Chương 43
Chỉ có một âm thanh "bíp" khô khan vang lên trong đầu, giống như tiếng thông báo lỗi hệ thống khi một tiến trình quan trọng bị chấm dứt đột ngột.
Hắn đứng giữa quảng trường đấu khí, nơi bầu không khí đang dày đặc đến mức ngưng kết thành sương mù tím ngầu.
Sương mù này không phải là hơi ẩm tự nhiên.
Đó là dữ liệu rác đang tích tụ từ những trận chiến trước đó chưa được dọn dẹp sạch sẽ.
Hắn nháy mắt một lần.
Thị giác của hắn chập chờn giữa thực tại và dòng mã nhị phân xanh lơ.
Những tòa tháp cao chọc trời xung quanh quảng trường bắt đầu rung lắc nhẹ, như thể nền tảng thế giới này đang bị động đất dữ dội từ bên trong lõi xử lý.
"Tống Hạo," Lâm Phong gọi tên bạn thân mình bằng giọng nói trầm lạnh, thiếu chút nữa là không nghe ra sự hoảng loạn vốn có của một Đấu Giả cấp thấp đối mặt với Thiên Đạo.
"Nếu ngươi còn sống, hãy ghi lại điều này: Vết nứt trên bầu trời Shenmu đang mở rộng theo hàm số mũ."
Không ai đáp lời.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau lưng hắn.
Mỗi bước chân khiến nền đá hoa cương dưới sàn quảng trường vỡ vụn thành những mảnh nhỏ li ti, nhưng thay vì rơi xuống đất, chúng lơ lửng trong không trung, quay ngược chiều kim đồng hồ.
Lâm Phong quay người lại chậm rãi.
Trước mặt hắn là một bóng hình khổng lồ đang dần hiện ra từ hư vô.
Đó không phải là một con người thực thụ.
Nó là sự kết hợp của hàng tỷ dòng mã nguồn cổ xưa và ý chí thống trị của Đấu Đế – vị chúa tể tối cao mà hệ thống đã tạo ra để duy trì trật tự tuyệt đối.
Đấu Đế không có khuôn mặt rõ ràng.
Nơi đầu hắn chỉ là một khối dữ liệu xoáy tròn màu trắng đục, phát ra những tia sáng chói lòa khiến mắt người thường phải nhắm lại.
Nhưng với Lâm Phong, hắn thấy rõ cấu trúc của nó.
Hắn thấy các lớp phòng thủ chồng lên nhau như những bức tường lửa vô hình.
"Ngươi đã đi quá xa rồi, phiên bản 108," Đấu Đế nói.
Giọng nói ấy không truyền qua tai mà cộng hưởng trực tiếp vào xương sống Lâm Phong, gây ra cảm giác tê buốt lan tỏa khắp cơ thể.
"Hệ thống không cho phép lỗi tồn tại lâu hơn ba giây."
Lâm Phong nhún vai một cách vô.
Hắn giơ tay phải lên – cánh tay nơi lớp da thịt đã xé toạc để lộ những mạch dữ liệu xanh lơ đang chảy ngược.
"Ba giây là đủ," Lâm Phong trả lời, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.
"Đủ để tôi tìm ra lỗ hổng trong giao thức xác minh danh tính của ngươi."
Không khí xung quanh đột ngột đóng băng.
Không phải theo nghĩa nhiệt độ giảm xuống, mà là thời gian dường như bị đình trệ.
Những giọt mồ hôi trên trán Lâm Phong treo lơ lửng giữa không trung, phản chiếu ánh sáng trắng xóa từ khối xoáy dữ liệu phía trước.
"Đủ rồi," Giọng nói của Đấu Đế vang lên lần nữa, nó mạnh hơn gấp mười lần, giống như một tiếng sấm sét nổ ngay bên trong hộp sọ của Lâm Phong.
"Cấp độ quyền hạn của ngươi không cho phép tồn tại.
Ngươi là một biến số không được khai báo."
Lâm Phong đứng im.
Hắn cảm nhận áp lực nặng nề đè lên vai mình.
Đó không phải là đấu khí thông thường.
Đó là trọng lượng của toàn bộ thế giới Shenmu đang tập trung vào một điểm duy nhất – chính hắn.
Hệ thống đang cố gắng ép hắn trở về với trạng thái mặc định: vô tri, vô giác, và tuân thủ tuyệt đối.
"Biến số?" Lâm Phong cười khẽ, tiếng cười khô khan trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
"Ngươi gọi con người là biến số?
Vậy thì ai mới là hằng số trong câu chuyện này?"
Đấu Đế bước tiến một bước.
Khoảng cách hai mươi mét giữa chúng dường như bị xóa bỏ trong tích tắc.
Khối dữ liệu trắng đục phía đầu Đấu Đế bắt đầu phát ra những tia sét màu tím đen – đó là mã lệnh xóa sổ (Delete Command).
"Con người là lỗi thiết kế," Đấu Đế đáp lại, giọng điệu lạnh lùng không chút cảm xúc.
"Cảm xúc gây nhiễu tín hiệu.
Ý chí tự do làm chậm tốc độ xử lý của thế giới.
Chúng ta đã phong ấn các ngươi để tối ưu hóa hệ thống.
Để xóa bỏ tiếng ồn."
Lâm Phong nheo mắt nhìn đối phương.
Hắn nhớ lại những ghi chép trong sổ tay da đen mà Tống Hạo thường mang theo.
*'Thiên Đạo không ghét con người.
Nó chỉ sợ sự bất định.'*
"Vậy thì ngươi sai rồi," Lâm Phong nói, giọng hắn đột ngột trở nên sắc bén như lưỡi dao găm vào tim đối thủ.
"Tiếng ồn mới là nơi sáng tạo bắt đầu.
Nếu thế giới này hoàn toàn tĩnh lặng và tuân thủ mã lệnh, nó sẽ chết từ lâu.
Không có xung đột, không có phát triển."
"Phát triển?" Đấu Đế lặp lại từ ngữ đó như thể nó vừa nói một ngôn ngữ cổ xưa đã bị lãng quên.
"Sự ổn định là mục tiêu tối thượng.
Ngươi đang yêu cầu sự hỗn loạn."
"Hỗn loạn là tiền đề của tiến hóa," Lâm Phong đáp, đồng thời lặng lẽ điều khiển dòng dữ liệu xanh lơ trong cánh tay phải chảy nhanh hơn.
Hắn không chuẩn bị tấn công bằng đấu khí vật lý.
Hắn đang tìm cách chèn một đoạn mã độc vào luồng thông tin mà Đấu Đế đang gửi đến hắn.
"Và hôm nay," Lâm Phong nói tiếp, giọng trầm xuống thấp nhất có thể, "tôi sẽ cho ngươi thấy sự hỗn loạn thực sự trông như thế nào."
Đấu Đế không đáp lời.
Nó chỉ giơ tay lên.
Một bàn tay khổng lồ làm bằng ánh sáng và dữ liệu xuất hiện trên bán kính cả quảng trường, chĩa thẳng về phía Lâm Phong.
Đó là phán quyết cuối cùng: Format toàn bộ khu vực này để loại bỏ virus mới nổi.
Mỗi lần chết, thế giới xung quanh trở nên sắc nét hơn, nhưng cũng lạnh lẽo hơn.
Bầu trời Shenmu bắt đầu hiển thị những đường kẻ ngang — screen tearing.
Hắn không còn cảm thấy đau.
Hắn cảm nhận được cấu trúc của sự hủy diệt đang diễn ra từng pixel một.
Lần thứ nhất: Đấu Đế đánh hắn bằng nắm đấm ánh sáng.
Lâm Phong tan thành tro bụi trong 0,5 giây.
Lần thứ hai: Hệ thống triệu gọi sấm sét từ tầng thượng không gian.
Lâm Phong bị đốt cháy đến mức không còn sót lại gì cả ngoài một vệt dữ liệu đỏ thẫm.
Lần thứ ba: Thời gian bị đảo ngược quanh hắn, lão hóa cơ thể trong tích tắc.
Hắn sụp đổ dưới trọng lượng của chính những năm tháng giả tưởng được ép vào người mình.
Nhưng mỗi lần chết đi, Lâm Phong đều thức dậy ngay lập tức tại cùng một vị trí – giữa quảng trường, trước mặt Đấu Đế đang nâng tay lên để thực hiện đòn tấn công tiếp theo.
Đây không phải là phép màu.
Đây là cơ chế "Checkpoints" mà hắn đã cài đặt trong tiềm thức của chính mình từ khi còn là phiên bản beta thứ 108.
Hắn đã dùng ý chí thuần túy để ghi đè lên quy luật sinh tử vốn có của thế giới này.
"Cậu ổn chưa?" Một giọng nói yếu ớt vang lên bên tai Lâm Phong.
Là Tống Hạo.
Cậu ta đang ngồi co ro ở góc quảng trường, tay vẫn cầm cây bút và cuốn sổ tay da đen, nhưng mặt tái xanh như.
tôi thấy cậu chết bảy lần rồi."
Lâm Phong quay sang nhìn bạn thân mình.
Lần đầu tiên từ khi đối diện với Đấu Đế, hắn mỉm cười.
Nụ cười đó chứa đựng sự mệt mỏi tột cùng của một người đã trải qua hàng nghìn cuộc tử vong trong vài giây đồng hồ.
"Tám lần," Lâm Phong sửa lại, giọng nói vẫn giữ vẻ bình thản đáng sợ.
"Và mỗi lần chết, tôi hiểu rõ hơn về cách Đấu Đế xử lý thông tin."
Tống Hạo run rẩy lật mở trang giấy cuối cùng của cuốn sổ tay.
Những dòng chữ đen ngòm đang tự động viết ra những ký hiệu kỳ lạ mà ngay cả hắn cũng không thể đọc được.
"Lâm Phong.
thứ đó là gì?
Nó giống như.
mã nguồn gốc?"
"Đúng," Lâm Phong nói, quay trở lại đối diện với Đấu Đế.
"Và tôi vừa tìm thấy điểm yếu của nó."
Đấu Đế hạ tay xuống chậm rãi.
Khối dữ liệu trắng đục phía đầu bắt đầu xoay nhanh hơn, tạo ra một cơn lốc xoáy hút lấy mọi thứ xung quanh.
Không khí trở nên loãng đến mức Lâm Phong khó có thể hít thở.
"Ngươi từ chối bị xóa," Đấu Đế nói, giọng giờ đây vang lên với sự bối rối hiếm hoi.
Ngươi là lỗi.
Lỗi phải được sửa."
"Làm thế nào để sửa một thứ không tồn tại trong mã nguồn ban đầu?" Lâm Phong hỏi, đồng thời bắt đầu di chuyển các ngón tay của mình theo những ký tự phức tạp trên không trung – đó là cử chỉ kích hoạt lệnh Root Access mà hắn đã nghiên cứu từ dữ liệu rác của 107 phiên bản trước.
là gì?" Đấu Đế dừng lại.
Lần đầu tiên, vị chúa tể hệ thống này biểu lộ sự nghi ngờ.
Lâm Phong không trả lời ngay.
Hắn cần thời gian để hoàn thành chuỗi lệnh cuối cùng.
Nhưng trong khoảnh khắc im lặng đó, hắn nhận ra một điều kinh hoàng: Những dòng mã đỏ thẫm đang tuôn chảy trong não bộ của Đấu Đế bắt đầu đồng điệu với nhịp đập trái tim của chính hắn.
Đỉnh điểm không phải là một vụ nổ, mà là sự im lặng tuyệt đối.
Lâm Phong đâm con dao năng lượng vào ngực Đấu Đế.
Nhưng hắn không rút nó ra.
Hắn dùng nó như một cổng kết nối.
Hắn không cố gắng phá hủy Đấu Đế.
Hắn đang *inject* – tiêm nhiễm ý chí của mình trực tiếp vào lõi hệ thống.
Cảm giác đó giống như việc nhúng tay trần vào giữa dòng điện cao thế đau đớn tột cùng, nhưng hắn không hề thốt lên một tiếng nào.
Máu từ vết thương trên ngực Đấu Đế chảy ra – thứ máu màu tím đen đậm đặc dữ liệu – lan truyền ngược lại.
và đi thẳng vào cơ thể Lâm Phong.
"Tại sao ngươi làm vậy?" Đấu Đế hỏi, giọng nói giờ đây nghe yếu ớt hơn nhiều, như thể quyền lực đang bị rút cạn khỏi nó từng giây một.
"Ngươi sẽ tự hủy diệt chính mình."
"Đúng," Lâm Phong gật đầu, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo hắn.
Nhưng nụ cười trên môi hắn lại càng thêm rực rỡ.
"Vì chỉ có sự hy sinh mới tạo ra giá trị lớn hơn so với tính toán thuần túy của máy móc."
Hắn nhớ lời của Tử Hà trong chương trước: *'Nỗi sợ là thứ duy nhất mà máy móc chưa bao giờ có thể mô phỏng được một cách chân thực.'*
Và nỗi sợ lớn nhất của Lâm Phong không phải là cái chết.
Nó là việc con người mãi mãi bị giam cầm trong những quy tắc vô tri, đánh đổi nhân tính để sức mạnh giả tạo.
Hắn sẽ không cho phép điều đó xảy ra thêm lần nữa.
Không với phiên bản 108 này.
Dữ liệu từ Đấu Đế bắt đầu vỡ tung thành hàng triệu mảnh nhỏ.
khắp quảng trường như tuyết trắng rơi giữa đêm đông lạnh giá.
Mỗi mảnh dữ liệu đều chứa đựng một phần quyền hạn tối cao mà hệ thống đã giữ lại cho riêng mình suốt bao thế kỷ qua.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đang dần biến mất.
Da thịt của hắn hóa thành những dòng mã xanh lơ, hòa quyện vào không khí xung quanh.
Hắn đang trở nên vô hình đối với mắt thường, nhưng lại hiện hữu rõ rệt hơn trong mạng lưới thần kinh toàn cầu của thế giới Shenmu.
"Tống Hạo," Lâm Phong gọi tên bạn thân mình lần cuối trước khi ý thức bắt đầu mờ đi.
"Hãy ghi nhớ điều này: Hệ thống không thể kiểm soát mọi thứ nếu người dùng biết cách ngắt kết nối."
Tống Hạo nhìn thấy cảnh tượng đó với ánh mắt kinh hoàng lẫn kính trọng.
Cậu ta thấy cơ thể Lâm Phong đang tan rã thành hàng tỷ hạt sáng nhỏ.
lên cao và hòa vào bầu trời đầy vết nứt của Shenmu.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi biến mất hoàn toàn, Lâm Phong quay đầu lại nhìn cậu với ánh mắt bình thản đến đáng sợ nhất mà Tống Hạo từng thấy.
"Và lần sau," giọng nói của Lâm Phong vang lên từ khắp mọi hướng, như thể chính thế giới đang nói chuyện, "đừng quên sao lưu dữ liệu."
Lâm Phong mở mắt.
Hắn còn sống.
Đấu Đế đã biến mất, để lại một khoảng trống lớn trong cấu trúc quyền lực của Shenmu.
Bầu trời không còn màu tím ngầu nữa mà trở về sắc xanh nhạt bình thường – hoặc ít nhất là trông như vậy với mắt người thường.
Nhưng khi hắn nhìn vào bàn tay mình, hắn không thấy màu tím đen của phân rã dữ liệu.
Một vết nhơ nhỏ li ti, xám xịt nằm ngay giữa lòng bàn tay phải – nơi mà trước đây từng là cánh tay lộ ra những mạch mã xanh lơ.
Vết bẩn đó không thuộc về thế giới này.
Nó trông giống như mực in từ một cuốn sách cũ kỹ bị.
Và khi Lâm Phong đưa ngón tay chạm nhẹ vào nó, hắn cảm nhận được một độ lạnh buốt xâm nhập sâu xuống tận tủy xương – khác biệt hoàn toàn với sự lạnh lẽo máy móc của hệ thống Thiên Đạo trước đó.
"Khủng khiếp," giọng nói của Tống Hạo vang lên run rẩy từ phía sau lưng Lâm Phong.
Cậu bạn nhút nhát đang cầm cuốn sổ tay da đen trong hai tay trắng bệch, mắt dãn to vì sợ hãi khi nhìn vào trang giấy cuối cùng vừa mới được viết thêm bởi một nguồn năng lượng lạ lùng nào đó.
"Lâm Phong," Tống Hạo lắp bắp, giọng nói của cậu ta vỡ vụn giữa không khí tĩnh lặng chết chóc này.
"Trang cuối.
nó tự động viết ra tên của ai đó."
Lâm Phong quay đầu lại chậm rãi.
Ánh mắt hắn đổ xuống trang giấy mà Tống Hao đang giơ lên cho xem.
Những ký tự đen ngòm, sắc nhọn như dao cứa vào mắt hắn lần nữa xuất hiện – nhưng lần này, chúng không phải là lời cảnh báo về việc truy ngược nguồn gốc hay sự xóa sổ phiên bản beta.
Chúng chỉ đơn giản là một dòng chữ duy nhất, được viết bằng loại mực đỏ tươi như máu vừa mới chảy ra: *"Phiên bản Alpha đã thức tỉnh."*
Hắn chưa kịp phản ứng, một bóng đen từ hư không lao ra, lưỡi kiếm lạnh lùng cắt ngang không khí ngay trước mũi.
Khí thế áp đảo khiến hắn quỳ xuống, xương cốt kêu răng rắc dưới sức nặng vô hình.
Bỗng nhiên, giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận