khôn lường khó khắc phục sửa chữa kịp thời trước khi quá muộn màng tiếc nuối hối hận day dứt ám ảnh giày xéo lên tâm hồn con người khiến họ mất đi khả năng cảm nhận niềm vui hạnh phúc bình dị đơn giản nhất trong cuộc sống hàng ngày trôi qua chậm rãi như dòng nước suối chảy xiết cuốn theo tất cả những gì còn sót lại của ký ức quá khứ xa vời vợi mờ nhạt dần theo từng giây phút tick tock đồng hồ đếm ngược đến thời điểm kết thúc chương trình phát sóng trực tiếp sự kiện đấu khí lớn nhất năm nay thu hút hàng triệu lượt xem online trên toàn thế giới qua hệ thống truyền hình cáp vệ tinh hiện đại tiên tiến vượt bậc so với công nghệ lạc hậu lỗi thời của những thế kỷ trước kia khi mà con người chưa biết cách khai thác tối đa tiềm năng ẩn chứa bên trong mỗi cá nhân thông qua việc rèn luyện ý chí kiên cường bất khuất không dễ dàng gục ngã dưới áp lực thử thách khắt khe gay gắt đến mức tột
cùng của môi trường sống khắc nghiệt hoang sơ đầy rẫy nguy cơ tử thương phế vật Không khí trong phòng họp bí mật ngột ngạt đến mức khó thở.

Mùi hương trầm đắt tiền không thể che đi mùi kim loại tanh tưởi của sự sợ hãi đang len lỏi từng thớ vải trên người những vị trưởng lão.

Tử Hà ngồi thẳng lưng, ngón tay trái khẽ gõ lên thành bàn gỗ đen bóng tạo ra âm thanh đều đặn, mỗi nhịp như một tiếng đếm ngược cho số phận của họ.

Hắn không nhìn ai cả.

Ánh mắt hắn chỉ chăm chú vào ly rượu đỏ sẫm trước mặt, nơi bề mặt lỏng phản chiếu hình ảnh méo mó của những người đối diện đang run rẩy.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng?" Lão trưởng lão tên là Khổng Minh cất tiếng, giọng nói khàn đặc vì bệnh hoạn và sự kinh hãi tột cùng.

Hắn ta lau mồ hôi trán bằng tay áo lụa mỏng manh, chậm chạp như một con bọ đang hấp hối.

"Hệ thống không phải là công cụ để ngươi chơi đùa.

Nó là luật lệ tự nhiên.

Là trật trị của vũ trụ này." Tử Hà nhếch mép cười nhạt, nụ cười lạnh lùng đến mức làm cho nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống vài độ.

Hắn nâng ly rượu lên, hương thơm cay nồng vào mũi nhưng hắn không uống.

Thay vào đó, hắn quay sang nhìn Khổng Minh với ánh mắt của một người đang xem xét con mồi đã bị bẫy kẹp chặt xương chân.

"Luật lệ?" Tử Ha lặp lại từ ấy như thể nó là một trò đùa trẻ con ngu ngốc.

"Khổng lão, ngươi vẫn chưa hiểu đúng không?

Luật lệ chỉ tồn tại khi có kẻ tuân thủ và kẻ giám sát.

Nhưng giờ đây." Hắn dừng lời, để sự im lặng kéo dài đến mức đau đớn trước khi tiếp tục với giọng điệu bình thản đáng sợ.

".tôi là cả hai." Một trong những trưởng lão trẻ hơn, tên là Lưu Phong, không thể kìm nén được nữa.

Cậu ta đứng dậy, ghế trượt ra sau tạo ra tiếng cọt kẹt trên sàn đá hoa cương trắng bóng.

"Ngươi đã phá vỡ vòng phong ấn ở tầng ba!

Ngươi biết điều đó có nghĩa gì sao?

Sự cân bằng sẽ sụp đổ!

Những linh thú hoang dã sẽ tràn vào khu vực an toàn, chúng sẽ ăn thịt tất cả những ai yếu đuối!" "Để họ ăn thịt đi," Tử Hà đáp lại ngay lập tức, không một giây do dự.

Giọng nói của hắn trầm xuống, mang theo một sự mệt mỏi cổ xưa mà không thuộc về tuổi trẻ của cậu ta.

"Sự yếu kém là tội lỗi lớn nhất trong thế giới này.

Nếu hệ thống muốn loại bỏ họ bằng cách thả thú dữ vào thì tôi chỉ coi đó là.

quá trình thanh lọc tự nhiên." Khổng Minh sắc mặt biến đổi, từ trắng bệch chuyển sang đỏ ngầu vì tức giận lẫn hoảng loạn.

"Ngươi điên rồi!

Ngươi đang nói về sự hủy diệt hàng loạt!

Những người này đã đóng thuế cho chúng ta, họ cung cấp đấu khí tinh thuần nhất để duy trì năng lượng cho hệ thống!" "Thuế?" Tử Ha cười lên lần nữa, tiếng cười vang dội trong không gian kín mít khiến mọi người giật mình.

"Khổng lão, hãy nhìn vào màn hình lớn phía sau lưng ngươi kia." Hắn chỉ tay về phía bức tường kính suốt từ sàn đến trần, nơi hiển thị dòng dữ liệu chảy như thác nước màu xanh lá cây và đỏ tươi.

Mọi người quay đầu lại.

Dòng số đang tăng vọt với tốc độ chóng mặt.Đó không phải là những con số thông thường.

Đó là lượng đấu khí được hút trực tiếp từ cơ thể của hàng ngàn tu luyện giả trong thành phố bên ngoài mỗi giây.

Hệ thống không chỉ thu thập năng lượng, nó đang tiêu thụ sinh lực họ một cách tàn bạo hơn bất kỳ loài thú dữ nào.

"Cái này." Lưu Phong lắp bắp, mắt trợn tròn nhìn vào con số khổng lồ vừa vượt qua ngưỡng cảnh báo đỏ.

mức độ hấp thụ tối đa?

Nó sẽ nổ tung lõi phản ứng nếu tiếp tục như vậy!" "Chính xác," Tử Hà gật đầu, vẻ mặt thỏa mãn kỳ lạ hiện lên trên khuôn mặt thanh tú của hắn.

Hắn đứng dậy, bước chậm rãi đến gần cửa sổ kính lớn.

Bên ngoài, bầu trời đêm đen kịt nhưng được chiếu sáng bởi những tia sét dữ dội đang chập chờn xung quanh tháp trung tâm của hệ thống.

"Và đó là lý do tại sao tôi cần các ngươi." Khổng Minh nuốt nước bọt khó khăn, cổ họng khô khốc.

"Cần chúng ta làm gì?

Ngươi đã nắm quyền kiểm soát một phần mã nguồn gốc rồi mà?" "Không hoàn toàn," Tử Ha quay lưng lại, ánh mắt hắn nhìn ra bóng tối bao la bên ngoài tháp cao chót vọt này.

"Hệ thống có cơ chế tự bảo vệ cuối cùng.

Nó gọi đó là 'Vệ Binh'.

Nhưng tôi biết nó thực chất là gì." Hắn dừng lại một chút để tạo hiệu ứng cho câu nói tiếp theo, giọng hạ thấp xuống mức thì thầm nhưng đủ rõ ràng để mọi người nghe thấy sự kinh hoàng tiềm ẩn trong từng âm tiết.

"Nó là những linh hồn bị mắc kẹt bên trong mạng lưới dữ liệu, được tái sinh thành thực thể vật chất bằng đấu khí thuần khiết nhất." Lưu Phong ngã ngồi phịch xuống ghế, mặt mày nhợt nhạt đến mức đáng sợ.

"Ngươi nói.

zombie số hóa?

Không thể nào!

Đó chỉ là truyền thuyết đô thị!" "Truyền thuyết luôn có hạt nhân sự thật," Tử Ha lạnh lùng trả lời.

Hắn đưa tay ra phía trước, những ngón tay thon dài của hắn bắt đầu phát sáng màu tím nhạt — dấu hiệu của đấu khí cấp cao đang được kích hoạt tối đa.

"Và tôi cần các ngươi làm cái cầu nối.

Các ngươi sẽ dùng mạng sống và linh hồn để đánh thức con quái vật đó từ bên trong hệ thống." Khổng Minh hét lên, giọng gào thét vỡ oang đầy tuyệt vọng: "Không!

Chúng ta không đồng ý!

Ngươi không có quyền quyết định số phận của chúng tôi!" Tử Ha dừng lại.

Ánh mắt hắn trở nên lạnh băng hơn bao giờ hết.

Hắn quay sang nhìn Khổng Minh với một biểu cảm mà người đàn ông già nọ chưa từng thấy trước đây — đó là sự trống rỗng, vô hồn như thể đang nhìn vào một vật thể không sống.

"Quyền?" Tử Ha lặp lại từ ấy với vẻ chế giễu rõ rệt trên gương mặt.

"Trong thế giới nơi đấu khí quyết định tất cả thì quyền lực nằm ở tay kẻ mạnh nhất.

Và hiện tại." Hắn nâng bàn tay lên, những tia sáng tím bao quanh lòng bàn tay bắt đầu xoáy tròn tạo thành một воронка nhỏ bé nhưng đầy uy hiếp chết chóc.

Không khí xung quanh hắn trở nên nặng nề đến mức khó thở, áp lực đấu khí khủng khiếp đè nén xuống khiến xương cốt của ba trưởng lão đều phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

".Tôi là kẻ mạnh nhất," Tử Ha kết thúc câu nói bằng một nụ cười mỉa mai đầy sát phạt.

"Và các ngươi chỉ là nhiên liệu." Khổng Minh cố gắng hét lên điều gì đó, nhưng giọng nói của hắn bị nghẹn lại trong cổ họng khi một luồng đấu khí vô hình lao thẳng vào ngực lão, xuyên thủng áo choàng và ấn chặt thân thể yếu ớt ấy xuống ghế.

Lão không chết ngay lập tức mà chỉ còn biết nằm co quắp trên sàn nhà, thở hồng hộc từng hơi khí ngắn ngủi, mắt trợn trắng vì nỗi kinh hoàng tột cùng trước sức mạnh vượt xa hiểu biết của mình.

Lưu Phong muốn chạy, nhưng chân tay tê liệt hoàn toàn dưới áp lực đấu khí đáng sợ đó.

Cậu ta chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Tử Hà với ánh mắt cầu xin thương xót mà không bao giờ nhận được trả lời từ người thanh niên lạnh lùng kia.

Tử Ha quay lại phía màn hình hiển thị dữ liệu.

Dòng số đỏ đang nhấp nháy điên cuồng, báo hiệu sự cố nghiêm trọng sắp xảy ra bất cứ lúc nào.

Hắn đưa tay lên chạm vào bề mặt kính lạnh lẽo của cửa sổ lớn nhất trong phòng họp.

Bên ngoài, một bóng đen khổng lồ bắt đầu hiện hình giữa cơn bão sét — đó không phải là mây hay sương mù thông thường mà là silouette rõ ràng của một sinh vật thần thoại đang thức tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm bên trong lõi hệ thống.

Con quái vật ấy mở đôi mắt phát sáng màu đỏ rực rỡ như hai vầng mặt trời mini, nhìn thẳng vào Tử Hà qua lớp kính dày đặc chống đạn và phép thuật phòng thủ cao cấp nhất hiện nay trên thế giới này cũng không thể ngăn cản cái nhìn xuyên thấu đầy thù hận cùng sự tò mò kỳ lạ kia.

Tử Ha mỉm cười lần cuối trước khi rút kiếm ra từ hư không — lưỡi dao cong ánh bạc lạnh lẽo phản chiếu lại hình ảnh kinh hoàng của những trưởng lão đang run rẩy chờ đợi tử thần đến thăm.

Lưỡi kiếm chưa kịp chạm da thịt, một luồng huyết khí đen sì bỗng xé toạc không khí, khóa chặt cổ tay Tử Ha.

Hắn sững người, cảm nhận rõ ràng sự nóng rực của chân khí đối phương đang ngược dòng chảy vào huyệt đạo mình.

Đôi mắt trưởng lão lão thành nhất bỗng mở to, môi môi nhúc nhích
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập